Thủy Xa Quán

Lượt đọc: 3988 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
HIỆN TẠI
ngày 28 tháng chín năm 1986 sân trước. 10 giờ 40 phút sáng.

Ra khỏi cửa lớn ở góc Tây Nam, thấy bên tay trái, tức phía Đông khu nhà, là một khoảnh sân lát đá có kết cấu bậc thang, xòe ra hình quạt. Mỗi bậc thang rộng chừng ba mét, bên trên trồng những bụi hoàng dương lùn xủn. Bốn bề sân là cây cối um tùm. Nhìn từ ngoài vào, toàn bộ khung cảnh mang một vẻ âm u kì quái, ngập tràn sát khí.

Yurie đẩy xe lăn xuống con dốc thoai thoải, đi trên cây cầu nhỏ bắc qua kênh nước, men theo lối đi lát đá về phía Tây khu nhà.

Rào rào… rào rào…

Những mảnh ván đen vẫn hối hả rẽ nước.

Chúng tôi dừng chân, ngắm nhìn bộ ba guồng nước đường kính năm mét đang quay đều đều. Được một lúc thì quay mình lại, đi xuống sườn dốc lát đá phía sau để đến một lối mòn rợp bóng cây ven khe suối.

Thành phố A ở phía Bắc tỉnh Okayama là thành phố gần nơi này nhất, đi xe buýt theo đường núi gập ghềnh, phải mất một giờ mới đến được Thủy Xa Quán. Cũng có người căn cứ vào bộ dạng kì quái của chủ nhân ngôi nhà mà gọi nơi này là ‘Nhà Mặt Nạ’.

Rào rào… rào rào…

Ngắm bánh xe nước quay và lắng nghe âm thanh phát ra là thủ tục mỗi ngày của tôi. Sau đó, tôi sẽ nhắm mắt lại để cho nội tâm được bình lặng.

Rào rào… rào rào…

Hệt như mọi hôm.

Gió thổi khiến rừng cây xào xạc, con kênh trước mặt và khe suối dưới chân đều trong vắt thấy đáy.

Rào rào… rào rào…

Tiếng guồng nước nặng nề quay dường như mang lại sự sống cho khu nhà.

Thung lũng này đã phong tỏa quãng đời còn lại của tôi, và có lẽ của cả Yurie nữa, trong không gian tĩnh lặng.

“Yurie.” Nghe tiếng thở dài của nàng, tôi bèn ngoái lại hỏi. “Sao thế em? Trong người khó chịu à?”

“Không.” Yurie khẽ lắc đâu. “Em chỉ cảm thấy hơi cô quạnh.”

“Cô quạnh?” Lần đầu tiên tôi nghe thấy Yurie nói ra từ này. “Vì sống ở đây nên mới cô quạnh phải không?”

“Em cũng không biết nữa.” Nàng đưa mát nhìn về tòa tháp phía trước, sắc mặt nhợt nhạt. “Xin lỗi, em đã trót nói điều không nên nói.”

“Không sao.”

Lòng trĩu nặng, tôi nghĩ đi nghĩ lại về hai tiếng ‘cô quạnh’ nàng nói.

Tôi hiểu rất rõ nỗi cô đơn của Yurie. Cha mẹ mất khi nàng còn rất nhỏ, hơn chục năm tiếp theo nàng sống một mình trong khu nhà này, không bạn bè, không trường học, không vào thành phố. Nàng có rất ít thứ để đọc, thậm chí đến năm ngoái mới bắt đầu xem ti vi.

Tôi cũng từng định phóng thích nàng khỏi không gian biệt lập này, nhưng với tình thế hiện giờ thì đâu thể thực hiện?

Yurie lặng lẽ ngẩng đầu, chăm chú nhìn tòa tháp đóng khung nàng quanh năm suốt tháng. Dù chỉ nhìn nghiêng một bên, nhưng tôi vẫn nhận ra đường nét của Shibagaki Koichiro trên khuôn mặt nàng.

Koichiro là một học trò của cha tôi. Anh ấy miệt mài khổ luyện, có kỹ thuật thủ pháp cao siêu nhưng không sao thể hiện nổi tình cảm của bản thân. Tranh của anh chỉ là sự mô phỏng những tác phẩm của cha tôi. Anh đã mất khi tuổi đời còn trẻ, theo tôi, kiệt tác duy nhất mà Koichiro để lại chính là Yurie con gái anh.

Rào rào… rào rào…

Tiếng bánh xe nước khiến kí ức tôi rời khỏi cái chết của Koichiro, nhảy sang hai tháng sau, vào một đêm.

Đó là hôm 24 tháng Mười hai năm 1973, trên chiếc xe hơi nọ có hai nam một nữ, là Kiichi, Masaki và cô vợ chưa cưới Hotta Keiko.

Đêm trước lễ Giáng sinh tiết trời giá buốt. Cặp đôi đã đính hôn đang trên đường trở về từ dạ tiệc tổ chức ở nhà Fujinuma tại Kobe.

Tối hôm đó gió lớn tuyết dày, nhiệt độ giảm mạnh, mặt đường nhanh chóng bị đóng băng…

Rào rào… rào rào…

Tiếng guồng nước và âm thanh hủy diệt khi tai nạn xảy ra chập lại làm một.

Rào rào… rào rào… rào rào…

Tôi bất giác bịt chặt hai tai. Đúng lúc này, sau lưng tôi vang lên tiếng động cơ xe.

Vẫn ở sân trước.

11 giờ trưa.

“Kìa…” Yurie ngoảnh lại. “Chiếc xe màu đỏ…”

Vẫn bánh xe lăn chuyển hướng, tôi vẫn có thể nhận ra một chiếc xe hơi đang dừng trên đường mòn dù bị cây cối rậm rạp hai bên lề đường chắn bớt tầm nhìn.

Xe tắt máy, cánh cửa bên ghế lái mở ra. Một người đàn ông nhanh nhẹn bước xuống.

“Là ở đây, đây rồi!” Giọng nói oang oang, y giơ tay che nắng nhìn lên trên này, rồi dấn bước trên con đường lát đá dưới tán cây đu đưa.

“Anh Fujinuma Kiichi phải không?” Y lớn tiếng hỏi tôi.

Tôi lờ đi không đáp. Như một đứa trẻ, Yurie sợ hãi bám chặt tay vịn chiếc xe lăn.

“Khu nhà này thật sang trọng, hệt như tôi tưởng tượng.”

Vì quá gầy gò nên trông y rất cao, không, phải nói là lòng khòng mới đúng.

Người ấy mặc quần bò màu đen, khoác chiếc áo jacket màu ngà, tay đút túi quần xăm xăm leo dốc.

“Thì ra Thủy Xa Quán là thế này. Đúng như tên gọi của nó.”

Y dừng bước bên cạnh tôi, ánh mắt hướng về ba bánh xe nước.

“Đi qua cây cầu kia là đến cửa chính thì phải? Tất cả đều được tường đá bao quanh… À, còn có tháp nữa! Đúng là một tòa lâu đài có gắn bánh xe nước! Nói đến bánh xe nước, người ta dễ liên tưởng đến những guồng nước nhỏ trong bài hát Guồng nước rừng sâu, nhưng thực ra không đúng, chúng vẫn có điểm khác nhau. Tất nhiên là guồng nước có nhiều loại, nhưng hồi nhỏ nhìn thấy hệ thống cỡ đại ở Fukuoka Asakura, tôi đã thật sự choáng ngợp. Bấy giờ còn ít tuổi, tôi vừa xúc động lại vừa sợ hãi, còn nó là một cỗ máy quái dị đen thui, trông như sáp lăn đến chỗ tôi đứng. So với nó, bánh xe nước ở đây hơn hẳn chứ không thua kém chỗ nào! Nhất là khu nhà chính lại mang kiến trúc phương Tây khiến người ta phải trầm trồ thán phục. Thực không hổ danh Nakamura Seiji…”

“Nakamura Seiji?”

“À, tôi vô ý quá, cứ mải độc thoại mãi. Anh là Fujinuma Kiichi phải không?” Người đàn ông cười cởi mở, nhìn thẳng vào tôi. Tuy là lần đầu gặp gỡ, nhưng y không hề tỏ thái độ khác lạ vì cái mặt nạ đáng sợ của tôi.

“Còn cậu là Shimada nhỉ?”

Tôi hỏi y bằng giọng khàn khàn. Y hơi kinh ngạc, nhưng lập tức mỉm cười.

“Xem ra, hôm qua cảnh sát đã liên lạc với anh rồi. Lúc nào anh ta cũng coi tôi là nhân vật đáng ngờ.”

Người đàn ông đưa tay lên đầu cào cào mái tóc hơi xoăn, tự giới thiệu.

“Tôi là Shimada Kiyoshi. Lần đâu mạo muội đến gặp, mong anh lượng thứ.”

Người này gần 40 tuổi, khuôn mặt gầy đen sạm với đôi mắt sâu trũng, khóe môi hơi nhếch, nhìn tổng thể thì đây là khuôn mặt của một người khó tính.

Tôi quan sát kĩ vẻ mặt đối phương. “Nghe nói cậu rất hứng thú với những chuyện xảy ra ở đây năm ngoái?”

“Vâng, có thể nói như vậy.” Shimada ngưng cười. “Tôi không chỉ vì tò mò ham vui mà đến đây đâu, nói thật nhé, chuyện xảy ra năm ngoái cũng không phải là không hề liên quan đến tôi.”

“Cậu nói thế nghĩa là…?”

“Anh biết Furukawa Tsunehito chứ?”

“Đương nhiên rồi.”

“Sau vụ án xảy ra năm ngoái, anh ta bặt vô âm tín. Tôi là bạn của anh ta.”

Furukawa Tsunehito chính là người đàn ông đột nhiên mất tích trong cái đêm mưa gió cách đây một năm. Anh ta bị tình nghi là đã lấy trộm tranh của Issei, sát hại Masaki, chặt xác, đem xuống tầng hầm ném vào lò thiêu… cuối cùng lặn một hơi mất tăm mất tích.

Đúng như Shimada nói, Furukawa là con trai vị trụ trì trong một ngôi chùa ở Takamatsu, khi đó anh ta là phó trụ trì chùa Bồ Đề thờ cúng tổ tiên gia tộc Fujinuma.

“Anh Kiichi, tôi nghĩ chúng ta cứ nên thẳng thắn với nhau. Anh nghĩ thế nào?”

“Thế nào là sao?”

“Anh có cho rằng hung thủ trong vụ án năm ngoái chính là Furukawa Tsunehito không?”

“Cậu cho rằng còn có khả năng khác hay sao?” Tôi lắc đầu, vừa trả lời y vừa như tự hỏi bản thân.

“Thế ư?” Shimada nhún vai, chăm chú nhìn mặt nạ của tôi. “Nhưng tôi vẫn cảm thấy có uẩn khúc bên trong, liệu có điều gì không ổn chăng?”

“Có lẽ vì cậu là bạn của Furukawa.”

“Có thể lắm. Tôi thấy Kojin tính tình mềm yếu, nhạy cảm thái quá, nhìn thế nào cũng không giống kẻ giết người. Nói thế này thực ra nghe cũng không thuyết phục, đây chỉ là cách nghĩ của cá nhân tôi thôi.”

“Cậu Shimada…” Tôi đã mất kiềm chế, bèn thô lỗ hỏi y. “Cậu đến đây vì mục đích gì? Cậu muốn tôi phải làm thế nào?”

“Anh ấy là phó trụ trì một ngôi chùa ở Takamatsu, đúng chưa? Cha tôi là trụ trì một ngôi chùa ở tỉnh Oita, chúng tôi học chung chuyên ngành Phật giáo ở một trường đại học, anh ấy trên tôi một khóa.”

“Ồ…” Tôi gật đầu, rồi nhìn sang Yurie. Nàng đang cúi đầu nhìn chân Shimada, nhưng tay vẫn nắm chặt tay vịn xe lăn.

Rõ ràng Yurie đang rất sợ hãi. Cũng dễ hiểu thôi, vì đối phương là một người khách lạ, y còn nói ra cái tên Furukawa Tsunehito…

“Yurie…” Tôi gọi nàng. “Em cứ về trước đi, mình anh ngồi lại cũng không vấn đề gì. Về đi em.”

“Vâng…”

“Vợ anh đây nhỉ?” Shimada nhìn theo bóng Yurie lặng lẽ bước đi, giọng trầm trồ. “Biết nói thế nào nhỉ… cô ấy đẹp hơn tôi tưởng nhiều.”

Xem chừng y biết rõ tình hình nhà chúng tôi. Phía sau chiếc mặt nạ, tôi lườm y không nể nang.

Shimada vò vò tóc, nói tiếp. “Tôi đã từng nghe Kojin nhắc đến Thủy Xa Quán, về sau xảy ra vụ án kia, tôi còn nghi mình đã nghe nhầm.”

Y gọi thẳng tên của Furukawa Tsunehito, còn phát âm thành Kojin* nữa.

“Tôi đã làm anh khó chịu, phải không?”

“Chuyện cũ rồi, tôi không muốn nhắc lại nữa.”

“Tôi biết! Tôi còn biết là anh rất không thích có khách đến thăm. Và việc tại sao anh phải đeo mặt nạ sống trong xó núi này, tôi cũng biết đôi chút.”

“Đã thế thì…”

“Xin lỗi.” Shimada khiêm tốn cúi đầu nhưng lại lập tức nhìn lên, giọng điệu mạnh mẽ khiến người ta không thể khước từ. “Nhưng, tôi không thể không đến đây được.”

Rồi y lại ngẩng đầu nhìn Thủy Xa Quán ngay trước mắt. “Kiến trúc này được xây dựng cách đây mười một năm nhỉ?”

“Phải…”

“Với một nơi để ở, thì e rằng công trình hơi hoành tráng quá. Phải chăng ngoài mục đích làm chuyển động ba guồng nước, con kênh này còn có tác dụng đặc biệt khác?”

Tôi lặng lẽ gật đầu.

Y nhìn xung quanh rồi lập tức phát hiện ra. “À, thì ra là thế, bên kia là dây điện thoại chứ không phải dây điện. Tức là, bánh xe nước dùng để quay máy phát điện.”

“Đúng.”

“Thật tài tình!” Shimada khoanh tay, hào hứng ngắm tòa nhà. “Thủy Xa Quán của Nakamura Seiji…”

Tôi lại nghe thấy y lẩm bẩm cái tên này.

Y biết Nakamura Seiji ư?

Tôi không thể không đưa ra câu hỏi. “Cậu Shimada, tại sao cậu biết cái tên này?”

“… Anh nghe thấy tôi nói à?” Shimada quay người về phía tôi. “Nên giải thích thế nào nhỉ… tôi và ông ấy có mối quan hệ sâu xa. Sau khi biết về vụ án năm ngoái, tôi đã thu thập không ít tư liệu, đến gần đây lại phát hiện ra người thiết kế Thủy Xa Quán là Nakamura Seiji. Tôi rất kinh ngạc cảm giác tất cả đều là do số phận sắp đặt.”

“Số phận sắp đặt?”

“Vâng, nhưng thôi, tạm gác chuyện này sang một bên đợi có dịp tôi sẽ kể cho anh hay.” Shimada bĩu môi, nheo mắt. “Vừa nãy anh Kiichi hỏi tôi tại sao lại đến đây, nói thật nhé, một nửa nguyên nhân là tình cờ.”

“Tinh cờ?”

“Không phải tôi lái xe từ Kyushu lên đây chỉ để minh oan cho Kojin hay tìm kiếm anh ấy đâu.”

“Nghĩa là sao?”

“Tôi có một người bạn ở Shizuoka, đang trên đường đi thăm người ấy thì hôm qua, khi đến Okayama, tôi chợt nhớ ra hôm nay là ngày 28 tháng Chín.”

“Tức là bỗng dưng cậu nổi hứng?”

“Nói nổi hứng thì chưa thật chính xác. Tôi vẫn luôn nhớ về vụ án kia, cũng muốn có lần tận mắt chiêm ngưỡng Thủy Xa Quán do ông Nakamura Seiji thiết kế. Một khi đã nảy ra ý định thì tôi không thể kìm nén được nữa, cho nên…”

“À…” Hai bàn tay đang đeo găng của tôi nắm chặt tay vịn xe lăn. “Vậy tiếp theo cậu định thế nào?”

“Vâng, nếu có thể, tôi muốn thay mặt anh Kojin tham dự buổi gặp gỡ hôm nay, vì tôi cũng rất hứng thú với tranh của ngài Fujinuma Issei. Tôi biết là sẽ gây phiền toái, nhưng mong anh châm chước.”

“Tôi hiểu rồi.”

Mình có nên cho y vào không?

Tôi nghĩ đi nghĩ lại, cố nén mong muốn từ chối người khách không mời này.

Tại sao phải để y vào?

Y nói mình quen biết kiến trúc sư Nakamura Seiji, đây là lý do đâu tiên. Nhưng không chỉ có thế, ở Shimada Kiyoshi còn toát ra một khí chất đặc biệt khiến tôi khó lòng cưỡng nổi đề nghị của y.

“Tôi sẽ bảo người giúp việc thu xếp cho cậu một phòng.” Tôi nói với Shimada. “Xe thì cậu đánh lên dốc rồi rẽ trái, ở đó có bãi đỗ.”

Cuồng phong kéo đến, mây đen che kín tầng không. Mặt trời nấp sau màn mây, cảnh vật xung quanh Thủy Xa Quán chìm trong bóng tối.

« Lùi
Tiến »