Thủy Xa Quán

Lượt đọc: 3989 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
QUÁ KHỨ
ngày 28 tháng chín năm 1985 trong xe. 1 giờ 30 phút chiều.

“Sắc trời tệ quá.” Mori Shigehiko ngồi ghế lái phụ, quan sát bầu trời qua cửa kính xe.

Mitamura Noriyuki đang cầm vô lăng, gật đầu. “Nghe nói bão sắp về. Có lẽ tối nay mưa.”

Trời âm u. Xe chạy trên con đường mòn, hai bên ken đặc cây cối, tầm nhìn phía trước vô cùng hẹp. Những đám mây xám xịt như muốn hòa vào làm một cùng bóng tối rừng liêu sam, bao trùm cả không gian.

“Để tôi lái.” Thấy Mitamura buông một tay khỏi vô lăng, miệng ngáp dài, Mori đề nghị. “Đêm qua cậu phải xử lý một ca cấp cứu nên không được ngủ mấy đúng không?”

“Khỏi cần, không nghiêm trọng thế đâu,” Mitamura bình thản đáp. “Không còn xa lắm, khoảng hơn 2 giờ chiều sẽ đến nơi.”

Mitamura làm việc trong một bệnh viện ngoại khoa ở Kobe. 8 giờ sáng nay anh ra khỏi nhà để lên đường đến Thủy Xa Quán. Còn Mori dạy Lịch sử mỹ thuật ở đại học M thành phố Nagoya. Như mọi năm, ông đến nhà Mitamura ở Kobe từ chiều hôm trước và ngủ lại đó.

Trong xe đang phát một bản nhạc nước ngoài nghe lạ hoắc. Theo như Mitamura giới thiệu thì đây là thể loại Progressive rock* của Đức những năm 1970. Mori không thích thứ nhạc đó, suốt dọc đường đi, dù rất bức xúc nhưng ông phải nhẫn nhịn. Nếu thú nhận với Mitamura rằng mình không ngấm được thể loại nhạc này thì chắc chắn sẽ bị anh ta chế nhạo.

Năm nay Mori 46 tuổi, được thăng từ phó giáo sư lên học hàm giáo sư cũng được khoảng mười năm rồi.

Mới 36 tuổi đã trở thành giáo sư, có thể nói là tuổi trẻ tài cao. Ngoài năng lực và thành tích cá nhân, Mori Shigehiko cũng nhận được sự hỗ trợ không nhỏ từ giáo sư danh dự Mori Fumio (là người cha đã mất bảy năm về trước của ông).

“Năm nay tôi nhất định phải xem được bức tranh ấy.” Mori chỉnh lại cặp kính cận dày cộp. “Cậu Mitamura cũng chưa nhìn thấy nó phải không?”

Nói thực lòng, giáo sư Mori không mấy thiện cảm với viên bác sĩ ngoại khoa này.

Mitamura Noriyuki là người cao ráo tráng trẻo, lúc nào cũng tỏ vẻ dịu dàng khéo léo đúng kiểu các cô gái ưa thích, ngoài ra còn là một bác sĩ ngoại khoa giỏi sở thích đa dạng, ăn nói đâu ra đây.

Còn Mori thì dáng người thấp bé, lưng hơi gù, nhìn tổng thể là một người suy dinh dưỡng. Từ hai năm trước, tai bắt đầu có vấn đề nên ông phải dùng máy trợ thính bên tai phải - loại mini lắp ở ngay gọng kính, ông tự nhận mình là ‘mọt sách’, ngoài kiến thức chuyên môn thì chỉ hơi có hứng thú với cờ vua. Đứng bên Mitamura trẻ hơn mình cả chục tuổi, ông lép vế rõ ràng. Ông cũng không tin tay bác sĩ non choẹt này đủ khả năng lĩnh hội tranh của Fujinuma Issei nên càng thêm phản cảm.

“Bức tranh đó… Muôn vàn ảo ảnh nhỉ?” Mitamura đưa tay sờ chiếc cằm gầy hơi vểnh của mình và lẩm bẩm. “Giáo sư này, tôi nhớ rằng cha của anh đã trông thấy nó rồi, đúng không?”

“Cha tôi từng được chiêm ngưỡng bức tranh ngay khi nó mới hoàn thành trong phòng làm việc của Fujinuma Issei, một năm trước khi ngài ấy mất, tức là mùa thu năm 1970. Muôn vàn ảo ảnh là tác phẩm đồ sộ, kích cỡ 1620mm x 1120mm, chủ đề khác hẳn với các tác phẩm trước đó. Có thể nói nó là một bức tranh rất khác thường.”

“Nhưng rồi bức tranh ấy đã không được ra mắt công chúng. Không lâu sau khi hoàn thành Muôn vàn ảo ảnh, Fujinuma Issei đổ bệnh nặng. Từ ngày ngài tạ thế, theo đúng di nguyện của chủ nhân, bức tranh được lưu giữ trong tư gia Fujinuma ở Kobe. Mãi về sau anh Kiichi mới đem nó đến Thủy Xa Quán.”

“Đúng vậy. Chúng ta đều muốn tận mắt nhìn thấy nó, dù chỉ một lần cũng được. Liệu có cơ hội không nhỉ?”

“Điều này…” Mitamura cau mày. “Tôi đoán là rất khó. Anh cũng biết đấy, Kiichi là người cố chấp. Nếu chúng ta đưa ra yêu cầu vô lý thì chưa biết chừng ngay cả thông lệ mỗi năm một lần ‘mở cửa’ cũng bị xóa sổ luôn.”

“Con người này thực khó đối phó.”

“Tôi không có ý đàm tiếu sau lưng anh ta, nhưng nói một cách cực đoan thì anh Kiichi tựa như con quái vật luôn dè chừng người khác và hết sức tự ti. Đây là chuyện chúng ta chẳng thể can thiệp được.”

Con quái vật tự ti… luôn dè chừng người khác…

Mori kinh ngạc trước ngôn từ gay gắt của Mitamura nhưng cũng gật đầu tán thành.

Đúng là như vậy.

Ngoài Mori và Mitamura, còn hai vị khách khác đến thăm Thủy Xa Quán hôm nay là Oishi Genzo và Furukawa Tsunehito, cũng biết rõ sự việc xảy ra vào mùa đông cách đây mười hai năm.

Sau dạ tiệc đêm Giáng sinh năm 1973 tại nhà Fujinuma ở Kobe…

Khi chở hai người bạn về nhà, mặt đường đóng băng trơn trượt khiến Kiichi mất lái, tông thẳng vào chiếc xe tải chạy ngược chiều, bốc cháy, một trong hai người bạn chết ngay tại chỗ, Kiichi bị thương nặng ở mặt và tay chân.

Mitamura kể rằng, tình hình lúc đó kinh khủng không thể tưởng được.

Kiichi được đưa vào bệnh viện ngoại khoa do cha của Mitamura làm giám đốc. Mitamura khi đó vừa lấy được chứng chỉ hành nghề bác sĩ cũng tham gia vào ca phẫu thuật.

Theo như anh ta kể, xương chân Kiichi gãy vụn, làm các bác sĩ không biết phải bắt đầu xử lý từ đâu. Hai tay dập nát cháy đen, mặt nát bét do bỏng và va đập, phẫu thuật chỉnh hình thế nào cũng không thể trả lại khuôn mặt vốn có. Sau phẫu thuật, nếu cố gắng thì Kiichi vẫn di chuyển được nhờ nạng chống, nhưng thương tích ở tay và mặt thì vô phương cứu vãn. Trước sự thật nghiệt ngã này, Kiichi đã vô cùng đau khổ, tuyệt vọng.

Kể từ đó, để che đi khuôn mặt thật của mình, Kiichi đã dùng chiếc mặt nạ.

Chiếc mặt nạ màu trắng, vô cảm…

Mỗi khi nghĩ đến bản ‘mặt’ ngồi trên xe lăn, toàn thân Mori lại nổi da gà.

Chiếc mặt nạ cao su trắng mô phỏng diện mạo vốn có của Kiichi bọc kín cả đầu, buộc dây phía sau để cố định. Đó là sản phẩm anh ta đặt làm riêng từ trước khi gặp nạn, phải có đến vài chục bộ như thế.

Sau khi ra viện, Kiichi bán toàn bộ cơ ngơi của mình, cộng với gia tài người cha để lại, anh có trong tay khối sự sàn kếch xù. Anh ta dùng một phần tiền xây cất khu nhà kì quái trong thung lũng phía Bắc tỉnh Okayama, rồi ẩn cư từ bấy đến nay. Lại cũng không ngại tốn kém, mạnh tay xuất tiền để thu mua các tác phẩm của cha đang nằm rải rác khắp đất nước. Chỉ trong chưa đầy ba năm, Kiichi đã thu hồi gần như đây đủ số tranh của Fujinuma Issei.

Người ta gọi nó là ‘Bộ sưu tập Fujinuma’.

Sau khi quay về với Kiichi, các tác phẩm ấy không bao giờ được trưng bày công khai nữa. Những người hâm mộ tranh Issei đều khát khao thưởng thức, nhưng Kiichi sống đời ở ẩn nhằm né tránh thiên hạ đương nhiên không quan tâm đến nguyện vọng của ai cả.

Vào ngày 28 tháng Chín hằng năm, ngày giỗ của Issei, cũng tức là hôm nay, Kiichi mới cho phép người ngoài đến thăm và chiêm ngưỡng bộ sưu tập. Nói là ‘cho phép người ngoài’, thực tế chỉ có bốn người được hưởng vinh dự này. Đó là Mori, Mitamura, Oishi và Furukawa.

“Mitamura này…” Mori liếc nhìn viên bác sĩ đang chăm chú lái xe. “Thực ra chuyện giữa Kiichi với cô bé Yurie… là thế nào?”

Ngoài Thủy Xa Quán nơi ẩn cư của vị chủ nhân đeo mặt nạ, ngoài bộ sưu tập nổi tiếng cùng bức tranh ảo ảnh không rõ đang cất giữ chốn nào kia, thì người thiếu nữ xinh đẹp sống ở đó cũng khiến người ta mường tượng đủ thứ.

Mitamura chun mũi khó chịu. “Nói thật nhé, tôi chẳng thấy thú vị chút nào…”

“Nghe nói cách đây ba năm họ đã đăng kí kết hôn.”

“Thật chẳng ra sao! Cô ấy bị nhốt ở đó từ bé, chỉ e chưa hiểu kết hôn là gì đã bị người ta gán cho cái mác ‘vợ’.” Mitamura tỏ ra bất bình. “Sau vụ tai nạn xe hơi, Kiichi cũng bị tổn thương cột sống, cho nên…”

“Chà!” Mori gật đầu, tâm trạng phức tạp. “Hóa ra là thế.”

“Thôi, chúng ta cũng không đủ tư cách bình luận hay dở đâu. Được anh ta cho phép đến thưởng tranh là tốt lắm rồi.”

Mitamura nắm vô lăng, khẽ nhún vai. Mori dựa sát mình ra lưng ghế, chỉnh lại cặp kính gắn máy trợ thính.

Phòng ăn

Tiền sảnh.

1 giờ 50 phút chiêu.

Ăn xong bữa trưa đơn giản, chủ nhân Thủy Xa Quán và các vị khách nán lại phòng ăn. Yurie hầu như không đụng đến cơm, chỉ uống nước quả rồi trở về phòng tháp.

Sau khi uống vài tách cà phê, Kiichi nhồi thuốc lá vào tẩu, châm lên hút. Masaki im lặng đọc sách.

“Kìa, ông chủ lại hút thuốc rồi?” Từ cửa phía Đông của đại sảnh hình tròn nhìn ra hành lang phía Bắc, Negishi Fumie bước vào, lập tức kêu lên. “Tôi không sợ ngài mắng tôi đâu, mong ngài hãy giữ gìn sức khỏe.”

Kiichi vờ như không nghe thấy, tiếp tục rít thuốc.

Giọng Fumie càng cao vút. “Ăn cơm xong, ngài đã uống thuốc chưa thế?”

“Tôi uống rồi.”

“Tối còn phải uống lần nữa đấy.”

“Fumie, bây giờ chị định lên tháp đúng không?” Nhìn thấy chị giúp việc xách máy hút bụi từ nhà kho ra, Masaki lên tiếng.

“Vâng, tôi đi quét dọn đây. Tối nay có tập đàn không ạ?”

“Hôm nay nghỉ.”

“Kể cũng phải, khách khứa sắp đến rồi. Thôi, tôi phải tranh thủ làm việc đã.” Fumie quay người rảo bước lên cầu thang.

“À, vừa nãy Yurie nói là cửa ra ban công hình như hơi có vấn đề.”

Masaki chưa dứt lời thì có tiếng động cơ ô tô từ bên ngoài vọng vào qua cửa sổ. Không lâu sau đó, tiếng chuông cửa vang lên.

“Có người đến!”

“Ừ.”

Kiichi gác tẩu thuốc lên giá, rồi đặt tay lên bánh xe lăn. Quản gia Kuramoto vẫn chực sẵn một bên bấy giờ rảo bước ra hành lang, vẻ linh hoạt trái ngược hẳn với dáng người to lớn.

“Chúng ta cũng ra đón thôi.”

“Để tôi đẩy giúp anh.” Masaki lập tức đứng dậy, bước đến phía sau xe lăn.

“Chị Fumie,” Kiichi ngoảnh lại dặn dò chị giúp việc đẫy đà. “Gọi Yurie đến đây.”

“Vâng.” Fumie xách máy hút bụi lên. “Ông chủ đừng hút nhiều thuốc thế.”

Nói rồi chị ta chạy lên cầu thang. Vị chủ nhân đeo mặt nạ và người bạn theo chân quản gia Kuramoto bước ra hành lang phía Tây.

Tường bên phải hành lang treo vài bức tranh của Issei, còn bên trái là phòng khách và thư phòng của Kiichi. Sau cánh cửa lớn ở cuối hành lang chính là tiền sảnh.

Kuramoto mở hai cánh cửa dày nặng ở lối vào, các vị khách đến thăm lục tục xuất hiện.

“Cảm ơn quý vị đến thăm.” Giọng Kiichi sang sảng.

Người khách bước vào cúi chào vị chủ nhân ngồi trên xe lăn. “Thấy anh phấn chấn thế này tôi rất mừng. Thật sự cảm ơn anh đã mời tôi đến đây hôm nay.”

Nhìn ra ngoài qua cánh cửa mở rộng có thể thấy một chiếc ô tô đang quay đầu bên kia cầu.

“Tôi là người đến sớm nhất ư, có bị sớm quá không nhỉ? Ơ không, vừa khéo 2 giờ chiều mà. Xin hỏi, vị này là…” Vị khách ngờ ngợ nhìn Masaki đứng sau lưng Kiichi.

“Anh ấy là bạn cũ của tôi.”

“Tôi là Masaki Shingo, gặp chút chuyện phiền hà nên tới chỗ anh Kiichi ở nhờ, mong các vị chiếu cố.”

“Ồ, chào anh!” Ông ta ngạc nhiên nhìn Masaki từ đầu đến chân. “Tôi là Oishi Genzo, chuyên kinh doanh các tác phẩm nghệ thuật ở Tokyo, ngày trước có quen danh họa Fujinuma Issei. Thì ra anh là bạn của chủ nhân ngôi nhà này? Hình như tôi từng gặp anh ở đâu rồi thì phải?”

“Tôi nghĩ chúng ta chưa từng gặp nhau.”

“Vậy sao?”

Oishi Genzo là một người đàn ông trung niên béo ục, mặt mũi hồng hào, mặc sơ mi trâng, thắt cà vạt sặc sỡ. Cổ rụt, bụng phệ, đầu hói trơn, mấy sợi tóc lơ thơ còn sót lại được vuốt keo bết dính.

“Những vị khách khác sẽ đến ngay thôi, tôi dẫn ngài vào phòng trước đã. Xin mời.” Quản gia Kuramoto đưa tay phải ra. “Hành lý cứ để tôi xách.”

“Cảm ơn, làm phiền rồi.”

Oishi chùi giày vào tấm thảm đặt trước cửa, đưa cặp cho Kuramoto, sau đó tươi cười ngoảnh sang nói với Kiichi. “Anh Kiichi này, năm nay chúng tôi có vinh dự được ngắm tác phẩm ấy không?”

“Tác phẩm ấy?”

“À… chính là tác phẩm cuối cùng ngài Issei để lại…”

“Anh Oishi…” Chủ nhân đeo mặt nạ ngồi trên xe lăn khoanh tay trước ngực, đôi mắt ẩn sau lớp mặt nạ chăm chú nhìn nhà buôn tranh. “Tôi đã nói nhiều lần rồi, tôi không muốn cho ai xem bức tranh ấy.”

Oishi liếm đôi môi dày, “… Vâng, đúng là anh từng nói thế. Tôi đương nhiên không dám nài nỉ, nhưng…”

Lúc này, Yurie khép nép bước tới, đứng phía sau Kiichi và Masaki.

“Xin chào cô chủ… à, chào phu nhân. Hôm nay xin phép làm phiền nhà ta.” Oishi cố ý cất cao giọng, kín đáo quan sát thái độ của Kiichi.

Yurie mím đôi môi anh đào, khẽ gật đầu thay lời chào khách.

“Kìa…” Masaki nhìn ra ngoài cửa. “Lại có khách đến.” Xen trong tiếng nước chảy và tiếng bánh xe nước rào rào, là tiếng động cơ chiếc ô tô ban nãy đang mỗi lúc một gần.

“Con BMW của Mitamura đây mà.” Oishi ghé đầu ra nhìn ngó. “Có lẽ giáo sư Mori cũng đến cùng cậu ấy.”

Lát sau, Mitamura và Mori cùng đi qua cây cầu bắc ngang con kênh.

“Anh Kiichi, đã lâu không gặp!” Mitamura cao ráo, mặc áo vest màu cát, tươi tỉnh bước đến bên Kiichi, vươn tay ra bắt. “Nghe nói anh bị cảm, hiện giờ thế nào rồi?”

“Không có gì đáng ngại,” Kiichi đáp, phớt lờ bàn tay đang chìa ra của viên bác sĩ ngoại khoa. “Phụ thân cậu vẫn khỏe chứ?”

“Nhờ phúc của anh, cha tôi vẫn ổn.” Mitamura bình thản rụt tay về. “Kể từ năm nay tôi bắt đầu quản lý bệnh viện, cha tôi thì vẫn thế, rất hay đi đánh gôn. ông có gửi lời hỏi thăm anh đấy.”

Nói đến đây, Mitamura liếc sang Masaki đang đứng chếch phía sau Kiichi.

“Anh ấy là Masaki.” Kiichi giới thiệu luôn.

“Masaki…” Mitamura hơi ngỡ ngàng.

“Ngày trước từng được anh chăm sóc ở bệnh viện. Masaki bước lên tự giới thiệu.

“A…” Mori đứng sau Mitamura bỗng thốt lên. “Cậu là đệ tử của danh họa Issei!”

“Tôi nhớ ra rồi.” Mitamura gật đầu, khuôn mặt trắng trẻo hiện lên nét tươi cười. “Vụ tai nạn hồi ấy…”

Nghe đến đây, Oishi vỗ tay, giọng oang oang không chút e dè. “Thảo nào! Tôi đã nói mình từng nghe thấy cái tên này ở đâu rồi mà.”

“Sao anh Masaki lại có mặt ở đây?”

Mitamura vừa dứt lời thì xung quanh bỗng lóe sáng. Một tiếng sấm kinh hoàng nổ bùng như muốn xé nát bầu trời. Yurie sợ hãi thét lên, mọi người đang tụ tập trong sảnh cũng giật thót.

“Giật cả mình!” Oishi thở phào. “Cứ như nổ ngay trên đỉnh đầu ấy.”

“Cô Yurie, đừng sợ.” Masaki khẽ vỗ vai thiếu nữ xinh đẹp đang bịt chặt hai tai.

Vị chủ nhân đeo mặt nạ nhìn hai người, rồi nói với ba vị khách. “Mời các vị cứ về phòng mình trước, sau 3 giờ chiều, chúng ta sẽ cùng uống trà ở sảnh lớn nhà ngang.”

« Lùi
Tiến »