Thủy Xa Quán

Lượt đọc: 3990 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
HIỆN TẠI
ngày 28 tháng chín năm 1986 tiền sảnh. 2 giờ chiều.

Y hẹn, ba vị khách đến Thủy Xa Quán.

Giống như năm ngoái, người đầu tiên nhấn chuông cửa là Oishi. Không lâu sau đó, Mitamura và Mori cùng xuất hiện trên chiếc BMW.

Trông cả ba vẫn không thay đổi gì. Nhà buôn tranh hồng hào phục phịch với điệu cười thường trực, giọng oang oang như lệnh vỡ, viên bác sĩ ngoại khoa trẻ tuổi vẫn tỏ ra vô cùng ‘phong độ’ chìa tay ra với tôi, ông giáo sư đại học nhỏ thó thì lấm lét chớp mắt sau chiếc kính gọng đen gắn máy trợ thính.

Vẫn như lần trước, tôi ra cửa đón họ, nhưng tâm trạng lại khác hẳn năm ngoái.

Có mấy lý do sau.

Trước hết, điều làm tôi lo lẳng nhất đương nhiên là vụ việc xảy ra năm ngoái khi mọi người đang tập trung ở đây. Họ đến khiến tôi không thể không nhớ lại cái đêm mưa gió ấy…

Nói thật lòng, tôi vốn định viện cớ này để từ chối lần gặp mặt năm nay, nhưng tôi biết họ sẽ không chịu để yên.

Vụ án kinh hoàng năm ngoái đã thay đổi con người tôi, thay đổi Yurie, thậm chí làm biến đổi cả bầu không khí khô đọng trong khu nhà này. Nhưng với họ thì những điều này chẳng là gì, và điều mà họ quan tâm là những bức tranh của Fujinuma Issei treo ngoài hành lang, hoặc là bức Muôn vàn ảo ảnh - danh phẩm cuối cùng mà họ chưa từng được chiêm ngưỡng.

Thứ nữa, người đàn ông bỗng dưng mất tích hôm đó khiến cả năm rồi tôi thấp thỏm hoang mang. Người ấy đang náu mình ở đâu? Đã chết hay vẫn còn tồn tại trên đời này?

Chắc Yurie cũng lo lắng như tôi, và ba người có mặt ở đây ít nhiều cũng cảm thấy bất an, nghi hoặc.

Còn một nguyên nhân nữa là Shimada - vị khách không mời mà đến.

Tôi đã bảo quản gia Kuramoto thu xếp phòng cho Shimada nghỉ tạm một đêm. Y xúc động cảm ơn tôi mãi, nhưng tôi vẫn không quên nói cho y biết đó là căn phong như thế nào.

“Đây là căn phòng năm ngoái Masaki ở, không vấn đề gì chứ?”

“Chính là Masaki Shingo bị sát hại năm ngoái à?” Shimada hơi kinh ngạc, nhưng đáp luôn. “Không sao, tôi không bận tâm đến mấy chuyện như vậy. Ở đây có cả thảy mấy phòng dành cho khách?”

“Tầng 1 có ba phòng, tầng 2 có hai phòng, phòng của cậu ở tầng 2.”

“Thế thì, căn phòng còn lại trên tầng 2, là nơi năm ngoái Kojin ở phải không? Năm ngoái, vào cái đêm xảy ra vụ án, anh ấy đã mất tích một cách bí hiểm từ căn phòng đó?”

“Phải. Về sau căn phòng đã bị khóa lại.”

“Tôi… tôi muốn được tận mắt nhìn thấy.” Shimada tỏ vẻ hiếu kì. “Tôi hoàn toàn không muốn nhắc lại chuyện cũ nhưng, chắc hẳn anh Kiichi cũng muốn biết một số tình tiết chưa được làm sáng tỏ?”

Muốn biết những tình tiết còn mập mờ, đúng thế, tôi công nhận mình có ý nghĩ này.

“Nghĩ thế nào là quyền của cậu…” Tôi mím môi lườm y. “Chẳng biết ma xui quỷ khiến thế nào mà tôi lại để cậu vào đây. Nhưng dù không mời cậu ra khỏi nhà, tôi vẫn mong cậu cư xử có chừng mực hơn.”

“Vâng, tôi hiểu, tôi hiểu mà.” Shimada cười lảng tránh. “Ma xui quỷ khiến… nói thế thì hơi quá rồi.”

Ba vị khách quan sát thái độ của tôi qua lớp mặt nạ trắng vô hồn, thay nhau tán tụng bằng những lời hoa mỹ, rồi đi về phòng theo sự hướng dẫn của quản gia Kuramoto. Còn về ‘vị khách không mời mà đến’, tôi định sẽ giới thiệu y với mọi người sau.

“Mời các vị sau 3 giờ xuống nhà ngang uống trà…”

Vừa nói xong, qua ô cửa kính bán nguyệt phía trên cửa ra vào, tôi thấy một vệt chớp nhá trên bầu trời cuồn cuộn mây đen, rồi một tiếng sấm rền vang như trời long đất lở. Cảnh tượng năm ngoái tái hiện hoàn toàn, màn trình diễn của thiên nhiên khiến tôi bủn rủn tâm can.

Phòng tháp

Hành lang phía Bắc.

2 giờ 20 phút chiều.

Người thiết kế Thủy Xa Quán là vị kiến trúc sư thiên tài với phong cách thiết kế vô cùng độc đáo - Nakamura Seiji.

Tòa kiến trúc này nằm gọn trong khuôn viên hình chữ nhật, được tường cao bao quanh, tọa lạc giữa núi rừng - nơi mà đa số mọi người đều cho rằng không thích hợp để cư trú.

Tường bao cao đến năm mét, xây bằng đá tảng cỡ lớn khiến người ta liên tưởng tới những tòa thành cổ ở Anh quốc vào khoảng thế kỉ 12 đến thế kỉ 14.

Các kiến trúc bên trong tường bao có thể chia làm hai nhóm. Một là mảnh đất hình chữ nhật góc Tây Bắc, trung tâm mảnh đất là tòa tháp Yurie ở. Đối xứng chéo với nó qua khoảnh sân giữa rộng rãi là một khu nhà khác. Hai khu nhà này kết nối với nhau bởi tuyến hành lang men quanh tường bao từ hai hướng. Chúng tôi căn cứ vào mục đích sử dụng của hai khu nhà, gọi chúng là ‘Nhà chính’ và ‘Nhà ngang’.

Nhà chính là không gian sinh hoạt của chúng tôi, men theo hành lang phía Tây, lần lượt là phòng khách, thư phòng, phòng ngủ của tôi, cùng một gian lưu trữ tác phẩm. Đi dọc hành lang phía Bắc lần lượt là nhà bếp và phòng dành cho người làm. Bên ngoài hành lang phía Tây là phòng điều khiển máy móc. Vì liên quan đến cấu tạo của trục bánh xe mà căn phòng này buộc phải xây chìm một nửa dưới lòng đất. Trong phòng có máy phát điện chạy bằng sức nước để cấp điện cho cả khu nhà. Về máy móc thì tôi mù tịt nên đã giao toàn bộ việc quản lý và bảo trì thiết bị cho quản gia Kuramoto.

Còn nhà ngang chính là dãy nhà nhỏ cao hai tầng đang được dùng để đón tiếp khách. Lấy đại sảnh hình tròn ở góc Đông Nam làm trung tâm, thì tầng 1 có ba căn phòng dành cho khách, tầng 2 có hai căn. Trước đây, chỉ có hai căn phòng trên tầng 2 là phòng dành cho khách, nhưng từ khi ngày 28 tháng Chín được ấn định làm ngày gặp mặt, thì ba gian phòng ở tầng 1 cũng được kê thêm giường.

Hai dãy hành lang nối liền nhà chính và nhà ngang gặp nhau ở hai góc Tây Nam và Đông Bắc. Góc Tây Nam là cửa vào (tiền sảnh), còn góc Đông Bắc là sảnh nhỏ hình tròn.🖼 🖼

Kết cấu đại khái là như vậy.

Ba vị khách rời tiền sảnh, đi ra hành lang phía Nam để đến nhà ngang. Tôi nhìn theo họ một lúc rồi cùng Yurie quay trở lại lối lúc nãy, đi về phòng ăn của nhà chính.

“Chúng ta lên thôi.”

Yurie mim cười gật đầu, đẩy xe lăn của tôi vào thang máy. Thang máy này chỉ dành cho một người, Yurie phải đi cầu thang bộ lên tháp.

Từ cửa sổ phòng tháp nhìn ra bên ngoài, có thể cảm nhận rõ nét cơn bão đang từng bước đến gần, bóng tối lan tràn khắp nơi. Vòm trời, mây, núi, sông… những nơi tầm mắt có thể phóng đến đều chìm trong sắc xám tiêu điều.

Yurie ngồi xuống trước đàn dương cầm.

“Em định chơi bài gì?” Tôi ngoảnh lại hỏi.

Nàng buồn rầu nhìn tôi. “Em biết ít bài lắm…”

Các ngón tay khẽ đặt lên phím đàn. Chuỗi âm thanh tuôn ra cũng trong trẻo thánh thót như giọng nói của Yurie. Bản nhạc Cô gái tóc vải lanh của Debussy.

Tôi đã từng rất thích khúc nhạc này. Nhưng giờ đây, nghe giai điệu phóng khoáng của nó, tôi chỉ thấy lồng ngực căng lên, khó thở.

Một năm về trước, mùa xuân thứ 20 của Yurie trôi qua trong tiếng đàn của Masaki Shingo. Có lẽ đó là những ngày vui vẻ nhất của nàng từ nhỏ đến giờ.

Tôi không thể chơi đàn cho Yurie nghe.

Tôi không thể chơi đàn như Masaki Shingo lúc đó.

Đàn xong, Yurie nhìn tôi như đang chờ mong tôi phát biểu cảm tưởng. Tôi lặng lẽ nhìn hai bàn tay đặt trên đâu gối. “Em đàn hay lắm.”

Gần 3 giờ chiều, hai chúng tôi xuống tháp.

Khi thang máy xuống đến tầng dưới thì phát sinh một sự cố nhỏ. Cánh cửa tự động lẽ ra phải đóng lại sau vài giây nay cứ mở toang. Tôi quay vào trong thang máy, thử nhấn nút trên bảng điều khiển, nhưng nó không hề suy suyển.

“Có trục trặc gì ạ?” Yurie bây giờ đã rời thang bộ, tiến lại băn khoăn hỏi tôi.

“Hình như thế, phải báo cho Kuramoto mới được.”

Hai chúng tôi ra khỏi phòng ăn, đi sang hành lang phía Bắc. Dọc đường, Yurie rẽ vào nhà vệ sinh.

“Ông chủ.” Một giọng nói rụt rè vang lên từ phía sau xe lăn. Tôi ngoảnh lại thì thấy cô giúp việc Tomoko đang đứng giữa lối đi từ hành lang phía Tây đến tháp.

“Có việc gì sao?” Tôi từ từ vần bánh xe quay lại.

“Là thế này ạ…” Tomoko do dự, nhìn xuống bàn tay mình, nơi đang cầm một mảnh giấy.

“Thực ra…” Tomoko rón rén bước lại gần, chìa mảnh giấy cho tôi. “Dạ… tôi thấy cái này, ở dưới cửa phòng khách của ông chủ…”

Đó là một tờ giấy viết thư thông dụng khổ dọc, màu xám nhạt, được gấp làm tư.

Ở dưới cửa phòng tôi…?

Tôi không hiểu chuyện này là sao.

Tay vẫn đeo găng, tôi mở tờ giấy ra.

Cút đi! Cút khỏi cái nhà này!

“Đây là…” Đằng sau tấm mặt nạ, tôi ngớ người kinh ngạc.

Thấy Tomoko thấp thỏm nhìn qua, tôi liếc cô ta. “Cô phát hiện ra từ lúc nào?”

“Dạ… lúc nãy.”

“Lúc đi ngang qua phòng tôi?”

“Vâng,” Tomoko đáp, rồi lúng túng đưa tay lên xoa khuôn mặt tái nhợt. “À không… Thực ra không phải do tôi phát hiện.”

“Sao?”

“Mà là vị khách tên Shimada…”

“Cậu ta?” Giọng tôi vô thức cao hẳn lên.

Tomoko cúi đầu thật thấp. “Khi tôi từ nhà ngang đi qua tiền sảnh sang bên này, thì ông ấy bước tới… nói là thấy tờ giấy này nhét ở dưới khe cửa… phòng khách của ông chủ.”

Nếu đúng Shimada là người phát hiện ra, thì chắc chắn y đã đọc nội dung trên giấy.

Cút đi! Cút khỏi cái nhà này!

Những con chữ viết bằng bút bi đen, nghiêng ngả lộn xộn. Đây là thủ đoạn người ta thường dùng để che giấu bút tích thật của mình.

Thư đe dọa?

‘Cút đi’ là lời đe dọa nhằm vào tôi? Một người nào đó ở trong Quán đã viết thư dọa dẫm tôi?

“Tomoko này.” Tôi cố nén cảm giác bất an, hỏi cô giúp việc. “Cô đã xem nội dung trong này rồi nhỉ?”

“Chưa ạ!” Tomoko dứt khoát lắc đầu phủ nhận. “Tôi tuyệt đối chưa xem!”

Tôi còn đang nghĩ cách kiểm tra xem cô ta nói thật hay không, thì Yurie đã từ nhà vệ sinh đi ra.

“Sao thế anh?” Nàng lo lắng hỏi, dường như đã nhận ra sự khác thường giữa tôi và Tomoko.

“Không có gì.” Tôi gấp gọn tờ giấy, nhét vào túi áo choàng.

Sảnh lớn nhà ngang.

3 giờ 10 phút chiều.

Bốn vị khách, kể cả Shimada, đã có mặt ở sảnh tầng 1 của nhà ngang.

Nơi này nhỏ hơn phòng ăn ở nhà chính, tầng 2 có một giếng trời hình tròn, hai tuyến hành lang phía Tây và phía Bắc trổ những ô cửa kính lớn nhìn ra sân giữa. Nếu như tiền sảnh và các hành lang ở nhà chính xây dựng theo lối kiến trúc cổ điển, thì nội thất bên này được trang trí theo phong cách hiện đại với gam màu chủ đạo là trắng.🖼

Trần nhà cao vút thoáng gió, bộ sofa êm ái cùng chiếc bàn tròn màu trắng kê phía trước. Ở đây không lắp thang máy, cầu thang uốn lượn bên tay trái là lối duy nhất để lên xuống giữa hai tầng.

Bốn người ngồi bên chiếc bàn tròn, Shimada đang trò chuyện với ba vị khách còn lại. Cao cao trên tường có vài ô cửa sổ cố định.

Quản gia Kuramoto lặng lẽ đứng bên tường, tư thế sẵn sàng phục vụ.

“Đã để các vị phải chờ lâu.” Tôi nói với bốn vị khách, rồi vần xe lăn đến vị trí trống nhìn ra sân giữa. Yurie ngồi xuống cạnh tôi.

“Cảm ơn các vị không ngại đường xa đến đây…”

Tôi nói vài lời xã giao, lần lượt liếc bốn người đang chăm chú nhìn mình. Oishi, Mori và Mitamura dường như vẫn y hệt năm ngoái, nhưng người thứ tư, ngồi ở vị trí Furukawa năm ngoái, lại là người mới xuất hiện hôm nay. Y đang mải mê di ngón tay trên mặt bàn như vẽ vời gì đó.

“Trước hết tôi xin phép giới thiệu.” Ngón tay tôi lần theo đường nét tờ giấy từ bên ngoài túi áo choàng đang mặc, tay kia hướng về phía vị khách không mời mà đến. “Đây là Shimada Kiyoshi, vì một lý do riêng nên hôm nay tôi đặc biệt mời cậu ấy tham dự.”

“Mong các vị chiếu cố.” Shimada cúi đầu.

“Lúc nãy cậu nói mình là bạn của Furukawa nhỉ.” Oishi gãi cái mũi cà chua. “Vậy cũng chẳng phải là cậu và chúng tôi không có liên quan gì.”

“Cậu đến đây chắc cũng vì thích tranh của ngài Fujinuma Issei?”

Nghe giáo sư Mori hỏi, Shimada đáp tỉnh bơ. “Đương nhiên tôi cũng thích tranh của ngài Issei, nhưng đến Thủy Xa Quán không phải vì nguyên nhân này.”

“Ồ…” Vị giáo sư lấy làm lạ, khẽ chớp đôi mắt sau cặp kính rồi liếc nhanh sang tôi. “Thế xin hỏi cậu đến đây vì điều gì?”

“Cậu Shimada cảm thấy hứng thú với sự việc xảy ra năm ngoái.” Tôi trả lời ông ta bằng giọng khàn khàn. “Cậu ấy cho rằng Furukawa Tsunehito không phải là hung thủ.”

Căn phòng bỗng xôn xao.

“Thật là một ý nghĩ táo bạo.” Mitamura vuốt cằm. “Nghĩa là anh đến đây để điều tra vụ án đó? Không ngờ anh lại được chủ nhân nơi này cho phép làm vậy.”

“À…” Nghe viên bác sĩ ngoại khoa nhắc đến ‘điều tra vụ án’, Shimada không phủ định, cũng không thừa nhận.

Quản gia Kuramoto bắt đầu rót hồng trà vào chén từng người, căn phòng chìm trong bầu không khí im lặng khó xử

Tôi nhìn lần lượt từ Oishi, Mori, Mitamura đến cả Shimada đang ngồi xung quanh.

Ai là người viết tờ giấy kia?

Tôi miên man nghĩ ngợi.

Vì mục đích gì?

Nhưng dù sao cũng phải hỏi Shimada cho tường tận về tình huống y phát hiện ra lá thư, đồng thời cảnh cáo y chớ tùy tiện đi lại.

Nhưng, dù thế thì…

Có lẽ Oishi, Mori, Mitamura - ba người này đều có cơ hội né tránh quản gia và Tomoko để lẻn vào hành lang phía Tây, nhét tờ giấy vào khe cửa phòng tôi nhân lúc tôi và Yurie đang ở trên tháp.

Họ chẳng tử tế gì, vì thèm khát các tác phẩm của cha tôi mà chuyện gì họ cũng dám làm.

Đương nhiên, không thể phủ nhận là còn có người khác.

Shimada phát hiện ra tờ giấy, y là kẻ đáng ngờ nhất tuy nhiên cũng có thể là quản gia Kuramoto hay Tomoko. Hoặc là, phải rồi, một nhân vật bí hiểm nào đó đang ẩn náu trong khu nhà…

Đúng lúc này, sấm nổ vang trời.

“Ái chà…” Oishi rút khăn tay trong túi áo ra lau cái trán hói bóng nhẫy. “Tôi rất sợ tiếng sấm. Hệt như năm ngoái vậy.”

“Đúng thế, nhưng năm ngoái mưa rơi sớm hơn, ba chúng ta vừa vào phòng nghỉ là đã mưa luôn rồi.” Mitamura ngẩng đâu nhìn ra sân giữa, bầu trời ngoài cửa kính tối sầm như sắp mưa to.

“Anh vẫn nhớ rõ nhỉ?” Shimada nói.

Tay phải Mitamura mân mê chiếc nhẫn đeo ở ngón áp út tay trái, khuôn mặt trắng trẻo thoáng nét cười. “Ấy là vì đúng lúc mưa xuống thì đã xảy ra vụ việc đó!”

“Vụ việc đó?”

“Vâng, chắc anh cũng biết, lúc bấy giờ, chị Negishi Fumie giúp việc nhà này bị trượt chân ngã từ ban công trên tháp xuống.”

“Thế ư?” Shimada liếm môi. “Tôi không rõ lắm, nhưng hình như đó là vụ việc khởi đầu nhỉ.”

Vụ việc Negishi Fumie rơi từ tháp xuống…

Tiếng mưa, tiếng sấm, tiếng bánh xe nước và tiếng kêu thét hãi hùng bấy giờ như còn vang vọng bên tai…

Ngày 28 tháng Chín một năm trước, hơn 2 giờ chiều, ba vị khách đến Thủy Xa Quán. Vị khách thứ tư là phó trụ trì Furukawa Tsunehito đến muộn hơn, giữa lúc trời mưa như trút nước. Đúng lúc ấy…

« Lùi
Tiến »