Thủy Xa Quán

Lượt đọc: 3992 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
QUÁ KHỨ
ngày 28 tháng chín năm 1985 tiền sảnh. 2 giờ 20 phút chiều.

Ba người theo Kuramoto đi sang hành lang phía Nam.

“Tôi chẳng thiết làm thân với mấy người này.” Masaki so đôi vai gầy xương xẩu. “Trông ai cũng đầy âm mưu. Anh mời họ đến làm gì?”

“Tôi đã giải thích rồi mà,” Vị chủ nhân đeo mặt nạ đáp, giọng khàn khàn.

Bấy lâu nay họ luôn thèm rỏ dãi bộ sưu tập tranh mà Kiichi cất giữ. Không chỉ thế, họ còn có mối quan hệ sâu xa từ trước với gia tộc Fujinuma.

Oishi Genzo chuyên buôn bán các tác phẩm nghệ thuật, đã kiếm chác được nhiều từ việc mua bán những bức tranh của Issei. Mori Shigehiko có người cha là một nhà nghiên cứu mỹ thuật, ông này đánh giá rất cao tính nghệ thuật trong tranh của danh họa Fujinuma Issei và đã viết nhũng bài phê bình góp phần khiến chúng nổi tiếng khắp bốn phương.

Mười hai năm trước, nhóm Kiichi bị tai nạn xe hơi được đưa vào bệnh viện của gia đình Mitamura, nay Mitamura Noriyuki đang kế thừa cơ nghiệp đó. Vì thế, khi họ nhiệt tình liên lạc, Kiichi đã không thể chối từ.

“Có rất nhiều người ngưỡng mộ tác phẩm của danh họa Issei, anh không định cho họ cơ hội ư?”

“Không.” Kiichi lập tức lắc đầu. “Tôi làm thế này là để chuộc tội.”

“Chuộc tội? Ý anh là sao?”

“Để lương tâm tôi có thể thanh thản.”

Một mình chiếm giữ các tác phẩm của Fujinuma Issei, Kiichi ít nhiều có cảm giác tội lỗi. Để làm vợi bớt nỗi cắn rứt lương tâm, anh đành công khai những ‘tài sản riêng’ này mỗi năm một lần. Chính vì vậy, anh không cần phải công khai với tất cả mọi người, mà chính anh cũng không định làm thế.

“Tác phẩm kia thì sao? Lúc nãy Oishi cũng nhắc đến nó.”

“Đó lại là chuyện khác.” Giọng Kiichi bỗng khàn đi như một phản xạ có điều kiện. “Anh đã nhìn thấy nó rồi à?”

“Chưa. Hình như thầy Issei không hài lòng với tác phẩm ấy, không muốn cho ai xem. Tác phẩm hoàn thành không lâu thì thầy lâm trọng bệnh qua đời.”

“Đúng thế.”

Chủ nhân đeo mặt nạ nhìn khắp tiền sảnh một lượt, có vài bức tranh treo trên khoảng tường mờ tối.

“Có thể chính cha tôi cũng không rõ tại sao mình lại vẽ bức tranh đó, ông thấy vừa khó hiểu, lại vừa hoảng sợ bất an.” Với Kiichi, Issei cha anh là người mắc chứng ảo giác theo đúng nghĩa của nó. Có thể nói, tranh vẽ của ông lột tả đầy đủ những hình ảnh không có thật mà ông nhìn thấy bằng tâm hồn. Cho nên, ông mới cảm thấy khó hiểu sợ hãi trước bức tranh tái hiện những ảo ảnh cuối cùng ấy.

“Rốt cuộc bức tranh đó như thế nào?”

Kiichi lắc đầu, dứt khoát không trả lời Masaki. “Có lẽ sau này tôi sẽ cho anh biết, nhưng bây giờ thì không. Tuy nhiên…”

“Sao?”

“Chính tôi cũng thấy sợ, thậm chí rất ghét bức tranh ấy. Nên tôi đã cất nó vào một chỗ kín đáo không để ai nhìn thấy, bản thân tôi cũng không muốn nhìn.”

Masaki không hỏi thêm nữa, lại nói sang chuyện khác. “Còn một vị khách nữa là nhà sư thì phải?”

“Đúng! Là phó trụ trì chùa Bồ Đề của gia tộc Fujinuma chúng tôi, hôm nay anh ấy sẽ từ Takamatsu đến đây.”

“Phó trụ trì? Là con trai của trụ trì à?”

“Đúng vậy. Cha anh ấy và cha tôi rất thân nhau.”

“Thì ra là thế. Người ấy bao nhiêu tuổi?”

“Xấp xỉ tuổi anh, hình như vẫn độc thân.”

“Độc thân?” Masaki nhìn chiếc nhẫn đá mắt mèo đang lấp lánh sáng trên ngón áp út tay trái của mình.

“Thật không phải… tôi đã gợi lại kí ức không vui của anh.”

“Không sao.”

Kiichi không nhìn Masaki nữa, chuyển sang Yurie. Nàng vẫn đứng tựa vai vào tường, cúi đầu im lặng suốt từ nãy đến giờ.

“Furukawa cũng sắp đến. Đi đi lại lại rất phiền hà nên tôi sẽ ở đây chờ anh ấy.” Kiichi hỏi Masaki. “Anh thì sao?”

Masaki nhìn đồng hồ đeo trên cổ tay trái. “Tôi cứ về phòng đã. Lúc 3 giờ tôi có thể uống trà cùng với mọi người chứ?”

“Tùy anh.”

“Còn cô Yurie?”

“Em có thể ở lại đây với anh không?” Kiichi hỏi Yurie.

Thấy Yurie khẽ gật đầu, Masaki nói. “Tôi sẽ bảo quản gia Kuramoto hoặc cô Negishi pha trà cho hai người.”

“Không cần đâu.”

“Thế à? Vậy thì 3 giờ ta gặp nhau.” Masaki đi về hành lang phía Nam như ba vị khách lúc nãy.

Kiichi thở dài, vần xe lăn lại gần mé tường.

“Đừng đứng mãi thế, em ra kia mà ngồi.”

“Vâng…”

Yurie ngồi xuống chiếc đôn kê cạnh cửa ra vào, nhìn về phía khung cửa sổ hướng ra sân giữa.

Bên ngoài, hoa cỏ bị cuồng phong thổi ngả nghiêng, hồ nước giữa sân cũng cuồn cuộn nổi sóng như mặt biển.

Nhà bếp

Phòng ăn.

2 giờ 45 phút chiều.

Quản gia Kuramoto dẫn ba vị khách về phòng của họ, sau đó ông đi qua hành lang phía Đông, xuyên qua sảnh nhỏ ở góc Đông Bắc rồi trở lại nhà chính.

Âu phục màu lông chuột, cà vạt tím than, mái tóc hoa râm vuốt ngược ra sau gáy được cố định ngay ngắn bằng gôm. Tuy tùy công việc mà trang phục sẽ khác nhau (ví dụ, khi trông nom buồng máy của bánh xe nước thì mặc đồ bảo hộ) nhưng ông cho rằng mặc thế này là phù hợp với mình nhất.

Chủ nhân Kiichi gọi ông là ‘quản gia’, và ông thấy ưng danh hiệu đó.

Ông rất thông cảm với hoàn cảnh và tâm trạng của Kiichi khi ẩn cư ở xó núi này, việc thay mặt chủ nhân trông nom khu nhà rộng lớn cũng đem đến cho ông cảm giác thỏa mãn, đến nỗi đôi khi ông có cảm nhận sai lệch rằng mình mới là chủ nhân thật sự ở đây. Có thể nói, ông rất hài lòng về nơi mình cống hiến suốt chục năm qua.

Tuy nhiên, Kuramoto chưa bao giờ thể hiện sự thỏa mãn ấy cho ai thấy. Ông luôn tâm niệm rằng quản gia phải trung thực, điềm đạm, vững vàng, là một ‘người máy’ luôn bình tĩnh, khéo léo, không được tỏ thái độ buôn vui ra mặt.

Tóm lại, chức trách của ông là trông nom ngôi nhà này ngăn nắp đâu ra đấy. Đồng thời giữ một khoảng cách nhất định, không được can thiệp vào lời nói, việc làm của chủ nhân…

Kuramoto đi vào bếp, bắt đầu kiểm tra cốc chén đã chuẩn bị sẵn.

Vị khách thứ tư là Furukawa Tsunehito chưa đến, tàu thủy chạy từ Shikoku có lẽ bị bão ảnh hưởng nên đến muộn. Nhưng buổi trà chiều lúc 3 giờ vẫn bắt đầu như thường.

Ông kiểm tra phích nước, thấy nước sôi trong đó không đủ.

Mình đã dặn Fumie rồi mà.

Khuôn mặt của Negishi Fumie nhoáng hiện lên trong trí óc, ông tặc lưỡi.

Chắc cô ta vẫn đang dọn dẹp phòng của cô chủ?

Lúc nãy Masaki nói cửa ra ban công hơi có vấn đề…

Lâu nay Kuramoto vẫn cảm thấy Fumie làm việc chưa đủ cẩn trọng. Dẫu quan tâm đến người khác là tốt, nhưng cô ta cứ léo nhéo suốt ngày, hay xía vào những chuyện không đâu, làm việc thì đoảng. Suốt thời gian dài làm việc chung ở cái nhà này, ông đã vô số lần phải giải quyết hậu quả do cô ta gây ra.

Còn mười phút nữa mới đến 3 giờ, bây giờ đun nước vẫn kịp. Kiichi đã dặn các vị khách rằng hơn 3 giờ mới bắt đâu tiệc trà.

Ông rót đầy nước vào phích điện rồi vội bước ra ngoài hành lang. Nhìn đồng hồ, thấy đã 2 giờ 50 phút chiều, ông bèn đi thẳng đến phòng ăn, nếu Fumie vẫn chưa xuống thì dở quá.

Ngoài trời bỗng lóe ánh chớp, sau đó không lâu là tiếng sấm vang rền.

Mưa rào rào trút xuống.

Tiếng mưa lập tức bao trùm Thủy Xa Quán, chớp lòa sấm nổ khiến Kuramoto cảm thấy choáng váng như đang bước vào một thế giới khác.

Furukawa vẫn chưa đến, mình phải chuẩn bị khăn tắm mới được…

Ông vừa nghĩ ngợi vừa bước thật nhanh qua dãy hành lang trải thảm đỏ sẫm, vào phòng ăn.

Lúc đi đến chân cầu thang, ông vô tình đưa mắt nhìn thang máy trước mặt.

Trên bức tường bên cạnh cánh cửa sắt màu nâu là bảng điều khiển và đèn báo vị trí thang máy.

Số “2” đang sáng.

Đứng dưới chân cầu thang, ông gọi to. “Cô Fumie!”

Không ai trả lời.

Mưa to quá nên người trên tầng 2 không nghe thấy tiếng gọi?

Ông bước lên vài bậc cầu thang, định gọi Fumie lần nữa thì…

… Có tiếng hét thảm thiết cắt qua tiếng mưa xối xả!

Ông lập tức nhìn ra cửa sổ. Có thể chỉ là phản ứng ngẫu nhiên, nhưng cũng có thể do điều gì đó trong lòng mách bảo.

Một vệt chớp chói lòa lóe lên soi sáng cả không gian, nương theo đó Kuramoto nhìn thấy…

Bên ngoài cửa sổ, một bóng đen từ trên trời rơi xuống.

Nếu không có làn chớp vừa rồi, chắc ông chỉ nhìn thấy đất trời mù mịt. Nhưng lúc này, đôi mắt ông lại nắm bắt được hình ảnh rõ nét như một chiếc máy ảnh kỹ thuật số cao cấp.

Một khuôn mặt người dốc ngược.

Đôi mắt trợn trừng, má chảy xệ, mái tóc ướt đẫm, miệng há to như bị rách…

Tiếng sấm kinh hoàng đến sau tia chớp một nhịp. Không thấy gì bên ngoài nữa.

“Trời ơi…” Kuramoto kêu lên, chạy vụt đến trước cửa sổ.

Vừa rồi là…

Là Fumie hay sao?

Nếu đúng như vậy, nếu hình ảnh vừa rồi không phải là ảo giác thì thật đáng sợ!

Kuramoto thò đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.

Dưới chân tháp là con kênh cung cấp nước cho guồng quay. Trên mặt kênh rộng hơn hai mét, mưa lia thia như muôn vàn mũi tên màu bạc găm xuống, hòng ngăn trở tốc độ của dòng chảy.

Dưới bầu trời xám xịt, một bóng trắng dập dềnh trong nước.

Không thể nhầm được, đó chính là cô giúp việc Negishi Fumie đeo tạp dề! Không rõ cô chỉ bị ngất đi hay đã chết rồi. Cơ thể cô rã rời, dập dờn chìm nổi trong kênh nước.

“Nguy rồi!” Kuramoto thét lên, chạy vụt qua hành lang phía Tây thông đến tiền sảnh.

“Nguy to rồi!!!” Mười năm qua, đây là lần đâu tiên Kuramoto hét lớn thế này.

Tiền sảnh.

2 giờ 52 phút chiều.

Một tia chớp sáng lóa xẹt ngang không trung, tiếng sấm inh tai buốt óc dội đến, mây đen dày đặc vẫn tiếp tục trút mưa xối xả.

Trong tiền sảnh, Yurie ngồi trên sofa, thân hình bé nhỏ của nàng co ro run rẩy. Ngoài trời mưa nặng hạt, hồ nước trong sân giữa văng bọt nước tứ tung.

Đúng lúc này, ngoài cửa có tiếng ô tô phá vỡ sự im lặng giữa hai vợ chồng.

“Hình như đến rồi.” Kiichi vần xe lăn ra gần cửa, Yurie vội đứng lên, tiến về phía trước, đặt tay lên tay nắm cửa mạ vàng được chế tác tinh xảo.

Cửa mở ra, tiếng mưa rơi ồn ào gấp bội. Cũng vào lúc này, một tia chớp sáng chói xé toang bầu trời.

Mưa như trút nước, mặt đường trải đá như phủ một màn sương mịt mù. Bên kia cây cầu bắc qua kênh có một chiếc tắc xi màu vàng đang đỗ, có thể nhìn thấy cái đầu trọc của nhà sư Furukawa Tsunehito trên băng ghế phía sau.

“Yurie, lấy ô ra đi.” Kiichi vừa nói vừa vần xe lăn ra ngoài hiên. Yurie nhanh chóng cầm chiếc ô màu đen ra theo.

Cửa xe mở ra, dường như Furukawa định đội mưa chạy thẳng vào đây.

Trước khi Yurie kịp giương ô thì anh ta đã ôm chiếc cặp màu cà phê trước ngực, rồi lao ra khỏi xe, cúi đầu băng qua màn mưa xối xả chạy vào nhà.

“Khiếp quá!”

Chạy qua cầu, lên dốc, chỉ vẻn vẹn mấy giây nhưng cũng đủ khiến Furukawa ướt sũng, thân hình gầy gò run lẩy bẩy.

“Xin lỗi, tôi cứ thế này mà tha nước mưa vào nhà.” Anh ta cúi đầu xin lỗi.

“Không sao, tôi đã chuẩn bị khăn cho anh rồi.” Kiichi đáp.

Đúng lúc này…

Trong tiếng mưa rơi hỗn độn, tiếng gió rít gào, tiếng bánh xe nước miệt mài quay, tiếng tắc xi rời đi… hình như có tiếng kêu thảm thiết, và gần như đồng thời, bầu trời vang lên một tiếng sấm kinh hồn.

Cả ba người như bị sét đánh trúng, đứng nguyên tại chỗ nhìn nhau.

“Vừa rồi hai vị có nghe thấy gì không?” Furukawa hỏi.

“Có…” Kiichi nhìn xung quanh. Mưa hắt vào hiên, bắn cả vào quần áo và mặt nạ của anh.

“Yurie thì sao?”

Yurie mặt mũi tái nhợt, khẽ gật đầu.

“Tôi thấy hình như có tiếng người thét lên.” Furukawa băn khoăn, mặt mũi xanh mét.

“Nguy rồi!” Có tiếng đàn ông từ trong nhà vọng ra.

“Gì thế?” Kiichi kinh ngạc quay người lại.

“Nguy to rồi!!!” Tiếng kêu lần nữa vang lên, hình như là tiếng của quản gia Kuramoto.

Ông ta mà mất bình tĩnh như thế… chứng tỏ…

Trực giác mách bảo Kiichi có chuyện nghiêm trọng đã xảy ra.

Có chuyện gì vậy?

Chi lát sau, Kuramoto loạng choạng chạy tới.

“Ông… ông chủ!” Kuramoto mọi ngày luôn giữ nét mặt nghiêm túc thận trọng, giờ mặt mũi méo xệch, giọng run rẩy. “Cô Fumie…”

“Làm sao?”

“Vừa ngã từ trên tháp xuống!”

“Ông nói gì cơ?”

“Cô ấy rơi xuống kênh, đang bị nước cuốn đi…”

Nói rồi ông ta lao ra ngoài, chạy về phía buồng máy thủy xa kề sát bức tường phía Tây tòa nhà.

Căn phòng xây chìm một nửa dưới lòng đất trông như một chiếc hộp hình chữ nhật hẹp dài. Bên cạnh cánh cửa thép không gỉ có một thang sắt bắc lên tận nóc nhà.

Bất chấp cái thang đang ướt nước mưa, Kuramoto vẫn thoăn thoắt trèo lên.

“Cẩn thận!” Furukawa cũng lao vào trong mưa, chạy lên cầu, dựa sát vào lan can, nhìn về phía ba bánh xe nước đang quay.

“Ôi…” Furukawa kinh ngạc kêu lên. “Nhìn kìa!”

Một vật thể màu trắng dính vào bánh xe nước.

Rào rào, rào rào…

Bánh xe nước phát ra âm thanh nặng nề, cuốn lấy vật thể ấy cùng đám bọt nước trắng xóa. Thân hình mềm nhũn của cô giúp việc bị đưa lên cao…

“Chuyện gì thế kia?” Kiichi lẩm bẩm. Yurie sợ hãi thét lên.

“Chị Fumie!” Furukawa và quản gia Kuramoto đứng trên nóc buồng máy cùng kêu lên kinh hãi, tiếng kêu của họ bị nuốt chửng trong màn mưa xối xả.

Fumie lại bị bánh xe nước đưa xuống, nhấn chìm trong dòng nước xiết. Ba bánh xe nước tàn nhẫn cuối cùng cũng chịu nhả Fumie với chiếc tạp dề trắng rách tả tơi ra. Thân hình cô giúp việc lúc chìm lúc nổi giữa dòng nước, trôi qua gầm cầu nơi Furukawa đang đứng, rồi bị xô về phía hạ lưu.

Tiền sảnh

Phòng tháp.

3 giờ 20 phút chiều.

Những âm thanh hỗn loạn khiến Mitamura, Mori, Oishi và Masaki giật mình, họ vội vã chạy ra cửa. Mưa nặng hạt hơn, bị cuồng phong tạt vào hiên nhà.

Không chỉ Furukawa và quản gia Kuramoto ướt như chuột lột, mà ngay cả Kiichi và Yurie đứng dưới mái hiên cũng bị mưa hắt ướt sũng. Bốn vị khách đang chạy lại gần cũng không ngoại lệ.

Chị giúp việc Negishi Fumie nhanh chóng biến mất trong dòng nước cuồn cuộn. Không ai có ý định đuổi theo. Cũng dễ hiểu thôi, ngoài trời đang giông bão, nước chảy xiết, dù đuổi theo cũng không cứu nổi.

Kiichi buồn rầu giục mọi người vào nhà, đóng cửa, bỏ lại bên ngoài mọi tiếng ồn mưa gió. Ngồi trong căn phòng tối âm u, ai cũng não nề thở dài.

“Kuramoto.” Chủ nhà ra lệnh cho người quản gia đang toàn thân ướt sũng. “Mau báo cảnh sát.”

Trong tình cảnh mưa to gió lớn thế này rất khó để tìm thấy Fumie, và dù có tìm thấy chỉ e cũng đã muộn…

“Vâng.” Kuramoto vội đáp rồi chạy tới phòng ăn, nơi để điện thoại của nhà chính.

“Đã xảy ra chuyện gì thế, Kiichi?” Masaki thở hồng hộc.

“Cô Fumie rơi từ ban công trên tháp xuống,” Kiichi ngập ngừng đáp. “Thật bất hạnh.”

Không ai biết tình hình cụ thể ra sao, Fumie đi lên tầng để quét dọn căn phòng trên tháp, rồi đột nhiên… Có thể bị tiếng sấm làm cho giật mình nên trượt chân ngã từ ban công xuống.

“Xin lỗi…” Phó trụ trì Furukawa một tay cầm chiếc cặp ướt sũng. “Tôi không thể giúp gì được, rất xin lỗi.”

“Cũng đâu còn cách nào khác.”

Đúng là hết cách, Furukawa không cần phải áy náy, tình thế lúc đó đâu cho phép ai cứu nổi Fumie.

“Thưa các vị,” Kiichi nói với mấy vị khách. “Các vị cứ tạm về phòng của mình. Chuyện tiếp theo chúng ta hãy giao cho cảnh sát.”

Vì đeo mặt nạ nên trông Kiichi có vẻ rất bình tĩnh, nhưng giọng nói run run đã để lộ sự bất an của anh.

“Yurie, em cũng ướt hết rồi, mau đi thay quần áo đi.”

Kiichi ngoảnh lại nhìn người vợ trẻ đang cúi đầu, tay vuốt mái tóc dài ướt đẫm. Anh chợt nhận ra một điều, nếu muốn thay đồ, Yurie phải trở về căn phòng trên tháp.

“À, thế này nhỉ.” Kiichi hỏi Masaki. “Hay anh đi cùng tôi, chúng ta cùng lên ban công xem sao.”

“Được.”

Bốn vị khách lục tục quay lại nhà ngang. Còn Kiichi, Masaki và Yurie men theo hành lang phía Tây, đi về phía phòng ăn.

“Thưa ông chủ,” quản gia Kuramoto đã liên lạc với cảnh sát, giọng điệu lúc này đã điềm tình trở lại. “Cảnh sát nói họ sẽ đến ngay và tổ chức tìm kiếm ở phía hạ du.”

“Ông vất vả rồi…”

“Nhưng…”

“Sao vậy?”

“Thành phố A chỉ có một đồn cảnh sát, đi từ đó đến Thủy Xa Quán mất hơn một tiếng đồng hồ. Trời đang mưa to, đường lại lầy lội, nên chắc phải chờ một thời gian.”

“Tôi hiểu rồi.” Kiichi vần xe lăn về phía cửa thang máy. “Ông đi thay quần áo đi, rồi kiếm thứ gì nong nóng mang tới cho các vị khách.”

“Vâng.”

Lên đến phòng tháp, Kiichi lập tức nhìn ra ban công rồi quay lại nhìn Masaki và Yurie cũng vừa lên đến nơi.

“Lúc trước anh nói cửa ra ban công có vấn đề phải không?” Kiichi hỏi Masaki.

“Phải, tôi nghe cô Yurie nói thế.”

“Yurie?”

“Đúng ạ…”

Yurie đứng vuốt tóc, giải thích. “Không hiểu sao nó cứ kêu cót két rất to.”

Cánh cửa ‘có vấn đề’ lúc này đang mở nửa chừng, cuồng phong dữ tợn quét qua tạo nên tiếng động khá lớn.

Masaki rảo bước ra cửa, thử vặn tay nắm, cánh cửa liền kêu ken két.

Trong khi Yurie vào phòng tắm thay quần áo, Kiichi vần xe lăn đến bên Masaki.

“Tình hình ngoài kia thế nào?”

“Tôi sẽ ra xem thử.” Giữa mưa to gió lớn, Masaki thận trọng bước ra ban công, cẩn thận không để gió tạt ngã, cuối cùng cũng chạm được vào thành lan can.

“Kiichi, chỗ này…”

Masaki kêu lên.

“Có gì không ổn à?”

“Đúng vậy. Lan can này lung lay khiếp quá, ốc vít rất lỏng.”

Lại một ánh chớp lóa, rọi sáng khắp thung lũng tối tăm.

Vị chủ nhân đeo mặt nạ bất giác nhắm mắt, thở dài thườn thượt. Lòng anh rối bời, căm hận bão tố phá vỡ nhịp sống êm đềm nơi đây, đồng thời cũng ngậm ngùi thương cảm người giúp việc nhiều lời phục vụ mình suốt chục năm qua.

« Lùi
Tiến »