Thủy Xa Quán

Lượt đọc: 3993 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
HIỆN TẠI
ngày 28 tháng chín năm 1986 sảnh lớn nhà ngang. 3 giờ 45 phút chiêu.

“Rốt cuộc, hôm đó cảnh sát đã không thể đến sao?” Shimada hỏi.

“Đúng thế,” Mitamura Noriyuki đáp, giọng hơi chói tai. “Khoảng một tiếng đồng hồ sau thì sở cảnh sát gọi điện đến, phải không anh Kiichi?”

Tôi gật đầu, miệng ngậm tẩu thuốc màu nâu, đưa mắt ra hiệu cho Kuramoto trả lời thay.

“Hôm đó mưa to, đường sạt lở, bão mỗi lúc một dữ dội, cảnh sát nói phải chờ lặng bớt thì họ mới có thể giải quyết.”

“Cũng tức là, taxi của anh Kojin đã ra về trước khi đường sạt lở.” Shimada lẩm bẩm. “Ba ngày sau mới tìm thấy di thể của chị Fumie phải không, bác Kuramoto?”

“Đúng vậy.”

Shimada không cố ý gợi lại đề tài này, nhưng câu chuyện dần vô tình lái sang chủ đề Negishi Fumie bị ngã chết năm ngoái. Mọi người ngồi đây đều cảm thấy mình bị Shimada dắt mũi đi từ lúc nào.

“Cái xác mắc vào một thân cây đổ phía hạ du.”

Shimada lại hỏi. “Có người đi xác nhận thi thể chứ?”

“Tôi đã thay mặt ông chủ đến đó xác nhận thi thể.”

“Có thể cho tôi biết tình hình lúc ấy không?”

“Điều này…” Kuramoto ấp úng nhìn tôi.

“Ông cứ nói cho cậu ta biết đi.”

Nghe tôi giục, Kuramoto ngoảnh sang vị nhìn khách đang dần biến thành ‘thám tử’ này. “Có thể nói là rất kinh khủng.”

“Nghĩa là sao?”

“Thi thể bị ngâm trong nước mấy ngày, hình như còn bị cá dưới sông rỉa…”

“Thì ra là thế.” Shimada không gặng hỏi tỉ mỉ, không rõ có phải vì thấy Yurie đứng bên tôi đang cúi đầu không, y xua tay ngắt lời Kuramoto. “Quần áo có đúng là của Negishi Fumie không?”

“Đúng. Tuy đã rách bươm nhưng vẫn có thể nhận ra đó quần áo là của cô ấy.”

“Nguyên nhân tử vong là gì?”

“Chết do ngạt thở, chết đuối.”

“Nghĩa là khi bị ngã từ trên tháp xuống, chị ta vẫn còn sống?”

Shimada khịt mũi, cầm một miếng sô cô la trên đĩa bỏ vào miệng, rồi gấp giấy gói kẹo màu bạc lại.

“Thực ra cậu muốn nói gì?” Nhà buôn tranh Oishi liếc nhìn Shimada. “Cái chết của cô giúp việc Fumie chỉ là một tai nạn.”

“Tai nạn à?” Shimada khẽ nói. “Ốc vít ở lan can bị lỏng, mưa to, sấm chớp, gió mạnh, tất cả đều làm cho nó có vẻ giống một vụ tai nạn, nhưng tôi cho rằng chưa chắc đã như vậy. Toàn bộ sự việc tương đối đáng ngờ.”

“Đáng ngờ?” Đôi mắt nhỏ của Oishi hấp háy. “Cậu nghĩ đó không phải là tai nạn?”

“Khả năng này rất lớn.”

“Thế thì, là tự sát hay bị giết?”

“Không thể là tự sát. Chị ta đâu có động cơ gì để làm vậy? Tôi nghĩ có thể là bị giết.”

“Nhưng…”

“Chờ tôi nói xong đã.” Shimada nhìn các vị khách một lượt, ném lên bàn mẩu giấy bạc đã được gấp thành hình chim hạc tự lúc nào.

“Giả sử, tôi chỉ nói là giả sử, việc Negishi Fumie bị ngã là do có kẻ bố trí sát hại, thì vụ Masaki Shingo bị giết đêm hôm đó có thể do cùng một hung thủ gây ra. Vì trong cùng một ngày, tại cùng một địa điểm, thì khả năng có hai kẻ khác nhau hành động riêng rẽ là rất nhỏ. Vậy tất cả nói lên điều gì? Còn nhân vật đến giờ phút này vẫn bị tình nghi là hung thủ - anh Kojin, hay còn gọi là Furukawa Tsunehito - lại không có mặt ở hiện trường, chứng tỏ anh ta không phải là thủ phạm giết Negishi Fumie, lại càng không thể sát hại Masaki. Tôi nói có đúng không ạ?”

“Nhưng tại sao anh thầy chùa ấy lại mất tích?” Oishi hỏi.

“Đúng thế.” Shimada ngừng lại một lát. “Có thể là có lý do quan trọng gì đó không liên quan đến vụ giết người khiến anh ta phải lánh đi?”

“Hề hề…” Oishi sờ cái mũi bóng nhẫy. “Nếu cứ tưởng tượng kiểu này thì đến Tết cũng không giải quyết xong vấn đề.”

“Có phải là tưởng tượng hay không thì khó mà nói được. Tôi cho rằng nên cân nhắc mọi khả năng, hiện chưa phải lúc cần nhanh chóng đưa ra kết luận.”

“Nhưng…”

“Tôi cảm thấy trong chuyện này còn nhiều uẩn khúc.” Shimada lầm bầm, nhìn về phía tôi vẫn im lặng nãy giờ. “Tính đến ngày 28 tháng Chín năm ngoái là chị Fumie đã làm ở đây được gần chục năm trời. Chị ta phụ trách dọn dẹp phòng của cô Yurie trên tháp và cả ban công bên ngoài nữa, phải không?”

Tôi lặng lẽ gật đầu.

“Fumie rất quen với cái ban công đó, tôi không nghĩ chị ta có thể trượt chân ngã xuống dưới dẫu có nhiều yếu tố bất lợi như vậy. Hơn thế nữa, chưa đầy một ngày lại xảy ra thêm một vụ giết người li kì ngay trong đêm, chẳng phải quá trùng hợp ư?”

“Thường thì tai họa chính là…” Tôi nặng nề lên tiếng. “Kết quả của một chuỗi những sự việc ngẫu nhiên tưởng chừng không thể xảy ra mà?”

Tôi thật sự nghĩ vậy.

“Anh nói có lý.” Shimada tặc lưỡi. “Vừa rồi nghe các vị kể lại tình hình hôm đó, tôi nhận ra có ít nhất một điểm lạ lùng ở đây. Anh Kiichi, tôi muốn hỏi vài điều về thang máy đi lên tháp ở nhà chính.”

Y định làm gì thế nhỉ?

Tôi nắm chặt tẩu thuốc đang ngậm trên môi. “Thang máy làm sao cơ?”

“Bình thường, ngoài anh ra, còn có ai dùng thang máy này không?”

“Không, chỉ có mình tôi sử dụng nó. Nhưng đôi khi nó cũng được dùng để vận chuyển đồ nặng.”

“Ra thế, kì quái chính là ở chỗ này.” Shimada gật gù, tay vân vê chiếc cằm nhọn.

“Chắc các vị vẫn chưa để ý thấy, tuy chỉ là một chi tiết nhỏ, nhưng đúng là vừa nãy tôi đã nhận ra một sự thật quan trọng qua lời kể của bác Kuramoto.”

“Kuramoto?”

Ánh nhìn của mọi người đổ dồn lên vị quản gia vẫn đứng nghiêm rất mực cung kính.

“Bác nói là, trước khi gọi chị Fumie trên tháp, bác có nhìn bảng điện tử ở cửa thang máy đúng không?”

“Đúng vậy.” Kuramoto nghiêm túc gật đầu.

“Bác nhìn thấy trên bảng hiện số 2?”

“Đúng thế.”

“Các vị đêu nghe rõ rồi nhé!” Shimada nhìn mọi người, ngón tay nhịp nhịp lên mặt bàn. “Thang máy đang đứng ở tầng 2, mà người duy nhất sử dụng nó là anh Kiichi, lại đang ở dưới tiền sảnh với cô Yurie. Chuyện này có kì lạ không? Nếu anh Kiichi không ở trên tháp thì thang máy phải hiện số 1 mới đúng chứ, sao lại hiện số 2?”

“Chứng tỏ có ai khác ngoài anh Kiichi, đã đi thang máy lên tháp.” Bác sĩ Mitamura tiếp lời Shimada.

“Đúng vậy. Đây là khả năng thứ nhất.” Shimada nheo mắt cười. “Sau khi Fumie bị dòng nước cuốn đi thì anh Kiichi đã cùng anh Masaki và cô Yurie lên tháp, đúng không, anh còn nhớ vị trí thang máy lúc đó chứ?”

“Vị trí…” Tôi chậm rãi lắc đầu. “Không nhớ nữa, vì lúc đó tôi rất hoang mang.”

“Thế ư? Vậy tôi xin hỏi thêm câu nữa, trước đó, lần cuối cùng anh sử dụng thang máy là khi nào?”

“Trước bữa trưa cùng ngày, tôi và Masaki lên phòng tháp, tôi muốn nghe anh ấy chơi đàn.”

“Trước bữa trưa phải không? Sau thời điểm đó, có ai trong các vị ngồi đây dùng thang máy không?”

Không ai lên tiếng.

“Thế đấy.” Shimada hài lòng khịt mũi. “Các vị thấy chưa, không một ai thừa nhận mình đã dùng thang máy. Cũng tức là, hôm ấy đã có người sử dụng thang máy vào một mục đích nào đó, sợ bị người khác phát hiện. Thế thì, sử dụng thang máy lúc nào mới không bị phát hiện? Từ bữa trưa cho đến trước lúc các vị đến đây, mọi người đều ở trong phòng ăn, vì thế có thể khoanh vùng khoảng thời gian từ khi các vị tới đây cho đến lúc chỉ còn anh Kiichi và cô Yurie nán lại dưới tiền sảnh. Thu hẹp phạm vi hơn nữa, tức là sau khi quản gia đưa các vị về phòng, đi qua gian bếp, có ai đó đã nhằm đúng lúc này để lẻn vào bếp rồi đi thang máy lên phòng tháp… Vì thế, sau đó bác quản gia mới nhìn thấy đèn báo hiện số 2 ngay trước khi chị Fumie rơi xuống. Trong khoảng thời gian này, người ấy đã ở trên tháp.”

“Ý anh là người đó đã đẩy Fumie xuống?” Đôi môi mỏng của Mitamura khẽ nhếch.

Nhà buôn tranh Oishi lớn tiếng. “Hoang đường!”

“Tại sao?”

“Theo lập luận của cậu thì kẻ đó là một trong ba người chúng tôi?”

“Đúng thế.”

“Nhưng lúc đó chúng tôi không thể biết Fumie đang ở trên phòng tháp.”

“Không Oishi, anh nhầm rồi.” Bác sĩ ngoại khoa lạnh lùng phản bác.

“Tôi nhầm chỗ nào, hả Mitamura?”

“Anh quên rồi à, khi quản gia dẫn chúng ta về phòng, lúc ở hành lang, chính anh đã bắt chuyện với ông ấy còn gì.”

“Hả?”

“Anh đã hỏi là, có phải chị giúp việc Fumie đang bận chuẩn bị bữa tối không, còn quản gia Kuramoto trả lời, chị ta đang quét dọn phòng của cô Yurie.”

“À, hình như có chuyện này.”

“Giáo sư còn nhớ không?” Shimada hất cằm.

Vị giáo sư đại học đeo kính gọng đen vẫn mím chặt môi từ nãy đến giờ, lúc này hấp tấp vươn tay với chén hồng trà đã nguội. “Đương nhiên là còn nhớ.”

Shimada cảm thấy ông ta hơi kì lạ, nhưng nhanh chóng rời mắt sang chỗ khác rồi trịnh trọng tổng kết. “Tình hình là như thế.”

“Khoan đã, anh Shimada.” Bác sĩ Mitamura ngắt lời. “Tôi thấy suy luận của anh còn vài thiếu sót.”

“Thiếu sót?”

“Anh đã bỏ qua vài khả năng khác. Ví dụ, một người nào đó hôm nay không có mặt ở đây, nhưng hôm ấy đã lén dùng thang máy. Cũng có khả năng là bấy giờ, Fumie hoặc anh Masaki đã dùng thang máy sau anh Kiichi. Và, cũng có thể chỉ là ai đó vô tình ấn nút thang máy.”

“Phải.” Shimada vò đầu, chun chun mũi. “Đúng là có khả năng này, nhưng dù sao tôi vẫn cho rằng chị Fumie bị kẻ ác sát hại. Đây là cách giải thích hợp lý nhất.”

“Không ngờ anh lại đánh giá tùy tiện như vậy.” Mitamura cụt hứng nhún vai.

“Không muốn bị mọi người hiểu lầm nên tôi xin thanh minh trước.” Shimada nhìn khắp lượt từng người ngồi quanh bàn tròn. “Tôi không phải là người phía cảnh sát, không định lật lại vụ án này, cũng không nuôi tham vọng trở nên nổi tiếng vì tìm ra hung thủ. Nhưng dù sao tôi cũng không thể tin rằng vụ giết người xảy ra sau đó là do Furukawa Tsunehito gây ra, vì thế mới đánh liều đến đây để tìm hiểu sự việc.”

“Đó là quyền của cậu, nhưng…” Oishi lên tiếng bất bình. “Tôi rất không bằng lòng việc cậu nghi ngờ một trong ba chúng tôi là hung thủ.”

“Tôi biết mình đã khiến các anh không vui.”

“Mớ lập luận tràng giang đại hải vừa rồi của cậu cũng chỉ là lý thuyết suông, làm thế có thể tóm được hung thủ hay sao?”

“Ơ kìa, tôi đã nói là không có ý định tìm ra hung thủ mà.” Shimada bày tỏ dứt khoát. “Tôi chỉ muốn tìm hiểu sự thật.” Oishi bĩu môi ngoảnh mặt sang chỗ khác. Nụ cười mỉm trên môi Mitamura hóa thành cười nhạt. Giáo sư Mori vẫn cầm cái chén không, lưng còng xuống, đầu gối cựa quậy.

Tôi vừa lưu tâm quan sát Yurie cúi gầm mặt ngồi bên cạnh, vừa nhồi thuốc lá vào tẩu, rồi châm lửa.

“Kuramoto.” Tôi thấp giọng dặn dò người quản gia với vẻ mặt hờ hững đứng gần tường. “Ông pha cho tôi một tách cà phê, hỏi xem các vị ở đây có muốn uống gì không.”

Kuramoto cúi người thưa ‘vâng’, rồi quay sang phía các vị khách. Bỗng có âm thanh lộp độp vang lên rồi dần dần khuếch đại, bao trùm lấy khu nhà rộng lớn. Mọi người hoặc nhìn qua cửa kính ra sân giữa, hoặc nhìn lên giếng trời.

“Mưa rồi sao…” Tôi cố kìm nén tâm trạng bất an. “Lại một đêm mưa to gió lớn.”

« Lùi
Tiến »