Tôn Minh Viễn cung kính theo sát phía sau Tần Hằng.
Tần Hằng không hỏi, hắn cũng không dám hé nửa lời. Vị tông sư cảnh giới Võ Đạo Hóa Cảnh này, giờ phút này hệt như một gã tiểu tùy tùng, nơm nớp lo sợ, như đi trên băng mỏng.
"Cuốn cổ tịch mà ngươi nói trước đó, tên là gì?" Tần Hằng chắp tay đi phía trước, thản nhiên hỏi.
"Đó là một bản cổ tịch tàn khuyết mà tổ sư môn phái chúng tôi tình cờ có được, tên là 'Đông Hoa Du Ký'." Tôn Minh Viễn cung kính đáp: "Nghe nói đó là du ký do Đông Hoa Đế Quân viết lại khi hạ giới hóa thân ngao du. Trên đó ghi chép lại các di tích tiên phủ tại những danh sơn đại xuyên trên địa cầu."
"Du ký của Vương Huyền Phủ sao?" Tần Hằng hơi nhíu mày.
Đông Hoa Đế Quân vốn là Đông Vương Công thời viễn cổ chuyển kiếp trọng sinh, cũng từng hóa thân phàm nhân du ngoạn các giới, thân phận ở hạ giới chính là Vương Huyền Phủ.
Ông ta để lại du ký, điều này không có gì lạ.
Thế nhưng, việc trên địa cầu lại có đủ loại di tích tiên phủ, điều này khiến hắn cảm thấy bất ngờ.
Kiếp trước, Tần Hằng tu thành Đại La Kim Tiên ở Tiên giới, từng vượt giới giáng lâm hạ phàm, quay trở lại địa cầu. Khi đó, chỉ trong một ý niệm, hắn đã có thể bao trùm toàn bộ vũ trụ.
Một địa cầu nhỏ bé như vậy, trước mặt hắn căn bản không thể có bất kỳ bí mật nào.
Thế nhưng kiếp trước, Tần Hằng chưa từng phát hiện ra bất kỳ cái gọi là di tích tiên phủ nào trên địa cầu. Địa cầu dường như chỉ là một tinh cầu hết sức bình thường mà thôi.
Cùng lắm cũng chỉ lưu lại vài truyền thuyết về các đại năng Tiên giới, chứ chẳng có chút gì thần dị.
Thế nhưng địa cầu của thế giới này.
Xem ra.
Có sự khác biệt rõ rệt!
"Có chút thú vị, địa cầu của thế giới này thực sự rất thú vị!" Đôi mắt Tần Hằng sáng lên, thần sắc có chút vui mừng.
Hắn có một loại trực giác.
Những tình trạng đặc biệt này.
Chắc chắn sẽ giúp ích cho việc hắn thăm dò chí cao cảnh giới!!
Nhất định phải thu thập thêm nhiều thông tin hơn nữa!
Thông tin về những cuốn cổ tịch khác!
"Cuốn cổ tịch nhà ngươi còn ghi chép những gì?" Tần Hằng mở lời hỏi.
"Chỉ có những điều vừa nói thôi ạ." Tôn Minh Viễn đáp: "Tuyệt đối không dám lừa dối Tần Tiên Nhân, cuốn cổ tịch đó tôi đã xem qua rất nhiều lần, nội dung đều đã thuộc nằm lòng."
"Sau khi về, hãy đưa cuốn cổ tịch đó đến Đông Nhạc Hành Cung này cho ta." Tần Hằng thản nhiên nói: "Còn nữa, ngoài cuốn 'Đông Hoa Du Ký' trong tay ngươi ra, ngươi còn biết ai có nữa không?"
"Cổ tịch này vốn là mật tàng của cung đình, hoặc là vật trân quý của các thế gia, tông môn cổ xưa..." Tôn Minh Viễn suy nghĩ một chút rồi nói: "Chỉ là trong kiếp nạn Thần Châu từ trăm năm đến vài chục năm trước, e rằng có không ít cổ tịch đã lưu lạc ra nước ngoài, như Nhật Bản, Anh, Pháp, Mỹ chẳng hạn."
"Ra là vậy... Ta đã rõ." Tần Hằng khẽ gật đầu, thầm nghĩ trong lòng: "Đợi sau khi diệt xong Kim Phật Tự và Ám Ảnh Môn, sẽ tìm cơ hội ra nước ngoài một chuyến, xem có tìm lại được vài cuốn cổ tịch nào không."
Sau đó, hắn phất tay, thản nhiên nói: "Được rồi, ngươi có thể đi. Sau này nếu có manh mối gì về cổ tịch, cứ báo cho Thanh Hà."
"Tuân lệnh, Tần Tiên Nhân." Tôn Minh Viễn cung kính hành lễ rồi rời đi.
"Chờ đã." Tần Hằng bỗng gọi hắn lại, búng ngón tay một cái, một tia pháp lực nhỏ bé không đáng kể đã nhập vào trong cơ thể Tôn Minh Viễn.
Trong chớp mắt!
Tôn Minh Viễn cảm nhận được kình lực trong cơ thể mình bắt đầu bùng nổ!
Thực lực vốn đã hơn hai mươi năm không tiến bộ, chỉ trong vài giây ngắn ngủi đã tăng vọt lên gấp mấy lần!!
Quả thực giống như vừa ăn phải linh dược ngàn năm vậy!
Thật không thể tin nổi!!
Bịch!
Tôn Minh Viễn quỳ sụp xuống trước mặt Tần Hằng, dập đầu liên hồi: "Đa tạ Tần Tiên Nhân ban thưởng! Đa tạ Tần Tiên Nhân ban thưởng!!"
"Đứng lên đi." Tần Hằng thản nhiên nói: "Ta là người luôn rất có lý lẽ, để ngươi làm việc, tự nhiên sẽ không để ngươi tốn công vô ích. Cho ngươi chút lợi ích, ngươi cũng sẽ nỗ lực hơn, đúng không?"
"Đúng đúng đúng!" Tôn Minh Viễn gật đầu lia lịa, cảm kích đến rơi nước mắt: "Tần Tiên Nhân công chính nghiêm minh, khiến người ta tâm phục khẩu phục, thật tâm phục khẩu phục ạ!"
Tần Hằng khẽ gật đầu rồi quay người rời đi. Dùng chưa tới một phần vạn pháp lực của bản thân để thu phục một vị võ đạo tông sư, quả thực rất hời. Hơn nữa, tia pháp lực vừa phân ra kia, chỉ chưa đầy một giây sau đã hoàn toàn khôi phục.
Căn bản không hề có chút tổn thất nào.
Dặn dò Thanh Hà một vài việc, nhắc nhở cô chú ý đến tin tức về cổ tịch, Tần Hằng liền dẫn Tần Vận rời khỏi Đông Nhạc Hành Cung.
Trên đường trở về.
Vừa hay gặp Cung Thành Lâm và Cung Nhân Kiệt vừa mới tới nơi, cùng với ba nữ sinh và các giáo viên.
Chỉ chào hỏi đơn giản rồi tạm biệt nhau.
Nhóm người Cung Nhân Kiệt dưới sự dẫn dắt của các giáo viên đã đến Đông Nhạc Hành Cung.
Vốn dĩ nơi này không cho tham quan.
Các giáo viên cũng chỉ định đứng ngoài xem một chút mà thôi.
Thế nhưng, bên trong lại có vài nữ đạo sĩ trẻ tuổi xinh đẹp bước ra, mời tất cả bọn họ vào trong!
Thậm chí còn kiên nhẫn giảng giải lịch sử cũng như điển cố của Đông Nhạc Hành Cung.
Còn chuyên nghiệp hơn cả hướng dẫn viên du lịch.
Khiến Cung Nhân Kiệt cùng đám nữ sinh và giáo viên ngơ ngác không hiểu gì, sự nhiệt tình này có chút thái quá rồi.
Chỉ có Cung Nhân Kiệt là vô cùng kiêng dè nhìn về phía sau, hướng mà Tần Hằng vừa rời đi.
Trong lòng thầm nghĩ: "E rằng, chuyện này cũng liên quan đến Tần công tử kia rồi. Vị này đúng là đại nhân vật thâm tàng bất lộ, không đắc tội nổi, không đắc tội nổi mà!"
---❊ ❖ ❊---
Sau khi từ Đông Nhạc Hành Cung trở về.
Tần Hằng lại quay về cuộc sống bình thường nhưng cũng không hẳn là bình thường.
Bình thường là mỗi ngày đi học, về nhà, làm bài tập.
Không bình thường là cô giáo xinh đẹp Tô Hiểu hầu như đã dọn đến nhà hắn, mỗi ngày đều giám sát hắn làm đủ loại đề thi, sợ hắn lơ là việc học dù chỉ một chút.
Hôm nay là kỳ thi thử cuối cùng trước khi thi đại học.
Cũng nên là kỳ thi thử đầu tiên mà Tần Hằng trải qua từ khi học lớp 12. Hắn thường xuyên vắng mặt ở trường nên các kỳ thi trước hầu như đều bỏ lỡ.
"Tần Hằng!"
Một nam sinh cao lớn đẹp trai đi tới bàn của Tần Hằng, nhìn Tần Hằng đang nằm bò trên bàn, dường như tâm hồn đang treo ngược cành cây, ánh mắt khinh miệt nói: "Có muốn so tài một chút xem lần này ai điểm cao hơn không?"
"Vãi, Ngô Côn, tên học thần kiêm 'học kỹ' này đã nhắm vào Tần Hằng rồi, xong đời rồi, nghe nói dạo này Tần Hằng cũng khá nỗ lực, phen này tiêu thật rồi."
"Tên 'học kỹ' Ngô Côn này, mỗi lần thi thử đều tìm người thách đấu, thi xong thì làm bộ mặt ủ rũ như thể làm bài hỏng, kết quả điểm vừa ra lại nằm trong top 3 toàn trường, rồi bắt đầu kiêu ngạo, đả kích sự tự tin của người khác, đáng ghét thật!"
"Nghe nói Ngô Côn ngày nào cũng chơi game, không học hành gì mà sao vẫn thi được điểm cao như vậy, thật không thể tin nổi."
Các bạn học xung quanh nhìn thấy cảnh này đều xì xào bàn tán.
Tần Hằng lại chẳng buồn nhấc mí mắt, lười cả liếc nhìn Ngô Côn một cái, thản nhiên nói: "Cút sang một bên mà chơi đi."
Sắc mặt Ngô Côn lập tức trầm xuống, nhìn Tần Hằng bằng ánh mắt lạnh lẽo.
Hắn là học sinh top 3 toàn trường, ngay cả hiệu trưởng cũng phải nể hắn vài phần, chủ nhiệm lớp Tô Hiểu cũng rất coi trọng hắn. Trong đám học sinh tuy có người sau lưng nói xấu, nhưng ngoài mặt ai cũng rất cung kính với hắn.
Thậm chí có người còn coi việc được hắn thách đấu là một vinh dự, cho dù thua cũng là tư bản để khoe khoang.
"Tần Hằng! Tôi hạ mình thách đấu cậu là vinh hạnh của cậu đấy!" Ngô Côn hừ lạnh: "Thành tích như cậu, bình thường ngay cả tư cách để tôi để mắt tới cũng không có! Lần này là kỳ thi thử cuối cùng, tôi muốn khích lệ cậu! Không ngờ cậu lại có thái độ này, thật khiến người ta thất vọng. Xem ra loại học kém như cậu đã tự buông xuôi, đến đại học cũng chẳng muốn học nữa rồi nhỉ!"
Nói xong.
Hắn cúi người, ghé sát vào tai Tần Hằng, hạ giọng chỉ đủ cho hai người nghe thấy: "Mẹ kiếp! Đồ phế vật như mày có tư cách gì mà để cô Tô Hiểu tối nào cũng giám sát làm bài tập! Nhận lời thách đấu của tao đi, nếu không mày mãi mãi là phế vật, là rác rưởi! Căn bản không xứng để ở bên cạnh cô Tô Hiểu!!"