Ở nhà người bà con ra, Huyền đi bộ dọc theo con đường rộng im vắng, không biết sẽ tới đâu. Buổi trưa nặng nề yên lặng đe dọa một tai họa dữ dội sắp sửa đổ sụp xuống trên thành phố. Tiếng la gọi của những người lính kiểm soát từ một góc phố sau kia còn văng vẳng đuổi theo tâm trí lùng bùng thảng thốt của Huyền. Cái gì đã xảy ra sau đó. Và trước mặt. Đàng sau. Bốn phía. Vây phủ hết. Không biết là cái gì, chỉ cảm thấy, bằng nỗi lo âu mỗi lúc một ngấm ngầm bốc cháy bên trong. Và tai họa sẽ đổ xuống nơi nào, sẽ đổ xuống nơi nào. Những ngày biến động bỗng bùng lên không báo trước, từ một tiếng súng thức tỉnh đêm khuya. Như đời nàng đang bình yên, người đàn ông bỗng dưng ra đi đột ngột, vì một thứ nổ bùng nào đó trong đầu, không báo trước. Và bây giờ thì một mình xiêu đổ trong khoảng tháng ngày chao chọng và hoang mang thế này. Không biết sẽ tới đâu và ra sao những ngày kế tiếp.
Buổi sáng Huyền đã ra đường, đi một vài nơi, với hy vọng âm thầm dò la tin tức Bằng. Không nghe ai nhắc đến tên người đàn ông. Cả bạn bè. Cả bà con. Và nếu cố tình gợi lên họ cũng hững hờ không nối tiếp câu chuyện. Người ta không dư công nhắc đến một tên người không liên hệ gia đình hay tình cảm với mình. Trong lúc hàng trăm nghìn thứ lo âu xâm chiếm tâm hồn và giờ giấc họ. Nhưng mà Huyền đã hy vọng, phập phồng náo nức hy vọng, từ một ngôi nhà quen nào đó, từ một góc phố cũ, một quãng đường gần nào đó, Bằng sẽ đột ngột hiện về, như Bằng đã đột ngột ra đi. Hy vọng mong manh nhưng xâm chiếm ám ảnh nung nấu, bao giờ cũng như vừa chợt nhen nhúm trong tâm trí, nhưng đã từ lâu, không biết tháng ngày nào, đã lâu và đã quen với cảm tưởng phập phồng của phút giây sắp sửa gặp lại một nỗi mừng vui bàng hoàng quá lớn. Huyền nghĩ an ủi, không nỗi hy vọng phập phồng thường xuyên đó còn biết sống với và sống bằng gì giờ đây, thành phố cũng như lòng mình, vắng hoe, trống lốc. Một ngày nào đó tất cả rồi bắt đầu lại, rộn ràng đầm ấm như xưa kia. Một ngày nào…
Nhìn quanh quất không một bóng xích lô hay taxi trên quãng đường vắng ngập tràn bóng cây và ánh nắng. Trưa ngủ mê trên những mái nhà nâu cũ đóng kín cửa. Người ta đi đâu hay đã chết hết. Từ hàng trăm năm nay rồi như thế. Và mình trôi nổi giữa một thế giới đang ngấm ngầm xô lệch, đổi thay, như chìm trong con sóng lớn, rồi một ngày nào đó…
Những loạt súng câm từ đêm, nhưng không khí còn nặng nề đe dọa. Từng loạt xe nhà binh ầm ầm chuyển qua những con đường vắng. Thỉnh thoảng một vài bóng người phóng xe gắn máy đi tìm mua thức ăn về dự trữ, một vài xe cứu thương đến bệnh viện. Không một người nào đi bộ thong thả trên đường. Thỉnh thoảng, sau một cánh cửa sắt lớn, một tốp lính ló ra, nghe ngóng rồi lại rút vào vị trí cũ. Loáng thoáng những súng ống và lính gác trên sân thượng những cao ốc vắng hoe bỏ trống. Một người đàn ông lái xe tạt ngang qua mặt Huyền nhìn lại đăm đăm. Cái nhìn làm Huyền nhận ra mình là đàn bà và đi một mình trong giờ giấc bất thường của buổi trưa nặng nề thành phố ngủ. Thoảng trong trí nàng một tiếng kêu thầm lặng. Bằng ơi. Nhưng tiếng kêu tắc nghẹn cùng với những hàng nước mắt chìm mọng lên đầu mi mỏi mệt. Nếu anh ấy trở về, đời lại như thế, trôi đi, và không gì hơn cả, đàng nào cũng thế thôi, phải không. Huyền nghĩ để tự dỗ đành, nhưng trong thâm tâm, nàng nghĩ có thể đánh đổi được bất cứ gì, một tay, một chân, hay một thương tích nào đó cho không còn nguyên vẹn nữa, miễn là được thấy Bằng trở về, một lần, một phút giây thôi.
– Chị Bằng, chị đi đâu đó.
Người con trai chạy Honda dừng lại gấp rút trước mặt Huyền. Nàng nhớ mang máng hình như nó là bạn thân của Di hay lại nhà chơi.
– Chị đi đâu vậy, tìm mua đồ ăn phải không. Lên đây em chở đi, này, đàng Tân-định không có gì hết, chỉ cà chua với giá, không có chút tôm tép nào cả. Ngoài chợ Sài-gòn nhiều lắm miễn là có tiền. Chị mang theo nhiều tiền không.
Không biết nói sao với thằng bạn của em chồng, Huyền cũng trả lời bừa cho xong chuyện :
– Có, tôi mang theo nhiều lắm đây, nhưng lúc này tiền để làm gì. Đi Sài-gòn xa lắm, chờ mãi không có một chiếc xe.
– Chị lên đây ngồi em chở đi, một nhoáng thôi mà, rồi em đưa chị về nhà, luôn thể em lại chơi thằng Di. Mà này chị không thích ngồi cho tụi em chở phải không. Chị quên người ta đang đánh nhau và mọi điều thay đổi hết từ mấy hôm nay sao. Ngay như anh Đức em đàng ấy mà bây giờ cũng phải xắn tay dọn nhà, hết lừng khừng là phải biết.
Thoáng trong trí Huyền một ý nghĩ nóng bỏng rộn ràng hay là mình nhờ thằng nhỏ chở loanh quanh một vòng dò la tin tức. Biết kiếm xe gì khác bây giờ.
– Chị còn nhiều việc khác nữa rồi mới đi mua thức ăn. Nhưng mà này, tôi đi bộ cũng được, ai lại bắt cậu làm tài xế.
– Hôm trước thằng Dì cá là chị không bao giờ chịu ngồi Honda cho nó chở. Nếu thằng này chở được về đến nhà thì thế nào cũng được một chầu của thằng Di, chị giúp em một chầu bù lại chứ gì.
– Nhưng mà tôi còn đi vài nơi, không ra ngay chợ Sài-gòn được.
– Thì cứ ngồi lên, em chở đi. Nhanh lên lính gác ra rồi kia, dạo này mà dừng trước nhà có lính gác thế nào họ cũng bắn, tưởng mình gài mìn gài bom gì đó, hôm qua có một vụ bị bắn oan.
Ngần ngừ một lúc rồi Huyền nhìn lên cao. Nắng nhảy múa rỡ ràng trên đọt cây xanh đong đưa. Nắng thắp sáng lại những ngày rong chơi thanh thản nào xa lắc, chỉ còn hình ảnh mịt mù trong hai con mắt cay năm tháng ngủ vùi. Huyền ngồi lên yên sau. Chiếc Honda lượn một vòng quanh ngã tư đường và chạy trở lại.
– Chị định đi đâu trước.
– Cứ qua Tân-định giùm tôi, xong rồi xuống Chợ-lớn, cậu dám đi xa như vậy lúc này không.
– Chị định đi Chợ-lớn, thế hay quá, em cũng sắp đi Chợ-lớn, nhưng đường bị cấm hết, để xem… Nhưng nếu đi Chợ-lớn, em phải trở về nhà lấy cái này, cần lắm.
– Gì vậy.
– Quà sinh nhật cho người bạn.
– Lúc này mà sinh nhật sinh nhiếc gì.
– Sao lại không, tụi em thì lúc nào cũng giống lúc nào, có gì khác đâu, trừ khi chết lăn đùng ra đó…
– Bất tiện quá, vậy tôi phải về đàng cậu chờ cậu à.
-Em tạt qua rồi đi ngay mà, chị ngại gì.
– Không, nhưng mà việc tôi cũng cần gấp lắm.
– Chị gặp ai à.
– Không. .
– Sao sợ trễ.
– Cái dịp, không phải cái hẹn.
Dịp gì, Huyền cũng không hiểu. Nhưng từ mấy hôm nay khi tiếng súng bắt đầu dấy lên là Huyền quắt quay với ý nghĩ phải đi tìm cho ra Bằng trước khi Bằng ra khỏi thành phố, đi một nơi nào khác. Những năm ly loạn xưa kia in trong tâm trí Huyền hình ảnh tuyệt vọng của những chia lìa lâu dài mỗi khi đánh nhau, mỗi người một phương trời thất lạc. Bây giờ cuộc chiến đã thắp lên, biết đâu lại chẳng kéo dài, và Bằng sẽ mất tăm mãi mãi trong đời mình.
– Chị đang tìm cái gì hay người nào, phải không.
– Sao cậu biết.
– Trông chị bơ phờ quá.
– Vậy à, tôi… đi đò tin anh Bằng.
– Sao, anh ấy sao, hôm nọ mới thấy anh ấy đây mà.
– Đâu, cậu có thấy anh ấy, ở đâu.
– Thì… hôm thấy anh ấy đằng nhà đó chị. Ờ… hình như vừa rồi có nghe ai nhắc đến anh ấy, nhưng em quên mất người nào trong đám bạn của anh Đức.
– Đức à, anh ấy biết tin anh Bằng.
– Một người trong đám bạn của anh Đức có nhắc đến anh Bằng hôm tết. Để hỏi anh Đức xem.
– Chốc nữa, cậu hỏi hộ chị nhé.
Thằng con trai mỉm cười một mình
– Không tiện, chị hỏi, anh ấy mới nói.
– Sao vậy, cậu hay chị hỏi cũng vậy thôi.
– Khác nhau chứ, và hiệu quả cũng sẽ khác nhau, chị biết anh Đức ít nói lắm mà.
– Chị biết gì về anh Đức nào đó đâu.
– Bộ chị không biết anh Đức thật à, mà anh ấy…
– Sao.
– Chị thật chưa hề biết anh ấy trước kia.
– Không. Hình như xưa kia, mười mấy năm về trước, có một người bạn học chị tên như vậy, nhưng chuyện xưa rồi.
– Lạ thật, chẳng lẽ không phải…
Chiếc Honda lượn qua những quãng đường vắng ngắt chỉ loáng thoáng bóng dáng im lặng của mấy người lính gác đứng thành cụm năm cụm ba. Nắng đậu mãi trên những đỉnh cây già im bóng thời gian như mãi mãi buổi trưa không bao giờ tàn tạ. Rì rào trong lòng người đàn bà tiếng gió của một thời gian nào xưa cũ vọng về. Gió từ những khu vườn chim hót nắng reo. Đã xa như từ nghìn muôn kiếp nào trầm luân khổ ải. Đã từ lâu không nhìn lên, không một giọt nắng, không một vết cây xanh. Bây giờ hai con mắt mỏi mê bỗng tìm thấy chới với trên cao ấy nỗi khát khao trở lại một ngày, trở lại một lần phần đời đã trôi đi mê mải tít mù. Và ngày tháng lạ bỗng trở thành quen làm chìm đắm những dự định, những ước mơ, lôi kéo nàng đi qua không nhìn ngắm hai bên con đường dẫn về bóng tối cuối đời người. Buổi trưa bỗng đánh thức trong tâm trí chìm ngập mê sảng một thoáng nhớ nhung lênh đênh cao vút về một thời diễm kiều tuổi ngà đã mất. Nhớ mình và nhớ những ai ai không hình bóng, không dư vang. Chỉ biết vọng lên ở trong lòng, nỗi buồn rưng rức không đủ ngân lên đầu mi một giọt nước mắt tủi mừng vừa chợt tìm thấy mình xưa trở lại…
Chiếc Honda dừng đầu một ngõ nắng phấp phới những chòm bu-ganh-vin tím nhạt. Con chó từ trong sân sau nhảy xổ ra sủa mừng tíu tít.
Huyền nhìn quanh và tự hỏi vì sao, một ngày nào, một phút nào, bỗng mình lạc mất hướng đi, như người ra biển đánh mất phương hướng, buông mình theo ngọn sóng, để đến đây. Lúc lên xe ngồi cho thằng bạn em chồng chở đi, nàng không nghĩ gì, không cảm thấy gì hết, dù điều đó, ngồi cho một thằng con trai chở đằng sau, là điều trong những ngày tháng bình yên không bao giờ có thể chấp nhận và tưởng tượng. Mà bây giờ đã ngồi cho nó chở đi và mang đến bỏ đây, như một con cá vào trong lưới… Hai bờ hàng rào xanh mướt dẫn vào khoảng sân vuông ngập nắng loáng thoáng vài chiếc áo trắng phơi trên dây thép. Hình ảnh tươi mát, bình dị bỗng đánh thức trong lòng nàng nỗi ngậm ngùi không đâu. Cuộc đời vốn thân mật, bình yên và đằm thắm thế. Cũng như đời sống nàng, mải mê trong bổn phận, thói quen, sự lập lại thường xuyên và đều đặn của từng nhịp thở thời gian trôi chảy. Cho đến một lúc nào đó tất cả bỗng xê dịch, đổi thay, và mất mát hết. Chỉ còn lại khoảng không chơi vơi. Sự đổi thay dữ đội và không nguyên do. Như điều gì phải đến đã đến, cho một đời người, cho những đời người. Rồi im tiếng. Hình như Huyền đã khản tiếng gọi kêu vô ích. Thứ tiếng kêu gào thét trong chiêm bao, tưởng muôn trùng trời biển bên kia địa cầu cũng nghe thấy giọng mình đồng vọng, nhưng im hơi, lặng lẽ, không một âm thanh nào đạt tới bờ khuya đánh thức được cả chính mình. Và cũng chẳng ai trả lời từ đó. Bằng đi rồi. Bằng có trở về không. Đi cũng có nghĩa là trở về. Điều đó chỉ là sách vở, nhảm nhí. Đi là hết, ,là mất. Không còn g nữa. Trên hai tay xuôi. Trong đời nổi trôi. Và ngày tháng trở nên lạ lùng cách trở.
– Nhà đi vắng hết, mời chị vào, chờ em chút xíu.
Tiếng súng bỗng từ đầu kia đường nổi lên từng loạt. Tiếng còi xe thét lên từng hồi, rồi là tiếng chân người chạy rầm rập qua trước đường.
Huyền nhìn ra. Đám đông chạy nhốn nháo qua quãng đường im vắng vừa rồi. Những tiếng nổ mỗi lúc một dày và dữ đội.
– Vùng này có nhiều cao ốc. Họ đặt súng trên đó. Chắc là tìm thấy mấy người trốn thoát ẩn núp trong đó và hai bên bắn nhau, vào trong nhà đã chị.
Bất đắc dĩ, Huyền theo vào trong hiên. Căn nhà vắng vẻ mơ màng trong những tiểu thuyết vẫn nhắc đến khung cảnh dịu dàng u tịch cho những buổi hẹn hò thầm lặng.
– May mà mình vào kịp trong nhà, chị ngồi, chờ họ choảng nhau xong, mình lại đi.
– Tôi sốt ruột quá, cứ nghe tiếng súng là lo ở nhà. Hay cậu chở tôi về nhà.
– Khúc đường phía trước bị cản rồi, chị không thấy sao, chắc phải vài giờ mới qua lại được. Chị ngồi chơi, em đi pha tí gì uống nhé. Không lẽ trong nhà chẳng còn chút cà-phê nào.
Mỏi mệt, Huyền khép nép ngồi xuống chiếc ghế nệm dài trong phòng khách. Căn phòng bày biện đơn sơ, xưa cũ. Vài bức tranh. Giò lan lủng lẳng ở khung cửa sổ bán nguyệt. Cái đôn sứ. Một bức hoành khảm xa-cừ trên vách trước. Cái chao đèn lụa ngà ở một góc lung linh dưới hơi quạt trần phơ phất dịu dàng. Im vắng đến nỗi Huyền nghe rõ cả tiếng động ở phòng trong vẳng ra,
– Cậu lục lọi cái gì đó.
– Em tìm gói cà phê, mới vừa thấy đâu đêm qua.
– Tao quẳng xuống dưới bếp, còn chút xíu đây, tối tao lại cần, chưa chắc chiều đã mua thêm được.
– Anh cho mượn, chiều thế nào cũng mua trả lại anh.
– Không, tao bảo để đấy cho tao, mày thì có cơm và bánh ngọt dưới nhà.
– Có phải pha cho tôi uống đâu, xuỵt, sao hôm nay anh to tiếng thế.
– Không mày thì ai uống, ma à.
Tiếng nói chuyện rì rào im bặt một lúc lâu, rồi Huyền nghe có tiếng chân xê dịch trên nền gạch hoa lạnh lẽo. Lại một lúc yên lặng rồi thằng con trai lúi húi bưng tách cà phê ra.
Vừa định nhìn lên, bỗng dưng Huyền cảm thấy như một con rắn lạnh ngắt luồn khắp xương sống và cùng lúc hơi lửa ấm nào bốc lên hai má, nóng bỏng cả mặt mày, trái tim thắt lại và đập liên hồi như muốn vỡ tung ra. Nàng chớp mắt bàn tay bấu lấy mép ghé.
– A, chị Huyền.
Tiếng kêu nhỏ, cố làm ra vẻ ngạc nhiên giả tạo, nhưng vang xa, ấm và gọn như một thoáng reo vui nao nức. Tiếng kêu như bay bổng xa tít, chao lượn khắp một vầng trời bình minh nào sáng và âm, dội về tâm tưởng, nghe như trong giấc mơ xa nào đầm ấm.
Huyền nhìn lên. Những ngón tay rời mép ghế nệm.
Và nàng cười, không nhận ra mình cười, với chính mình hay với ai.
– A, anh Đức, lâu ngày quá…
Tiếng reo quá khứ bỗng đáp lời quá khứ không so đo tính toán. Nhưng thoáng vui không ngờ chỉ gợn lên như một đốm diêm mơ hồ trong lòng Huyền rồi lịm tắt, lạnh lẽo, dửng dưng. Thoáng vui như một phỉnh phờ dịu ngọt và nham hiểm cho trái tim đã khép kín bóng hình độc nhất.
– Cậu em nói, tôi cứ tưởng là Đức nào.
Người đàn ông nghiêm chỉnh ngồi xuống chiếc ghế đối dIện :
– Chị đi tìm anh Bằng, phải không.
– Sao anh lại biết.
– Đang đánh nhau mà lại liều ra đường một mình như thế thì chỉ có việc đó thôi. Chị làm như Bằng ở ngoài đường.
– Nhưng sao anh biết nhà tôi đã đi.
– Biết, và còn biết bây giờ Bằng ở đâu…
Huyền đứng bật dậy, đổ xô người về phía trước :
– Anh Đức, anh ấy đang ở đâu.
– Bây giờ chị không đi ra khỏi thành phố được đâu.
– Vậy, nhà tôi đã ra khỏi thành phố.
– Gần gần như vậy, nhưng chị cũng không gặp được, bất tiện lắm…
– Trời ơi, anh Đức, anh nói thật rõ giùm tôi những gì anh biết về nhà tôi đi.
– Tất nhiên đó là phận sự tôi đối với chị, nhưng có những điều tôi không rõ, cũng như có những điều thật rõ và không nên nói ra…
– Trời ơi, anh ấy bị… chuyện gì vậy anh.
Đức thong thả thắp một điếu thuốc thở khói lên trần nhà lửng lơ trả lời :
– Không, có bị gì đâu, sao chị không lo chính mình bị gì, mà lo cho anh ấy bị gì.
– Tôi… có làm sao đâu, nhưng nếu có bị gì, tôi biết rõ tôi, còn Bằng tôi không thể biết, không thể tưởng tượng anh ấy bây giờ như thế nào. Điều không biết chính là nỗi khổ….
– Chị Huyền, chị nghe tôi, anh ấy không sao hết, nhưng lúc này chị không tiện gặp anh ấy, vậy thôi. Tiếc là hôm qua chị chưa đến đây. Nhưng như thế dù sao vẫn hơn.
– Anh Đức, anh nói cái gì vậy, hôm qua… nhà tôi có đây à, với một người nào, một đàn bà nào đó chứ gì, anh biết, điều khổ tâm của tôi không phải là vậy đâu, mà là biết anh ấy đang như thế nào. Tôi chỉ ước có gương thần để nhìn thật rõ, cho yên tâm, dù có thấy anh ấy đang làm gì, đang với ai, anh hiểu tôi nói không, anh Đức.
Người con trai mang thêm chén cà phê thứ hai rồi lẩn xuống nhà dưới :
– Chị Huyền, chị uống tí cà phê…
Nâng tách cà phê lên môi, bỗng dưng như hơi mưa xa dạt xuống mái gần theo cơn gió nồi, từng loạt ảnh hình ngày xưa xa vời tít tắp lũ lượt trôi về. Đêm mưa và thành phố cũ. Con đường Gia Long và những hàng phố cửa đóng im lìm. Tiếng đàn não nuột từ căn nhà của người bạn gái. Con nước lụt dâng lên từ mặt sông sóng cuốn đục ngầu dồn đuổi những gia đình ở vùng thấp ra ngoài phố tị nạn. Cánh cửa đêm khuya đã mở ra, cùng với tiếng đàn, khoảng hiên mưa lê thê, khuôn mặt của người con trai ngẩn ngơ nhìn đăm đăm, tách cà phê ngọt ngào bốc hơi trong tay anh chàng học trò tuổi nhỏ si mê. Suốt những ngày lụt lội Huyền đã ở lại nhà người bạn gái, ở lại với tiếng đàn của Đức từng đêm chơi vơi. Với những giọt mưa nhỏ và đều qua thềm vắng. Với tiếng lá siết mình ngoài mặt đường ẩm ướt mưa lan. Với hai cặp mắt luống cuống vụng về nhìn nhau thầm lén mỗi lần đi ngang qua khung cửa phòng học Đức. Rồi mỗi người khôn lớn. Rồi đời làm chia xa. Nghe đâu Đức làm này, nghe đâu Đức làm khác. Nghe đâu… những tiếng nói rạc rời nhắc nhở vô nghĩa. Mỗi người là một kẻ khác, thuộc về một đời sống khác. Trẻ thơ đã qua mau. Ngày vui cũng mất rồi. Bây giờ gặp nhau, mỗi người chỉ thoáng nhìn thấy nhau hình bóng cũ một tích tắc thời gian rồi mất hút biến trôi không còn g nữa. Và họ đã khác. Đã nhìn thấy chính mình và nhìn thấy nhau khác, như một con người mới, bàng hoàng đối diện chỉ tìm thấy váng vất hình ảnh nhau tiền kiếp nào xưa lãng đãng vọng về ký ức lu mờ…
Huyền lẩm bẩm :
– Chóng thật, bao nhiêu năm qua rồi,
– Vâng, đã bao nhiêu năm qua.
Giọng nhỏ và trầm của chính mình ru người đàn ông vào nỗi buồn xa văng ngậm ngùi đã có giấu che. Bao nhiêu năm rồi, lủi thủi một mình, công việc, giờ giấc, tâm hồn, không thay đổi. Tất cả cũng cũ mốc, lắng tỉnh và buồn rầu như bức tranh trên tường kia. Bình thản, trong sạch và trống trải vô cùng. Tưởng một lúc nào đó, sự tình cờ đẩy đưa đời sống vào một lối rẽ. Không có lối rẽ nào hết. Buổi sáng, người tùy phái đàng nhà báo ghé qua lấy một xấp bản thảo, thằng nhỏ ném một tờ báo ngoài hiên, người đưa thư thỉnh thoảng tạt vào ném một bức thư xa lạ không phải cho mình. Không có gì tới cả. Quanh quẩn trong căn nhà lạnh lẽo, hay ra đường, xuống phố. Ngồi ở một tiệm nước quen, nhìn mông lung ra nắng vàng, đám đông, và tiếng ồn để không còn cảm thấy gì hết.
Sự ngăn nắp trong thì giờ và tinh khiết trong tâm hồn đánh bật tất cả những rung động, cám dỗ bất ngờ của đời sống trong con người quen âm u cúi xuống một mình.
Nhiều lúc Đức âm thầm soi gương và thấy mình già, già quá. Tuổi già đổ xô đến không biết từ lúc nào. Nhưng một buổi mai thức dậy trên giường uể oải nghe nhức nhối sống lưng, một buổi chiều nhìn nắng vàng hoe thấy cay sè hai mắt, một buổi tối nghe lồng ngực phập phồng với tiếng nhạc dập đồn từ một quán ăn, Đức muốn nhắm mắt lại, và lịm dần cho đến phút lụi tàn. Như thế thôi. Nhưng không được. Phải gò lưng suốt đêm dài, bởi chỉ đêm khuya mới trả lại chàng những hình ảnh và rung cảm dịu dàng thân thuộc và trung thực nhất, viết và không bao giờ đọc lại để nhìn thấy máu huyết mình đã thổ ra lai láng cho người đời tìm xem, phê phán. Viết đối với chàng chỉ như một trận thổ huyết dữ dội. Búng ra ngoài tất cả những phẫn hận, buồn nản, tuyệt vọng, và cả niềm khao khát lẫn thống khổ không cùng chẳng ai hay biết. Viết cũng là sự vặn xoắn đay nghiến tâm hồn mình, bóc gỡ từng vết da non trên miệng thương tích còn đỏ hỏn thịt da chưa ráo máu. Sự đau đớn làm thói quen, cho nên phải như thế, không thể đừng. Với lại chàng cũng không có cách nào khác để có tiền. Thà chết đi còn hơn sáng sáng chiều chiều lầm lì, kiên nhẫn, đến ngồi một góc xó mốc meo nào đó trong một công tư sở nào đó, với tiếng máy đánh chữ lóc cóc, những đóng giấy tờ vàng ngàu cũ kỹ, những tiếng động nhạt phèo quen thuộc vây quanh. Không thể chờ đợi những tờ lịch dần dần rơi xuống, để ngửa hai tay đếm từng đồng bạc giấy phần lương thê thảm. Chàng đã thử, và không thể. Còn đi làm cái gì khác. Chạy áp-phe, săn đón một tin tức nào về kinh doanh để xoay tiền, đó là công việc của những kẻ siêng năng, háo hức. Đức không đủ siêng năng, thân xác cũng như trí óc, để lăn mình vào những việc đó… Đúng ra anh không thể làm được gì hết, hơn là cảm thấy đời mình hỏng bét ngay từ lúc đầu. Cũng chẳng biết lúc đầu đó được xác định vào khoảng thời gian nào. Có lẽ từ khi bắt đầu viết báo. Có lẽ từ khi cảm thấy vắng hoe trong tim không bóng tình yêu. Có lẽ từ một ngày thức dậy thấy mình đã vất vưởng đi qua quá nửa đời người không có gì trên hai tay xuôi mệt mỏi.
Bỗng nhiên Đức nhìn thẳng vào hai con mắt Huyền. Hai con mắt có quầng thâm trông rõ với hàng mi cong dài cúi xuống che giấu nỗi gì đắm chìm bên trong. Và bất giác chàng nghĩ, người đàn bà thiết tha với người chồng đến thế, nhưng quả thật là nàng có sung sướng không. Sung sướng, đó là hai tiếng thường xuyên đầu môi quen nói, hay quen mong cầu, cho một người, nhất là đàn bà, nhưng sung sướng là thế nào, Đức không hề nghĩ đến. Làm sao biết người đàn bà có được sung sướng hay không. Và điều đó có liên quan gì đến chàng. Hình ảnh cô bạn người em gái mình xưa áo trắng mong manh và đôi mắt đen láy thoảng dội lên trong trí Đức hình ảnh của những ngày nắng ngập quê nhà, những ngày mộng mơ và lãng mạn. Bây giờ mọi điều, bên ngoài cũng như trong ký ức chàng, cùng với tháng năm và những biến cố đã cùn mằn, cằn cỗi hết. Bỗng dưng chàng thương hình ảnh một đôi chân gót hồng nhỏ nhắn trong đôi guốc trắng thanh tao dừng lại dưới thềm xưa, với cơn mưa rũ rèm ngoài cửa, và những giọt nước trên tóc nhung buông, những sợi lá phượng mơ hồ trên má, Huyền đến, tiếng gọi nhỏ và trong cho em gái chàng từ trong nhà tung tăng chạy ra. Người em gái sầu muộn ngày xưa bây giờ là đàn bà, người đàn bà đang đeo đuổi, đắm chìm trong một thứ hạnh phúc mong manh nào trôi nổi ngoài tầm tay với, đến với tình cờ và cầu mong dù không nói ở một sự giúp đỡ tin cậy nào đó.
– Bây giờ tôi phải làm sao cho Huyền.
Huyền chớp mắt. Những hình ảnh mong manh xa vời bỗng vỡ tan theo lời người đàn ông nhắc nhở.
– Anh không biết, nhưng có người nào trong đám bạn anh biết anh Bằng. Anh chỉ dùm người đó cho tôi, ngay bây giờ.
– Người ta đang chạy tán loạn ngoài kia, chị không thể đi tìm ai lúc này cả. Tôi hứa…
– Anh đi tìm người bạn đó cho tôi.
– Không, tôi sẽ tìm chính anh Bằng về cho chị.
– Anh Đức.
Đức mỉm cười đứng dậy. Bên ngoài, con đường đã im vắng lại như cũ. Đức cất tiếng gọi người em trai.
Huyền cũng đứng dậy :
– Bây giờ thì tôi đi về, yên tâm đi về, không cần cậu phải chở đi quanh một vòng nữa.
– Chị không mua đồ sao.
– Mua đồ gì, tôi có định mua đồ gì đâu.
Người con trai ngẩn ngơ nhìn hai người. Nó hiểu vẻ ngẩn ngơ bất ngờ của Huyền ra một cách khác và đưa mắt nháy Đức, nhưng thấy Đức nghiêm trang và đăm chiêu nhìn ra ngoài vườn, nó nhún vai và lẳng lặng đi ra sân. Đến ngoài nó ngoái cổ lại :
– Vậy chị ở lại chơi và về sau.
– Tôi đi về đây, tôi đi bộ một mình được rồi.
Và nàng lẳng lặng ra cửa. Đức bỗng gọi, không ngờ tiếng chính mình đã vẳng lên đột ngột :
– Huyền.
Huyền quay lại. Trong khoảng im của mái hiên, nàng bỗng thấy hai mắt người đàn ông đăm đăm sáng lên nhìn mình không chớp…
– Huyền biết, từ bao nhiêu năm nay…
Huyền định hỏi, nhưng linh cảm thấy có điều gì bí ẩn khó nói cho Đức, nàng chỉ im và chờ đợi. Đức không nói tiếp. Im lặng một lúc lâu, rồi Huyền bước xuống sân.
Một chiếc xe jeep gấp rút thắng rít ngay ngoài cổng.
Hai người, một lính, một sĩ quan dìu người bị thương vào, cả thân hình mặt mũi quấn chặt trong những băng vải trắng :
– Đức ơi, coi chừng săn sóc và đem hắn đi nhà thương giùm, tụi tao phải về gấp đơn vị, đang đánh rát lắm.
– Ai vậy.
– Một thằng quen, sẽ nói chuyện sau, gấp quá, khiêng hắn vào nhà đi.
Huyền nhìn sững cái khối vải trắng xóa hoen đầy máu đỏ, tim như muốn nhảy ra ngoài lồng ngực. Hai người lạ đã nhảy lên xe rồ máy. Đức chỉ cái khối bất động trên mặt đất :
– Vậy là chị phải giúp tôi rồi.
Hai người lễ mễ kéo người bị thương vào trong nhà. Thân thể bất động được đặt xuống chiếc ghế dài nhỏ. Trong lúc Đức lúi húi nấu nước sôi và tìm thuốc men băng bông ở nhà sau, Huyền tò mò không kìm giữ nổi, như bị một sức thôi miên kỳ dị lôi kéo, nàng mở nhẹ khúc băng trên cánh tay của người bị thương, khoảng máu đỏ ri tỉ chảy không ngừng.
Nghe tiếng hét thất thanh trên nhà, Đức ném cả cuộn bông gòn chạy vội lên. Huyền ngã lăn giữa nhà, bằn bặt ngất mê hai tay sóng soãi còn cầm chặt lấy cườm tay đẫm máu của người bị thương, khoảng cườm tay đẫm máu Đức cũng vừa nhận ra còn mang chiếc đồng hồ vàng của Bằng ngày nào loay hoay trên chiếu bạc.