Di, cái gì rùng rùng ngoài đường vậy.
– Người ta bắt đầu tản cư.
– Tản cư à, tản đi đâu.
– Không biết đi đâu cũng phải đi, người ta bắt buộc.
Ông Nghiêm nhổm đậy chống tay vào sườn hét lên :
– Bắt buộc, tưởng là bắt buộc tao được sao. Tao không đi đâu hết. Mày không biết, còn tao tao biết mình nhà mình đã ở đây mấy chục năm rồi, cái nhà này do đâu mà ra, mẹ mày xưa kia đã cực nhọc thế nào để có được chỗ này, mà mày nói bỏ đi. Nhảm, mày ngu thế, tưởng chúng bảo đi là đi thật à. Trong lúc loạn lạc, ai nói gì ai làm gì cũng nghe theo thì có mà chết sớm. Bọn ăn cướp phao tin tản cư để người ta nhốn nháo bỏ đi xông vào cướp đồ đạc, ai không biết. Di, mày tắt cái ra-dô và đóng kín cửa lại, tao không muốn nghe tiếng ồn nữa.
– Thầy ơi, không phải là người ta dọa để cướp, thiên hạ xung quanh mình đi gần hết.
– Ai đi kệ cha ai, tao không, nhất định không.
– Thầy không nghe gì hết sao, khổ quá, chị Huyền đi lâu thế, giờ này cũng chưa về tới, hay là… đã nói đường sá này đừng đi…
– Con Huyền đi đâu.
– Dạ, thì đi đò tin tức anh ấy.
– Cái thằng khốn nạn, nó muốn hại cả nhà này rồi sao. Còn con Điệp nữa, đâu rồi.
– Dạ.. chị ấy cũng đi…
– Nó đi theo thằng nào nữa, thật cái nhà tới lúc hết phước rồi, cả một lũ vô trách nhiệm, vô lương tâm, còn mày nữa, cút đi cho tao yên, cứ nhâng nhâng nháo nháo suốt ngày, ca với hát, đàn với địch, mày không thấy gia đình nhàu nát như tương rồi còn bôi lọ thêm vào.
– Thưa thầy, con làm gì mà bôi lọ.
– Thôi, đủ rồi, cút đi cho tao yên, cút hết đi. May mà mẹ mày không còn sống để nhìn bọn quỷ chúng bay.
– Thầy đi với con, phải nhanh mới kịp.
– Cái thằng quỷ ranh này, tao mà đi với mày.
– Máy bay lượn từ trưa tới giờ loan báo mấy lần rồi, phải tản cư để trống vùng này.
– Cái gì, bỏ trống, làm như thời Việt Minh lên không bằng.
– Thôi thầy đậy đi đi, không lại hết cả xe.
– Xe, xe với cộ gì.
– Xe lính mười bánh người ta giúp vùng này tản cư từng chuyến một. Chậm nữa chắc chắn là không còn chuyến nào và máy bay sẽ tới…
– Mày nói cái gì tao không hiểu.
– Trời ơi, tại thầy cứ khư khư theo ý thầy không muốn hiểu. Người ta đánh nhau, chỗ này sẽ bỏ bom, mình phải dời đi chỗ khác.
– Bom, thả bom à, ai bảo mày.
– Máy bay nói từ trưa, có thế thôi, chưa chắc đã bỏ bom, nhưng mà đàng nào cũng sẽ có đánh nhau trong vùng mình đêm nay, thầy định ở lại giữa đám cháy à.
– Trong nhà chỉ còn mày.
– Con dẫn thầy ra xe được mà.
– Không, chờ tụi nó về cất dọn và mang đồ đạc theo cho tao.
– Không kịp.
– Mày đi tìm con Huyền, con Điệp về. Trăm sự cũng một tay con Huyền, thằng nọ bỏ đi, nó ngất ngơ ngất ngưỡng mấy tháng nay rồi việc vàng gì cũng chẳng ra hồn vía, hỏng bét hết.
– Con không tìm chị Huyền kịp đâu, cũng chẳng biết đâu mà tìm, thầy bỏ đồ đạc lại và đi ngay với con.
– Hay thôi, mày cứ mặc xác tao đây, tao chán thay đổi rồi, chán hết mọi sự, cái gì tới cứ mặc cho nó tới, tao cũng chẳng cần tránh nữa. Mày tưởng việc tránh người chứ người tránh việc được sao.
– Thầy.. hình như có ai về.
Cánh cửa mở bung ra và Huyền xô nhà vào như một trận gió áo quần áo tóc tai lem luốc bùn đất. Những loạt súng bỗng ào lên phía trước nhà. Những tiếng nổ ầm ầm dữ đội tiếp theo, rồi là tiếng máy bay vang rền một góc trời cùng với tiếng loa gào thét những gì không nghe rõ.
– Di, lấy hết thuốc men của thầy gói lại và đưa thầy ra trước, chị ra ngay bây giờ, sắp hết chỗ trên chuyến xe cuối, nhanh lên.
Thoăn thoắt, Huyền gom góp những đồ đạc cần thiết của ông Nghiêm và đẩy hai người ra ngoài. Trời chạng vạng tối. Điện đã cúp suốt một vùng tăm tối mênh mông. Những bóng người đẩy xô chen lấn nhau về đầu đường, chỗ chiếc xe cuối cùng chờ tản cư.
Huyền đẩy cái bọc đồ lên xe cho Di, và dẫn ông già ngồi yên vào chỗ xong, quày quả trở lại.
– Chị không đi, điên rồi sao.
Huyền bình tĩnh :
– Cứ đưa thầy lên nhà thím, để tôi trông nhà.
– Em đưa thầy lên rồi về với chị.
– Đừng, tôi một mình được rồi.
Chiếc xe rồ máy và lẫn vào bóng tối đầu đường.
Còn lại một mình, Huyền lững thững đi bộ trở về ngõ cũ. Người quanh quất đã tản cư đi hết. Chỉ còn lại một vài người già tiếc của thấp thoáng trong sân, đứng vòi vọi trông theo bóng những chiếc máy bay lượn vòng quanh trời. Tiếng súng vẫn mỗi lúc một dữ đội bốn phía. Khi đến cửa nhà, Huyền nhìn về phía trước và nhận ra một đám lửa cao ngất đang lan dần tới gần. Khói đen khét lẹt xông lên nồng nặc. Một người lính đi qua lẩm bẩm :
– Trông gần, nhưng xa lắm đó.
Tiếng người lính vẳng lại như một lời nhắn nhủ an ủi. Huyền nhắm mắt bước vào trong sân, khóa kín cổng sắt. Thoáng trong ý nghĩ nàng một niềm êm dịu không ngờ, bây giờ mình thật yên ổn, và thanh thản, không gì xâm chiếm quấy rối nữa.
Căn nhà đóng kín cửa giữ lại bên trong mùi ẩm mốc lạnh lẽo của bàn ghế và những đồ đạc quen thuộc lâu ngày vây bọc. Huyền mò mẫm trong bóng tối tìm một cây nến con. Ánh sáng lù mù in bóng rũ rượi của Huyền lên khung cửa kín, lẫn giữa những đám đồ đạc ngổn ngang. Mọi chuyện đã tới y như giấc mơ qua rồi còn lảng vảng chút bóng hình, vương vất trong trí nhớ bùi ngùi. Nàng tìm áo quần, đi tắm và trở lên phòng riêng. Căn phòng phảng phất mùi quen của áo quần Bằng bỏ lại. Nàng nằm vùi xuống giường, giữa đống gối chăn lạnh lẽo bơ phờ. Gờn gợn quanh Huyền hương hơi quen thuộc của người vắng mặt, cùng với giọng nói, câu cười, những giấc giờ trễ tràng thức dậy chuyện trò. Ngày sum họp như mới hôm qua, hay đang còn đọng lại đến hôm nay, mới vừa tức thì đó, nhưng phút giây cũng đã bỗng mất hút xa lìa, tưởng chừng suốt đời từ đây không bao giờ nhìn thấy, tìm lại được một lần ngày cũ nữa. Cảm giác ghê rợn lạnh lẽo và trống lốc như vừa đưa ma một người yêu dấu qua đời. Hình ảnh mới và gần tưởng chừng còn đó, tưởng chừng trở về, tức thì, như ước mong và tưởng tượng, nhưng mà bằn bặt nghìn thu, không bao giờ một lần nào nữa. Có thể nào như thế không. Anh ấy đã đi, và bỏ mình lại thật sự nơi này, giữa đời sống nặng nề uất buồn nản này không. Những lời hứa hẹn với nhau đâu. Một đời xây dựng đẹp tươi đâu. Những lời mong ước tính toán cùng nhau đâu. Có thực Bằng đã bỏ đi. Và điều đó đã xảy ra, có thực. Không. Như những lần khác thôi, Bằng đã đi, một vòng đâu đó, mình chờ đợi, và chàng trở về, chỉ khác thời gian lần này dài lâu và hon héo hơn. Rồi Bằng về. Chỉ một vòng thôi và sẽ trở về với mình mà… Người bỏ đi chỉ không trở về khi không ai chờ đợi hết. Mà Bằng đã đi. Và mình đã trông đợi, từng phút giây, từng thấp thoáng vang âm tiếng động bên ngoài. Mỏi mòn khắc khoải. Chờ và sẵn sàng đánh đổi chuộc lại bất cứ bằng gì miễn có thể bắt đầu lại đời sống với Bằng, một cách khác. Phải rồi, em đã làm sai lỡ hết những tháng năm qua với anh. Xa nhau là cơ hội quí báu vô ngần để nhìn ngắm lại, hối hận và cầu mong một ngày được sửa đổi. Dù cho với anh, em đã không tìm thấy hạnh phúc bình thường của một người đàn bà đáng được hưởng. Em chẳng cần hạnh phúc đó nữa. Thứ hạnh phúc bình thường hạn hẹp mong cầu đó không dành cho em, vậy mà đã ngu ngốc đòi hỏi và mong cầu cho nên những điều không vui đã tới cho cả hai ta. Hạnh phúc không phải là không đau khổ. Vậy đau khổ có phải vì không đạt tới được hạnh phúc đâu. Đau khổ là bởi nhận ra chính mình, và khuôn mặt của nỗi khổ trong chính mình, trong khi thật ra, nỗi khổ chỉ là một ý niệm trừu tượng. Em đã lôi thôi, rắc rối, phân tích quá tỉ mỉ những thái độ đối đãi, tình yêu và cách diễn tả, cách trải qua và tận hưởng cũng như xử dụng tháng ngày của hai ta. Lẽ ra không nên nghĩ gì hết. Không thắc mắc gì hết. Cứ thương yêu và lặng yên. Em đã không như thế. Em đòi hỏi tận cùng, trên tất cả những cung độ con người trong anh hay bất cứ ai có thể có. Em già néo nên đứt đây có phải không Bằng. Sợi dây có thật đã đứt không. Thỉnh thoảng ứa lên trong trí những hờn ghen vớ vẩn. Chẳng phải điều đó làm ray rứt và làm em biến chứng đối với anh. Không. Những tưởng tượng về quá khứ hay tương lai anh, trong liên hệ với một nhân vật nào, chỉ kích thích tham vọng chiếm đoạt và sở hữu ích kỷ… Và chính cảm tưởng bị đánh mất làm thức tỉnh ý nghĩ bảo tồn và nâng niu. Nếu không em sẽ mệt mỏi và buông trôi anh ra ngoài đời mình, tới đâu thì tới. Em nghĩ đến một khuôn mặt. Một mớ tóc. Một kỷ niệm nào của anh, cũng có nghĩa là muốn chiếm cứ cả quãng đời anh không thuộc về em, mà của một người nào khác, sống bằng tưởng tượng thời gian và sự sống anh đã trải qua với họ. Sự hờn ghen vì thế lẫn trộn với một thứ cảm tình của tri ân lẫn quí mến đối với người nào đó… Chỉ có cách ấy, anh trọn vẹn là của em. Quá khứ hiện tại tương lai cũng chỉ là của mình em, bao phủ và chiếm cứ. Anh không bao giờ cảm thấy và nhận ra điều đó. Tường giữa em và những liên hệ riêng tư anh là một bức tường kiên cố bất biến không thể vượt qua, bức tường giữa hai thế giới thù địch và cừu hận. Bây giờ anh với ai không. Hãy mường tượng một người nào đã thoáng qua đời anh cũ. Một khuôn mặt và vòng tay lạ lùng nào đó. Nghe rưng rức trong lòng một cảm giác khó chịu không thể phân tích. Khó chịu bởi vừa ray rứt muốn lảng tránh vừa thích thú muốn nghĩ đến ngấm ngầm và thường trực. Như một chất rượu, không đủ đắng gắt để buông cốc xa tay, nhưng cũng không đủ hẳn vị ngọt ngào để nhắm mắt say mê nốc cạn. Cho nên chỉ nhắp, từng ngụm nhỏ, thong thả, chơi vơi, và muốn tận hưởng nỗi thích thú phải chịu đựng luôn cả nỗi bực mình không diễn tả kia.
Gì cũng được, miễn là anh còn, đâu đó, và một ngày kia trở về. Chưa bao giờ Huyền nghĩ đến điều đó. Nhưng đã thiết tha quay quắt tự nhủ buổi chiều, sau phút ngất mê tỉnh lại trong hai tay dịu dàng săn sóc của Đức, nhìn lại thi thể đã băng giá của người bị thương, không phải là Bằng, chỉ giống nhau chiếc đồng hồ, ám ảnh lo âu quá lớn đã ngập chìm trí sáng suốt phút giây. Nhưng cũng trong phút ngất mê không ngờ, Huyền đã nhận ra nỗi chết bàng hoàng tới gần trong sự tuyệt vọng không cùng của kẻ còn lại một mình, nửa xác thân đã hòa nhập vào đời người khác, người ấy vắng bặt, nửa xác thân kia bị đánh cắp theo, nửa xác thân còn lại không thể tiếp tục sống còn, dù mòn mỏi, dù héo hon cho đến khi được chết. Nhưng cùng lúc, hai cánh tay Đức cúi xuống. Cặp mắt chàng nhìn gần sâu hút áo não và đôi môi muốn nói điều gì bỗng dưng kìm giữ nín câm đã choáng lên trong lòng Huyền nỗi buồn bâng khuâng kỳ đị. Nỗi bâng khuâng buồn tiếc của một gặp gỡ muộn màng, của một mối tình lẽ ra được nở thắm trong mùa xuân con gái sắc son, đã héo hon, tàn rụng âm thầm trong ngày tháng cũ. Và cả một quá khứ trống không buồn tủi mênh mang, không tình yêu, không kỷ niệm mang theo về với đời chồng vợ bình yên. Tình chồng vợ, nàng nghĩ là tình yêu. Nhưng tình yêu có thể nào có thực hay hòa lẫn trong đời chồng vợ. Nỗi quyến luyến gắn bó, những bày tỏ thiết tha đằm thắm hay say mê giữa hai người đôi lứa có phải là tình yêu không. Không phải. Nhưng làm sao để biết là phải hay không phải. Ánh lửa buổi chiều bỗng bừng lên trong hai con mắt người đàn ông từng quen thuở nhỏ. Ánh lửa dạt qua mắt nàng cảm giác nóng bỏng rợn người buồn buồn mê mê không cổi nguồn và dấu tích. Một thoáng rồi thôi. Không tìm thấy lại trong mắt người mắt ta thứ ánh lửa dị kỳ thấp thoáng ấy nữa.
Trên đường trở về, chạy băng băng qua những tro tàn đám cháy, những đoàn người khăn gói lũ lượt bỏ đi, những rác rưởi tanh hôi và xe cộ ngập tràn, Huyền đã băn khoăn mất hồn với ý nghĩ nếu ánh lửa kia còn đọng lại trong mắt mình, hay sẽ còn thắp lên lần nữa, những lần nào tình cờ đó nữa trong hai mắt xa vời người đàn ông, mình có nên quên đi hay nghĩ đến triền miên, cố xua đuổi hay mặc tình ám ảnh. Để cảm thấy với người vắng xa không một thoáng gợn tội lỗi tối tăm trong lòng mình, hay là đa mang thêm một nỗi ăn năn ngấm ngầm nào đó ngày mai sẽ tới đâu. Bằng sẽ về hay không về, ánh lửa trong hai con mắt buồn như nỗi lụi tàn năm tháng đó sẽ tắt chìm vĩnh viễn hay còn một lần nào nữa đó lại thắp lên, sáng và lớn như một ngày nắng gội nào xưa, và lòng mình lại say mê nghiêng chiều về những tháng ngày con gái một mình để mộng mơ và tưởng tiếc.
Tiếng đạn bỗng tạt ngang từng loạt gần sát trên mái. Tiếng máy bay gần lại, rà xuống thấp rồi bay vút lên xa để một lúc sau trở lại, tỉa từng loạt đạn xuống một vùng nào gần sau nhà. Huyền nằm im nhắm mắt. Trong bóng tối mờ của gian phòng quen thuộc hương hơi, bỗng dưng nàng cảm nhận được cả nỗi say nồng dịu dàng và đầm ấm của đời sống vợ chồng mà suốt những ngày có Bằng, thời gian làm thói quen, nàng chưa bao giờ để ý đến… Bây giờ thì cảm thấy tận cùng tất cả diễm phúc mênh mông của những giây phút ngà ngọc qua đi. Nhưng đã không còn trên hai tay nữa, không còn ai trong ngôi nhà căn phòng trái đất bỗng dưng biến động hoang vu này nữa.
– Chị Huyền ơi, chị Huyền.
Tiếng gọi văng vẳng từ ngoài cổng. Tưởng là tiếng Di trở về, Huyền định nằm im chờ gọi mỏi Di bỏ đi, nhưng im một lúc rồi tiếng gọi lại vẳng lên, mệt mỏi và cấp bách.
Cánh cửa vừa mở, bóng người ngã nhào vào hai tay Huyền.
– Trời ơi Điệp, làm sao vậy.
– Sao đâu chị, mệt quá…
– Cô có sao không.
– Đi chơi thì… sao được, nhưng say quá, chóng mặt, muốn ọe thốc ra, chị cho nằm xuống chỗ nào thật mát…
– Làm sao cô về đến nhà.
– Hắn đưa.
– Hắn, ai vậy.
– Thì… ai cũng được, hắn đi rồi, vui quá, chị không chịu đi chơi với tôi, tiếc thật.
Huyền cau mặt kéo lê thân hình dã dượi của cô em chồng vào phòng, cánh cửa lại khóa kỹ bên ngoài như cũ.
Huyền đặt Điệp lên đi văng, tháo hết nút áo Điệp lấy khăn ướt đắp lên trán rồi lấy dầu xoa khắp ngực cổ. Dưới ánh nến lập loè, trông Điệp bơ phờ như xác chết. Yên lặng một lúc, Huyền nghe rõ tiếng thở nóng hổi và mệt nhọc của Điệp, rồi mồ hôi vã ra khắp người cùng lúc với những trận vật vã tay chân liên tiếp. Cuối cùng, cả thân hình Điệp cong rút lại như con tôm rồi bật ra, lăn xuống đất nôn thốc tháo ra nền nhà thức ăn và rượu chua ngòm.
Để Điệp nằm yên một lúc như thế rồi dịu dàng và kiên nhẫn Huyền nâng đầu Điệp dậy, lấy khăn nước nóng lau sạch mặt mày và những vết bẩn trên chân tay, bắt Điệp uống nước nóng và thuốc khỏe, rồi thay quần áo cho nàng.
Điệp nhoài người lên sau cơn say dữ dội, níu lấy tay Huyền gạt ra :
– Chị để yên tôi tự thay lấy được mà.
Huyền vẫn dịu dàng gỡ tấm áo dài ra khỏi thân hình bắt đầu lạnh ngắt của Điệp :
– Cô đến thế mà cũng mắc cở nữa, để chị thay giúp nào.
Điệp cong người lại, hai tay choàng trước ngực :
– Yên, chị để Điệp thay lấy.
Và lóng cóng Điệp cầm lấy cái áo lụa tay ngắn cố choàng vào tay mình. Nhưng mệt quá, nàng lại nằm vật xuống thở dốc. Một loạt đạn soẹt sát mái như sắp sửa nổ tung trên ấy.
– Thay áo đi, rồi vào trong kia. Không thể hiểu sao cô lại về lúc này.
– Những lúc thế này mới thấy nhà dù sao cũng hơn tất cả mọi nơi.
– Cô cảm thấy thế thì muộn rồi, mọi người đã bỏ đi và cái nhà cũng sắp tan hoang, và nếu không may cả cô cả tôi nữa cũng sẽ như thế, tan hoang.
– Chị nói cái gì mà tan hoang.
– Cô và tôi, ở hai nghĩa, đen và bóng.
– Ở nghĩa bóng thì tôi tan hoang rồi, từ lâu. Chị Huyền, đói quá, chị có cái gì nong nóng ăn không.
– Tôi đi nấu cháo cho cô, lúc này ăn một miếng cháo mới khoẻ ra được, cháo trắng thật lỏng và nhuyễn nhé, từ sáng tôi cũng chưa ăn.
Bỗng dưng Điệp ngồi nhổm dậy, cầm chặt lấy cườm tay Huyền, níu cánh tay chị dâu vào ngực mình:
– Khoan, không có sẵn thì thôi, chị ngồi yên đây với Điệp, Điệp sợ một mình lúc này quá, may mà còn có chị.
Huyền ngập ngừng ôm hai vai nóng bỏng vào cánh tay mình, vuốt ve dịu dàng :
– Có chuyện gì cần kể cho nguôi ngoai, cô cứ kể chị nghe, cái gì cần giấu, cứ giấu, nhé.
– Một lúc khác, rồi sẽ nói hết với chị, hay không nói gì hết.
Điệp nhắm chặt hai mắt. Những hình ảnh chập choạng bỗng dưng quay tít trong đầu rồi theo dòng nước mắt trào ra. Một thoáng lo âu mơ hồ trong lòng Huyền, nếu có chuyện gì xảy ra cho cô ấy, mình cũng một phần nào trách nhiệm, mình ích kỷ tưởng là quán xuyến hết mọi việc trong nhà này mà thật ra, mình chỉ nghĩ đến mình, đến những mất còn sướng khổ của mình, đến liên hệ giữa mình với Bằng, rồi thôi, những người khác chỉ là cái bóng trôi nổi.
– Em sợ quá, chị Huyền.
– Gì vậy cô Điệp.
– Sau cơn say, tất cả bỗng lẳng xuống vi vu như mình đã ở dưới đất sâu, chị coi này, tay chân Điệp lạnh ngắt.
Điệp cầm tay Huyền ấp lên bàn chân trần lạnh ngắt.
Huyền giữ bàn chân nhỏ nhắn trắng muốt của Điệp rất lâu trong tay mình. Ánh đèn bỗng lập loè tàn lụi muốn tắt. Hai người đàn bà lẫn vào nhau như một khối bóng âm thầm.
– Bàn chân cô giống hệt như chân anh Bằng. Giọng Huyền bỗng dịu xuống và tắt lịm.
– Chị giả quên anh ấy đi, có được không. Đàn bà mình vẫn dại như vậy, người ta đối với mình như nước ốc, vẫn cứ dai dẳng cưu mang.
– Cô đừng nói bậy nào, cô hiểu thế nào được là vợ chồng.
– Hiểu, hiểu gì, chị tôn sùng tiếng đó như một thứ đạo. Thật ra thì nản hết sức.
– Sao lại nản.
– Gì nữa, anh ấy như vậy. Còn chị thì…
– Cô biết gì về anh Bằng, về chị, về những điều thầm kín rắc rối giữa hai vợ chồng không thể người thứ ba nào hiểu được.
– Chị cứ tạo cho đời sống mình một thứ ý nghĩa nào đó đi. Thật ra thì không có gì hết. Cũng đến như tôi thôi, đàng nào thì cũng người đàn bà chịu thiệt thòi. Chị thấy, chị tận tụy đến thế mà anh ấy bỏ đi.
– Cô không thể hiểu điều đó. Không phải sự tận tụy của một người đàn bà là giữ được người đàn ông với mình mãi mãi. Cũng không một đức tính cao quí nào giữ người đàn ông được. Đàn ông là một thứ không thể giữ. Họ ở lại, họ ra đi, họ còn đó hay đổi thay, không phải do hoàn toàn nơi mình, mà do chính nơi họ, đúng ra là do nơi con người đích thực của họ, con người đàn ông tách rời con người làm chồng trong tương quan gia đình. Anh ấy bỏ đi không phải vì chị cũng như ở lại cũng không phải vì chị. Cô phải hiểu. Người đàn ông ra khỏi gia đình không giống người con trai hay người đàn ông bỏ một người tình đàn bà con gái nào không đi đến hôn nhân. Hai điều đó khác nhau lắm.
– Chị nói cái gì bỏ bỏ đó, ai bỏ ai.
– Nói những trường hợp chung…
– Chị có ám chỉ gì tôi không.
– Chị biết gì về cô mà ám chỉ. Hay, hay là…
– Chị thông minh thật, nhưng mà thí dụ, có người đàn ông bỏ người con gái, bỏ không có nghĩa là thương yêu rồi ruồng rẫy, nhưng mà lơ đãng hững hờ không màng đến mặc dù.. chị hiểu không. Trường hợp đó, làm thế nào cho người ta quay về mình.
– Trường hợp đó không phải là quay về mà là nhìn lại. Chỉ có quay về nếu có ràng buộc và bỏ đi. Không ràng buộc mà chỉ có bỏ đi thì quay về cũng có nghĩa là tìm tới lần đầu, sự tìm tới đáng ngờ…
– Thí dụ, bỏ đi chị sẽ làm sao để gọi về, như chị gọi anh Bằng, và không nhìn lại thì làm thế nào để họ nhận ra mình, thí dụ trường hợp tôi, thí dụ thôi, không hẳn như vậy.
– Ngoài nỗi khổ, chị không có tiếng gọi nào để nhắc người bỏ đi trở về.
– Nếu biết mình khổ, người ta đã không bỏ đi.
– Chị nói, nỗi khổ sau đó, bằng cả đời sống và tâm hồn mình. Nỗi khổ cũng có nghĩa là khước từ một hạnh phúc nào có thể tìm thấy.
– Chỉ uổng phí đời mình, nếu tiếng gọi đó không đủ cho người ta trở về.
– Cần gì, chị sống với nỗi đợi chờ, miễn là…
– Nghe chị nói, tôi mệt và ngán ngao, dù anh Bằng là anh ruột tôi, tôi cũng không muốn chị chờ như vậy.
– Nếu chỉ là tình yêu, thì sự tha thiết đó chỉ biểu lộ một tâm hồn chìm đắm thái quá và sự hy sinh cũng chỉ lãng mạn viển vông thôi. Nhưng không phải tình yêu, nếu cô hiểu được, mà cô thì không bao giờ sống vậy để hiểu.
– Chị nói rồi tôi sẽ không lấy chồng, không bao giờ biết được thế nào là tình vợ chồng.
– Không phải vậy, bởi với cô, nếu có chồng cô cũng không cảm thấy những điều như chị cảm thấy.
– Cảm thấy, cảm thấy, chỉ làm rắc rối thêm đời sống đã đáng buồn rầu.
– Này cô Điệp, chuyện gì đã xảy ra.
– Rất nhiều, nhưng không gì cả.
– Những ngày như hôm nay, đáng lẽ cô không nên đi, cô không thương thầy sao.
– Không thương hay thương thì cũng vậy, có làm trẻ lại thầy đâu. Nhưng sao chị nói vậy. Thầy có hiểu quái gì bọn mình.
– Hiểu biết, không nên đòi hỏi ai một hiểu biết nào về mình. Nhất là hai bờ đã quá xa nhau. Cô Điệp, nếu không cần nghĩ đến ai, ít ra cô phải nghĩ đến chính cô chứ.
– Chính mình, nghĩ đến chính mình làm gì, tôi muốn phá hủy tôi.
Điệp ngồi nhổm dậy, hai tay bó gối. Huyền nhìn thấy rõ trong hai mắt Điệp loáng loáng sáng lên trong bóng mờ của ngọn nến gần tàn.
– Chị ở lại một mình, nhất định rồi à.
– Đây vẫn là nơi êm ấm nhất.
– Nếu chỉ ở thêm đây một ngày, tôi sẽ nổ tung lên như một trái bom bị châm ngòi. Nổ tung lên. Luôn luôn bị cảm giác quay quắt đó, nổ tưng lên, chị có hiểu vậy là sao không, chị dịu dàng, hiền hậu, đời nào lại nổ tung lên như vậy được.
– Sự nổ bùng hay thiêu đốt cũng giống nhau thôi, tôi cũng bị thiêu đốt, ngấm ngầm, nhưng vì đủ thăng bằng nên không bao giờ cháy cả, còn cô, cô tràn ngập quá.
– Như vậy là chị hiểu, và chị có thể bào chữa cho tôi. Nhưng cần gì phải bào chữa.
Mơ hồ trong bóng tối, Huyền thấy Điệp loay hoay tìm kiếm áo quần trên mắc, trong tủ, dồn tất cả vào cái xách nhỏ.
– Bao giờ cô đi.
– Mai, nếu đường lại đi được.
– Mong là cô lại trở về, nếu không, nhà này rồi thành tha ma.
– Chị đừng trông tôi trở về. Không về hoặc có về cũng không như hôm nay. Tôi sẽ được hay mất, và thành công hay thất bại, tôi cũng không là tôi hôm nay nữa.
– Cô đi mà không cần lại thăm thầy sao.
– Thế nào ông cũng đay nghiến hết đêm nay. Chị không nghe tin tức gì anh Bằng thật à.
– Không. Tôi có thể đoán biết cô đi việc gì, vì sao, nên muốn cản cũng không được. Cô ngủ một giấc cho lại sức đi, rồi sáng hãy dậy sớm.
– Ngủ gì, đạn réo dữ quá, không chừng nhà sập và cháy lan tới gần.
– Cô ngủ đi, tôi canh chừng.
Còn lại một mình trong căn phòng rộng với nến tàn đã tắt cho bóng tối phủ trùm mênh mang trong hai mắt đau nhức những tháng ngày thương khóc mỏi mê, Huyền ngồi bó gối trong ghế rộng, cố không nghĩ gì hết. Một lúc im lìm, rồi nàng bỗng lắng nghe như gần như xa có tiếng nổ lách tách của một đám cháy, tiếng lửa reo và tiếng chân người chạy rầm rập cấp bách về phía mình. Rồi là tiếng gọi, quen thuộc và kỳ dị, như có thật đó mà từ muôn trùng cách trở vọng về.
Tiếng gọi nghe rõ tên nàng, và hơi thở dập dồn mệt mỏi. Huyền đứng vụt dậy băng mình chạy ra ngoài. Cánh cửa mở bung dưới vòm trời đen ngòm loé sáng những đường đạn lửa, và phía trước, trong tầm mắt chập chùng ảo giác của Huyền, một đám cháy lớn đang ngun ngút bốc lên, lửa sáng rực cả một vùng trời mê ngủ. Tiếng gọi vừa nghe tắt chìm trong bóng tối. Nàng chạy ra ngoài đường, tóc xổ tung, dáo dác kiếm tìm quanh quất. Không bóng một người. Nhưng tiếng gọi lại vẳng lên ngân nga, chìm nổi. Nàng mở hai mắt, mở lớn tưởng chừng xé rách cả khóe cho nước mắt tươm ra. Bằng ơi, anh về, có phải anh về đó phải không. Nghe tiếng mình kêu lên tưởng chừng huyên náo lan xa khắp mấy phương trời lửa đạn bừng bừng, nhưng im lìm như cõi chết, như chiêm bao. Nàng ngồi bệt xuống lề đường. Một chiếc xe cứu thương bấm còi liên hồi đầu kia đường vun vút phóng tới. Nàng trông rõ ánh sáng lóa vàng của hai ngọn đèn đỏ ập tới. Ánh sáng choáng lên một vòng tròn đỏ rực trong hai mắt nhắm. Rồi là sự lặng yên phủ trùm vây kín bốn bề vi vút đêm lên cao vô tận.