Trò Chơi Của Kẻ Nhắc Tuồng

Lượt đọc: 2452 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
PHẦN 1
ENIGMA
☆ 1 ☆

Như thường lệ, bức thư xuất hiện vào tháng Hai.

Nội dung của nó cũng chẳng khác gì mấy so với những năm trước: tình trạng lâm sàng không thay đổi, và hiện tại chưa có bất cứ điều gì cho phép tiên lượng một sự tiến triển dù là nhỏ nhất. Tác giả bức thư chốt hạ bằng câu kết luận thường lệ:

“Tình trạng của bệnh nhân không thể hồi phục được.”

Dòng chữ đó hàm chứa một lời kêu gọi người nhận thư ra quyết định: hoặc tiếp tục kéo dài thêm một năm thở máy và nuôi ăn qua ống, hoặc chấm dứt hẳn đời sống thực vật của bệnh nhân.

Mila cất lá thư vào ngăn kéo rồi quan sát khung cảnh bên ngoài cửa sổ căn bếp. Vầng mặt trời đang lặn nhuốm sắc xám lạ lùng trong hình ảnh phản chiếu trên mặt hồ. Alice đang đuổi theo những chiếc lá bị cơn gió cuốn đi trên đồng cỏ, cách cầu tàu vài mét. Mùa đông đã tuốt trần hai cây đoạn cao lớn cạnh nhà từ lâu. Mila tự hỏi những chiếc lá khô này từ đâu ra - có lẽ là từ cánh rừng bao quanh hồ nước trong xanh kia.

Alice mặc một chiếc áo chui đầu rộng, chiếc khăn quàng bay phấp phới trong gió cùng mái tóc hung đỏ. Con bé thở ra khói vì lạnh, nhưng có vẻ hạnh phúc. Trong khi đó, Mila tận hưởng sự ấm áp của ngôi nhà. Cô chuẩn bị một nồi rau củ hầm cho bữa tối, và chiếc bánh táo trong lò nướng đang tỏa ra mùi quế ngọt ngào dễ chịu. Mấy tháng vừa qua, thói quen của cô đã thay đổi không ngờ. Trước đó, các bữa ăn đối với cô chỉ là một cách thức nạp năng lượng cho cơ thể, vậy mà giờ đây cô đã có thể tạo ra hương vị từ thực phẩm. Alice rõ ràng còn ngạc nhiên hơn, vì nấu nướng là công việc của những bà mẹ khác, không phải của mẹ nó.

Từ một năm trở lại đây, nhiều đổi thay đã diễn ra, đánh dấu sự khởi đầu của không chỉ những thói quen mới, mà cả một cuộc sống mới.

Trong cuộc điều tra cuối cùng của mình, Mila đã gặp nguy hiểm nghiêm trọng.

Trước đây, viễn cảnh chết trong khi làm nhiệm vụ chưa bao giờ là vấn đề đối với cô. Đó là một rủi ro cố hữu của nghề cảnh sát. Tuy vậy, việc ở rất gần nó đã khiến cô cân nhắc lại. Cô tự đặt cho mình một câu hỏi, rất bình thường nhưng lại mới mẻ đối với cô: nếu mình chết đi, Alice sẽ ra sao? Việc phải lớn lên mà không có bố vốn dĩ đã là một thiệt thòi cho con bé.

Do vậy, cô đã đi đến quyết định rời ngành. Thời kỳ mà Mila Vasquez chuyên tâm vào sứ mệnh - đi tìm người mất tích - giờ đây dường như đã cách xa lắm rồi.

Mila chưa bao giờ tự coi mình là một cảnh sát bình thường. Nhưng hơn hết, cô chưa bao giờ là một người bình thường, nếu không cô đã chẳng lựa chọn công việc truy lùng bóng tối.

Cô tự nhận thấy mình khác biệt hồi năm mười sáu tuổi: không như những người quen biết, cô chẳng có được một chút thấu cảm nào. Suốt một thời gian dài, cô đã rất mặc cảm về điều đó, đến mức làm tổn hại những mối quan hệ của mình. Khi Mila có đủ dũng khí để trao đổi về vấn đề này với một chuyên gia tâm lý vào năm hai mươi tám tuổi, ông đã cho biết tình trạng của cô được gọi là chứng “mù cảm xúc”. Nó gần giống như mù chữ, nhưng đối tượng ở đây không phải là các chữ cái, mà là cảm xúc. Trên thực tế, Mila không thể thiết lập một sự liên hệ với những người khác về mặt tình cảm. Cô không thể xác định hoặc miêu tả những cảm xúc của mình. Cứ như thể cô hoàn toàn vô cảm.

Một số người gọi tình trạng đó là “sự đóng băng của tâm hồn”.

Theo thời gian, Mila dần hiểu được nguyên cớ của nó: đó là một cánh cổng, một lối mật dẫn vào chiều không gian của bóng tối và cái ác. Một khi đã mở ra, lối thông đó không thể đóng lại được nữa.

Tôi đến từ bóng tối. Đó là nơi thỉnh thoảng tôi phải quay lại...

Khi làm công việc của một cảnh sát, khiếm khuyết đó trở thành một đồng minh đáng quý, vì nó cho phép cô giải quyết những vụ việc mình phụ trách với thái độ dửng dưng rất tỉnh. Điều đó rất hữu ích, nhất là trong những trường hợp người mất tích là trẻ vị thành niên, khi những cảm xúc mạnh mẽ có thể cản trở tính khách quan của các điều tra viên: đồng nghiệp của cô thường có khuynh hướng lùi bước để khỏi phải khám phá sự thật khủng khiếp mà cuộc điều tra thường đưa tới.

Mila biết việc đi tìm một đứa trẻ mất tích cũng giống như đi theo một cầu vồng màu đen. Ở điểm cuối chẳng có hũ vàng nào đợi bạn, chỉ có một con quái vật quỷ quyệt, khát máu và thèm muốn sự ngây thơ.

Chứng mù cảm xúc là lời nguyền và cũng là áo giáp của Mila. Tuy nhiên, nó có một cái giá phải trả.

Việc thiếu vắng sự thấu cảm là một điểm tương đồng nguy hiểm với những con quái vật sống bằng nỗi đau của nạn nhân mà không hề cảm thấy thương xót họ. Để phân biệt với chúng, Mila thường nhờ đến sự trợ giúp bí mật của một lưỡi dao lam. Những lần tự làm mình đau giúp khôi phục cảm giác đau đớn dành cho người khác trong cô. Các vết sẹo trên cơ thể cô là minh chứng cho nỗ lực liên hệ bản thân với những người mất tích mà cô đi tìm, tạo ra một sự đồng cảm với họ. Nỗi đau thể xác thay thế cho sự đau đớn trong tâm hồn, giúp cô bớt mặc cảm vì sự lạnh lùng của chính mình.

Lần duy nhất Mila cảm nhận được một điều gì đó của con người là khi cô mang thai Alice. Một trải nghiệm đầy cảm xúc, nhưng thật không may cho cả hai, nó chấm dứt cùng với việc sinh nở.

Sau đó, Mila không thể làm một người mẹ, dù tốt hay xấu. Đơn giản là cô không có các công cụ. Sự chú ý mà cô dành cho Alice không khác mấy so với thứ mà người ta dành cho một cái cây. Bất chấp tất cả, cô vẫn cố chăm sóc con gái mình một cách tốt nhất có thể.

Tất cả chuyện đó giờ đây đã thuộc về quá khứ.

Khoảng một năm về trước, Mila đã quyết định khai thông ngõ cụt trong trái tim và tâm hồn mình. Cô đã thuê ngôi nhà bên hồ này để lánh đời cùng với Alice.

Lúc đầu mọi chuyện không đơn giản. Hai mẹ con cần thời gian để làm quen với sự hiện diện của nhau. Dần dần, họ nhận ra mình không hoàn toàn là hai người xa lạ, cho dù Mila thường xuyên phải thỏa hiệp với ý muốn nhốt mình trong phòng tắm trên gác, lấy cái lưỡi lam cất trong kệ gương ra, và làm cơ thể mình chảy máu ở một vị trí đã mang sẹo sẵn. Đó là cách thức để cô làm trào lên, cùng với máu, cơn đau giúp cô cảm thấy mình là một con người. Bởi đôi khi, cô nghi ngờ điều đó.

Giờ đây, trong buổi tối lạnh lẽo cuối tháng Hai này, Mila quan sát con gái chơi một mình và bất giác tự hỏi liệu con bé có thừa hưởng gì đó từ cô hay không. Alice đã được mười tuổi. Không lâu nữa, các hormone sẽ làm đảo lộn cuộc sống của nó. Những trò chơi vô tư sẽ bị từ bỏ không thương tiếc, với một sự tàn nhẫn cố ý. Cũng giống như mọi người, Alice sẽ nhanh chóng quên mất ý nghĩa của việc là một đứa trẻ con. Tuy vậy, như người lớn vẫn biết rõ, một phần trong con bé sẽ tiếc nhớ những ngày tháng đó trong suốt phần đời còn lại.

Nhưng nỗi lo lắng của mẹ nó nằm ở chỗ khác.

Mila sợ rằng, cũng như cô, tuổi dậy thì sẽ đánh dấu sự đóng băng tâm hồn của Alice. Không có bằng chứng khoa học nào cho thấy chứng mù cảm xúc có tính di truyền, nhưng thống kê dường như ủng hộ giả thiết đó. Một khả năng khác là Alice sẽ giống bố, và Mila cũng không thể chấp nhận nổi viễn cảnh đó.

Đừng giống con người đó. Đừng, cô nhủ thầm khi nghĩ tới lá thư của bệnh viện.

Cả cô lẫn Alice đều chưa từng nhắc đến tên của ông ta. Cái tên đó không đáng để cô nghĩ đến.

Như thể nhận được tiếng gọi bằng ánh mắt của mẹ, Alice quay lại nhìn Mila. Cô ra hiệu cho con bé quay vào nhà.

- Có một cái hang sóc trong thân cây. - Alice thông báo trong lúc bước qua ngưỡng cửa.

Mila khoác một tấm chăn lên vai con bé để xua đi hơi ẩm từ bên ngoài. Một người mẹ khác sẽ đón con bằng sự ấm áp của một cái vuốt ve. Nhưng Alice không có được một người mẹ như thế.

- Không có dấu vết của con Finz à? - Mila hỏi.

Alice nhún vai.

Sự hờ hững của con bé trước việc con mèo của họ mất tích cách đây không lâu khiến Mila lo ngại. Phải chăng đó là một dấu hiệu của chứng mù cảm xúc?

- Mình ăn gì đây ạ? - Con gái cô hỏi để thay đổi chủ đề.

- Rau củ hầm và bánh táo.

Alice nhìn mẹ dò hỏi.

- Nếu con chịu ăn rau thì con có được mang bánh vào nơi ẩn náu không?

Đó là cách con bé gọi cái lều làm từ chăn mền của nó ở đầu cầu thang. Phần lớn thời gian Alice rúc vào trong đó, đọc sách bằng đèn pin hoặc nghe nhạc với một chiếc iPod cũ - dạo này con bé bắt đầu hâm mộ Elvis Presley.

- Chúng ta sẽ xem xét chuyện đó. - Mila đáp, không bao giờ đưa ra câu trả lời quá nhanh trước những vấn đề có liên quan tới việc bỏ qua các luật lệ trong nhà.

- Mẹ có nghĩ cuối tuần này bố sẽ đến không?

Câu hỏi khiến Mila choáng váng. Đây đã là lần thứ ba trong tháng con bé nhắc đến ông ta. Tại sao trong đầu nó lại có suy nghĩ rằng bố nó sẽ đến kia chứ? Mila đã giải thích rằng chuyện đó là không thể, rằng ông ta đã bị hôn mê từ nhiều năm nay và sẽ không tỉnh lại. Ít nhất là trong cuộc đời này. Có lẽ chỉ ở dưới địa ngục. Nhưng Alice lại nghĩ rằng ông ta sớm muộn gì rồi cũng sẽ tỉnh dậy, và họ sẽ lại sống bên nhau như một gia đình thực thụ.

- Sẽ không có chuyện đó. - Mila nhắc lại lần thứ bao nhiêu không rõ.

Tia sáng tắt ngấm trong đôi mắt của Alice. Con bé ngồi vào chiếc ghế cũ đặt bên cạnh đống củi đang cháy trong lò sưởi. Nó không bao giờ mè nheo.

Mila biết những chuyện mà cô muốn quên đi, những chuyện không ai được biết. Những điều khó nói về con người. Những tội ác mà người ta có thể làm với đồng loại của mình. Alice không được phép biết bố nó là người xấu: hãy còn quá sớm.

Cô đã quyết định rằng con gái mình sẽ được biết về tội ác phía sau sự ra đời của nó càng muộn càng tốt, cả về sự tàn nhẫn của thế giới cũng thế.

Cô muốn bảo vệ con bé.

Không thể đóng lại lối thông vào bóng tối, Mila đã quyết định đoạn tuyệt với quá khứ. Dù vẫn còn giữ khẩu súng của mình trong ngăn kéo bàn đầu giường, cô không muốn săn lùng tội phạm nữa.

Mila tin rằng nếu cô không đi tìm bóng tối thì bóng tối cũng sẽ không đến tìm cô.

Đúng lúc đó, khung cảnh bên ngoài cửa sổ bỗng có một chút thay đổi. Mặt trời gần như đã khuất dạng, nhưng Mila vẫn có thể nhìn thấy ánh phản chiếu của nó trên kính chắn gió của chiếc sedan ẩn danh đang chạy men theo hồ nước.

Cô bỗng cảm thấy gai lạnh sau gáy. Chuyến thăm viếng bất ngờ này chẳng báo hiệu điều gì tốt đẹp.

Chiếc sedan lắp kính tối màu dừng lại trước nhà bên cạnh chiếc Hyundai của cô, động cơ vẫn nổ.

Mila quan sát cảnh tượng từ phía sau cửa sổ bếp. Không có gì xảy ra trong vài giây, sau đó cửa sau chiếc xe mở ra, và cô thấy Joanna Shutton bước xuống.

Người phụ nữ ra hiệu cho tài xế đi cùng ở lại trên xe. Chị ta vuốt mái tóc vàng dài buông xõa qua vai. Trong chiếc áo khoác da lạc đà, chị ta loạng choạng tiến về phía cửa ra vào của ngôi nhà, vì đôi giày gót nhọn liên tục bị lún xuống mặt đất ẩm ướt của bãi cỏ.

Thẩm phán đích thân đến tận đây, tức là vụ việc phải rất nghiêm trọng , Mila Vasquez nghĩ thầm.

Người phụ nữ cầm theo một tập hồ sơ.

Khi Mila mở cửa, mùi hương nước hoa tràn vào nhà. Trong một thoáng, cô cảm thấy bối rối khi tiếp đón chị ta với bộ đồ thể dục trên người và chân đi tất bông.

Joanna Shutton nghiêng đầu nhìn cô, miệng nở một nụ cười gượng gạo.

- Tôi không muốn quấy quả. - Chị ta nói với giọng vờ vĩnh. - Lẽ ra tôi đã báo trước chuyến viếng thăm này nếu có thể, nhưng chúng tôi không tìm được số điện thoại của cô.

- - Chúng tôi không có điện thoại.

Thẩm phán nhìn Mila như thể cô vừa văng tục, nhưng không bình luận gì.

Trong lúc đó, Mila vẫn đang đứng ở cửa. Cô muốn đánh dấu sự tồn tại của một biên giới giữa cuộc sống trước kia và bây giờ, để bảo đảm không gì có thể vượt qua lằn ranh này.

Joanna nhìn cô với ánh mắt cương quyết. Sếp sở cảnh sát liên bang là một phụ nữ bản lĩnh, không chấp nhận bị người khác hạ thấp. Nhưng chị ta cũng đủ thông minh để biết khi nào cần phải thương lượng. Xét cho cùng, chính vì thế mà chị ta được gọi là “Thẩm phán”.

- Tôi đã đi cả quãng đường dài, Vasquez. Trước khi đuổi tôi về, ít ra cô cũng nên mời tôi một tách trà chứ nhỉ.

Mila nhìn chị ta không rời mắt. Cô quyết định lắng nghe câu chuyện của chị ta, nhưng tự hứa với lòng sẽ không tham gia vào. Sau khi tách trà đã được uống hết, cô sẽ tống khứ Joanna về nơi xuất phát của chuyến đi.

Mila tắt bếp và đậy nắp vung nồi, miễn cưỡng gác lại bữa tối. Cô lấy ổ bánh táo ra khỏi lò nướng và đặt lên bậu cửa sổ cho nguội. Sau đó cô đuổi Alice lên gác.

- Sao con lại không được ở lại? - Con bé phản đối.

Hai mẹ con chưa bao giờ có khách đến thăm, và sự hiện diện của người phụ nữ lạ mặt báo hiệu một câu chuyện đầy hấp dẫn đối với con bé.

- Bởi vì mẹ muốn con mở nước nóng vào bồn tắm. - Mẹ nó đáp. - Sáng mai con phải đến trường.

- Trước đó con có được nghe nhạc Elvis một chút tại nơi ẩn náu không?

- Đồng ý. - Mila nhượng bộ, cô chỉ muốn bảo đảm con bé không nghe thấy những điều mà Thẩm phán sắp nói với mình.

Sau đó Mila đem ra cho Thẩm phán một tách trà nóng. Chị ta nhấp một ngụm nhỏ rồi đặt nó xuống bàn nước phía trước chiếc ghế sofa. Tập tài liệu bí ẩn được chị ta đặt cẩn thận bên cạnh.

- Nơi này đẹp quá. - Chị ta nói và đưa mắt quan sát căn phòng.

Ngọn lửa reo tí tách trong lò sưởi khoác cho khung cảnh mộc mạc một màu hổ phách ấm cúng.

- Bố tôi thích câu cá, ông ấy có một cái lán giữa hồ, và khi tôi còn nhỏ, ông ấy đã bắt bọn trẻ con trong nhà trải qua những ngày cuối tuần dài dằng dặc trong rừng. - Thẩm phán nói tiếp.

Mila không thể hình dung ra Joanna Shutton mặc quần dài và đi giày dã ngoại. Có lẽ sự nữ tính của Thẩm phán trở nên quá mức như thế này là bởi vì bố chị ta muốn có một đứa con trai.

- Chúng tôi không đi câu cá, hai mẹ con tôi ăn chay.

Thẩm phán ghi nhận và không đáp. Mila vẫn không rời mắt khỏi vị khách không mời. Cô tự hỏi khi nào thì Joanna sẽ ngừng giết thời gian để nhờ cô làm điều đã khiến chị ta lặn lội đến tận đây.

- Tôi đã rất ngạc nhiên trước quyết định rửa tay gác kiếm của cô đấy, cô có biết không? - Thẩm phán nói. - Tôi cứ tưởng những cảnh sát như cô sẽ không bao giờ rời ngành.

- Mọi người ở sở thấy nhớ tôi à? - Mila khiêu khích.

- Một số người trong chúng tôi cảm thấy tiếc nuối khi cô ra đi.

- Nhưng chị thì không.

- Quả vậy.

Vẫn chưa đả động gì đến tập hồ sơ, Mila nhủ thầm. Joanna lừng khừng đến thế này chứng tỏ chị ta không cho phép mình ra về với một lời từ chối. Cô cảm thấy tò mò muốn khám phá kế hoạch của vị khách không mời.

- Tôi không thấy cái ti vi nào. - Thẩm phán bỗng nói.

Mila gật đầu xác nhận.

- Kể cả mạng Internet cũng không à? - Chị ta hỏi với giọng kinh ngạc.

- Chúng tôi có những cuốn sách. Và radio.

- Vậy chắc cô đã nghe tin tức hai ngày vừa qua.

Trước khi Mila kịp trả lời, Thẩm phán bồi thêm:

- Anderson... Cái tên này cô có nghe đến chưa?

- Các chị đã tóm được gã xăm trổ. Tôi tưởng vụ việc đã kết thúc?

Thẩm phán cười nhẹ và thay đổi cách bắt tréo chân.

- Có đủ máu tại hiện trường vụ án và trong xe hơi của nghi phạm để có thể đưa ra giả thiết về một vụ thảm sát. Việc đối tượng mang theo hung khí khiến nhiệm vụ của công tố viên trở nên dễ dàng hơn nhiều: anh ta không ngần ngại đưa ra cáo buộc sát hại nhiều người.

- Vâng, tôi nghĩ không một luật sư nào có thể đưa được hắn ra khỏi cái rọ mà hắn tự chui vào. - Mila công nhận. - Vậy điều gì làm chị bận lòng?

- Mọi chuyện không đơn giản như thế. - Thẩm phán đáp. - Tại nơi chúng tôi bắt được hắn, có một cái giường gấp, vài bộ quần áo, một bếp du lịch, và thức ăn đóng hộp. Hắn sống như một kẻ lang thang giữa những cái xác máy tính. Chính vì thế, và cũng vì những con số, nên truyền thông đã gọi hắn là “Enigma”.

- Hắn lấy chúng từ đâu?

- Gì cơ?

- Những chiếc máy tính.

- Quan trọng gì? Chắc hắn đã nhặt nhạnh chúng chỗ này một ít chỗ kia một ít, mót trong thùng rác, hoặc trong các văn phòng bỏ hoang ở khu lò mổ cũ. Những thứ đó đúng nghĩa là rác điện tử. - Joanna hớp một ngụm trà để tự trấn tĩnh. - Truyền thông muốn vẽ ra một câu chuyện xung quanh hắn, nhưng tôi không đời nào cho phép bất kỳ thằng điên nào trong số những kẻ đội mũ giấy thiếc để không bị người ngoài hành tinh đọc ý nghĩ trở nên nổi tiếng.

Mila cảm thấy Thẩm phán chưa thâm nhập được vào cuộc sống của đối tượng. Chị ta rõ ràng đang lo lắng, nhưng vì một lý do hoàn toàn khác.

- Các chị vẫn chưa hiểu được hắn là ai, đúng không?

Nữ thẩm phán gật đầu.

- Không có gì trong tàng thư, cả trong dữ liệu vân tay lẫn kho ADN. Nhưng điều bí ẩn thực sự là sau khi chúng tôi tiết lộ vụ hình xăm kín người, không một ai đứng ra nhận diện hắn. Chưa từng có ai nhìn thấy hắn. Cô có tin nổi không? - Joanna cao giọng. - Làm thế nào một thằng cha xăm số kín người, kể cả lòng bàn tay và bàn chân, lại có thể không bị người khác để ý? Chưa từng có ai ghi nhận hoặc chụp ảnh hắn, kể cả tình cờ. Các camera an ninh phủ kín mọi ngả đường chưa bao giờ bắt được hình ảnh của hắn. Không có bất kỳ dấu vết nào của hắn bên ngoài nhà kho, nơi chúng tôi bắt được hắn sau một cú điện thoại nặc danh. Hắn từ đâu đến? Tại sao lại lẩn trốn trong đó? Hắn lấy đâu ra các nhu yếu phẩm? Làm sao có được thức ăn? Bằng cách nào hắn tàng hình được suốt bấy lâu nay?

- Dĩ nhiên là hắn không khai gì cả. - Mila chốt hạ.

- Kể từ lúc bị bắt giữ hắn không hé răng nửa lời.

- Như vậy các chị có nguy cơ không bao giờ tìm được thi thể của các nạn nhân...

Joanna im lặng trong vài giây: Mila đã đánh trúng đích.

- Những con số là dữ liệu duy nhất mà chúng tôi có. - Thẩm phán thừa nhận.

Rốt cuộc chị ta cũng cầm lấy tập hồ sơ, mở nó ra và đặt xuống bàn trước mặt Mila những tấm ảnh chụp toàn thân nghi phạm, từ xa đến gần.

- Chúng tôi biết hắn đã tự xăm cho mình. Nhờ vào tình trạng của mực xăm, chúng tôi cũng biết hắn không xăm tất cả cùng lúc... Hiện tại, chúng tôi đang cố tìm hiểu xem những dãy số có mang một ý nghĩa gì không, hay chúng chỉ là sản phẩm của một ám ảnh phi lý.

Mila cảm thấy mặc dù nhìn nhận nghi phạm như một thằng điên, Thẩm phán sợ khám phá ra bản thất thực của hắn.

- Có ai thử dựng chân dung tâm lý của hắn chưa?

Mila rất bất ngờ khi nghe thấy câu hỏi của chính mình. Cô đã thể không tham gia, nhưng chỉ trong tích tắc bản năng săn người của cô đã trỗi dậy.

Joanna Shutton coi sự nhượng bộ đó như một điểm số quan trọng mình vừa ghi được, và vội vàng đáp ngay:

- Lượng dấu vết mà hắn để lại, thứ giúp buộc tội hắn không chút khó khăn, khiến chúng tôi nghĩ đây là một đối tượng vô tổ chức, hành động bốc đồng... Nhưng hắn rất lạnh lùng, khó tiếp cận và có kiểm soát. Hắn ngoan ngoãn và điềm tĩnh đến nỗi chúng tôi tin hắn đã dự kiến mọi chuyện từ đầu, và trong khi chúng tôi cố gắng điều tra thêm thì hắn chỉ cười thầm trong bụng.

Mila xem xét mấy tấm ảnh trên bàn. Những con số gồm một đến hai chữ số phủ kín đến từng milimet diện tích da của gã đàn ông. Có những số rất nhỏ, song cũng có những số rất to và đậm.

Phải có một phương pháp trong hành vi được lặp lại qua năm tháng này, một sự tỉ mỉ đáng lo ngại. Hắn không đơn giản là một kẻ tâm thần, cô tự nhủ và cảm thấy lạnh sống lưng.

- Vì sao chị đến đây? - Mila hỏi và đưa mắt nhìn đi chỗ khác, như thể muốn xóa sạch những hình ảnh vừa xem. - Tôi không hiểu mình có thể giúp gì được chị.

Cô nghe này, Vasquez...

- Không, tôi không nghe. - Mila đột ngột cắt ngang, bóp chết cuộc thương lượng từ trong trứng nước. - Tôi biết chị đang nghĩ đến điều gì trong đầu: chị cần một người có thể giúp tìm ra thi thể của các nạn nhân. Chẳng hạn như một chuyên gia tìm kiếm người mất tích đã rời ngành và không thể làm tổn hại quá nhiều đến danh tiếng của cảnh sát trong trường hợp thất bại.

Xét cho cùng, nữ cảnh sát đã sống sót một cách thần kỳ trong cuộc điều tra sau cuối của mình sẽ là một câu chuyện hoàn hảo để bẻ hướng chú ý của truyền thông. Mila cảm thấy buồn nôn.

- Để tôi nói thẳng cho chị hiểu, tôi sẽ không giúp chị. Tôi đã quá ngán rắc rối rồi.

- Tôi không đến đây để nhờ cô tìm kiếm gia đình Anderson. - Thẩm phán điềm tĩnh đáp.

Mila sững người.

- Vasquez, tôi đến vì cô có lẽ là người duy nhất giúp chúng tôi hiểu được Enigma là ai.

Mila không biết phải đáp trả thế nào. Trong lúc đó, Thẩm phán lục tìm một tấm ảnh.

- Giữa vô vàn những con số, chúng tôi đã tìm thấy vài chữ cái. Trên cánh tay phải của hắn, nằm lẫn vào các dãy số và được giấu trong nếp gấp khuỷu tay, là cái này...

Chị ta đã tìm thấy tấm ảnh và đưa cho Mila. Sau một thoáng ngần ngừ, cô nhìn vào nó. Và há hốc mồm.

Bốn chữ cái. Một cái tên. Tên của cô.

« Lùi
Tiến »