Thừa biết sẽ không thể ngủ được, Mila cuộn mình nằm cả đêm trên chiếc sofa nơi vài giờ trước đó, Joanna Shutton đã đập vào mặt cô một sự thực mà cô không hề muốn biết.
“Cô có lẽ là người duy nhất giúp chúng tôi hiểu được Enigma là ai.
Lời nói của Thẩm phán dường như vẫn còn văng vắng trong căn phòng.
“Cô sẽ không cần phải gặp hắn,” chị ta đã cam đoan như thế. “Chỉ cần cô xem báo cáo mà chúng tôi đã tổng hợp về hắn, rồi nói cho chúng tôi biết liệu nó có gợi lên điều gì đối với cô hay không, sau đó cô có thể toàn quyền quên câu chuyện này đi.
“Làm sao chị có thể dám chắc đó là tên tôi, cô đã phản bác như vậy. “Mila có thể mang cả ngàn ý nghĩa, cũng giống như những con số này. Chị còn chưa biết chúng tượng trưng cho cái gì cơ mà.
“Chúng tôi có thể nhầm, nhưng chúng tôi buộc phải thử.”
Thẩm phán đã chơi lá bài quan trọng nhất khi kêu gọi tinh thần trách nhiệm của cô cựu cảnh sát viên.
Mila nhìn ngọn lửa đang lụi dần trong lò, bỏ mặc cô một mình trong cảm giác ớn lạnh quen thuộc.
Cô nghe thấy những âm thanh xa xôi từ cánh rừng vọng tới. Gió làm đám cành cây xào xạc trong khi luồn lách qua cánh rừng, hòa cùng tiếng động uể oải của những con sóng vỗ bờ trên mặt hồ.
Alice đã linh cảm được chuyện xảy ra và trở nên kích động. Mila buộc phải cho phép nó nằm ngủ trong cái hốc ẩn náu làm bằng chăn mền của mình cùng một chiếc đèn pin, mấy cuốn sách yêu thích, máy iPod tải đầy nhạc Elvis, và vây quanh bởi nụ cười trấn an của những con thú bông.
Bóng tối đã đến tìm cô. Quyết định của Mila phải tính đến sự an nguy của con gái. Và khả năng rút lui của cô, nếu có dịp.
Mọi chuyện đã rất tốt đẹp cho đến nay, tại sao cô lại mở cửa cho Thẩm phán kia chứ? Cùng với chị ta, cô đã rước vào nhà một kẻ vô danh sống bằng sự điên cuồng và những tiếng la hét của những nạn nhân vô tội, kẻ sẽ tìm cách ở lại, dĩ nhiên rồi. Mila đang cảm thấy hắn giống như một cái bóng lẫn trong bóng tối của căn phòng. Và cô không biết phải xua đuổi hắn bằng cách nào.
Kẻ vô danh sát hại cả gia đình Anderson đã xăm tên cô lên tay.
Suy nghĩ đó không ngừng giày vò cô. Điều làm cô bận lòng không phải là ý nghĩa của nó mà chính là hành động tự để lại dấu ấn trên da thịt. Đã bao nhiêu lần Mila tự cứa vào da thịt mình trong nỗ lực tìm lại cảm giác của con người, một cảm giác đau đớn gần với sự thương xót và lòng trắc ẩn mà cô không thể cảm nhận được? Sự giống nhau, hoặc thậm chí tệ hơn, sự tương đồng giữa cô và con quái vật, chính là điều khiến cô kinh hãi.
Đây không thể là tình cờ. Hắn biết. Có phải vì thế mà hắn tìm cách lôi mình vào cuộc?
Những nghi ngờ và nhiều dấu hỏi chen chúc nhau trong đầu Mila. Một tiếng nói nội tâm bảo cô từ chối, quên đi mẩu đối thoại với Joanna Shutton cùng vụ án này, để lại chui sâu vào trong sự cô lập tuyệt đối mà cô đã lựa chọn cho bản thân và con gái, tiếp tục theo đuổi một cuộc sống mới. Dẫu sao thì, chẳng ai có thể bắt ép cô đi tìm điều ẩn chứa trong câu đố của Enigma.
Bởi vì Mila tin chắc hình xăm đó là một lời mời gọi.
Tôi sẽ không để cho mình bị lừa. Ý tưởng phải đối phó với gã đàn ông này, cho dù không gặp gỡ hắn, khiến cô vô cùng lo ngại.
Thế nhưng, một phần khác trong cô, phần sâu kín và phi lý trí, lại đẩy cô về hướng ngược lại, đi tìm lời giải cho bí ẩn kia.
Tôi muốn thấy điều gì nằm phía sau tấm màn, muốn nhìn thẳng vào con mắt của ảo thuật gia và bóc trần mánh lới.
Lời kêu gọi hắc ám đó vang lên rõ mồn một trong đầu Mila, và bất chấp những nỗ lực của mình, cô không thể phớt lờ nó được. Bởi lẽ, cho dù cô đã kiềm chế thành công bản ngã thứ hai của mình, cô vẫn chưa tìm được cách thuần hóa nó.
Bình minh xua tan bóng tối cùng những kháng cự cuối cùng của cô. Bất chấp cả đêm mất ngủ, Mila vẫn tỉnh táo và nhận thức được rằng, nếu cô phớt lờ lời nhắn của Enigma, câu chuyện này vẫn sẽ tìm đến để kéo cô ra khỏi hang ổ ven hồ, nơi cô đã dày công xây dựng cho an toàn và thoải mái như chỗ ẩn náu bằng chăn mền của Alice. Thế nên chẳng thà cô đối mặt với nó.
Cô tự nhủ mình theo đuổi vụ án cũng vì gia đình Anderson, để giúp tìm ra thi thể của họ, cho phép họ được chôn cất một cách tử tế. Nhưng trong thâm tâm, cô biết đó không phải là lý do. Cô đã bị lôi kéo bởi ý tưởng có thể giải được bí ẩn. Không phải cô thèm khát sự nổi tiếng. Mila có một niềm tin vô lý rằng việc chinh phục thử thách này của bóng tối sẽ giúp thế giới trở thành một nơi an toàn hơn, kể cả cho con gái cô.
Cô đánh thức Alice bằng những chiếc bánh kếp nóng hổi.
Chỗ ẩn náu của con bé là một cái lều được căng lên bằng dây thừng và kẹp quần áo trên chiếu nghỉ nhỏ ở đầu cầu thang, ngay bên ngoài cửa vào tầng áp mái. Mila gạt cái khăn quàng ca rô xanh đỏ dùng làm cửa lều sang một bên, khiến một chùm sáng lọt vào chỗ ngủ ấm cúng.
Cái đầu bù xù của con gái cô xuất hiện giữa những chiếc gối đặt trên mặt sàn gỗ sồi. Một lần nữa, con bé lại ngủ với cặp tai nghe iPod trên tai. Nó dụi mắt nhìn chiếc khay trên tay mẹ.
- Hôm nay đâu phải thứ Bảy. - Con bé lên tiếng, nghi ngờ sự thay đổi trong nếp quen này hàm chứa một điều gì đó.
- Hôm nay, sau giờ học, con sẽ sang nhà Jane. Mẹ sẽ báo cho mẹ của bạn ấy biết. - Mila đáp, lái câu chuyện đi hướng khác.
- Tại sao ạ?
- Mẹ cần vào thành phố. Nhưng tối nay mẹ sẽ về. Đồng ý không?
Alice nhìn chỗ bánh kếp, không nói không rằng. Mila biết con gái cô đang nghi ngờ mẹ làm bữa sáng ưa thích cho nó chỉ để tạ lỗi. Và con bé có lý: trên một phương diện nào đó, cô đã đi ngược lại quyết định bỏ mặc quá khứ sau lưng.
- Mẹ đi gặp ông ấy đúng không?
- Không, mẹ không đi gặp bố con. - Mila thở hắt ra.
- Vậy thì được.
Như mọi khi, Alice bằng lòng với câu trả lời đầu tiên, nhưng Mila tự nhủ nếu nỗi ám ảnh này không chấm dứt, chắc cô sẽ phải đưa con gái đi gặp chuyên gia tâm lý.
- Dù sao thì mẹ cũng sẽ quay về nhà vào bữa tối.
- Dạ, mẹ.
Câu nói của con bé làm Mila bối rối: Alice gần như chưa bao giờ gọi cô là mẹ. Khi điều đó xảy ra, Mila run lên vì cô tin chắc con gái đang cố nói điều gì đó hệ trọng với mình, nhưng cô không biết liệu bản thân có đủ khả năng để hiểu được hết ý nghĩa của thông điệp đó hay không.
Mila đưa cho con gái đĩa bánh kếp, chai xi rô cây phong và một cốc sữa.
- Đêm qua Finz vẫn chưa về. - Cô nói. - Có lẽ chúng ta sẽ phải đi tìm nó trong rừng.
Alice cắn một chiếc bánh, ghi nhận thông tin và không nói gì thêm.
- Khi nào ăn xong, con đi sửa soạn nhé, xe buýt của trường sẽ đến sau ba mươi phút nữa. - Mila vừa nói vừa quay gót đi xuống.
Trong góc tủ áo của phòng cô có một cái thùng giấy. Cô lấy nó và mở ra. Trong thùng có một đôi giày dã ngoại, một chiếc quần jean đen, một áo thun cổ lọ cùng một chiếc áo khoác da: những món trang phục trước kia từng giúp cô trở thành kẻ vô hình. Một chấm đen hòa lẫn giữa hàng nghìn chấm đen khác, trong đám màu sắc hỗn độn ngày càng nhiều của thế giới.
Dưới đáy hộp là một món đồ đã từ lâu cô không dùng đến.
Mila cầm nó lên. Chiếc điện thoại di động đời cũ của cô không thể so sánh được với những mẫu điện thoại thông minh hiện nay. Cô cắm sạc nó.
Trước hết Mila cần gọi vài cú điện thoại. Cô bắt đầu với Joanna Shutton.
- Mười hai tiếng. - Cô nói luôn không rào đón. - Sau đó, câu chuyện này sẽ không còn liên quan gì với tôi nữa.
Mila lái chiếc Hyundai ra ga. Cô lên chuyến tàu lúc 7 giờ 30 phút và đến nơi nửa tiếng sau đó. Khi Mila đặt chân xuống sân ga, thành phố chào mừng cô với sự náo nhiệt thường lệ. Chỉ có điều, cô đã không còn quen với điều đó nữa. Hồ nước đã làm cô quen với việc sống trong sự thinh lặng. Cô bỗng cảm thấy lo ngại.
Ngoài cửa ga, Mila nhận ra anh bạn cũ đang đứng đợi mình cạnh một sạp báo, như đã hẹn. Simon Berish không thay đổi gì, anh vẫn ăn mặc như một quý ông. Nhìn thấy cô từ xa, anh giơ tay lên.
- Anh đã không nghĩ sẽ được gặp lại em đấy. - Anh nói, giọng có phần trách móc.
- Em cũng vậy. - Mila đáp, cố che giấu một niềm vui mơ hồ trong lòng.
Họ đã nói lời chia tay khi cô quyết định rời ngành. Mila còn nhớ cuộc nói chuyện cuối cùng giữa họ, khi cô thông báo với anh dự định của mình. Dù cô không nói rõ, việc đoạn tuyệt với quá khứ của cô cũng có cả anh trong đó. Berish đã chấp nhận thỏa thuận giữa họ và từ biệt cô như thường lệ, dù biết trong lòng rằng hai người có thể sẽ không bao giờ gặp lại nhau nữa.
- Em có thời gian uống cà phê chứ? - Anh hỏi cô.
- Em không nghĩ thế. Thẩm phán triệu tập một cuộc họp với em trong vòng hai mươi phút nữa.
Không nài ép, Berish đi trước dẫn đường. Họ tiến đến bãi đậu xe.
Bên trên thành phố, những đám mây xám đã tụ lại trên bầu trời. Cơn mưa vừa trút xuống khiến mặt đường nhựa đọng nhiều vũng nước nhỏ. Berish đi trước Mila vài bước, cẩn thận tránh nhìn vào mắt cô. Hiểu anh quá rõ, Mila tự hỏi anh còn kìm nén được bao lâu trước khi bùng nổ.
- Anh không tin nổi là Thẩm phán có thể thuyết phục em quay lại đấy. - Anh nói với giọng cáu kỉnh.
- Em không quay lại. - Mila đáp. - Em chỉ đến đây vài tiếng thôi.
- Anh đã xóa số của em trong danh bạ. Khi điện thoại đổ chuông sáng nay, anh không hề biết người gọi là em. Nếu biết thì anh đã không nghe máy.
Anh đang cố tỏ ra cục cằn, nhưng Mila biết anh hành động như thế là vì lợi ích của chính cô. Để làm mọi chuyện dễ dàng hơn cho Mila, năm ngoái anh đã tiếp quản vị trí của cô tại Minh Phủ - biệt danh được dùng để gọi đơn vị phụ trách điều tra các vụ mất tích của sở cảnh sát. Rõ ràng đó không phải là vị trí được thèm muốn nhất sở, nhưng anh muốn gửi cho cô một tín hiệu trấn an: công việc mà cô đã tiến hành sẽ được tiếp tục, và những con người trong hàng loạt tấm ảnh treo tại sảnh những bước chân thất lạc sẽ không bị quên lãng.
Hai người đã đến chỗ chiếc xe hơi. Đó là một mẫu xe thông dụng, với các kính cửa hơi hạ xuống một chút để thông gió. Berish lục tìm chìa khóa xe trong túi quần. Cái mõm của con Hitch xuất hiện phía sau lớp kính.
- Chào anh bạn đẹp trai. - Mila lên tiếng.
Con chó giống hovawart đã già đi, nhưng nó nhận ra cô ngay tức khắc. Ít ra nó cũng tỏ vẻ hài lòng khi thấy cô.
- Cuộc sống bên hồ thế nào? - Berish lên tiếng vài phút sau đó trong khi nhập vào dòng xe cộ nhộn nhịp của buổi sáng thứ Sáu, nhằm thẳng hướng trụ sở cảnh sát liên bang.
- Khác lắm, và em hài lòng với nó.
Bên trong xe thoang thoảng một mùi nước hoa rất ngọt - huệ chuông và hoa nhài. Đây không phải là chất khử mùi xe hơi. Phải chăng đã có gì đó thay đổi trong cuộc sống của Simon?
- Thế còn Alice, con bé vẫn ổn chứ: Hai mẹ con không cảm thấy cô quạnh à?
- Alice đã lớn, và bọn em không cô đơn, bọn em có nuôi một con mèo cái tên là Finz.
Chỉ nghe nhắc tới từ “mèo” thôi là Hitch đã gầm gừ.
- Hai mẹ con đã quyết định rất đúng khi rời xa chỗ này, bây giờ mọi thứ tệ đi nhiều lắm. - Berish nói. - Đừng có tin vào những con số thống kê tỉ lệ tội phạm đi xuống hay là sự chung sống hòa bình mới mẻ giữa các băng nhóm, những thứ vớ vẩn kiểu đó.
Người ta gọi đó là “phương pháp Shutton”: từ khi Thẩm phán lên làm sếp, chị ta đã thu được những thành quả bất ngờ. Mila biết cuộc sống ở thành phố đã tốt lên nhiều từ vài năm nay, nhưng điều đó không làm cô từ bỏ ý định ra đi.
Ngay cả Simon Berish cũng không quá tin tưởng vào sự thay đổi đột ngột ấy.
- Giờ đây dường như người ta có thể ra ngoài vào ban đêm, trong khi cách đây vài năm khu trung tâm thành phố cực kỳ hoang vắng vào giờ ấy. Nhưng có đúng sự thật là như vậy không?
Quả thực, trước đây nếu người dân ló mặt ra khỏi nhà sau 18 giờ, bị trấn lột là rủi ro nhẹ nhàng nhất họ gặp phải , Mila nhớ lại.
- Bọn tội phạm, trộm cắp, côn đồ và buôn ma túy đâu hết cả rồi? Dĩ nhiên giờ đây người ta có thể đi xem phim hoặc ăn một que kem mà không phải lăn tăn chuyện có về được đến nhà một cách lành lặn hay không, nhưng chẳng ai tự hỏi tất cả những mầm mống bạo lực trước đây đã đi đâu...
- Anh có câu trả lời không? - Mila hỏi trong lúc đưa mắt nhìn qua kính chắn gió để quan sát những tòa nhà cao tầng đang đua nhau vươn lên trời.
- Có vẻ như mọi thứ đều bình thường, sáng sủa và bóng loáng, nhưng chỉ cần lượn một vòng trên mạng là em sẽ thấy nó không bình thường chút nào. - Berish khẳng định. - Tất cả mọi người đều hung hăng, dù chúng ta không rõ vì sao. Ngoài ra, thỉnh thoảng một chút thối tha trồi lên từ dưới đáy của mạng lưới, nhưng chúng ta chỉ coi nó như một sự tình cờ... Mới hôm kia, một thằng cha đã đánh no đòn một cậu bé mười một tuổi vì nó vô tình đi qua trước ống kính điện thoại của hắn đúng lúc hắn đang chụp ảnh để đăng mạng xã hội.
Simon Berish không chỉ là một cảnh sát vỡ mộng , Mila nghĩ thầm. Anh biết mình đang nói gì. Trong nhiều năm, anh luôn là chuyên gia thẩm vấn giỏi nhất trụ sở. “Mọi người đều muốn nói chuyện với Simon Berish”. Ngay cả những tên tội phạm cứng đầu nhất. Berish hiểu rõ các cư dân của thành phố này hơn bất kỳ ai.
- Chúng ta chỉ còn thiếu mỗi vụ Enigma này thôi. - Anh cảnh sát bất ngờ nói, trước khi quay sang nhìn Mila. - Anh biết em đến là vì hắn.
Cô chưa hề tiết lộ với Berish nguyên nhân chuyến đi vào thành phố của mình. Cô chỉ giải thích vắn tắt rằng người ta muốn tham khảo ý kiến của cô về một vụ việc và không cho biết thêm chi tiết.
- Thế anh nghĩ sao về vụ đó? - Cô hỏi anh, cố ý không xác nhận gì cả.
Anh không yên tâm chút nào. - Berish đáp với giọng lo lắng. - Ở trụ sở, anh có cảm giác họ giấu chúng ta một điều gì đó…
Mila không đáp.
- Sau sự bàng hoàng giả tạo trước cái chết của gia đình Anderson, mọi người bắt đầu thả sức bàn tán trên Internet. Những người văn minh hơn thì lên giọng phẫn nộ vì cảnh sát chỉ cử một đội tuần tra đến trang trại nhiều giờ sau khi được yêu cầu giúp đỡ. Một số người lại đổ lỗi cho chính gia đình Anderson vì đã từ bỏ tiện nghi công nghệ để đem hai cô con gái về sống ở nông thôn, đến điện đóm cũng không có... Nhưng tệ hơn cả là những kẻ ca ngợi gã tâm thần xăm trổ kia. - Berish trầm giọng. - Bọn họ ca tụng những việc làm của hắn như một đám cuồng tín. Bạo lực không dừng lại sau cái đêm trong ngôi nhà biệt lập đó, mà tiếp tục lan xa như một cơn địa chấn hủy diệt. Thoạt đầu người ta nghĩ rằng những kẻ cuồng tín như thế chỉ là thiểu số, nhưng rồi trong đám đó hóa ra có cả nhân viên công sở, sinh viên, có cả những ông bố. Và điều tồi tệ hơn là bọn họ tham gia bình luận với khuôn mặt và tên thật.
- Anh giải thích chuyện đó như thế nào?
Simon Berish gãi gãi chỗ tóc mai điểm bạc.
- Anh đã thẩm vấn và buộc hàng chục tên sát nhân nhận tội. Luôn có một thời điểm mà kể cả những gã gan lì nhất cũng cảm thấy hổ thẹn về điều mình đã làm. Thường thì đó là lúc anh nói ra tên của nạn nhân. Trong một tích tắc, anh có thể đọc được sự hổ thẹn trong ánh mắt chúng... Có thể chúng ta đã tốt hơn lên và tình trạng phạm tội đã giảm đi thật, như những gì Joanna Shutton tuyên bố, nhưng dẫu có thể nào thì những con người bình thường cũng đang đánh mất liêm sỉ của mình.
Khi nghe những điều Berish nói, Mila không thể không nghĩ cô đã lựa chọn đúng khi cắt đứt quan hệ với anh. Tình bạn giữa hai cảnh sát viên không thể duy trì khi một trong hai người rời khỏi lực lượng, đó là một luật bất thành văn. Thật vậy, người đồng nghiệp cũ của cô chỉ toàn nói về tội phạm, về nạn nhân, về sự chịu đựng. Lúc này anh có thể tha hồ làm thế vì anh biết cô đến đây để làm việc với sở cảnh sát. Nếu cô mời anh về căn nhà bên hồ nghỉ cuối tuần, họ sẽ không biết phải nói gì.
Berish dừng xe cách cổng chính trụ sở cảnh sát chừng hai chục mét. Mila vuốt ve Hitch rồi bước xuống.
- Chuyến tàu em đi tối nay khởi hành lúc mấy giờ? - Berish hỏi cô với giọng kiên quyết.
- 19 giờ.
- Được, vậy anh sẽ ghé đón lúc 18 giờ 30 để đưa em ra ga.