Cuộc họp diễn ra tại một khán phòng nhỏ trên tầng bốn trụ sở, nơi được trang bị những hàng ghế nhựa màu xanh, một bục phát biểu và màn hình. Vì lý do bảo mật, các bộ rèm lá dọc đã được kéo lại, che kín những ô cửa sổ trông ra sân trong. Căn phòng nồng mùi bụi bặm và nicotine, bất chấp lệnh cấm hút thuốc trong các tòa nhà công cộng đã có hiệu lực từ hơn ba mươi năm nay.
Khi bước vào phòng, Mila nhận ra thứ mùi quen thuộc mà cô tưởng chừng đã quên. Nó lập tức đưa cô quay ngược thời gian về với cuộc sống trước đây của mình.
Ánh mắt của những người hiện diện đổ dồn vào cô.
Ngoài Joanna Shutton trong bộ âu phục kẻ sọc nhuyễn chỉn chu, trong phòng còn có Bauer và Delacroix, hai đặc vụ phụ trách cuộc điều tra. Người thứ nhất tóc vàng, đô con, có bộ ria mép dày và luôn tỏ ra cáu kỉnh. Người thứ hai tóc đen, có vẻ hoạt bát hơn.
Tiếp theo là một người đàn ông trung niên khoác áo choàng trắng mà Mila đoán là bác sĩ pháp y, cùng một đồng nghiệp trẻ mặc đồng phục của đội khoa học hình sự: khuôn mặt khép kín và khó đăm đăm của cô ta rất điển hình cho những người tin rằng cảnh sát thuộc về một tầng lớp ưu tú hơn phần còn lại của vũ trụ. Người cuối cùng mà Mila quan sát là Corradini, ông cố vấn kiêm phát ngôn viên của Thẩm phán. Bộ com lê đen khiến ông ta có dáng vẻ của một nhà quản lý hơn là một tay cớm. Mila chưa bao giờ gặp trực tiếp Corradini, nhưng đã thấy ông ta nhiều lần trên truyền hình, mỗi khi sở cảnh sát tuyên bố công trạng trong một vụ phá án nào đó. Corradini chính là chiến lược gia của “phương pháp Shutton”.
Không một ai lên tiếng chào Mila, ngoại trừ Thẩm phán. Chị ta tiến lại chỗ cô.
- Xin chào mừng cô, đặc vụ Vasquez. - Thẩm phán mỉm cười nói.
Mila bối rối ra mặt: cô không còn là cảnh sát, và đang đeo trên cổ tấm thẻ “Khách mời”. Cô hình dung những suy nghĩ của các cựu đồng nghiệp trong phòng.
Dưới con mắt của họ, hình xăm mang tên cô đã biến Mila thành đồng lõa của Enigma.
Dù cho có đúng là như vậy hay không thì cô cũng đã bị liên lụy. Ngoài ra, việc cô treo áo từ nhiệm chỉ càng làm nghiêm trọng hơn những phán xét của họ. Bởi vì cảnh sát không bao giờ bỏ cuộc: họ nghỉ hưu, hoặc chết trong khi làm nhiệm vụ.
Joanna Shutton cũng cảm thấy bầu không khí căng thẳng trong phòng, nhưng quyết định giả vờ như mọi thứ vẫn êm đẹp.
- Ta bắt đầu thôi.
Thẩm phán ngồi vào hàng ghế đầu tiên và mời Mila ngồi xuống cạnh mình. Cô không bao giờ thích bị làm trung tâm chú ý, nhưng không thể né tránh.
Trong khi những người còn lại an tọa, Corradini tắt bớt ánh sáng rồi bước lên bục phát biểu. Ông ta nói với Mila:
- Chúng tôi đã cho cô ký giấy cam kết không tiết lộ nội dung của cuộc họp này, mọi vi phạm sẽ khiến cô bị khép tội đồng lõa và cản trở điều tra.
Mila phát cáu. Cô thấy không cần phải được nhắc lại cảnh báo đó, nhưng giờ đây cô đã là “thường dân”, quy trình là quy trình.
- Tôi sẽ giải thích với cô cách thức chúng ta tiến hành. Đầu tiên, các đặc vụ Bauer và Delacroix sẽ tóm tắt lại vụ Anderson, sau đó cô sẽ cho chúng tôi biết ý kiến của mình.
Mila không chắc mình có thể giúp gì được. Nhiều khả năng cô sẽ làm bọn họ thất vọng.
- Trong khi nghe trình bày sự việc, cô cứ thoải mái đặt những câu hỏi mà mình thấy phù hợp. - Thẩm phán chen vào. - Mục tiêu là hiểu được lý do vì sao gã xăm trổ kia quyết định lôi cô vào cuộc.
Mila luôn cấm các đồng đội của mình gọi nghi phạm bằng những biệt danh do truyền thông tạo ra. Nhưng cô không còn trong lực lượng nữa, cô sẽ gọi hắn là Enigma.
- Được rồi, - Bauer lên tiếng, - chúng ta hãy tóm lược lại những gì đã diễn ra tại trang trại nhà Anderson đêm nọ.
Phần tóm tắt này đáng lẽ chỉ dành riêng cho Mila, nhưng tay đặc vụ vẫn nói với tất cả mọi người trong phòng, một lựa chọn thể hiện sự chống đối của anh ta dành cho nữ đồng nghiệp cũ. ©We-love-ebook Bauer lấy một chiếc điều khiển nhỏ và bật máy chiếu lắp trên trần.
Những tấm ảnh hiện trường lần lượt xuất hiện trên màn hình.
- Căn cứ theo cuộc gọi của Frida Anderson, chúng ta có thể khẳng định rằng tên sát nhân đến trang trại vào tầm 20 giờ.
Họ trông thấy hắn bất chấp mưa gió, Mila nhủ thầm. Cơn ác mộng xuất hiện như một ảo ảnh. Một thứ mà thoạt đầu tâm trí từ chối tin vào. Ai là người trông thấy hắn đầu tiên? Frida, Karl, hay một trong hai bé gái?
- Hắn đã có cả đêm để thực hiện cuộc thảm sát, nhưng chúng tôi tin rằng hắn chỉ cần hai, ba tiếng. - Bauer nói tiếp và bấm vào một cái nút trên đầu điều khiển. - Chi tiết đầu tiên: cái hái.
Ảnh chụp cận món hung khí hiện lên.
- Chúng tôi cho rằng tên sát nhân không cầm sẵn thứ này. Có thể hắn đã tìm thấy nó trong kho cất dụng cụ làm vườn. Dự định ban đầu của hắn không phải là giết người, mà là trộm cướp.
Phần lưỡi và cán của cái hái dính đầy những vệt đỏ sẫm.
- Chúng tôi vẫn chưa thể lấy được dấu tay trên hung khí. - Nữ kỹ thuật viên khoa học hình sự sốt sắng bổ sung. - Quá nhiều máu.
- Chi tiết thứ hai: chiếc điện thoại di động. - Bauer nói.
Trong ảnh, chiếc điện thoại được sử dụng để kêu cứu đang nằm trên tủ bếp. Từ khung cửa sổ cạnh đó, người ta có thể trông thấy cánh cổng và khoảng sân.
- Chính từ vị trí này Frida Anderson đã gọi cảnh sát: chị ta không thể miêu tả được kẻ đột nhập do bị cơn mưa ngăn cản tầm nhìn, còn chồng chị ta thì đang đi nói chuyện với hắn.
Mila hình dung ông chủ gia đình phải huy động hết can đảm để bước ra hỏi chuyện kẻ lạ mặt. Trong thâm tâm, Karl chắc cũng đã linh cảm được điều có thể xảy ra. Nhưng anh ta phải bảo vệ vợ con, và anh ta đã không chùn bước.
- Phỏng đoán của chúng tôi là Karl Anderson đã tìm cách gây bất ngờ cho kẻ xâm nhập trên đất nhà mình và yêu cầu hắn rời đi.
Mila hình dung Karl vượt qua khoảng cách vài mét giữa mình và kẻ đột nhập, nghĩ tới những gì anh ta có thể nói để đuổi khéo hắn. Có lẽ anh ta đã nghĩ đến việc cho hắn ít tiền, bởi vì đe dọa hắn sẽ là một rủi ro quá lớn đối với gia đình anh ta. Nhưng khi lần đầu tiên nhìn thấy khuôn mặt đầy hình xăm, anh ta chắc phải sợ thót tim, Mila tự nhủ. Mọi nỗi sợ hãi, ngay cả những nỗi sợ phi lý nhất, đột nhiên hiển hiện trước mặt anh ta.
- Khi nhận ra hắn có vũ khí, Karl Anderson chắc cũng hiểu ra mọi chuyện thế là hết. - Bauer khẳng định. - Cho dù có nói gì hay làm gì, anh ta cũng không thể thay đổi được những gì xảy ra nữa.
Dẫu vậy, anh ta vẫn tỏ ra nhã nhặn, Mila tin chắc như vậy. Phải, Karl vẫn cố thử. Bởi vì khi các nạn nhân biết mình không có cơ hội thoát thân, họ sẽ cố thỏa hiệp với hung thủ. Đầu tiên họ tỏ ra thông cảm, đến mức phi lý. Thế rồi, khi nhận ra điều đó chỉ vô ích, họ sẽ tìm cách khơi dậy lòng thương hại của hắn.
Nhiều kẻ tâm thần tàn bạo thường trì hoãn cho tới khoảnh khắc đó, không phải vì chúng khinh suất, mà bởi sự van xin của các nạn nhân là nguồn khoái cảm chính của chúng.
- Chi tiết thứ ba: máu. - Bauer nói tiếp. - Đó là bằng chứng duy nhất cho phép chúng ta khẳng định rằng tội ác đã diễn ra tại trang trại này. Cho dù trận mưa lớn trong đêm đã xóa mất những vết máu ngoài trời, việc dựng lại hiện trường cho thấy kẻ sát nhân đã hạ sát Karl Anderson ngoài sân. - Anh ta chỉ vào một vị trí trong ảnh. - Sau đó hắn tiến vào trong nhà.
Hình ảnh tiếp theo là sự lộn xộn bên trong ngôi nhà của gia đình Anderson.
Mila hình dung người phụ nữ từ bên cửa sổ quan sát chồng mình gục xuống đất. Không kịp nghĩ ngợi gì, chị ta túm lấy hai cô con gái và lôi chúng tới chỗ mà chị ta cho là an toàn: tầng trên.
- Đầu tiên hung thủ trút giận vào đồ đạc và vật dụng trong nhà trong lúc tìm kiếm các nạn nhân, hoặc chỉ đơn giản là hắn thích làm họ sợ.
Sau đó hắn lên cầu thang, Mila nghĩ thầm, trong tai vang lên tiếng bước chân nặng nề và chậm rãi trên các bậc thang.
Bauer chiếu một loạt ảnh chụp các cánh cửa phòng ngủ bị phá tung, những dấu tay đẫm máu trên tường, các vệt máu kéo dài dưới sàn, lẫn vào dấu chân của thủ phạm.
- Trong nhà, chúng tôi chỉ tìm thấy máu của người mẹ và hai bé gái sinh đôi. - Kỹ thuật viên khoa học hình sự chen vào. - Điều này củng cố giả thiết rằng Karl Anderson là người bị giết đầu tiên, ở ngoài sân.
- Máu động mạch. - Bác sĩ pháp y lên tiếng bổ sung. - Nó cho phép chúng tôi kết luận rằng các nạn nhân đã bị hành hình.
Bauer nhìn thẳng vào mắt Mila.
- Frida đã chống cự đến cùng để bảo vệ Eugenia và Carla, căn cứ theo số lượng lớn các dấu vết vật lộn. Nhưng ngay cả tiếng khóc thảm thiết của hai đứa bé tám tuổi cũng không làm hung thủ dừng tay.
Anh ta ngừng lời trong giây lát, để sự im lặng bao trùm khắp khán phòng.
- Phần còn lại của câu chuyện cũng dễ hình dung thôi. - Bauer chốt hạ. - Hung thủ đem các thi thể của nạn nhân bỏ lên chiếc xe hơi màu xanh và đưa họ đi đâu có trời mới biết, trước khi thoải mái quay về hang ổ của hắn.
Màn phân tích động học tội ác đã kết thúc. Giờ là lúc quan tâm đến hồ sơ của Enigma.
Bauer và Delacroix luân phiên trình bày phần báo cáo, tựa như hai vận động viên chạy tiếp sức trao tín gậy là đầu điều khiển máy chiếu.
Khác với người đồng nghiệp, Bauer trình bày trực tiếp với Mila:
- Yếu tố đầu tiên trong hồ sơ thủ phạm, một lần nữa, chính là máu. Máu đóng một vai trò mấu chốt trong vụ án này. Trước hết, tại hiện trường thứ cấp, lò mổ nơi gã đàn ông xăm trổ ẩn náu, có một chiếc xe hơi với máu của người nhà Anderson trên đó, cùng với hung khí giết người. Ngoài ra, máu của hung thủ cũng là một bí ẩn: các phân tích cho thấy chúng chứa một hợp chất hóa học.
- LHFD. - Bác sĩ pháp y chen vào. - Hỗn hợp gây ảo giác được biết đến với cái tên “Nước mắt Thiên thần”
Ma túy tổng hợp, Mila nhủ thầm. Phải chăng đây là căn nguyên của vụ thảm sát? Kẻ sát nhân ra tay dưới ảnh hưởng của ma túy à?
- Tôi biết cô đang tự hỏi điều gì, Vasquez. - Delacroix tuyên bố như thể đọc được suy nghĩ của Mila. - Nhưng tôi sẽ không để thằng khốn này thoát tội nhờ đổ lỗi cho ma túy.
- Dù sao thì, hiện tại vấn đề nằm ở chỗ khác. - Joanna Shutton can thiệp. - Hung thủ không chỉ từ chối nói chuyện với chúng ta, mà còn giữ im lặng cả với luật sư được chỉ định.
- Yếu tố thứ hai: danh tính. - Delacroix nói tiếp. - Chưa tìm được tên của hung thủ, chúng tôi đành phải cố gắng dựng lên chân dung tâm lý của hắn... Bếp du lịch, thức ăn, quần áo và những vật dụng khác được tìm thấy tại nơi ẩn náu cho chúng ta biết hắn có thể tự chu cấp. Chúng tôi vẫn còn chưa hiểu được ý nghĩa thói quen tích trữ những chiếc máy tính lỗi thời hoặc không thể sử dụng được của hắn. Có lẽ hắn bán linh kiện kiếm tiền, hoặc đơn giản đó là một hành vi hưng cảm cưỡng chế.
Mila biết những kẻ tâm thần đôi khi vẫn sưu tập các đồ vật nhằm xoa dịu nhu cầu sở hữu của mình. Quá trình này cũng có thể áp dụng cho nạn nhân của bọn chúng: một khi đã bị khử nhân tính, từ chỗ là "con người” họ trở thành “đồ vật”. Như thế, việc sát hại họ càng dễ dàng hơn.
Delacroix giới thiệu nhiều tấm ảnh chụp sào huyệt của Enigma.
Một căn phòng với các bức tường mốc đen, sàn hư hỏng nhiều chỗ, trong phòng ngổn ngang tàn tích công nghệ của những thời kỳ đã xa. Màn hình phốt-pho hoặc được trang bị ống tia âm cực nằm chồng chất lên nhau tạo thành một bức tường, trên đó hơi ẩm đọng lại thành vệt từ trần nhà kéo dài xuống. Các bộ xử lý trung tâm có khe đọc đĩa mềm và ổ ghi bị dồn vào một góc - bên trong ngoài các mạch điện han gỉ thì chúng đã bị rút ruột linh kiện, một số thậm chí chỉ còn lại vỏ.
Cứ như du hành về quá khứ vậy, Mila nghĩ thầm. Tưởng như nhiều thế kỷ đã trôi qua, dù trong thực tế các công nghệ kia chỉ mới bị loại ra khỏi đời sống hằng ngày chừng chục năm.
- Một nhóm chuyên gia đang kiểm tra xem liệu có thứ gì còn hoạt động không. - Delacroix cho biết. - Hoặc trong bộ nhớ của một cái máy tính nào đó có còn lưu giữ các chi tiết giúp xác định danh tính nghi phạm hay không.
Vấn đề chính là ở đó: Enigma dường như không có quá khứ.
- Tất cả chuyện này khiến chúng ta tự hỏi làm thế nào hắn có thể di chuyển mà không bị để ý.
Hắn đã học cách thoát khỏi ánh nhìn của người qua đường và sự ghi nhận của camera an ninh, Mila nghĩ bụng. Có lẽ hắn chỉ di chuyển vào ban đêm. Hắn tranh thủ sự thờ ơ của chúng ta đối với người nghèo sống bên lề xã hội để trở nên vô hình, và qua mặt chúng ta. Một hành vi đòi hỏi tính kỷ luật đáng kể, một sự hy sinh lâu dài. Cho dù khó có thể thừa nhận, cô cũng thầm ngưỡng mộ một ý chí kiên cường như vậy.
- Anh có thể nói gì về cú điện thoại nặc danh đã cho phép tìm ra hắn? - Mila hỏi.
- Lời tố giác thông thường của một công dân không muốn để lộ danh tính. - Delacroix đáp với vẻ mặt hơi chưng hửng. - Chẳng có gì đáng ngạc nhiên, đúng không?
- Tôi chỉ cảm thấy kỳ lạ khi nghi phạm của chúng ta có thể tàng hình lâu như vậy, để rồi đột ngột bị bại lộ một cách dễ dàng. Thế thôi.
- Họ báo cảnh sát về chiếc xe màu xanh, không phải về hắn, Joanna Shutton vội nhắc. - Cứ trình bày tiếp đi.
Mila không dồn ép thêm.
- Yếu tố thứ ba là những con số được xăm đầy trên cơ thể nghi phạm.
Delacroix chiếu lên màn hình những tấm ảnh mà tối hôm trước Thẩm phán đã cho Mila xem tại nhà cô.
- Các con số đi từ 0 đến 99 và có lặp lại. Dựa theo những số được lặp lại, chúng ta có thể phân biệt bốn cụm: sườn trái, sườn phải, hông và chi dưới, ngực và đầu.
Mila đã nghĩ về chúng cả đêm: sự ám ảnh đối với các con số rất điển hình cho một số kẻ thái nhân cách. Những loại đáng sợ nhất. Chẳng hạn như, một số tên sát nhân hàng loạt dựa vào những phép tính phức tạp hoặc những biểu đồ tự nghĩ ra để quyết định xem cần ra tay với ai, khi nào, ở đâu. Dĩ nhiên, không có bất kỳ căn cứ toán học nào, thứ logic ấy chẳng ai có thể hiểu được ngoài hung thủ. Chúng là những mật mã không thể giải đối với các điều tra viên. Do vậy, phần lớn họ cho rằng các con số là một trở ngại đối với cuộc điều tra và tốt hơn không nên xem chúng như một công cụ hữu ích để tìm hiểu phương thức gây án.
- Cho đến giờ cô vẫn theo kịp chứ? - Delacroix hỏi Mila.
- Vâng. - Cô đáp.
Những gì được nghe cho tới lúc này chưa cho phép Mila xác định được danh tính của gã xăm trổ. Cô chờ đợi phần tiếp theo.
Delacroix bấm một cái nút trên cái đầu điều khiển máy chiếu, và khuôn mặt tỉnh bơ của Enigma xuất hiện, trong tấm ảnh được chụp sau vụ bắt giữ.
Nhìn thấy hình ảnh đó, bất giác Mila lùi lại trên cái ghế nhựa. Được viền quanh bởi chi chít những con số, đôi mắt đen của gã đàn ông nhìn xoáy vào cô như thể chúng đang bay ra khỏi màn hình và chui vào trong đầu cô. Sức mạnh của ánh mắt này thật đáng sợ.
- Mila Vasquez, cô hãy quan sát cho thật kỹ. Cô có nhận ra hắn không?
Mila nhìn tấm ảnh chăm chú. Sau vài giây, cô lắc đầu.
Delacroix tỏ ra không nao núng.
- Chúng tôi đã tiến hành dựng chân dung nghi phạm bằng máy tính và xóa hết các hình xăm.
Thành quả xuất hiện trên màn hình: chân dung của một người đàn ông bình thường.
Một khuôn mặt nhẵn nhụi, với các đường nét hoàn toàn bình thường. Đây có thể là bất kỳ ai. Chỉ có đôi mắt vẫn tiềm tàng một năng lượng đen tối là thứ khiến Mila chú ý. Tuy nhiên, một lần nữa cô đưa ra câu trả lời phủ định:
- Tôi không biết hắn. Chưa bao giờ thấy.
Tiếng xì xầm bực bội vang lên khắp phòng. Ngay cả Joanna Shutton cũng tỏ ra thất vọng.
- Cô chắc chứ? - Thẩm phán hỏi.
- Vâng, tôi chắc chắn. Và những chi tiết tôi được nghe từ nãy đến giờ không gợi lên bất cứ điều gì.
Lại những tiếng làu bàu tức tối. Thẩm phán ngẫm nghĩ một lúc, nghịch nghịch chiếc vòng lớn mạ vàng đeo ở cổ tay.
- Vì sao mọi người chưa công khai hình ảnh sau khi xóa hết các hình xăm của hắn? - Mila thắc mắc.
Ai đó có thể sẽ nhận ra Enigma nếu trên da hắn không có các hình xăm.
- Chúng ta không thể tiếp thêm chất liệu cho những điều thêu dệt xung quanh con quái vật này. - Thẩm phán bác bỏ. - Trên Internet hắn đã có quá đủ fan hâm mộ rồi.
Sáng nay Simon Berish cũng đã bóng gió nhắc đến hiện tượng điên rồ này, nhưng Mila tin rằng việc không công bố chân dung thực sự của Enigma là một sai lầm: khi giới thiệu hắn như một con người tầm thường, họ có thể dập tắt thứ hào quang bí ẩn bao quanh hắn hiện nay.
- Chúng ta cần thảo luận một chút. - Thẩm phán gọi riêng các cảnh sát và bác sĩ pháp y đến bên cạnh.
Mila bị gạt ra rìa. Sự hiện diện của cô rõ ràng là vô ích, từ giờ phút này, họ sẽ cư xử như thể cô không có mặt. Cô cố gắng tự cô lập đầu óc của mình và tập trung vào những điều đã được nói ra.
Rõ ràng cảnh sát đang tập trung vào giả thiết rằng Enigma là một gã lang thang nghiện ngập sống nhờ vào việc bán linh kiện máy tính cũ, một gã tâm thần bị ám ảnh bởi các con số, tình cờ đến trang trại của gia đình Anderson và sát hại họ một cách dã man dưới tác dụng của Nước mắt Thiên thần.
Tất cả đều ăn khớp.
Vậy thì tại sao tôi lại ở đây? Mila tự hỏi một lần nữa. Tôi ở đây vì Enigma đã xăm tên tôi trên cánh tay hắn. Lý do vô cùng đơn giản: hắn muốn tôi đến đây. Và chỉ có một cách giải thích cho chuyện này.
Tôi là lời giải của bí ẩn Enigma.
Mila đã nghe hết báo cáo phân tích động học của vụ thảm sát, cũng như chân dung thủ phạm, nhưng còn một yếu tố nữa.
Các nạn nhân.
- Sự biến mất của các thi thể rất quan trọng đối với hắn. - Cô vô tình nói thành tiếng, khiến nhóm cảnh sát bên cạnh Thẩm phán chú ý. - Chúng ta đã biết những gì về gia đình Anderson?
Họ nhìn cô ngơ ngác.
- Liên quan gì chứ? - Bauer cười khẩy.
- Tôi nghĩ gã xăm trổ rất ma mãnh. Có thể hắn đã dự kiến sẽ có một cuộc họp như thế này. - Mila đáp. - Hắn đã hình dung nhóm cảnh sát điều tra sẽ tham gia cuộc họp cùng với một bác sĩ pháp y và một kỹ thuật viên khoa học hình sự. Hãy tưởng tượng mà xem, hắn muốn tôi hiện diện vì một mục đích cụ thể: cho các anh biết quan điểm của tôi, một cựu chuyên gia tìm kiếm người mất tích.
- Tôi không nghĩ vậy đâu, Vasquez. - Bauer khinh khỉnh đáp.
Mila cảm thấy buộc phải giải thích cho rõ:
- Hồi còn làm việc ở Minh Phủ, nếu không điều tra thì tôi không bao giờ biết được đằng sau một vụ mất tích là một sự ra đi tự nguyện, một tai nạn, hay hành động của ai đó. Nhưng không giống như các vụ án với một thi thể, một hung khí và một động cơ khả dĩ, nguồn thông tin duy nhất tôi có là người đã mất tích... Do vậy việc phân tích hành vi của một đối tượng trước khi biến vào hư vô đóng vai trò tối quan trọng... Tôi phải đặt ra một loạt những câu hỏi: người mà tôi tìm kiếm đối mặt với rủi ro nhiều hay ít? Người này có nói gì hay làm gì khiến mình gặp nguy hiểm, hoặc trở thành một nạn nhân tiềm năng hay không? Thái độ của người này có kích hoạt phản ứng của ai đó hay không?
Mila đã thường xuyên thử nghiệm phương pháp dịch chuyển trọng tâm chú ý từ thủ phạm sang nạn nhân.
- Cách đây nhiều năm, một nhà tội phạm học đã nói với tôi rằng chúng ta không thể đi vào trong tâm trí của một tên giết người hàng loạt, bởi vì hành vi của chúng là kết quả của các xung động, bản năng và ảo tưởng tích tụ qua năm tháng, từ thời thơ ấu. Tuy nhiên, chúng ta có thể đi vào trong tâm trí của các nạn nhân.
Cô cố tình không tiết lộ rằng nhà tội phạm học đó cũng chính là bố của con gái mình. Dù sao thì ánh mắt của các cảnh sát cho thấy lý lẽ của cô khá thuyết phục
- Việc này thật khó chấp nhận, nhưng đôi khi nạn nhân và thủ phạm tự tìm đến với nhau vì họ có các điểm chung. Họ giống nhau dù không hay biết.
Một tên sát nhân thường nhắm đến từng người trong chúng ta. Cũng giống như một người tri kỷ, đôi khi chúng ta va vào hắn, đôi khi sượt qua hắn.
- Nói tiếp đi. - Joanna Shutton khích lệ.
- Như tôi đã nói, việc đem những cái xác đi rất quan trọng đối với gã xăm trổ. - Mila lặp lại, tiếp tục lập luận ban đầu của mình. - Kẻ sát nhân để máu lại và đem xác đi, tại sao? Rõ ràng với chỗ máu đó hắn cho chúng ta biết được rằng gia đình Anderson đã chết. Hắn không muốn xóa đi những dấu vết của việc mình đã làm. Ngược lại, hắn phơi bày nó ra. Nhưng hắn cũng nói với chúng ta đừng chỉ dừng lại ở bề nổi, phải tiếp tục điều tra đi... Có thể chúng ta không phải chỉ tìm kiếm các thi thể. Rất có thể, để tìm ra, chúng ta phải khám phá điều gì đó nơi họ... Không phải “gia đình Anderson đang ở đâu”, mà “tại sao lại là gia đình Anderson”...
Delacroix và Joanna Shutton đưa mắt nhìn nhau, sau đó tay đặc vụ đi lấy một xấp tài liệu từ trong bìa hồ sơ đặt lên một chiếc ghế trống.
- Chúng ta đã biết gia đình Anderson sống ở thôn quê và quay lưng với các công nghệ hiện đại. - Anh ta vừa nói vừa lật giở mấy tờ giấy.
Mila còn nhớ sự lựa chọn của họ đã bị chỉ trích rất nhiều. Nếu họ không sống ở một nơi cách trở như thế thì cảnh sát đã xuất hiện kịp lúc. Hoặc Enigma đã không mò đến.
- Ai đó đã so sánh họ với cộng đồng Amish, nhưng họ khác. - Delacroix nói tiếp. - Họ vẫn uống thuốc Tây và ăn mặc như bình thường, chỉ là họ không dùng điện. Không có đồ điện gia dụng, ti vi, máy vi tính hay mạng Internet. Ngoại lệ duy nhất là một chiếc điện thoại di động để dùng khi nguy cấp.
Mila biết có một phong trào bỏ phố về quê của những người từ chối nền văn minh công nghệ - mọi người hay gọi họ là những kẻ “bài công nghệ” hay “đi ngược thời đại”. Một số vì lý do đạo đức hoặc tôn giáo, số khác vì lý do chính trị.
Trong lúc cô đang nghĩ, một tấm ảnh gia đình xuất hiện trên màn hình: ông bố, bà mẹ và hai cô con gái sinh đôi tươi cười hạnh phúc trước ống kính, tất cả đều mặc áo chui đầu màu đỏ. Đây là một tấm ảnh Giáng sinh cũ.
Mila quan sát gia đình Anderson trong cuộc sống trước kia của họ.
- Trước khi trở về làm nông, Karl Anderson từng làm người môi giới tài chính trong ngân hàng SPL&T và có thu nhập rất tốt.
Ban đầu Mila cứ tưởng gia đình Anderson trước giờ chỉ sống ở nông thôn. Cô đã nhầm. Nhưng họ có giàu thực sự không? Họ có thực sự từ bỏ tiện nghi để về sống giữa thiên nhiên cùng các cô con gái không?
- Gia đình họ sở hữu một căn hộ chung cư cao cấp tại trung tâm thành phố. Bảo hiểm nhân thọ, các khoản đầu tư cổ phiếu và chứng khoán. Du thuyền. Một chiếc xe sang. Hai cô bé đi học trường tư, và gia đình thường xuyên đi nghỉ tại những địa điểm đắt đỏ ở nước ngoài.
Làm thế nào người ta có thể chuyển từ một cuộc sống như thế này sang một thứ hoàn toàn đối lập? Đôi khi có một sự giống nhau giữa thủ phạm và nạn nhân, Mila nhủ thầm. Có lẽ Enigma cũng vậy, trước khi trở thành một kẻ lang thang, hắn từng là một công dân kiểu mẫu, có gia đình, công việc và tài sản.
- Theo thông tin chúng ta có được, gia đình Anderson mới mua trang trại khoảng một năm nay.
Mila lại đưa mắt nhìn tấm ảnh gia đình trên màn hình và có một cảm giác rất lạ - một chút gai lạnh ở gáy, linh cảm điều gì đó, như thường lệ.
- Thanh toán một lần. Phần gia sản còn lại được bỏ vào một quỹ đứng tên hai cô con gái, và chúng sẽ được nhận khi tới tuổi trưởng thành.
Delacroix ngừng lời để đọc một cách chăm chú thứ đang có trong tay, như thể không tin vào mắt mình.
- Người thân của gia đình khẳng định rằng ông bố đã tự quyết định đưa vợ và hai cô con gái về cái chốn khỉ ho cò gáy đó. Có vẻ như Karl Anderson đã đột ngột bỏ việc, đóng mọi tài khoản ngân hàng và hủy mọi hợp đồng thuê bao điện thoại, truyền hình, Internet, thậm chí cắt điện và nước.
Vậy là Karl đã lựa chọn thay cho gia đình mình. Mila cảm thấy thật khó hiểu. Tại sao?
Đúng lúc đó những lời nói của Thẩm phán khi chị ta tới thăm ngôi nhà bên hồ bỗng vang lên trong đầu Mila. “Tôi không thấy cái ti vi nào", Thẩm phán đã nói như thế, "Kể cả mạng Internet cũng không có à?” Cô đã trả lời: "Chúng tôi có những cuốn sách. Và radio”
Giống y như gia đình Anderson, cô bàng hoàng nhận ra. Họ không giống với Enigma, mà giống mình. Cũng như Karl Anderson, cô đã từ bỏ mọi thứ để sống một cuộc đời tách biệt, lôi theo Alice mà không buồn hỏi ý kiến con bé. Mặc dù quyết định của cô không đến mức cực đoan như vậy, Mila có động cơ để làm thế: cô sợ cho Alice, sợ bóng tối tìm thấy mình.
Gia đình Anderson đã không chọn về sống giữa thiên nhiên: họ chạy trốn. Karl lo sợ cho gia đình mình, vì vậy anh ta đem họ đi thật xa.
Đúng lúc đó Mila nhìn thấy một chi tiết và đứng bật dậy, tiến lại gần màn hình.
- Chuyện gì vậy? - Joanna Shutton thốt lên.
Mila im lặng trong vài giây.
- Enigma và Karl Anderson biết nhau. - Cô khẳng định với giọng chắc nịch.
Những người khác ngẩn ra nhìn cô.
- Làm sao cô biết? - Bauer hỏi.
Mila giơ tay chỉ vào hình ảnh trước mắt mình.
- Hãy nhìn vào cái đồng hồ của hắn. - Cô nói.
Tất cả mọi người cùng nhìn. Và cùng hiểu ra.
Trên cổ tay của Karl Anderson, nằm giữa chiếc đồng hồ thể thao và mép ống tay áo, có một hình xăm.
Một con số.