Cô đã nhầm về Karl Anderson.
Khi Enigma đến trang trại, anh ta đã bước ra khỏi nhà để nói chuyện với hắn. Về điều gì? Anh ta đã biết ý đồ của hắn và muốn ngăn hắn lại ư?
Thế còn vợ anh ta? Frida có biết người kia là ai không? Chưa thể xác định được nếu chỉ dựa trên những gì chị ta nói với cảnh sát. Lúc đó trời tối, điện đóm không có, mưa thì nặng hạt, và gã xăm trổ đứng cách nhà một khoảng xa. Trực giác mách bảo Mila rằng Frida không biết gì cả.
Ngược lại, Karl sợ Enigma. Chính vì thế nên anh ta đã đưa cả nhà rời khỏi thành phố, từ bỏ công việc có thu nhập cao và cuộc sống tiện nghi. Những người khác nhìn vào đó chỉ thấy một lựa chọn khó hiểu, còn cô thì nhận ra bằng chứng của một cuộc chạy trốn.
Câu chuyện của gia đình Anderson có một sự tương đồng đáng sợ với gia đình cô, với lựa chọn của cô. Mila không thích điều này. Dĩ nhiên cô không mong chờ các đồng nghiệp cũ có cùng quan điểm với mình. Trong lúc đứng suy nghĩ ngoài hành lang, cô nghe thấy tiếng trò chuyện sôi nổi vọng ra từ sau cánh cửa đóng cửa văn phòng Joanna Shutton.
Thẩm phán, Corradini, Bauer và Delacroix dang tranh luận về việc có nên chấp nhận giả thiết của Mila đưa ra hay không. Điều đó đồng nghĩa với chấp nhận rằng vụ thảm sát có một động cơ, trong khi bọn họ có thể dễ dàng gán nó cho suy nghĩ bệnh hoạn của một con quái vật và không cần đào sâu thêm.
Nhưng hình xăm trên cổ tay của Karl Anderson đã làm vụ việc trở nên phức tạp.
Cánh cửa văn phòng bật mở, Corradini hất hàm ra hiệu cho Mila bước vào. Tất cả mọi người đều có vẻ bực bội.
- Dọn nhà ra cách thành phố mười lăm cây số không thể coi là một sự trốn chạy. - Joanna Shutton lập tức phản bác. - Nếu gia đình Anderson từ bỏ hết tất cả để ra nước ngoài thì tôi còn tin được.
- Tôi nghĩ vấn đề ở đây không phải là khoảng cách, mà là sự từ bỏ công nghệ. - Mila khăng khăng, dù lập luận trong đầu cô vẫn còn khá mơ hồ. - Enigma thì sống giữa đống xác máy tính, còn gia đình Anderson nghỉ chơi với đồ công nghệ: như vậy không phải là một sự liên quan hay sao?
- Đó chỉ là phỏng đoán. - Corradini nói. - Một sự phỏng đoán nhiều rủi ro.
- Để củng cố một giả thiết như thế, chúng ta cần những bằng chứng cụ thể, - Delacroix xen vào.
- Hình xăm trên cổ tay của Karl Anderson không phải là bằng chứng sao?
- Ảnh chụp không được rõ. - Bauer đáp. - Chúng ta có thể đi sai đường. Cá nhân tôi không nhìn ra con số mà chỉ thấy một vết mực.
Mila bàng hoàng.
- Tôi được triệu tập đến đây với một mục đích rõ ràng. - Cô nhắc lại. - Không phải các anh gọi tôi đến, mà chính là kẻ đang ngồi trong phòng giam kia.
Làm thế nào họ lại không hiểu được một chi tiết đơn giản đến thế kia chứ:
- Tôi có thể là lời giải của bí ẩn này. Mọi người không tin sao?
Không ai trả lời. Dấu hiệu tốt.
- Tôi không quen biết gã xăm trổ là một chuyện, nhưng tôi có thể đã biết một điều gì đó dù chưa nhận ra. - Mila nói tiếp. - Dù sao thì Enigma cũng đã cho thấy hắn biết rõ tôi.
Joanna Shutton có vẻ chưa thông. Mila không dám chắc có ai trong phòng sẵn sàng đặt niềm tin vào cô hay không.
- Nửa tiếng nữa sẽ có một chuyến tàu: tôi có thể rời khỏi đây để quay về nhà ngay bây giờ. Tùy chị quyết định.
Thẩm phán ngẫm nghĩ trong giây lát, rồi nói với Corradini:
- Anh thấy sao?
Ông ta nhún vai.
- Thôi được. - Joanna Shutton chốt hạ. - Chúng ta hãy đưa Vasquez đi gặp nghi phạm.
Không ai đề xuất cuộc gặp này. Ngược lại, Thẩm phán đã bác bỏ khả năng đó khi đến nhà Mila thuyết phục cô giúp đỡ cuộc điều tra.
Mila cũng không hề có ý định gặp gỡ mặt đối mặt với Enigma. Cô cảm thấy tiếc vì đã chấp nhận nghe báo cáo tiến trình điều tra. Nhưng những ý kiến của cô đã tạo ra hàng loạt điểm nghi vấn. Cách duy nhất để làm rõ chúng là cho cô đối diện với kẻ đã lôi cô vào vụ việc.
Cô không thể rút lui.
Nhà tù siêu an ninh nằm cách trụ sở cảnh sát ba khối nhà. Đó là một tòa nhà cao tầng bằng bê tông cốt thép hơi giống với một ngọn tháp rỗng. Mặc dù lừng lững vươn cao, mọi người vẫn gọi nó là “Cái Hố”. Bởi vì những kẻ rơi vào trong đó sẽ không bao giờ thoát ra được.
Mặt ngoài của tòa nhà không có bất kỳ lỗ mở nào. Cửa sổ của các buồng giam được trổ vào sân trong. Ánh nắng mặt trời chỉ lọt vào lòng giếng hẹp đó vài phút mỗi ngày, lúc giữa trưa, điều này càng làm tăng thêm cảm giác bị chôn sống của các phạm nhân.
Đó cũng là thời điểm Bauer và Delacroix lái xe đưa Mila đến nhà tù, nơi đã có một số phóng viên đặc phái cắm chốt sẵn phía trước, họ được kết nối thường trực với đài truyền hình và các trang báo mạng.
Họ ở đó vì phạm nhân mới nhất, Mila nghĩ thầm trong khi quan sát qua cửa kính chiếc xe.
Lễ hội chỉ mới bắt đầu và Enigma là khách mời danh dự.
Trong khi chiếc xe chạy tới cánh cổng đầu tiên của ba lớp cổng thép chắn ngang lối vào duy nhất, Mila ngước mắt lên nhìn tảng bê tông nguyên khối xám xịt nuốt chửng mặt trời ngay lúc đứng bóng. Cô tự hỏi các phạm nhân cảm thấy điều gì khi bước qua ngưỡng cửa này lần đầu tiên và cũng là lần duy nhất, biết rằng họ sẽ không bao giờ quay ngược trở ra.
Họ dừng xe trong bãi đỗ. Chiếc xe lập tức bị khám xét bởi các nhân viên nhà tù. Mặc dù là phương tiện của cảnh sát, quy trình vẫn phải được tiến hành nhằm loại trừ trường hợp chất nổ được cài vào xe mà cả hành khách lẫn tài xế đều không biết. Trong số các tù nhân có nhiều tên mafia sừng sỏ và những kẻ khủng bố mà ai đó ở bên ngoài chỉ muốn trừ khử trước khi chúng kịp ăn năn sám hối trong quá trình bị giam giữ.
- Chào mừng đến với Cái Hố, chị Vasquez. - Một trong số các nhân viên nhà tù lên tiếng từ phía sau quầy lễ tân cực kỳ hiện đại với nhiều màn hình và thiết bị điện tử tinh vi. - Tôi là trung úy Rajabian. Tôi sẽ là người hướng dẫn của chị. - Cậu ta đưa cho Mila một cái thẻ có in mã vạch. - Chị vui lòng đeo cái này vào cổ và không được tháo ra vì bất kỳ lý do gì. Nếu chị làm điều đó, hệ thống camera hồng ngoại sẽ coi chị là “kẻ đột nhập” và các quản ngục có thể nổ súng vào chị. Họ được phép làm như vậy.
Mila đeo thẻ.
- Bây giờ, mời mọi người cởi bỏ trang phục để chúng tôi lục soát cơ thể.
Mila, Bauer và Delacroix cùng chịu sự lục soát như nhau tiến hành bởi năm quản ngục, mỗi người trong một buồng riêng. Hai phụ nữ đảm trách việc kiểm tra Mila. Cuối cùng, họ đưa cho các vị khách những bộ đồng phục màu xanh dương, tương tự như đồ của tù nhân. Tại đây mỗi khu trại sẽ có một màu áo tù khác nhau.
Mila có cảm giác như đang đi vào một thế giới khác, nơi mọi thứ vận hành theo quy luật riêng và thời gian không còn ý nghĩa nào cả.
Rajabian dẫn họ đi qua một loạt những hành lang giống nhau y hệt, được chiếu sáng bởi các bóng đèn LED mờ. Không khí được đổi mới nhờ hệ thống hút gió. Nội việc nghĩ tới những bức tường dày ba mét bao quanh mình cũng đủ khiến Mila bắt đầu cảm thấy ngột ngạt. Cô hít thở thật sâu, nghĩ tới ánh nắng trên mặt hồ, những cơn gió len qua hai cây đoạn trước nhà và đẩy lùi cảm giác khó chịu, dù chỉ là tạm thời.
Họ đi đến một thang máy.
- Chị đã đến đây bao giờ chưa, chị Vasquez? - Rajabian hỏi sau khi bấm nút gọi thang. - Tôi biết chị từng là cảnh sát, chỉ mới nghỉ gần đây.
- Tôi nghĩ là chưa. Vasquez trước đây làm việc ở Minh Phủ. - Bauer đáp thay cô với một nụ cười khẩy.
- Vậy để tôi giải thích với chị một vài thứ. - Viên quản ngục nói tiếp. - Cái Hố có hai mươi ba tầng cả thảy. Năm tầng đầu tiên được dành cho các phòng làm việc, kho và khu vực kỹ thuật. Kể từ tầng sáu trở đi sẽ là các trại tù, được phân biệt nhờ vào màu sắc. Phạm nhân được phân bổ tùy theo tội danh. Những tầng dưới thấp dành cho tội phạm cổ cồn trắng, tù nhân chính trị, hoặc những kẻ giết người không thường xuyên. Càng lên cao thì đám phạm nhân càng nguy hiểm và an ninh càng nghiêm ngặt.
Giống như đi vào hỏa ngục của Dante, Mila nghĩ thầm. Chỉ khác là cái này phát triển theo hướng đi lên.
Rốt cuộc thang máy cũng dừng lại. Rajabian để các vị khách bước vào trước khi nhập hội và dùng một thẻ từ để mở khóa các nút bấm. Khi nhìn thấy con số báo hiệu tầng mà mình sẽ đến, Mila nghĩ tới những điều vừa được cho biết và cảm thấy ruột gan thắt lại.
Họ đang đi lên tầng hai mươi ba.
Phải mất ít nhất ba mươi giây sau họ mới lên đến nơi. Khoảng thời gian tưởng chừng dài vô tận. Thế rồi các cánh cửa tự động mở ra, cho thấy một hành lang màu hồng. Ấn tượng đầu tiên hết sức đặc biệt: tất cả mọi thứ, từ sàn nhà cho tới những cái bóng đèn gắn trên trần, đều được sơn cùng màu.
- Theo một số nhà tâm lý học, màu hồng giúp làm dịu sự tức giận. - Rajabian giải thích.
Mila nhớ đến một vụ việc từng xảy ra tại một trại giam khác, hồi những năm tám mươi: các phạm nhân đã gặm thủng lớp thạch cao và tấn công quản ngục.
Rajabian dẫn họ đi về phía các buồng giam.
- Đây là nơi giam giữ tội phạm tâm thần. - Cậu ta nói. - Những tên giết người hàng loạt, sát nhân liên hoàn, những kẻ cuồng phóng hỏa, bọn ấu dâm... những thứ tồi tệ nhất mà con người có thể trở thành. Chúng tôi thậm chí còn có một gã ăn thịt người.
Delacroix nói với Mila:
- Cô sẽ gặp gã xăm trổ trong buồng giam của hắn. Việc dời chỗ hắn có thể gây ra sự kích động, trong khi chúng tôi đang muốn nghiên cứu các phản ứng của hắn một cách tốt nhất.
Mila mở miệng định đáp lại nhưng anh ta không để cô kịp nói.
- Hai người sẽ được ngăn cách bởi một tấm kính dày mười centimet.
- Nhưng hắn có thể nhìn thấy tôi, đúng không?
- Đúng, tất nhiên rồi. - Delacroix đáp. - Tôi vừa mới nói với cô đấy thôi.
Mila thấy hối tiếc vì câu hỏi ngớ ngẩn, nhưng cô đang khá căng thẳng. Lúc này họ đã đến trước một cánh cửa thép.
- Cô sẽ một mình đi vào căn phòng bên cạnh buồng giam. Delacroix nói và tách Mila ra khỏi nhóm người. - Sự hiện diện của chúng tôi có thể ức chế hoặc khiến hắn nghi ngờ. Biết đâu hắn sẽ chấp nhận mở miệng với cô.
- Đồng ý. - Mila gật đầu.
- Chúng tôi sẽ liên tục giám sát qua camera. - Tay đặc vụ cam đoan.
- Anh không cần phải trấn an tôi, tôi từng trải qua những trò tồi tệ hơn nhiều. - Mila nói.
Đó là sự thật. Nhưng cô cũng nhận ra mình không còn được rèn luyện cho những chuyện như thế này.
- Tôi biết. - Delacroix đáp, ngầm bày tỏ rằng quá khứ là quá khứ và cô không thể quá tin tưởng vào kinh nghiệm của mình. - Nếu cô muốn cắt ngang cuộc gặp, hãy đưa tay vuốt tóc.
Trung úy Rajabian bấm mật mã vào một bảng điều khiển nằm bên cạnh cửa. Một đồng hồ đếm ngược xuất hiện, lùi dần từ năm giây về không với những tiếng tít tít điện tử. Khi thời gian đã hết, ổ khóa mở ra với một tiếng tách.
- Sẵn sàng chưa? - Delacroix hỏi Mila.
Cô hít vào một hơi sâu rồi thở mạnh ra.
- Rồi.
- Còn một chi tiết cuối cùng. - Bauer xen vào. - Hắn không biết cô đến.
Anh nhầm, Mila nghĩ thầm. Hắn biết .
Cánh cửa mở ra, và cô bước vào trong bóng tối.
Đối với một kẻ tâm thần, bản thân hắn đã là một nhà tù, cô tự nhủ. Bên trong hắn có một con quỷ luôn tìm mọi cách để thoát ra. Những tên sát nhân tàn bạo nhất thường có vẻ ngoài ngoan hiền và tử tế, nhưng sự hung bạo của chúng có thể bộc lộ bất kỳ lúc nào. Thông qua chuyện đó con quỷ cho thế giới bên ngoài biết rằng nó đang tồn tại và kiểm soát vật chủ của mình.
Cánh cửa bọc thép đóng lại phía sau lưng Mila. Cô đang ở trong một căn buồng nhỏ hẹp được chiếu sáng lờ mờ. Trong lúc mắt cô làm quen với ánh sáng, một cái vách ngăn từ từ được nâng lên.
Phần còn lại của căn phòng ngập trong một thứ ánh sáng trắng lóa.
Vách ngăn dần dần phơi bày dáng hình của con người đang đứng bên kia lớp kính bảo vệ, ngay giữa buồng giam của hắn.
Enigma đứng yên trong bộ áo liền quần màu hồng, tựa như một diễn viên hài dị hợm. Người hắn chìm trong luồng sáng của ánh nắng mặt trời lọt qua ô cửa nhỏ. Trông hắn như một thiên thần hắc ám. Hai cánh tay chắp lại phía trước cơ thể, những ngón tay đan vào nhau, hắn nhìn cô chăm chú.
Hắn biết, Mila tự nhủ khi nhớ lại câu nói sau cùng của Bauer. Hắn cảm nhận được sự hiện diện của mình. Hắn đang chờ đợi mình.
Cô tiến một bước lại gần tấm kính ngăn cách, cho phép gã đàn ông nhận ra mình, nhưng đồng thời cũng để quan sát hắn tốt hơn. Cô có cảm giác như những hình xăm phủ kín phần da thịt ló ra khỏi bộ đồng phục tù nhân không chỉ là nét vẽ bất động. Những con số chuyển động như thể đang bò trên cơ thể hắn.
Dĩ nhiên đây chỉ là sản phẩm của trí tưởng tượng. Cô phải cảnh giác để không bị áp đảo. Chỉ là một con người thôi mà, cô tự nhủ. Đây không phải là một con quái vật, hắn là con người bằng xương bằng thịt. Hắn không phải bất khả xâm phạm. Hắn có thể bị giết. Và hắn cũng có thể bị đau.
- Tôi đoán ông đã biết tôi là ai. - Mila lên tiếng.
Gã đàn ông không đáp.
- Tôi đây. Tôi đã đến rồi đây. Không phải đó là điều ông muốn sao?
Sự im lặng khiến cô trơ trọi. Cô tìm cách khơi mào cuộc đối thoại thông qua việc nghiên cứu nơi nghi phạm đang bị giam cầm. Ngoài chiếc giường bị gắn chặt xuống sàn và một bồn cầu bằng kim loại, buồng giam chẳng có gì. Không có ký hiệu nào trên tường, không có vật dụng cá nhân. Bốn chiếc camera liên tục chĩa vào hắn. Nghi phạm không có cách nào lẩn tránh khỏi sự quan sát của những con mắt điện tử đó.
Mila để cho vài giây trôi qua trước khi lên tiếng một lần nữa.
- Nếu ông đã đổi ý, nếu ông không muốn tôi đến đây, tôi có thể ra về.
Đúng lúc đó, gã đàn ông đưa bàn tay phải lên gãi cổ, rồi thái dương. Cử động đó giật cục như thể hắn đang bị chứng co giật cơ.
- Hãy cho tôi biết về Karl Anderson. - Cô nói. - Tôi đã trông thấy con số được xăm ở cổ tay anh ta, như vậy tức là hai người quen biết nhau.
Không có phản ứng gì.
- Có thể tôi nhầm, nhưng tôi cảm thấy ông không đến trang trại một cách tình cờ. Theo tôi, ông đã đi đến đó một cách có chủ đích. Ông tìm gì?
Enigma lại cử động: lần này, hắn vuốt lại một nếp vải trên bộ đồng phục ở vị trí gần xương ức, trước khi phủi một hạt bụi tưởng tượng trên vai trái.
Những cử động thoáng qua nhưng có sự điều khiển, giống như bị thôi miên.
- Tôi tin rằng ông gọi tôi đến đây vì có chuyện cần nói với tôi. Tôi có nhầm không nhỉ? Có thể ông muốn giải thích với tôi về những gì đã thực sự xảy ra đêm hôm nọ. Tôi đang tò mò muốn nghe phiên bản của ông.
Nghi phạm không tỏ ra quan tâm chút nào tới những điều cô vừa nói. Đôi mắt đen của hắn vẫn chú mục vào cô. Mila có cảm giác khá khó chịu rằng ánh mắt ấy đang tìm một chỗ sơ hở để thâm nhập vào bên trong cô.
- Tôi không nghĩ cuộc nói chuyện này thành công. - Cô cố nói với giọng mỉa mai, dù thật ra đang cảm thấy khó chịu và muốn che giấu. - Nếu ông không nói cho tôi biết một điều gì đó, họ sẽ không để tôi quay lại đâu, ông hiểu mà, đúng không?
Mila không hề có ý định quay lại nơi này. Thêm vài tiếng đồng hồ nữa thôi là cô sẽ bước lên tàu để trở về nhà. Thế nhưng giờ đây cô biết mọi thứ không còn như trước nữa. Cho dù gã đàn ông này không cách gì có thể ra khỏi đây được, nội việc hắn tồn tại cũng đủ khiến cô lo ngại.
Ngươi là ai? Những con số trên cơ thể ngươi là gì? Tại sao người lại muốn ta đến đây?
Mila quyết định rút ngắn quá trình. Cô lục trong túi áo và lấy ra thứ duy nhất được phép mang theo trong người: bản sao của tấm ảnh chân dung Enigma đã được máy tính xóa hết các hình xăm.
Khuôn mặt của một con người bình thường.
Mila áp nó lên tấm kính ngăn cách để gã đàn ông có thể quan sát rõ hơn.
- Đây là điều ông đang muốn thoát khỏi, đúng không? - Cô khiêu khích hắn, bỏ qua sự thận trọng. - Có lẽ với dáng vẻ hiện tại của mình, ông muốn dọa cho người khác sợ. Tôi tin rằng ông đã làm Frida Anderson và hai cô con gái của chị ta sợ chết khiếp trong lúc đuổi theo trước khi giết họ. Giỏi lắm! Ông đã biến những con quái vật trong cơn ác mộng của họ thành hiện thực... Nhưng tôi xin nói với ông rằng: ông cũng như bao người thôi. Ông chỉ là một gã đàn ông tầm thường làm một việc tàn nhẫn, ngu xuẩn và tục tĩu. Thế gian này đầy những kẻ như thế, ông chẳng có gì đặc biệt. Hành động của ông chỉ mang lại lợi lộc cho những người mua quảng cáo giữa bản tin thời sự trên ti vi: ông giúp họ bán thêm vài chai nước giặt, nhưng điều đó không biến ông thành bất tử. Lúc này mọi người đang bàn tán về ông, nhưng họ sẽ nhanh chóng tìm đến một cái tin sốt dẻo khác, một bi kịch mới để giải khuây, và ông sẽ rơi vào quên lãng... Ông đã chết rồi, chỉ là chưa nhận ra thôi. Ông sẽ nhận ra điều đó sau vài năm nữa, khi đã quên mất cách đếm thời gian và hiểu ra tại đây người ta thậm chí không cho phép ông tự tước đoạt mạng sống của mình.
Khi Mila đặt nghi phạm đối diện với thực tế tàn nhẫn đó, gã xăm trổ bỗng phản ứng theo một cách thức mới: hắn đặt bàn tay phải lên cùi chỏ trái, rồi lướt dần dần lên cổ tay.
Sau đó hắn chồm người về phía Mila, khiến cô lui lại.
Hạ thấp giọng, hắn rít qua kẽ răng:
- Liiissscaaa...
Âm thanh đó khiến cô rùng mình kinh hãi. Mila sẽ không bao giờ quên được. Nó sẽ vượt qua những bức tường nhà tù, theo cô đến bên hồ, len lỏi vào những câu chuyện trước lúc đi ngủ mà cô kể cho Alice nghe hằng đêm.
Trong khi cô đơ người ra, Enigma trở lại tư thế ban đầu, với hai cánh tay khép lại trong lòng và các ngón tay đan vào nhau. Mặt trời giữa trưa biến mất trong tích tắc, căn phòng chìm vào tình trạng tranh tối tranh sáng trở lại.
Nghi phạm xoay người, quay lưng về phía cô.
Cô hiểu hắn đã kết thúc cuộc nói chuyện. Cô đợi thêm trong giây lát, hy vọng sẽ có một cử động, một sự thay đổi nào đó. Cuối cùng cô đưa tay lên vuốt tóc. Những người đàn ông đang quan sát từ bên ngoài đã bắt được tín hiệu, vì vách ngăn bắt đầu hạ xuống phía trước tấm kính, và năm giây sau, ổ khóa điện tử trên cánh cửa bọc thép mở ra.
- Mẹ kiếp, Vasquez. Lẽ ra cô nên ở lại và dồn ép thêm. - Bauer nói ngay khi cô bước qua ngưỡng cửa.
Mila lướt qua chỗ anh ta và nói với trung úy Rajabian:
- Ở đây có nhà vệ sinh không?
Cô đang cảm thấy không khỏe. Cô sắp nôn ọe đến nơi.
- Có một cái trong buồng của quản ngục.
Điên tiết vì bị phớt lờ, Bauer bước tới đứng chắn trước mặt cô:
- Chúng ta chỉ thu được một từ vô nghĩa. “Lisca”. “Xương cá Thật vớ vẩn. Tôi biết ngay từ đầu bọn tôi không nên gọi cô đến. Cần quái gì một cựu nhân viên Minh Phủ kia chứ.
Delacroix cố gắng can ngăn Bauer:
- Bỏ đi, không phải lỗi của cô ấy, chúng ta sẽ tìm một đầu mối khác.
Mila cố nén cảm giác buồn nôn, quay lại và đối mặt với Bauer.
- Tôi nghĩ rằng hắn đã nói với tôi mọi thứ.
- Cô đang lảm nhảm cái quái gì vậy, Vasquez?
- Những cử động giật cục đó... Hắn gãi cổ, rồi đến thái dương. Sau đó, bằng lòng bàn tay, hắn vuốt một nếp gấp trên bộ đồng phục, ở độ cao ngang xương ức, và giả vờ phủi lớp bụi bám trên vai trái. Cuối cùng, trước khi xoay người, hắn chạm vào khuỷu tay và cổ tay, cũng ở bên trái.
Bauer ngớ ra, nhưng Delacroix thì đã hiểu.
- Chúng ta hãy xem lại đoạn băng và tìm các con số ứng với những vị trí trên cơ thể được hắn chỉ ra... Có lẽ gã khốn này đã gửi cho chúng ta một thông điệp.