Cuộc gọi cho cảnh sát được ghi âm vào lúc 19 giờ 47 phút, ngày 23 tháng Hai. Người phụ nữ với giọng kích động yêu cầu cảnh sát cử một đội tuần tra đến một trang trại biệt lập nằm cách thành phố chừng mười lăm cây số. Chị ta gọi đến bằng điện thoại di động.
Cùng lúc đó, một cơn bão mạnh cũng ập tới khu vực.
Khi tổng đài viên hỏi lý do, người phụ nữ cho biết một gã đàn ông đã đột nhập vào trang trại của họ. Hắn đứng phía ngoài ngôi nhà, trong bóng tối, dưới cơn mưa. Chồng chị ta đã bước ra bảo hắn đi chỗ khác, nhưng kẻ đột nhập không nghe.
Hắn cứ đứng yên nhìn chằm chằm ngôi nhà, không nói gì.
Người phụ nữ không cung cấp mô tả nhân dạng của kẻ đột nhập vì từ chỗ mình đứng, qua màn mưa nặng hạt, chị ta chỉ trông thấy hắn nhờ ánh sáng của những tia chớp thỉnh thoảng lóe lên. Chị ta cho biết hắn đi một chiếc xe hơi màu xanh lá cây, và hai con gái của chị rất sợ hãi.
Tổng đài viên ghi nhận thông tin rồi cam kết sẽ cử người đến, nhưng cũng nói thêm rằng do điều kiện thời tiết, cảnh sát đang bị quá tải với các cuộc gọi liên quan tới những vụ tai nạn giao thông và ngập lụt. Do vậy chị ta sẽ phải chờ.
Vào lúc 5 giờ sáng hôm sau, một chiếc xe tuần tra mới đến nơi - muộn những chín tiếng đồng hồ. Trong đêm, mưa bão đã làm ngập nhiều chỗ trên đường, khiến cho việc tiếp cận trang trại gặp khó khăn.
Quang cảnh mà hai cảnh sát viên trông thấy trong ánh bình minh khá yên bình.
Ngôi nhà dài bằng gỗ sơn trắng nằm cạnh một xilô trữ táo. Một cây sung dâu khổng lồ phủ bóng xuống khu vườn. Một cái ghế bập bênh được đặt ở hiên nhà, và hai chiếc xe đạp màu hồng giống hệt nhau được kê cạnh lán cất dụng cụ. Trên hộp thư, dòng chữ “Gia đình ANDERSON” được sơn màu đỏ son.
Không có gì cho thấy dấu hiệu của một thảm kịch, dù là nhỏ nhất. Ngoại trừ sự im lặng bị phá vỡ bởi những tiếng sủa không dứt của một con chó. Đó là một con chó lai đang bị buộc vào cái cũi của nó.
Hai cảnh sát viên cất tiếng gọi chủ nhà, nhưng không có ai đáp lại. Họ nghĩ mọi người đi vắng, do đó sự can thiệp của họ không còn cần thiết. Tuy vậy, trước khi ra về, một trong hai người cẩn thận bước lên hiên nhà và gõ cửa. Nhận ra cánh cửa đang hé mở, anh ta nhòm vào bên trong và thấy một cảnh tượng vô cùng lộn xộn.
Sau khi liên lạc về đồn qua radio để xin chỉ thị, hai cảnh sát viên vào trong nhà xem xét.
Bàn ghế bị hất đổ, những mảnh vỡ đồ đạc và vụn kính văng tung tóe dưới sàn. Nhưng điều tồi tệ nhất nằm ở tầng trên.
Máu vương vãi khắp nơi.
Những vệt máu khô dính đầy trên gối và chăn nệm trong các phòng ngủ. Máu cũng dây khắp các vật dụng thường ngày - đôi dép bông, bàn chải đánh răng, mặt của những con búp bê trong phòng trẻ. Có cả một vệt máu dài dưới sàn và những dấu tay dính máu trên tường, dấu hiệu cho thấy một nỗ lực bỏ chạy trong tuyệt vọng. Sân khấu của một tấn bi kịch. Tuy nhiên, điều đáng ngại nhất đối với các cảnh sát viên là thứ mà họ không tìm thấy.
Các thi thể.
Chỉ có bốn thành viên gia đình Anderson sống trong ngôi nhà này - ông bố, bà mẹ, và hai bé gái sinh đôi tám tuổi - theo như những khung ảnh trên tường cho thấy. Những khuôn mặt tươi cười ấy có lẽ đã là chứng nhân cho vụ thảm sát chính họ.
Đến khoảng 8 giờ sáng, lực lượng cảnh sát đông đảo xuất hiện giữa chốn nông thôn hẻo lánh.
Trong khi tốp cảnh khuyển rà soát khu đất và tất cả các hang hốc tự nhiên để tìm thi thể, đội khoa học hình sự bắt tay vào phân tích hiện trường hỗn độn trong nhà, cố gắng dựng lại các sự việc.
Cùng lúc đó, cuộc truy lùng gã đàn ông kia cũng bắt đầu.
Cảnh sát tìm kiếm kẻ đột nhập mà người mẹ đã nhắc đến qua điện thoại. Họ chỉ biết đó là một gã đàn ông. Không một lời mô tả nào, dù là vắn tắt, không một chi tiết cho phép nhận dạng hắn.
Thông tin duy nhất họ có là chiếc xe hơi cũ màu xanh lá cây mà chị ta đã nói tới. Tuy vậy, không có thông tin về nhãn hiệu xe lẫn biển số làm cho nó trở thành một hướng điều tra mong manh.
Đến trưa thì tin tức về vụ việc đã tràn ngập trên các phương tiện truyền thông. Dù không có nhiều chi tiết, vụ việc vẫn thu hút sự hiếu kỳ của công chúng.
Trước giờ ăn tối, Karl, Frida cùng hai cô bé Eugenia và Carla đã trở thành nhân vật trung tâm của mẩu tin khiến hàng triệu người dân cả nước nín thở dõi theo.
Vụ mất tích bí ẩn của một gia đình.
Một yếu tố kỳ quặc làm câu chuyện càng thêm hấp dẫn: gia đình Anderson mới dọn về nông thôn gần dây và nói không với các thiết bị công nghệ. Họ không có điện, không Internet, thậm chí điện thoại bàn cũng không. Ngoại lệ duy nhất là một chiếc điện thoại di động, phòng khi khẩn cấp. Họ chỉ sử dụng nó đúng một lần, vào hôm xảy ra thảm kịch.
Các chi tiết rùng rợn của vụ việc, cùng với sự chắc chắn về một con quái vật vẫn đang tự do, cũng đủ khơi lên một nỗi sợ phi lý trong công luận: bi kịch có thể tái diễn. Công chúng do vậy đòi hỏi một kết luận nhanh chóng của cuộc điều tra, tất nhiên trong đó phải bao gồm việc bắt giữ thủ phạm.
Tuy nhiên, cảnh sát không có một lời giải đáp nào, ngoài các bằng chứng đơn giản. Bất chấp các phương tiện và nhân lực được huy động, kết luận duy nhất mà những điều tra viên có thể đưa ra là tên sát nhân đã dùng chiếc xe hơi màu xanh để đưa các thi thể đi, và có trời mới biết hắn định làm gì tiếp theo.
Quá ít để có thể hy vọng một cuộc phá án nhanh chóng.
Cảnh sát đoán hung thủ đã phi tang chiếc xe của hắn, nhưng họ vẫn tìm kiếm nó trong các camera an ninh của nhiều tuyến đường, vào khoảng thời gian trước lẫn sau cuộc gọi của bà Anderson. Dựa vào việc đó là một mẫu xe cũ dễ thu hút sự chú ý, họ dành một số điện thoại đặc biệt để tiếp nhận tin báo về những chiếc xe hơi màu xanh lá cây. Đúng như dự kiến, họ đã nhận được nhiều cuộc gọi, phần lớn vô căn cứ.
Trừ một cuộc.
Vào cuối giờ chiều, một cuộc gọi nặc danh thông báo về sự hiện diện của một chiếc Volkswagen Passat đời 1997 ở khu vực lò mổ cũ, trong một nhà kho bỏ không. Khi cảnh sát đến kiểm tra chiếc xe cùng đội cảnh khuyển, họ phát hiện trong xe đầy những vết máu.
Cảnh sát mở cốp xe, chuẩn bị tinh thần để đón nhận một cảnh tượng kinh hoàng, nhưng một lần nữa họ không thấy thi thể nào.
Khi các cảnh sát viên chuẩn bị phong tỏa khu vực để đội khoa học hình sự bắt tay vào việc, những con chó bỗng sủa ran.
Chúng đã đánh hơi được gì đó trong lò mổ.
Chỉ trong vòng chưa đầy ba mươi phút, toàn bộ khu vực đã bị bao vây. Sau đó không lâu, đội đặc nhiệm ập vào tòa nhà và bắt đầu một cuộc khám xét quy mô với sự tham gia của hàng chục nhân viên công lực vũ trang tận răng. Các đơn vị tách ra để rà soát mọi ngóc ngách. Những bước chân nặng nề, tiếng chó sủa và tiếng la lối của cảnh sát vang vọng khắp tòa nhà hoang vắng. Cho đến khi một cảnh sát viên hô to “có gì đó ở tầng ba”. Mọi đơn vị lập tức dồn về vị trí vừa được nhắc đến.
Trong một căn phòng tăm tối, giữa những xác máy tính và các món đồ điện tử không còn sử dụng được, có một người đàn ông.
Trong tư thế đứng thẳng, bất động một cách kỳ lạ, quay mặt về phía một bức tường đầy những màn hình đen ngòm, người đàn ông hoàn toàn khỏa thân. Hắn giơ hai tay lên đầu hàng và chậm rãi quay về phía những nhân viên công lực đang chĩa súng vào mình, hấp háy mắt vì bị những luồng đèn pin làm chói.
Ngoài vị trí đứng kỳ lạ, có hai điều khiến các cảnh sát lập tức chú ý. Đầu tiên là tuổi tác không thể xác định của người đàn ông. Kế đến, cơ thể hắn đặc kín hình xăm, kể cả trên mặt và lớp da đầu nhẵn thín.
Những con số.
Người đàn ông không hề phản kháng và để cho cảnh sát còng tay mà không nói một lời nào. Bên cạnh hắn là một cái hái dính đầy máu: nhiều khả năng đây chính là hung khí.
Việc bắt giữ nghi phạm số một diễn ra sau cuộc gọi cầu cứu của bà Anderson hơn bốn mươi tám giờ đồng hồ một chút. Các điều tra viên ban đầu giậm chân tại chỗ nhưng rốt cuộc cũng đi đến một kết thúc chóng vánh và không ngờ đến của vụ án - dù là nhờ một cú điện thoại nặc danh.
Sếp cảnh sát công khai ngỏ lời cảm ơn công dân vô danh đã góp phần giúp công lý được lập lại, và tuyên bố trước rừng micro rằng một trận đấu nữa chống lại cái ác đã kết thúc thắng lợi. Vụ thảm án của gia đình Anderson từ lúc này coi như đã được khép lại, bất chấp sự thiếu vắng các thi thể. Sau khi nghi phạm bị bắt giữ, an ninh trật tự đã được khôi phục, và dân chúng có thể thở phào nhẹ nhõm.
Cuộc điều tra đã chấm dứt, giờ đây, một cách rất hợp lý, đã đến lúc bày tỏ sự tiếc thương và cầu nguyện cho các nạn nhân, cho dù họ đang ở đâu.
Chẳng ai có thể hình dung được rằng trên thực tế, thảm kịch chỉ mới bắt đầu.