Tiếng Thét Dưới Băng

Lượt đọc: 885 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
EMMA

Hai tuần trước.

- Tớ có vài hóa đơn cần thanh toán. Tớ có thể mượn máy vi tính của cửa hàng mấy phút được không?

Mahnoor nhún vai và thoa chút son bóng lên môi. Hôm nay cô ta mặc một chiếc quần jean baggy. Nó tụt khỏi hông cô một cách đầy nguy hiểm, để lộ phần viền đăng ten của chiếc quần lót.

- Tất nhiên.

Tôi ngạc nhiên vì cô ta không phản đối. Tôi đã chuẩn bị nhiều lập luận để thuyết phục cô ta rằng tôi nhất thiết phải làm việc đó lúc này, khi mà chúng tôi chuẩn bị mở cửa. Nhưng Mahnoor chỉ mỉm cười đầy tử tế rồi biến mất trong cửa hàng. Từ đằng xa, tôi nghe thấy cô nói chuyện với Olga. Có vẻ họ đang cười và tôi buộc phải ngừng tay để suy nghĩ.

Tôi có cảm giác mọi chuyện đã thay đổi. Tất cả đã thay đổi. Cửa hàng có vẻ rạng rỡ hơn, Olga và Mahnoor vui vẻ hơn. Bên ngoài, thậm chí còn có nắng. Trên thực tế, chẳng có gì thay đổi hết. Chỉ là tôi đã nắm quyền kiểm soát cuộc đời của chính mình. Có thể đó chính là thứ mà tôi cần.

Tôi tìm được thứ mình muốn trên mạng Internet dễ dàng hơn tôi hình dung, mặc dù phải mất một thời gian nhất định tôi mới làm quen được với các sản phẩm đó: tôi không biết đâu là mẫu tốt nhất hay mức điện áp cần thiết. Sau chừng hai mươi phút, với vô vàn cú nhấp chuột, tôi cũng đặt hàng xong chiếc máy nhỏ giống như một chiếc điện thoại di động. Trang web hứa rằng món hàng sẽ được giao trong vòng hai mươi tư giờ, nhưng thời hạn ba ngày cũng là thoải mái với tôi. Khi xong việc, tôi lấy tấm danh thiếp ra khỏi túi quần jean.

Anders Svensson, phóng viên tự do.

Trước khi gọi anh ta, tôi lại gần cánh cửa, mở hé rồi đưa mắt nhìn vào trong cửa hàng. Olga đang chăm sóc một khách hàng ở quầy thu ngân, còn Mahnoor đang vừa gấp đống quần jean vừa đánh mông theo nhịp nhạc.

Anders Svensson nhấc máy sau ba hồi chuông. Thoạt tiên, có vẻ anh ta không nhớ tôi, tôi liền khai thông trí nhớ cho tay phóng viên: anh ta đến cửa hàng gặp tôi, lúc đó tôi không muốn nói chuyện với anh ta, nhưng bây giờ thì tôi có thể. Anh ta im lặng một lát, rồi phấn khởi tuyên bố rằng anh ta rất vui được gặp tôi. Càng sớm càng tốt. Ngay hôm nay chăng?

Thật dễ dàng, tôi tự nhủ. Quá dễ dàng.

Bảng màu xanh của thảm thực vật mùa hè trải dài đằng trước các ô cửa sổ trong lúc chúng tôi đi bộ trong hành lang. Tiếng vọng của bước chân chúng tôi nảy lên như những quả bóng bàn giữa những bức tường bằng bê tông. Tôi cố gắng theo nhịp, nhưng gã đi quá nhanh. Gã rảo bước về phía tiền sảnh, nơi ánh nắng đổ vào qua các ô cửa kính lớn, khiến mặt sàn màu nâu bẩn thỉu nhuốm màu đỏ rực.

- Chúng ta không thể gặp nhau, Emma ạ. Em cũng biết rõ điều đó như thầy mà.

Gã quay sang phía tôi và chúng tôi cứ đứng sững như thế, trước cửa phòng thể thao. Những bức tường màu xám cáu bẩn dường như sáp lại gần nhau, tôi có cảm giác như hành lang đang thít lại và đột nhiên tôi thấy khó thở. Trần hành lang lệch đi một cách nghiêm trọng. Nó được sơn màu trắng, đây đó có những vệt đen do thuốc lá nhai gây ra. Tôi tự hỏi làm thế nào mà thuốc lá lại dính lên trần được.

Ốc Vít đặt tay lên cánh tay tôi, khẽ vỗ về, và tôi lại có cảm giác mình là một đứa trẻ. Gã không hiểu tôi đang cảm thấy thế nào sao? Gã không biết rằng cái cử chỉ đơn giản này lại có tính chất sỉ nhục và phá hủy đến mức nào sao?

Hai má tôi nóng bừng. Vì hổ thẹn, nhưng còn vì một thứ khác nữa. Vì giận dữ. Gã đã đùa giỡn với tôi, đã bóc lột tôi. Mút mát, liếm láp, xâm nhập, hôn hít, vuốt ve, và tất cả những thứ khác nữa. Thế rồi gã không còn ham muốn. Tôi không còn đủ tốt. Gã đã lấy những gì gã muốn, và như thế là đủ với gã.

Còn tôi đứng đó, bị bỏ rơi.

- Chúng ta không thể gặp nhau, thế là thế nào? Tôi hỏi, và lập tức cảm thấy hối tiếc.

Nếu như có một điều mà tôi không muốn, thì đó chính là biến mình thành một lọ keo, một đứa con gái bám nhằng nhẵng.

Gã nhìn tôi chòng chọc mà không hiểu gì, rồi lùi một bước như thể từ tôi tỏa ra một thứ mùi khiến gã buồn nôn.

- Trước đây, việc này đâu có gây ra vấn đề gì cho thầy.

- Thầy không hiểu, gã trả lời đúng lúc tiếng chuông vang lên. Gã có vẻ bận rộn thật sự, đúng là thế.

Cánh cửa các phòng học mở ra và lũ học sinh chảy dồn đến, bồng bềnh xung quanh chúng tôi chẳng khác gì một dòng sông da thịt thiếu niên và mềm yếu. Nhưng gã vẫn nhìn xoáy vào tôi.

- Thầy muốn giúp em, Emma ạ, nhưng không phải theo cách này.

Và, vào khoảnh khắc ấy, tôi vỡ vụn.

Hành lang đổ sụp xung quanh tôi, và trần hành lang lốm đốm những chấm đen chợt nứt ra. Tôi đã chết, tôi đã ngừng tồn tại trong một màn mây bụi. Thân thể tôi bị nghiền nát. Nỗi đau đớn cào xé, nện vào từng tế bào trên người tôi. Toàn bộ hạt trong cơ thể tôi bị xé nát, bị phá hủy. Chúng biến mất. Chỉ còn lại trong tôi nỗi đau đến ám ảnh và sự hổ thẹn.

Trên phố Lützengatan, tôi chật vật bước qua những đống lá phong. Tôi có cảm giác mình đang phiêu lưu giữa một lớp tuyết dày. Mùi cây lá thối rữa xộc vào mũi tôi. Một cơn gió thốc bứt rụng vài cái lá, khiến chúng quay cuồng trong không trung như một bầy chim én quanh tôi. Tôi dừng lại giữa lòng đường, nhìn chăm chăm vào cảnh tượng ấy, như bị thôi miên.

Tôi đã quên mất rằng cuộc đời có thể đẹp đến thế này. Hoàn hảo đến thế này.

Tôi chờ anh ta đằng trước cửa hàng bánh mì trên đại lộ Valhallavägen, như đã hứa. Tôi lập tức nhận ra tay phóng viên. Anh ta vẫn mặc chiếc áo khoác cũ sờn hôm trước, và gió thổi tung những sợi tóc mỏng mảnh màu vàng khiến chúng lòa xòa quanh đầu anh ta. Cảnh tượng trông khá hài hước, và tôi cố không công khai nhìn chòng chọc vào mặt anh ta. Chúng tôi chào nhau rồi đi vào cửa hàng ấm áp. Bên trong tối tăm và đông nghịt người, như thường lệ. Chúng tôi tìm được chỗ ngồi dọc tường, và yên vị với một cốc cà phê cùng một chiếc bánh mì đậu khấu nhỏ.

- Thế nào, công việc ổn cả chứ?

Anh ta đã thành công khi hỏi câu ấy, như thể đó là một câu hỏi vô hại. Như thể chúng tôi là đôi bạn cũ đang ba hoa bên một ly bia.

- Cũng tạm ổn.

- Nghiêm túc đấy chứ?

Anh ta nhướng đôi lông mày sáng màu, vẻ ngạc nhiên. Nhưng tôi quyết định không nói với anh ta rằng tôi đã bị sa thải. Nếu thế, việc này sẽ sặc mùi trả thù - mà thực ra thì đúng là như thế.

Công việc của anh đổi lấy công việc của tôi, Jesper ạ.

- Thực ra, anh cũng biết thế nào rồi đấy…

Anh ta gật đầu, nuốt ực một nửa chiếc bánh ngọt chỉ trong một miếng.

- Kinh - khủng? anh ta dằn từng từ một, như để nhấn mạnh rằng anh ta thấy tình cảnh của tôi khủng khiếp đến thế nào.

- Ừm.

- Cô làm thế nào để chịu đựng việc đó?

- Còn tốt hơn là không có gì. Và tôi cần tiền.

- Chủ nghĩa tư bản muôn năm, anh ta lầm bầm, khuôn mặt bỗng lộ vẻ tức tối.

- Tôi không có lựa chọn nào khác, đơn giản thế thôi.

Anh ta gật đầu tỏ ý khẳng định.

- Tôi hiểu. Và tôi thấy cô rất dũng cảm khi nhận lời gặp tôi hôm nay. Cô muốn kể chuyện gì với tôi?

Đột nhiên, anh ta có vẻ tò mò. Biểu cảm lo lắng trên mặt anh ta tan biến. Tôi cụp mắt rồi cúi người qua chiếc bàn nhỏ, để người phụ nữ đứng đằng sau quầy không nghe thấy những gì tôi nói.

- Jesper Orre… Tôi biết được một số chuyện về anh ta.

- Tôi đang lắng nghe đây.

Anh ta sáp lại gần tôi hơn, gần đến nỗi tôi nhìn thấy những hạt đường dính trên khóe môi anh ta, và ngửi thấy mùi cà phê trong hơi thở của anh ta.

Tôi cố tỏ vẻ lo lắng, ngồi sâu hơn một chút vào ghế.

- Thế nhưng… Tôi không biết… Tôi có cảm giác tôi không nên kể chuyện đó với anh.

Anh ta nhìn tôi chòng chọc bằng đôi mắt xanh nhạt, rồi khẽ chạm vào cánh tay tôi.

- Sự trung thành của cô thật đáng ngưỡng mộ, nhưng hãy nghĩ đến các đồng nghiệp của cô. Hãy nghĩ đến điều kiện làm việc của các cô. Bởi vì anh ta không phải là người sẽ làm việc đó. Anh ta không quan tâm. Tất cả những gì anh ta quan tâm chỉ là tiền. Cô đừng quên điều đó. Jesper Orre không quan tâm đến cô, Emma ạ.

Tôi thở dài, chậm rãi gật đầu. Giá mà anh ta biết anh ta nói đúng đến mức nào!

- Được rồi. Tôi sẽ kể hết với anh. Dù sao, mọi người cũng đều nói đến chuyện này. Tối qua, nhà của anh ta đã bị cháy, hoặc có lẽ là ga ra nhà anh ta. Và cảnh sát cho rằng rõ ràng anh ta chính là người phóng hỏa.

Khóe mắt tay phóng viên giật giật khi anh ta cúi người về phía tôi. Dường như có thứ gì đó sống dậy trong ánh mắt anh ta. Đột nhiên anh ta nổi hứng, có vẻ như đã quên bẵng chiếc bánh mì nhỏ. Anh ta đặt nó xuống đĩa rồi đẩy cái đĩa ra xa. Anh ta vẫn đặt tay trên cánh tay tôi, tôi liền khẽ khàng rút tay ra.

- Tôi xin lỗi, anh ta nói khi nhận ra là mình đang giữ tay tôi. Cô có biết tại sao anh ta lại làm thế không?

Tôi nhún vai và nhìn anh ta với vẻ mặt mà tôi hy vọng là ngây thơ vô tội.

- Tôi chịu. Nhưng có vẻ ga ra nhà anh ta chứa đầy xe xịn.

- Một vụ gian lận tiền bảo hiểm chăng?

Tôi chậm rãi lắc đầu.

- Tôi chịu. Thật kỳ quặc khi tự nhủ rằng có lẽ anh ta đã phóng hỏa ga ra của chính mình. Nhất là khi có xe bên trong.

Anh ta dành cho tôi một nụ cười độ lượng: tôi thấy là anh ta chấp nhận cái vẻ ngây thơ giả tạo của tôi không chút khó khăn.

- Cô có biết người nào có thể khẳng định lời nói của cô không?

- Không, nhưng cảnh sát đã biết về vụ cháy, không phải sao?

Anh ta gật đầu.

- Emma, chuyện này quan trọng đấy. Nếu cô biết chuyện gì khác về Jesper, thì đây là lúc để kể với tôi.

- Nghĩa là sao?

- Anh ta có vấn đề gì khác không?

Tôi tỏ vẻ suy nghĩ rất lung, giả vờ lục lọi trong từng ngóc ngách của trí nhớ. Rồi tôi gật đầu.

- Có một cuộc điều tra, đúng thế.

- Một cuộc điều tra?

- Đúng thế, bộ phận tài chính đã mở một cuộc điều tra nội bộ.

- Cô có biết vì sao không?

Tôi nghiêng đầu sang một bên, mở to mắt rồi đưa mấy ngón tay mân mê một lọn tóc.

- Có vẻ như công ty đã tài trợ cho một bữa tiệc sinh nhật của anh ta. Nhưng chắc chỉ là tin đồn thôi. Anh ta thừa đủ khả năng để chi trả, đúng không?

Buổi tối, tôi mua rượu vang và một chiếc bánh pizza mang về. Một niềm vui nho nhỏ mà tôi tự tặng cho mình. Tôi thắp nến - vẫn là những cây nến dành cho bữa tối đính hôn -, tôi bật nhạc và đột nhiên tất cả có vẻ dễ dàng hơn. Dễ chịu hơn, có lẽ thế. Như thể bây giờ tôi đã có một mục tiêu rõ ràng: lập lại công lý. Có thể tôi đã biến mình thành một thứ công cụ. Điều này có chút gì đó giống như giải thoát. Phục tùng một điều lớn lao hơn, quan trọng hơn, sẽ cho phép ta tự giải thoát bản thân. Sống vì điều đó, chính là được miễn việc đưa ra cả đống quyết định - con đường đã được vạch sẵn.

Tôi tránh uống quá nhiều. Tôi không thể mạo hiểm để mình say xỉn, chậm chạp và vụng về vào ngày mai. Bây giờ không phải là lúc. Mỗi giờ, mỗi phút, mỗi giây đều quan trọng nếu tôi muốn thành công trong sứ mệnh của mình.

Kỷ luật. Tự chủ. Kiểm soát.

Công lý.

Tôi đậy nút chai rượu vang sau ly thứ hai. Tôi nghiêng đầu bên dưới vòi nước trong bếp rồi uống nước lạnh. Tóc tôi xòa xuống giá xếp bát đĩa. Chúng ánh lên trong ánh sáng của bóng đèn trần. Mình có mái tóc đẹp thực sự, tôi tự nhủ.

Tôi đi vào phòng tắm, bắt gặp hình ảnh phản chiếu của chính mình trong gương và há hốc miệng. Mái tóc tôi như đang bùng cháy, làn da trắng của tôi lấp lánh. Và tôi thấy rõ điều đó: tôi xinh đẹp. Thực sự xinh đẹp. Tại sao tôi vẫn luôn thấy khuôn mặt mình ảm đạm, bầu bĩnh, non nớt mỗi khi nhìn mình trong gương? Tại sao tôi không bao giờ thực sự nhìn chính mình? Cho dù Jesper ra sức nhắc đi nhắc lại với tôi điều đó, tôi vẫn chưa từng tin anh ta. Bây giờ, tôi nhận thấy điều đó.

Tôi mạnh mẽ. Xinh đẹp. Và tôi không cần ai hết. Kể cả Jesper.

Nhất là Jesper.

Tàu điện đến muộn, nhưng tôi hầu như không nhận thấy. Tôi ngồi trên sân ga, chúi mũi vào tờ báo. Tôi di ngón tay theo các dòng chữ, như sợ bỏ lỡ bất cứ từ nào. “Một giám đốc gây nhiều tranh cãi bị nghi ngờ là đã cố tình phóng hỏa và lạm dụng lòng tin”. Bên dưới tiêu đề ấy là một bài viết nói lên nhiều vấn đề mà có vẻ phóng viên đã phát hiện ra trong công ty đó. “Mạng lưới dối trá mỗi ngày một dày thêm xung quanh ông hoàng thời trang”, anh ta khẳng định trước khi kết luận, và tự hỏi các cổ đông và hội đồng quản trị còn để Jesper Orre tại vị trong bao lâu nữa. Một biểu đồ cho thấy sự sụt giảm của giá cổ phiếu trong những tháng vừa qua. Tít bên dưới, tôi nhìn thấy ảnh của người đàn ông mà tôi gặp hôm qua. Tay phóng viên với những vụn đường quanh mép đã nuốt từng lời tôi nói.

Chuyện này gần như quá mức đơn giản. Anh ta đã lập tức cắn câu, mong muốn tin vào bất kỳ lời nào tôi thốt ra, một cách tuyệt vọng.

Sự cân bằng của vũ trụ.

Có lẽ vẫn tồn tại một dạng sức mạnh siêu nhiên nào đó…

Tôi bước đi nhẹ nhõm khi băng qua quảng trường. Một làn gió gần như ấm áp vuốt ve mái tóc tôi. Những đám mây lướt đi trên đầu tôi, và giữa chúng, tôi nhìn thấy thấp thoáng những đường xanh biếc. Đằng trước cửa hàng rượu, đám bợm rượu đã yên vị, đang cùng nhau uống chai đầu tiên trong ngày. Tôi nhìn họ và thấy những con người không đủ khả năng kiểm soát cuộc đời mình, những con người phục tùng định mệnh thay vì đứng dậy và đấu tranh. Nếu không trả thù Jesper, có lẽ tôi sẽ trở nên giống họ: nô lệ, bị bẻ gãy. Một mảnh vỡ của nhân loại không mục tiêu cũng không ý nghĩa và bay lượn vô định chẳng khác gì đám lá vàng bị gió cuốn.

Đến cửa hàng, tôi thấy Olga đang hút thuốc trước cửa. Tôi nhận thấy có điều gì đó lạ lùng trong tư thế của cô, trong cái cách cô đưa điếu thuốc lên môi. Những cử chỉ cộc cằn và cứng nhắc. Cô có vẻ căng thẳng. Ngoài ra, cô không bao giờ hút thuốc ngay trước lối vào cửa hàng, mà luôn hút trong phòng phân loại rác. Theo tài liệu hướng dẫn của công ty, nhân viên không được phép hút thuốc đằng trước cửa hàng. Có vẻ như việc đó sẽ gây ấn tượng xấu.

Ngay khi nhìn thấy tôi, cô đã ra sức khua tay về phía tôi. Cô ném điếu thuốc, nó lập tức bị gió cuốn đi, lăn tròn trước mặt đám đàn ông mặc áo choàng cũ sờn đang nốc rượu vodka rồi bay xa dần về phía đài phun nước đổ nát ngay giữa quảng trường.

- Chào Olga.

- Có cớm bên trong, cô nói bằng giọng thì thầm như đang đóng kịch, đồng thời mở to đôi mắt xanh nhạt.

Một cơn gió thốc vào mái tóc mỏng của cô, để lộ những chân tóc sẫm màu hơn.

- Cớm?

- Họ muốn nói chuyện với cậu.

- Với tớ?

- Đúng thế, với cậu.

- Về chuyện gì?

- Chịu, không biết. Tớ tưởng là cậu biết chứ.

Tôi nhún vai, tỏ vẻ thờ ơ, nhưng khi đi vào trong cửa hàng, mạch tôi đập nhanh hơn và một giọt mồ hôi lăn xuống giữa hai bả vai tôi. Tôi cảm thấy ánh mắt Olga thiêu đốt lưng tôi. Không phải là sự căng thẳng khiến cô đứng chờ đẳng trước cửa hàng, mà là nỗi tò mò, nỗi tò mò sốt ruột, bây giờ thì tôi đã hiểu.

Họ đang ở quầy thu ngân cùng với Mahnoor. Một đàn ông và một phụ nữ chừng bốn mươi tuổi, mặc thường phục. Người đàn ông khá thấp, vai rộng, mái tóc vàng cắt kiểu bàn chải. Anh ta đẹp trai, mặc dù khuôn mặt có vẻ bầm dập. Giống như một tên cướp trong phim hành động. Người phụ nữ cao, gầy, lưng gù. Chị ta có mái tóc dài mềm mại màu vàng sẫm. Chị ta quay sang phía tôi và nhìn tôi chằm chằm bằng ánh mắt dò xét.

- Emma Bohman? Chị ta vừa hỏi vừa giơ bàn tay xương xẩu về phía tôi.

Chị ta bắt tay tôi chặt đến không ngờ.

- Tôi là Helena Berg, cảnh sát. Chúng tôi muốn nói chuyện với cô.

Đồng nghiệp của chị ta đã đứng sang bên trái tôi mà tôi không nhận thấy.

- Tôi là Johnny Lappalainen.

Anh ta không nói gì thêm. Không nói chức vụ cũng không giải thích điều gì.

Qua vai Johnny, tôi nhìn thấy Mahnoor. Đôi mắt đen của cô ta mở to, hẳn là cô ta đang tự hỏi họ muốn gì ở tôi. Tôi chậm rãi lắc đầu về phía cô ta: không, tôi cũng không biết gì hơn cô ta.

- Chúng tôi muốn cô đi cùng đến trụ sở cảnh sát để lấy lời khai, người phụ nữ mảnh mai nói tiếp và nhìn tôi bằng ánh mắt không biểu lộ cảm xúc gì.

Tôi đã quên tên chị ta. Không có chỗ cho tên của chị ta trong tâm trí tôi lúc này. Bất kỳ ngóc ngách nào dù là nhỏ nhất cũng đã chật kín. Sững sờ, tôi cố gắng nhớ lại những sự kiện trong tuần vừa qua. Điểm lại toàn bộ những khoảnh khắc mấu chốt. Phải chăng đã có người nhìn thấy tôi trước cửa nhà Jesper tối hôm đó? Người đàn ông ở cửa hàng bán sơn đã tò mò về việc mua hàng của tôi đến mức báo cảnh sát? Olga đã nói ra điều gì chăng? Nhưng cô không biết gì về những việc tôi làm. Cô chỉ biết những việc Jesper đã làm. Mà còn không biết hết.

- Tôi có buộc phải đến không?

- Có, người đàn ông đáp lại, nhưng sẽ không lâu đâu.

Tôi lại nhìn Mahnoor. Cô vẫn im lặng, nhưng khẽ gật đầu với tôi, như thể cô tha thiết muốn tôi làm những gì họ yêu cầu.

Nữ cảnh sát có mái tóc hoe nhạt ngồi xuống trước mặt tôi, trong một căn phòng nhỏ có bốn bức tường trắng tinh và bàn ghế cũng bằng gỗ màu trắng. Giữa chúng tôi, trên mặt bàn, là một chiếc máy tính xách tay. Không có gì khác. Nhìn gần, người phụ nữ có vẻ già hơn lúc trước. Những nếp nhăn sâu lan từ khóe môi xuống tận cằm chị ta, và trong mái tóc vàng đậm thấp thoáng những lọn màu xám.

Người đàn ông ngồi bên cạnh chị ta, im lặng. Anh ta đưa tay xoa đầu, như muốn chắc chắn rằng mái tóc thưa thớt của mình chưa biến mất, rồi nhìn ra ngoài cửa sổ. Tôi dõi theo ánh mắt anh ta. Một vầng dương nhợt nhạt mùa thu tỏa sáng bên trên quảng trường và đài phun nước khô cạn. Những chiếc lá khô bay lả tả, vẽ thành những vòng xoáy quét trên lớp đá lát.

- Cô có nhận ra thứ này không? nữ cảnh sát vừa hỏi vừa bóc một chiếc phong bì màu nâu.

Có thứ gì đó rơi cạch xuống mặt bàn trắng. Đó là một cái túi nhựa đựng một vật nhỏ khiến người ta nghĩ đến một cái cúc bằng kim loại. Tôi nhặt cái gói, nâng nó trên tay để xem nó nặng nhẹ ra sao, rồi mở ra.

Chính là chiếc nhẫn.

Chiếc nhẫn đính hôn của tôi.

- Có, đây là nhẫn đính hôn của tôi.

- Cô chắc chắn chứ? Người đàn ông hỏi.

Tôi gật đầu.

- Vâng, khá chắc chắn. Chúng tôi không khắc tên. Nhưng nó giống nhẫn của tôi.

- Cô nhìn thấy nó lần cuối khi nào?

Người đàn ông ngả người ra sau và chiếc ghế phát ra một tiếng cọt kẹt, như thể nó phản đối sức nặng của anh ta.

- Khi tôi mang nó đến tiệm cầm đồ ở phố Storgatan. Tôi cần tiền.

Hai cảnh sát trao cho nhau một cái nhìn nhanh đầy thông đồng.

- Thế cô mua nó khi nào? Người phụ nữ cúi người trên bàn và hỏi.

- Tôi vừa nói với hai người rằng đây là một chiếc nhẫn đính hôn. Tôi không mua nó, người ta tặng nó cho tôi.

- Vậy thì, để mọi chuyện được rõ ràng hơn: cô có nó khi nào và ở đâu? Và ai đã tặng nó cho cô?

Tôi thở dài. Tôi không hiểu họ muốn đi đến đâu. Tôi đưa mắt nhìn ra cửa sổ, đột nhiên tôi muốn được ngồi trên chiếc ghế dài ngoài kia, trong công viên, mặc chiếc áo choàng bẩn thỉu, tay cầm một chai rượu. Giống như đám bợm rượu đằng trước cửa hàng sáng nay.

- Là bạn trai tôi đã tặng nó cho tôi. Chồng chưa cưới của tôi thì đúng hơn. Hai tuần trước. Nhưng anh ta đã cắt cầu. Tôi đã thực sự cần tiền, thế nên tôi mang nó đi cầm. Chuyện đó đâu có phạm pháp.

Người đàn ông lắc đầu.

- Tất nhiên là không. Nhưng chuyện là chiếc nhẫn này đã bị lấy cắp trong một cửa hàng trang sức trên phố Linnégatan khoảng hai tuần trước. Cô có biết gì về chuyện ấy không?

- Lấy cắp?

- Đúng thế, lấy cắp trong cửa hàng. Tất cả các hiệu cầm đồ đều kiểm tra để biết chắc rằng các món đồ được cầm không xuất hiện trên danh sách theo dõi đồ trộm cắp của cảnh sát. Chiếc nhẫn đã được tìm ra khá nhanh chóng. Và cô đã để lại thông tin liên lạc ở cửa hiệu. Chính vì thế mà cô ở đây.

Một cơn ớn lạnh lan khắp người tôi. Nó bắt đầu từ hai chân, ngược lên ngực, rồi lên đầu. Cho đến khi toàn thân tôi bị kẹp cứng trong một gọng kìm băng giá. Jesper đã lấy cắp chiếc nhẫn? Tại sao? Có thể anh ta không muốn tiêu tiền vì tôi, đơn giản thế thôi. Hoặc giả, đây cũng là một miếng ghép bổ sung cho một kế hoạch bần tiện mà tôi không thể hiểu nổi?

Người phụ nữ cúi người về phía tôi, nhìn tôi chăm chú, vẻ mặt chị ta còn cau có hơn lúc trước. Tôi nhìn thấy một viền ria mảnh ở môi trên của chị ta. Tôi những muốn bảo chị ta lùi lại, đừng có sáp đến gần tôi. Cứ mỗi lần chị ta tiến thêm một xăng ti mét, cái cục nghẹn trong cổ họng tôi lại lớn thêm. Như thể tôi đang bị giam cầm, bị bỏ tù. Tôi phải giữ khoảng cách. Tránh xa. Tôi không chịu nổi sự gần gũi đầy phiền hà này nữa.

- Chúng tôi nghĩ rằng cô đã lấy cắp chiếc nhẫn trong cửa hàng trang sức, Emma ạ.

Tôi không thể trả lời. Miệng tôi khô khốc, tôi có cảm giác nó đựng đầy cát. Lưỡi tôi ram ráp cọ vào khoang miệng. Tôi lắc đầu, tôi chỉ làm được có thể. Người đàn ông có cái họ Phần Lan thở dài. Tôi hình dung rằng anh ta đã nghe đủ kiểu biện minh trên đời, trong sự nghiệp của anh ta. Anh ta không tin mình , tôi tự nhủ. Không ai trong số họ tin mình.

- Emma, cô xem thứ này đi.

Anh ta xoay chiếc máy tính xách tay đặt trên mặt bàn giữa chúng tôi, và tôi nhìn thấy một hình ảnh dạng tinh thể đen và trắng. Thoạt tiên, tôi không hiểu đó là gì, rồi nhận ra bên trong cửa hàng trang sức. Một dòng chữ nhỏ ở phía trên bên phải chỉ rõ ngày và giờ. Nữ cảnh sát nhấp chuột vào nút “play” và hình ảnh trở nên sống động. Một người bán hàng nói chuyện với một người đang quay lưng về phía máy quay. Cử chỉ của cô ta giật cục. Cô ta thao tác bằng hai tay, và nhấc một chiếc hộp nhỏ lên. Rồi cô ta chỉ vào một cái bàn và hai cái ghế, trước khi ngồi xuống, quay lưng vào máy quay. Người kia, nữ khách hàng, đi theo cô ta, ngồi vào chiếc ghế còn lại rồi cởi mũ và găng tay.

Chính là tôi.

Người phụ nữ, không phải ai khác mà chính là tôi, xỏ ngón tay vào những chiếc nhẫn, lần lượt hết chiếc này đến chiếc khác. Có vẻ như tôi mỉm cười. Có vẻ như tôi đang tận hưởng khoảnh khắc ấy.

- Tôi đang thử nhẫn. Jesper và tôi đang thử nhẫn.

- Đúng, quả là thế. Nhưng tôi không nhìn thấy ai khác ngoài cô trong cửa hàng.

Tôi không hiểu. Không thể thế được.

- Chờ đã, dừng đoạn băng lại!

Anh ta nhún vai, nhấp vào nút dừng đoạn băng.

- Chúng tôi đã xem nó rất nhiều lần.

- Quay lại đoạn trước đi. Chỉ vài giây thôi.

Anh ta làm theo, và lại cho đoạn băng chạy.

- Đây, tôi nói. Dừng lại.

Chênh chếch sau lưng tôi, tôi nhìn thấy một cái bóng nhạt nhòa di chuyển về phía giữa khung hình.

- Là anh ta, tôi nói. Chính là anh ta.

Hai cảnh sát trao đổi với nhau một cái nhìn dài bí hiểm. Khi người phụ nữ cất tiếng, tôi nghe thấy sự mệt mỏi trong giọng nói của chị ta.

- Cô khẳng định rằng có một người đi cùng cô trong cửa hàng. - Đúng thế, đương nhiên. Chẳng ai đi thử nhẫn đính hôn một mình cả.

- Và cái người đó là…?

- Jesper Orre, chồng chưa cưới của tôi.

- Jesper Orre? Người mà tôi đang nghĩ đến lúc này?

- Đúng thế, là anh ta.

« Lùi
Tiến »