Tiếng Thét Dưới Băng

Lượt đọc: 900 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
HANNE

Gunilla bọc kín tôi trong chăn và pha một cốc trà. Cô nói với tôi về trách nhiệm mà tôi phải có với chính mình.

- Nếu cậu ta yêu cậu và cậu yêu cậu ta, tớ không hiểu tại sao cậu lại cứ khăng khăng xua đuổi cậu ta.

- Nhưng tớ đang bệnh tật

- Ôi, tớ xin cậu, thôi ngay đi. Có thể tình trạng của cậu sẽ không xuống cấp trong vòng nhiều năm nữa. Cậu sẽ ở một mình cho đến lúc ấy? Với Frida và tớ? Hãy làm chủ cuộc đời cậu! Nếu không, chẳng thà quay về nhà Owe còn hơn.

Nghĩ đến Owe và căn hộ hiu quạnh trên phố Sheppargatan, dạ dày tôi thắt lại.

- Tớ sẽ không bao giờ quay về nhà Owe nữa.

Gunilla thở dài và buông mình ngồi phịch xuống chiếc ghế trước mặt tôi. Cô đưa tay xoa bóp phần lưng đau nhức rồi vừa ngáp vừa thắp một cây nến.

- Đó chính xác là thứ Owe tìm kiếm! Cậu đau khổ về số phận của bản thân, cậu không còn chủ động nữa và cậu hành động như thể vẫn đang ở với anh ta. Hãy cho phép bản thân tận hưởng cuộc sống, thay vì khắc nghiệt đến thế với chính cậu.

Những lời lẽ của cô khiến tôi suy nghĩ. Cái ý tưởng rằng tôi khắc nghiệt với chính tôi là hoàn toàn mới mẻ. Tôi vẫn luôn là người nổi loạn trong cuộc sống lứa đôi - ít nhất là cho đến khi Owe dìm tôi xuống vị thế phải vâng lời. Owe nghiêm khắc, nhưng tôi thì không. Anh ta là người cha còn tôi là thiếu nữ bất kham. Nhưng có lẽ Gunilla nói đúng khi cô bảo tôi không cho phép mình tận hưởng bất cứ điều gì; rằng tôi viện đến căn bệnh như một cái cớ để không sống trọn vẹn cuộc đời mình - cuộc đời ấy đang trôi qua giống như cát chảy khỏi một bàn tay nắm chặt, mà tôi không thể nào giữ lại được.

- Tớ không muốn trở thành một gánh nặng với anh ấy, vì căn bệnh của tớ, tớ chỉ muốn nói có thể thôi. Tớ không thể chấp nhận việc anh ấy chăm sóc cho tớ.

- Chết tiệt, Hanne ạ, cậu có biết mình đang nói gì không đấy? Cậu ta là một người trưởng thành, hãy để cậu ta tự quyết định xem có muốn ở với cậu hay không. Cậu đã thành thật với cậu ta, cậu đã kể về căn bệnh của cậu với cậu ta.

Tôi nhấp môi vào cốc trà nóng bỏng mà không đáp lại.

Có thể cô nói đúng.

- Vậy thì… theo cậu, tớ nên làm gì?

- Cậu không cần đưa ra một quyết định không thể vãn hồi ngay hôm nay. Hãy dành thời gian với cậu ta. Cậu sẽ thấy rõ cậu cảm thấy thế nào. Đừng có nghiêm trọng hóa mọi chuyện như thế. Đâu có phải hai người sẽ cưới nhau và sẽ sinh con! Cậu và cậu ta là hai con người chín chắn quý trọng nhau và muốn đi lại với nhau, thế thôi.

- Nhưng đấy lại là một vấn đề khác: tớ quá già so với anh ấy. Lẽ ra anh ấy nên gặp một phụ nữ trẻ trung hơn, tạo lập một gia đình, vân vân và mây mây.

- Tớ có cảm giác cậu ta không muốn một gia đình. Có thể đó không phải thứ dành cho cậu ta. Với lại, cậu ta có một đứa con trai rồi, không phải sao?

Tôi nghĩ đến Albin, cậu trai mà anh không bao giờ đến thăm và cũng không chịu kể với tôi. Có biết bao điều ở Peter mà tôi không hiểu, biết bao điều lạ lùng. Có lẽ cuộc đời là như vậy. Mọi người có những lựa chọn bí ẩn, và ta không thể nào hiểu trọn vẹn một người khác. Đôi khi, ta phải đành lòng chấp nhận điều đó. Xét cho cùng, với Owe cũng là như thế - tôi không biết tại sao anh ta lại trở nên như ngày nay. Mặc dù chúng tôi đã sống với nhau suốt chừng ấy năm. Điều duy nhất mà tôi biết chắc, đó là tôi không thể chịu đựng anh ta thêm nữa. Rằng tôi đã ngán đến tận cổ.

- Có lẽ thế, tôi nói. Để xem xem.

- Có lẽ thế , tốt rồi đấy, Gunilla đáp lời tôi và khẽ đu đưa cái đầu từ đằng trước ra đằng sau.

Khi Gunilla đã biến vào trong tầng hầm để phơi đồ, tôi vẫn ngồi lại trong bếp. Tôi nhìn chăm chăm vào ngọn lửa rung rinh của cây nến và nghĩ đến những đứa con mà tôi chưa từng có. Những đứa con chưa bao giờ lớn lên trong căn hộ rộng thênh thang của chúng tôi, chưa bao giờ đi học, chưa bao giờ tập làm hướng đạo sinh; những đứa con chưa bao giờ về nhà với những vết xây xước trên đầu gối, chưa bao giờ quấy rầy chúng tôi để được mua trò chơi điện tử hoặc để được cho thêm tiền tiêu vặt; những đứa con không đi thi tú tài, đi gặp bạn trai hay bạn gái; những đứa con không rời khỏi nhà.

Việc không có con chưa bao giờ khiến tôi cảm thấy buồn bã, cho đến khi đã quá muộn. Nhưng sau đó, khi tôi không còn muốn có con nữa, tôi cảm thấy nỗi đau đớn của điều không bao giờ thành hiện thực. Đôi khi, tôi hầu như có cảm giác là nỗi đau đớn thành hình để xuất hiện thực sự giữa Owe và tôi khi chúng tôi đang ngồi bên bàn ăn tối, ngăn cản chúng tôi trò chuyện.

Tôi với lấy cuốn sổ đặt hơi xa trên bàn, xé ra một tờ giấy rồi nhặt chiếc bút đen bên cạnh. Tôi bắt đầu một danh sách có nhan đề là “tiếp tục gặp Peter”.

Trong cột “được”, tôi viết:

Có người đồng hành.

Hòa hợp về tình dục (rốt cuộc!)

Tình yêu đích thực (?)

Một thứ mà tôi tự lựa chọn, cho tôi.

Tôi suy nghĩ một lát rồi tiếp tục với cột “mất”:

Tình hình phức tạp nếu (khi) sức khỏe của tôi xuống cấp.

Thật khủng khiếp nếu (khi) anh phản bội tôi lần nữa.

Tôi ngắm nghía kết quả liệt kê, nhưng nó không giúp gì được nhiều cho tôi. Rồi tôi đưa nó lại gần ngọn lửa. Tờ giấy bùng cháy và một làn hơi nóng thiêu đốt mặt tôi trong khi những nỗi lo sợ, những niềm hy vọng của tôi tan thành tro bụi.

Tôi sắp sửa thổi tắt nến thì điện thoại di động đổ chuông. Là Manfred. Giọng anh ta nghe có vẻ hổn hển, như thể anh ta vừa chạy lên cầu thang. Nhưng khi anh ta giải thích lý do của cuộc gọi, tôi hiểu rằng đó là một thứ khác: nỗi phấn khích, và có thể là một chút căng thẳng.

- Jesper Orre có quan hệ tình ái với Angelica Wennerlind. Chúng ta không thể loại trừ giả thuyết là cô ta cũng đã chết. Các điều tra viên sẽ gặp nhau trong nửa giờ nữa. Chị đến được không?

Trên đường đến trụ sở cảnh sát trung tâm, tôi nghĩ đến Peter. Chẳng phải thật lạ lùng sao, khi mà anh không bao giờ giải thích với tôi tại sao anh lại không đến vào tối đó, mười năm trước? Tôi những muốn hỏi anh câu ấy, một ngày kia. Không phải vì tôi vẫn còn giận, mà tôi cảm thấy mình cần hiểu rõ điều gì đã xảy ra. Anh đã nghĩ gì. Anh đã nghĩ thế nào ngày hôm đó, khi để mặc tôi trên vỉa hè, một mình với nỗi hổ thẹn và hai chiếc va li cũ sờn dính đầy những nhãn dán từ những chuyến đi trước đó cùng với Owe.

Sự việc đó có tính chất mấu chốt và quyết định đối với tôi biết bao. Thế nhưng, anh lại chưa từng cho tôi lời giải thích. Tôi đã phải bằng lòng với bức thư ngu ngốc trong đó anh viết rằng anh không thể sống với tôi, rằng rốt cuộc anh sẽ làm hại tôi.

Làm hại tôi, nhưng bằng cách nào vậy? Đó chính là điều tôi muốn hỏi anh. Như thể sự phản bội của anh khiến tôi còn chưa đủ đau khổ, tôi tự nhủ trong lúc nhìn qua cửa sổ chiếc taxi vừa dừng lại đằng trước lối vào trụ sở cảnh sát.

Tôi ra khỏi xe, bước vào vùng bóng tối, đen đặc đến nỗi gần như ta có thể sờ thấy nó. Tôi nghĩ đến những người Esquimo: họ không sợ màn đêm địa cực. Họ nằm dài trên mặt băng, cảnh giác, gần những lỗ hô hấp của bầy hải cẩu, cho đến khi những con vật tròn trĩnh to lớn ấy nhô lên mặt đất. Họ chờ đến thời điểm thuận lợi để điều khiển cây lao móc.

Hay, chính xác hơn, đó là việc họ từng làm trước khi người Đan Mạch xuất hiện. Tôi từng nghe nói rằng điều khiến người ta kinh hoàng hiện nay, đó là bia và phim ảnh, ngay cả trong những cộng đồng xa xôi nhất ở Groenland; rằng ánh sáng run rẩy của những chiếc tivi phản chiếu trên băng, ngay cả ở những ngôi làng nhỏ nhất.

Bảy năm trước, tôi đã thuyết phục được Owe đến đó. Chúng tôi đã đặt vé máy bay đến Nuuk, cũng như chặng trung chuyển đến tận Ittoqqortoormit, qua ngả Kulusuk. Chúng tôi đã tìm được người trông hộ chú chó Charlie trong hai tuần, Owe đã thống nhất với sếp của anh ta về việc nghỉ phép.

Thế rồi xảy ra chuyện với Edith.

Edith là sinh viên nội trú ngành tâm thần học, còn Owe là bác sĩ hướng dẫn của cô ta. Nhưng tôi đã nhanh chóng hiểu ra rằng cô ta còn có vai trò hơn thế. Anh ta kể về cô ta bất cứ khi nào có dịp, và phát âm tên cô ta bằng cách nhấn nhá ở chữ cái đầu.

Eedith.

Tôi cũng đã hiểu rằng anh ta nhanh chóng chán ngán. Luôn luôn là như thế. Nhất là với những cô gái trẻ, những người chưa đủ độ tương hợp. Bởi vì mặc dù anh ta rất thích thịt tươi, cái nhu cầu phù phiếm được thấy trí tuệ của bản thân được khẳng định bằng những cuộc đấu ngôn từ vẫn mạnh hơn - và thường là những cô nàng đó không đủ tầm.

Mọi chuyện đã diễn ra đúng như tôi dự kiến: sau vài tuần, anh ta không còn kể về cô ta nữa. Thế nhưng, một tối, hai ngày trước khi chúng tôi khởi hành, anh ta vào phòng ngủ và đứng sau lưng tôi. Lúc ấy tôi đang sắp xếp hành lý và đứng quay lưng về phía anh ta, bỗng anh ta khẽ khàng đặt hai bàn tay lên vai tôi.

- Anh không thể đi được, Hanne a.

Tôi cẩn thận gấp cho xong chiếc áo giữ nhiệt rồi cất nó vào chiếc va li đặt trên giường. Tôi quay lại và nhìn thẳng vào mắt anh ta. Anh ta buông tôi ra và quay nhìn về phía cửa sổ.

- Là Edith. Cô ấy vừa bị sảy thai.

Điều tệ hại nhất trong chuyện của Edith không phải là cô ta đã ngủ với chồng tôi - đâu chỉ có mình cô ta làm thế. Không, điều khiến tôi đau đớn chính là việc cô ta đã mang thai trong khi tôi thì không thể. Cái thân hình trẻ trung ấy lại đủ khả năng bao chứa đứa con của Owe.

Ấy thế nhưng, xét cho cùng, Edith không làm thay đổi bất kỳ điều gì giữa Owe và tôi. Mối quan hệ của chúng tôi vẫn tiếp tục như trước đó. Chỉ có điều, chúng tôi không bao giờ đi đến Groenland nữa. Và sau chuyện này, tôi đã đánh mất mong muốn được đi cùng anh ta, cho dù đến bất cứ nơi nào. Bây giờ, tôi bắt đầu tự hỏi liệu nỗi ám ảnh của tôi đối với Groenland có thể hiện điều gì khác không; biết đâu Groenland lại chẳng phải là một thứ biểu tượng cho tất cả những gì chưa từng được thừa nhận trong suốt cuộc đời tôi. Có lẽ, xứ sở ấy là hiện thân của toàn bộ những hy vọng và ước nguyện mà tôi từng ấp ủ.

Phòng họp sáng lấp lánh như một cây thông Giáng sinh ở cuối hành lang. Trong phòng ngự trị một bầu không khí bồn chồn và căng thẳng như có tích điện, như thể ai nấy đều biết rằng một chuyện mấu chốt nào đó vừa xảy ra. Manfred và Peter đang tranh luận, còn Bergdahl, điều tra viên lọc thông tin do người dân cung cấp, đang đi đi lại lại quanh phòng, hai bàn tay thọc sâu trong túi.

Peter giơ tay chào tôi, và tôi gật đầu đáp lại. Tôi cố gắng không nhìn anh quá nhiều. Có thể tôi sợ rằng tình cảm tôi dành cho anh sẽ biểu hiện quá rõ chăng. Owe luôn khẳng định rằng chỉ cần quan sát là đủ đoán được suy nghĩ và tình cảm bên trong tôi. Năm tháng trôi đi, tôi bắt đầu tin vào điều đó, bởi vì anh ta hầu như lúc nào cũng đoán đúng. Bây giờ, khi đã có thời gian nhìn lại, tôi tự nhủ rằng chắc hẳn đó là một cách thức mà anh ta dùng để thể hiện uy quyền đối với tôi. Anh ta ám ảnh với việc kiểm soát đến nỗi muốn khiến tôi tin rằng bất cứ suy nghĩ nào của tôi, dù là nhỏ nhất, cũng phải phục tùng quyền lực của anh ta.

- Cả Angelica Wennerlind và Emma Bohman đều có quan hệ với Jesper Orre, Manfred vừa giải thích vừa đưa cho chúng tôi những cái cốc giấy đựng cà phê mới pha. Chúng ta không thể loại bỏ việc còn có một nạn nhân khác còn chưa được tìm thấy. Khu vực xung quanh nhà Orre sẽ được rà soát kỹ càng vào sáng ngày mai, và phạm vi tìm kiếm sẽ được mở rộng. Bergdahl phụ trách việc này. Hãy cùng cầu mong để không bắt gặp một thi thể nào nữa trong khu vực, nếu không thì sẽ rất mệt mỏi đấy. Sanchez sẽ tìm hiểu sâu về mối liên hệ giữa Orre và vụ sát hại Calderón. Ngoài ra, chúng ta đang chờ bản báo cáo của chuyên gia răng hàm mặt về người phụ nữ được tìm thấy ở nhà Orre. Chắc là vài giờ tới chúng ta sẽ có nó trong tay.

- Mẹ kiếp, có vẻ như anh ta là một kẻ bệnh nhân cách thực thụ , Bergdahl lầm bầm.

Manfred nhìn thẳng vào mắt tôi.

- Chị nghĩ thế nào, Hanne? Orre có phải là một gã bệnh nhân cách không?

Tôi nhún vai, cảm thấy vừa vui thích vừa lo lắng khi Manfred có vẻ tin rằng tôi đủ khả năng xác định một điều như vậy dù chưa từng gặp Jesper Orre. Những người ngoại đạo thường mắc sai lầm này, khi nghĩ rằng các nhà tâm thần học hoặc các chuyên gia hành vi có thể chẩn đoán một ai đó bằng cách đọc một bản báo cáo về họ. Cứ như thể ta có thể học cách đánh giá tình trạng sức khỏe tâm thần của một bệnh nhân nhờ những khóa học từ xa vậy.

- Bệnh nhân cách là một từ bị dùng sai vô tội vạ. Ngày nay, một nửa dân số được xếp vào dạng bệnh nhân cách.

- Ngay lúc này, ta hãy bỏ qua những yếu tố tinh tế về mặt tâm lý đi, Manfred đáp lại tôi.

- Nghề nghiệp của tôi dựa trên những yếu tố tinh tế về mặt tâm lý. Không thể bỏ qua thứ đó chỉ vì anh muốn tôi đưa ra một ý kiến đẻ non. Căn cứ vào những gì chúng ta biết về anh ta, thì không điều gì cho thấy anh ta là một người bệnh nhân cách. Việc anh ta có quan hệ tình ái với nhiều đối tác và có thể là người theo bái vật giáo không đồng nghĩa với việc anh ta là một kẻ sát nhân. Việc anh ta là một tên khốn ở chỗ làm không phải là một tình tiết tăng nặng. Đúng là anh ta có thể đã giết mấy cô gái này, nhưng trong quá khứ của anh ta, không có điều gì đáng kể chứng tỏ rằng anh ta có khả năng làm việc đó. Tôi chỉ có thể nói được như thế.

- Được rồi, Manfred nói. Vậy chị có ý kiến phân tích thế nào về tình hình lúc này?

Tôi suy nghĩ một lát, lại gần tấm bảng thông tin rồi xem xét các thông tin về Orre, về Calderón và về những phụ nữ mất tích. Có điều gì đó không ổn, một lời giải đáp ẩn dưới bề mặt, nhưng không chịu lộ diện. Thật khó chịu!

- Có một điều không ổn, tôi nói.

- Hẳn là thế rồi! Manfred châm chọc.

Tôi mặc kệ anh ta. Tôi lướt ngón tay trên mấy tờ giấy, dừng lại trước tập tài liệu miêu tả chi tiết tuổi thơ của Emma Bohman. Cô ta lớn lên ở phố Kapellgränd ở Södermalm, đi học ở trường Katarina Norra, bắt đầu làm việc cho Södermalm từ ba năm trước. Mẹ cô ta qua đời vào tháng Chín năm nay, cha cô ta qua đời cách đây vừa tròn mười năm.

- Đây rồi , tôi nói. Tôi thấy rồi!

Ấy thế nhưng, đúng lúc sắp nói ra suy nghĩ của mình, tôi bị cắt ngang bởi một hồi chuông điện thoại.

Manfred vẫy tay ra hiệu với tôi rồi nghe máy.

- Đúng. Được rồi. Anh ta chắc chắn chứ? Cảm ơn cô, chúng tôi sẽ đến ngay.

Anh ta ngắt máy, để chiếc điện thoại di động lên mặt bàn rồi đan hai bàn tay sau gáy.

- Là Sanchez. Đã xác minh được người phụ nữ tìm thấy ở nhà Orre: là Angelica Wennerlind.

Nguyễn Thị Tươi (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 14 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »