Tám ngày trước.
Tôi vừa quét mớ tóc vương vãi trên mặt sàn vừa khóc. Không phải vì tôi đã cắt hết, mà vì rốt cuộc sự biến đổi này cũng diễn ra. Trong thâm tâm, đây là điều tôi chưa từng ngờ đến. Và cái định mệnh vừa huy hoàng vừa bi thảm này khiến tôi nghĩ đến cái kén sâu mà tôi đựng trong cái bình mang theo khắp nơi, và rốt cuộc cũng biến đổi thành bướm.
Tôi đã hỏi cha tôi tại sao con sâu không thể mãi là sâu, và ông đã trả lời tôi rằng nó không có lựa chọn nào khác: nó phải biến đổi hoặc là chết - đó là quy luật của tự nhiên. Và bây giờ tôi cũng giống như nó: biến đổi, được sinh ra lần nữa. Tôi không còn là Emma, tôi là một người nào đó khác, một người mạnh mẽ hơn, không chấp nhận làm một nạn nhân. Một người nắm quyền kiểm soát cuộc đời mình và trả thù những kẻ đã phản bội cô ấy.
Mớ tóc bị cho vào một cái túi đựng rác. Rồi tôi cầm đống hóa đơn đặt vào chậu rửa. Tôi tìm thấy hộp diêm trong ngăn kéo bên dưới. Tôi lưỡng lự một chút, trước khi châm lửa vào mớ giấy tờ. Chúng lập tức cháy bùng lên, và trong vài giây, ngọn lửa bốc cao đến đáng sợ trước khi lụi tắt. Chỉ còn lại đống tro tàn của những khoản nợ. Những tàn giấy nhẹ như cánh bướm này khiến tôi nghĩ đến những cánh hoa màu đen.
Trong phòng tắm vừa nóng vừa ẩm ướt. Tôi tô những nét chì đen đậm xung quanh mắt, rồi ngắm nghía khuôn mặt mới của mình trong gương. Emma không còn nữa. Cô ta đã chết hoặc mất tích, hoặc đã chán việc phải làm một kẻ thất bại. Cô gái trong gương là một người khác. Đột nhiên, tôi nghĩ tới khía cạnh hài hước của tình huống này: xét theo một góc độ nào đó, chính Jesper đã tạo ra cô gái đang là tôi lúc này. Chính sự phản bội của anh ta đã buộc tôi phải biến đổi. Anh ta từng là tự nhiên còn tôi từng là con sâu.
Và lúc này, tôi đã biến đổi xong.
Tôi sửa soạn. Tôi xếp vào ba lô những thứ tối cần thiết: một áo giữ nhiệt bằng len, đôi tất ấm áp mà bác Agneta đã tặng cho tôi dịp Giáng sinh cuối cùng khi bác còn sống, chiếc ống nhòm từng thuộc về cha tôi và con dao lớn có phần cán được chạm trổ mà ông nội tôi, vốn là thủy thủ, đã tặng cho cha tôi. Sau đó, tôi nghe các tin nhắn thoại trên điện thoại. Tôi chỉ có một tin nhắn. Cảnh sát. Họ muốn gặp lại tôi để nói chuyện về chiếc nhẫn đính hôn. Cụm từ “nói chuyện” khiến tôi nổi cáu. Cứ như thể ta đang ba hoa về những chuyện dễ chịu. Về kỳ nghỉ gần đây của chúng tôi chẳng hạn, hoặc về giá bất động sản trong trung tâm thành phố. Nếu họ muốn hỏi cung tôi thì cứ nói thẳng ra!
Biến đổi hay là chết.
Tôi lại gần cửa sổ phòng bếp, mở cánh cửa và nhìn xuống phía dưới. Một luồng gió lạnh lẽo mang theo những tinh thể băng sáng lấp lánh xộc vào như một dòng xoáy. Tuyết đậu lại như một tấm màng mỏng trên da tôi, và tan ra ngay lập tức. Đâu đó dưới kia, Sigge đã mất tích. Tôi biết rằng chuyện là như thế, dù không bao giờ tìm thấy xác của nó. Tôi cầm điện thoại di động lên và thò tay ra cửa sổ. Tôi buông tay, để nó rơi vào khoảng không. Vài giây sau, tôi nghe thấy tiếng nó vỡ tan.
Tôi không cần điện thoại nữa.
- Loại túi ngủ nào? Mức nhiệt thấp nhất nó phải chịu đựng là bao nhiêu?
Tôi không biết trả lời thế nào. Tôi thực sự không thể giải thích cho cô ta biết ý định của tôi. Trong một thoáng, tôi có cảm giác cô ta đang nhìn trộm tôi, có lẽ là do kiểu tóc tự cắt hoặc do cách trang điểm thái quá của tôi. Nhưng mẹ kiếp, hẳn là tôi đang tự dựng chuyện, đến cả nửa dân số Thụy Điển trông giống như thế này, không phải sao? Tại sao cô ta lại phải nhìn tôi bằng ánh mắt khác chứ? Cô ta đang làm việc của mình, đơn giản thế thôi.
- Tôi muốn nó có thể dùng được ở bên ngoài, vào thời kỳ này trong năm, tôi nói trong một khoảnh khắc sáng suốt, khẽ chạm tay vào vết thương mà tôi đã gây ra cho mình khi chui qua cửa sổ tầng hầm nhà Jesper.
- Để xem nào, cô gái có mái tóc vàng buộc kiểu đuôi ngựa vừa nói vừa đi về phía giá hàng gần cửa kính.
Bên cạnh những chiếc ba lô và gậy cuốc là một dãy dài chăn lông.
- Tôi khuyên cô nên chọn chiếc này, cô ta nói tiếp. Nó làm bằng sợi tổng hợp, thế nên đặc biệt thích hợp với khí hậu ẩm ướt. Nó chịu được đến âm mười độ, nhưng cô sẽ cần một tấm thảm trải sàn và một chiếc mũ len.
Tôi gật đầu, như thể hoàn toàn hiểu hết những điều cô ta muốn nói.
- Tôi mua nó.
- Cô cần thứ gì khác nữa không?
- Có, chờ tôi một chút, tôi sẽ xem xem.
Tôi lấy bản danh sách ra khỏi túi rồi đọc cho cô ta nghe. Mười phút sau, sau khi đã tiêu tốn vài ngàn krona, tôi bước ra phố. Tôi chỉ còn lại vài trăm krona để thuê một chiếc xe và mua đồ ăn.
Thứ tuyết đang rơi không còn giống như lúc trước. Những bông tuyết lớn bông xốp đậu trên mặt đất, thay thế cho những tinh thể nhỏ sắc nhọn. Ánh ngày đã bắt đầu tàn, một màn sương mù xanh xám bao bọc thành phố, và đèn đường đã bật sáng.
Mấy cái túi khá nặng, nhưng tôi cảm thấy mình thật khỏe khoắn và nhẹ nhõm. Tôi biết chính xác mình phải làm gì, và đó quả là một sự giải thoát! Tôi đi vào một siêu thị gần quảng trường và mua tất cả những thứ tôi cần. Hẳn là trông tôi giống hệt một ả vô gia cư, với hai cái túi to tướng và mái tóc xấu xí - nhưng dường như chẳng ai để ý đến tôi. Có lẽ tôi đã trở nên vô hình thực sự.
Ngày hôm nay, không một thiếu niên mặt mụn nào ở công ty cho thuê xe cất tiếng chào tôi. Hẳn là chúng không nhận ra tôi. Càng tốt. Không thèm nhìn vào hai cái túi to tướng của tôi dù chỉ một lần, Peter - biển tên của cậu ta viết thế, như thể nhờ vậy mà chúng tôi sẽ trở thành bạn bè của nhau - nhập thông tin cá nhân và địa chỉ của tôi vào máy tính.
- Cô thuê bao lâu?
- Đến mai, tôi nói, mặc dù không hề biết câu trả lời.
Nhưng tôi không còn nhiều tiền.
Cậu ta đưa cho tôi chùm chìa khóa.
- Cô biết chúng đỗ ở đâu chứ?
- Biết.
Tôi hầu như có cảm giác đang trở về nhà mình. Mỗi điểm giao cắt, mỗi chỗ rẽ đều có vẻ quen thuộc. Mặc dù trời tối, tôi vẫn biết chính xác mình đang đi đâu. Tôi đỗ xe cách đích đến ba khối nhà. Tôi không muốn đến quá gần căn biệt thự của Jesper - làm thế có thể sẽ khiến người ta chú ý.
Vả lại, tôi cũng không đi về phía nhà anh ta. Không, tôi đi về phía ngôi nhà bỏ hoang nằm chếch một chút phía trên đồi. Nó đậu trên lớp tuyết, u tối và sầu thảm, giống như một xác tàu cũ. Tôi bước đi thật nhẹ nhàng trên thảm tuyết bông xốp. Tôi để lại những dấu chân đằng sau, nhưng tuyết vẫn tiếp tục rơi: vài phút nữa, chúng sẽ biến mất. Như thể tôi chưa từng đi qua đây.
Không khó để vào bên trong căn nhà gỗ. Dù không có đèn pin, tôi chỉ mất chưa đầy một phút để tìm thấy chìa khóa nhà, nó được giấu bên dưới cây mỏ hạc bằng nhựa trên chiếc cầu thang bằng gỗ. Thật lạ lùng khi nhìn thấy một cái cây nở hoa phủ đầy tuyết - cho dù tôi biết rằng đó là những cánh hoa nhân tạo. Tuyết và hoa không thể đồng hành. Bộ não tôi không muốn chấp nhận điều đó. Hình ảnh những bông hoa màu hồng thanh khiết và hình ảnh tấm áo choàng tuyết trắng dày đến cả chục xăng ti mét đối chọi nhau quá mức.
Có chút giống như khi Jesper hôn người phụ nữ tóc nâu.
Bên trong căn nhà cũ vừa tối vừa nồng mùi mốc. Tôi buộc phải dịch chuyển mấy cái ghế bằng gỗ teck để có chỗ cho tất cả đồ đạc của tôi. Hai cánh tay tôi đau nhừ sau khi mang vác số hành lý, còn người tôi thì toát mồ hôi mặc dù nhiệt độ hẳn là đã tụt xuống dưới không.
Tôi nhẹ nhàng trải chiếc chăn lông trên chiếc ghế xô pha lòi ruột kê giữa phòng. Tôi để đồ ăn vào một góc, và cất phần còn lại của kho vũ khí bên dưới cái bếp nướng ngoài trời. Rồi tôi ngồi trên cái giường tạm bợ, tay cầm ống nhòm và nhìn qua cửa sổ, nhưng bị tấm rèm tuyết chặn mất tầm nhìn.
Tôi ngả người ra sau và nhắm mắt lại. Có thứ gì đó đang rình rập ở ngưỡng cửa nhận thức của tôi, đấu tranh để đòi vào, để được thừa nhận. Một thứ gì đó quan trọng.
Rồi tất cả quay trở lại trong tâm trí tôi.
Jesper đứng cạnh tôi trong xe buýt đông nghịt. Chúng tôi không nhìn nhau, nhưng bằng khóe mắt, tôi thấy anh ta mỉm cười. Đây là một trò chơi. Chúng tôi giả vờ không quen biết nhau, đứng cạnh nhau, nhưng chẳng bao lâu sau anh ta sẽ thò tay xuống dưới rồi để mặc cho nó trượt nhẹ dọc đùi tôi. Còn tôi, tôi không có quyền phản ứng, đó là điều quan trọng nhất. Tôi phải vờ như không cảm thấy gì hết.
Sau đó, bàn tay anh ta sẽ lách vào trong quần tôi, váy tôi hoặc áo len của tôi, và lướt nhẹ trên da tôi. Không sờ nắn gì thô bạo, mà chỉ là một cái vuốt ve rất nhẹ, như thể anh ta không cố tình làm thế. Và khi đó, có thể tôi sẽ nhướn người lên một chút, tôi sẽ dạng chân ra để anh ta động chạm được dễ dàng hơn. Rồi anh ta sẽ tì người vào tôi, để tôi cảm thấy anh ta đang cương lên. Mục đích là thế: giữa những cú nhồi lắc trên chiếc xe buýt đông nghịt, thứ duy nhất kết nối chúng tôi chính là ham muốn.
Và có thể tôi sẽ liếc mắt về phía anh ta, khi đi qua. Như thể tôi chỉ nhìn qua cửa sổ để xác định xem chiếc xe đang ở đâu. Thế là ánh mắt chúng tôi gặp nhau, và khuôn mặt anh ta cũng sẽ vô cảm và thờ ơ chẳng khác gì khuôn mặt tôi.
Lần này, mọi chuyện không diễn ra như dự định. Đúng lúc cảm thấy bàn tay anh ta trên mông tôi, tôi nghe thấy một giọng nói ở phía đầu xe.
- Jesper. Hóa ra là cậu! Lâu lắm rồi nhỉ!
Anh ta đờ ra phía sau tôi. Trong một thoáng, bàn tay anh ta biến mất.
- Chào cậu! Cậu khỏe chứ?
Ở ngang cánh cửa, tôi nhìn thấy một người đàn ông trạc bốn mươi tuổi, mặc com lê chỉnh tề, đang huých tay để tiến lên. Anh ta bơi về phía chúng tôi trong biển người, cho tới lúc đến bên cạnh Jesper.
Tôi cảm thấy người tình tách ra khỏi tôi, và lập tức hiểu rằng tôi không được nói, không được để lộ là chúng tôi quen biết nhau. Đó là cuộc sống khác của anh ta, cuộc sống thực của anh ta. Cuộc sống ấy bao gồm một công việc và các bạn bè. Trong cuộc sống ấy anh ta có một quá khứ và một tương lai.
Đối với tôi và Jesper, chỉ có hiện tại mà thôi.
- … toàn là chuyện đồn thổi thôi mà. Đúng là giá quá cao so với Áo, nhưng nói thật là cũng đáng. Tôi không biết anh nghĩ thế nào, nhưng tôi ấy mà, đi du lịch bằng máy bay thuê riêng khiến tôi phát ốm. Chúng tôi tìm kiếm chất lượng, tính xác thực. Mà thứ đó thì ta chẳng thể tìm thấy ở Sankt Anton. Thế đấy. Lại còn ẩm thực nữa chứ! Còn phải nói, người Pháp rất giỏi trong chuyện này.
Người đàn ông quen biết Jesper tiếp tục nói về những khu trượt tuyết, những nhà hàng được xếp hạng và những bữa tiệc tối sau khi đi trượt tuyết về, với những nữ nhân viên xoa bóp ghé vào các bàn trong trang phục mi ni juýp bằng da thỏ.
- Thế còn hai người thì sao? Hai người đã đi nghỉ chưa?
Tôi thấy lạnh. Hai chân tôi run bắn không thể kiểm soát, và tôi đưa tay để lấy chiếc phích một lít đựng đầy cà phê nóng bỏng. Ánh trăng bụi bặm lọt qua ô cửa sổ cáu bẩn, nhưng dù thế nào trong căn phòng chật hẹp này vẫn tối đến mức tôi xô đổ một hộp xúp ăn liền vào món mứt quả tầm xuân trong lúc cố với lấy phích cà phê.
Anh ta đã nói hai người.
Người quen của Jesper không hỏi anh ta đã làm gì trong kỳ nghỉ, mà hỏi hai người họ đã làm gì. Tại sao tôi không nghĩ đến chuyện này sớm hơn? Có lẽ là vì tôi không hiểu rằng đó là một chuyện quan trọng. Hai người có thể ám chỉ Jesper và một người bạn của anh ta, hoặc có thể là một đồng nghiệp. Hai người có thể là bất kỳ ai. Chỉ có điều trong trường hợp này thì không phải thế.
Người kia là người phụ nữ tóc nâu.
Người kia chính là lý do khiến Jesper bỏ rơi tôi và toàn bộ những chuyện khác tan vỡ.
Sau khi lưỡng lự một lát, tôi đứng dậy, lại gần cửa sổ và lấy ống tay áo choàng lau phần dưới ô cửa kính. Tuyết đã ngừng rơi, nhưng một lớp màu trắng chừng chục xăng ti mét phủ trên những bụi rậm và cây cối. Tôi có thể nhìn sâu vào nhà Jesper. Các cửa sổ đều sáng đèn, ngôi nhà có vẻ tiện nghi và ấm cúng biết bao. Giống như một quảng cáo cho những kỳ nghỉ gắn với những môn thể thao mùa đông mà Jesper cùng người đàn ông trên xe buýt đã nói đến.
Tôi lập tức nhìn thấy họ. Họ đang ăn tối trong phòng bếp, và chiếc ống nhòm dịch chuyển tôi đến gần cảnh điền viên vui vầy của họ đến nỗi tôi rùng mình. Jesper ngồi quay lưng về phía tôi, người phụ nữ tóc nâu ngồi trước mặt anh ta. Cô ta mặc một chiếc áo thun và có vẻ đang tranh luận sôi nổi với Jesper, vì cô ta ra sức khua tay rồi lại cúi người về đằng trước để xiên một thứ gì đó giống như một miếng thịt bằng chiếc dĩa đang cầm.
Một bé gái tóc vàng chừng sáu tuổi ngồi bên cạnh người phụ nữ. Chắc hẳn đó là con cô ta, tôi tự nhủ.
Đột nhiên, tôi cảm thấy buồn nôn, và ngực tôi thắt lại lần nữa.