Tiếng Thét Dưới Băng

Lượt đọc: 920 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
EMMA

Bốn tháng sau.

Tôi ngồi trong căn phòng nhỏ và nhìn ra ngoài cửa sổ. Tôi đoán thấy những chồi non trên những ngọn cây ở phía bên kia tấm kính dày. Bên dưới, trên đường phố, có một phụ nữ mang thai đang đi qua, dáng điệu đu đưa. Cô ta khoác tay một người đàn ông, anh ta đỡ cô ta. Tôi hình dung là cô ta đến đây để lâm bồn, và người ta bảo cô ta đi dạo để việc sinh nở được thuận lợi. Khoa sản nằm ở tòa nhà bên cạnh. Xa hơn một chút, đằng sau những tòa nhà đồ sộ bằng gạch đỏ, tôi nhìn thấy một vạt mặt nước. Nó có màu xanh xám, và gió thổi khiến mặt nước gợn sóng lăn tăn.

Điều đó có nghĩa là bên ngoài trời rất lạnh.

Trời lạnh và không hề dễ chịu như ta tưởng. Bề ngoài thường khiến ta nhầm lẫn. Nhưng tôi không biết mình có nhầm không. Đã bảy tuần nay tôi không đặt chân ra ngoài tòa nhà xây bằng gạch này. Tôi đã dành bảy tuần để nhìn ra bên ngoài cùng một ô cửa sổ này, tôi đã thấy những búp non cứng cáp trên những ngọn cây lớn dần, và lũ chim di cư quay trở lại.

Có người gõ cửa. Urban thò đầu qua ngưỡng cửa.

- Cô muốn uống cà phê không?

- Một cốc trà thì tốt hơn, tôi nói, ngạc nhiên vì anh ta không bao giờ nhớ được rằng tôi không uống cà phê.

Mặc dù chúng tôi gặp nhau hầu như tất cả các ngày kể từ nhiều tuần nay, anh ta vẫn hỏi tôi có muốn uống cà phê hay không. Nhưng như thế mới đúng là Urban. Mặc dù có trí thông minh nổi trội và rõ ràng là quan tâm đến tôi, đôi khi anh ta có hơi lộn xộn. Như thể các ý nghĩ đưa anh ta đến một nơi khác. Như thể anh ta không ở đây trọn vẹn.

Anh ta biến mất, và cánh cửa đóng lại trong một tiếng thở dài. Sau chừng một phút, anh ta quay lại, hai tay bưng hai cái cốc, một cuốn sổ ghi chép kẹp dưới nách.

- Trà của cô đây.

- Cảm ơn anh nhiều.

Anh ta ngồi lên chiếc ghế tròn trước mặt tôi rồi đeo chiếc kính có mắt kính mỏng và gọng bằng sắt lên mắt. Sau đó, anh ta vừa xoa cằm vừa đọc những gì anh ta đã ghi chép được.

Tình huống này khá hài hước. Cứ như thể anh ta đang cố cứu vớt những vẻ bề ngoài. Cứ như thể mối quan hệ giữa chúng tôi chỉ được xác định bằng vị thế bác sĩ của anh ta và vị thế bệnh nhân của tôi. Cứ như thể anh ta phủ nhận thực tế. Tôi mỉm cười, như một phản xạ, tôi không thể ngăn mình, tình huống này quá đỗi phi lý. Chỉ mới vài ngày trước, chúng tôi còn nằm trên giường của tôi, người này gần sát với người kia ở mức độ mà hai con người có thể tiếp xúc với nhau. Thế mà lúc này, anh ngồi đó, giả vờ xem xét lại bệnh án của tôi, giống như bất cứ bác sĩ gia đình nào.

Anh ta bắt gặp ánh mắt tôi.

- Cô cười chuyện gì thế? Tôi đã bỏ lỡ điều gì sao?

Tôi lắc đầu.

- Không, chỉ là…

Tôi không nói hết câu, bởi vì tôi hoàn toàn hiểu rõ tất cả các khía cạnh của tình huống. Nếu chấp thuận khiêu vũ với anh ta, tôi phải để anh ta dẫn dắt tôi, đưa ra các điều kiện. Hẳn là anh ta đang cảm thấy tội lỗi về những gì anh ta đã làm. Có thể anh ta sẽ bị sa thải nếu chuyện này lộ ra. Nếu anh ta muốn vờ như không có chuyện gì xảy ra giữa chúng tôi, thì tôi phải chấp thuận.

Anh ta gỡ cặp kính rồi đặt cuốn sổ lên bàn. Anh ta nhìn thẳng vào mắt tôi.

- Hôm nay cô cảm thấy thế nào, Emma?

Tôi ưỡn ngực và để một phần vai lộ ra ngoài chiếc áo thun, nhưng vờ như không nhận thấy điều ấy.

- Ờ, ta bắt đầu từ đâu nhỉ?

Nguyễn Thị Tươi (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 14 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »