Tiếng Thét Dưới Băng

Lượt đọc: 922 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
HANNE

Tôi đã tưởng tượng cõi vĩnh hằng là như thế này.

Tất cả đều có màu trắng, mờ mịt và tĩnh lặng. Và cái lạnh, thứ bao bọc chúng tôi liên tục, thậm chí không còn làm phiền tôi nữa. Nó ở đó, đơn giản thế thôi, giống như nước, chim chóc và nữ thần biển Sednam - người ngự trị trên những vùng sâu xanh thẳm.

Nghĩa trang Kulusuk trải dài trước mặt tôi, và vượt quá những cây thập giá khiêm nhường bằng gỗ, phía chân trời, ta nhìn thấy mặt biển hòa làm một với bầu trời. Những dãy núi soi mình trên mặt nước tĩnh lặng của eo biển Torsuut Tunoq, và những khối băng màu xanh ngọc bồng bềnh trên mặt biển.

Những cây thập giá của người Esquimo không đề tên.

Ngay khi một người nào đó qua đời, người ta lấy tên của người đó để đặt cho một đứa trẻ sơ sinh, và cuộc sống cứ thế tiếp diễn. Tôi thấy như thế thật đẹp đẽ. Sau này, tôi cũng muốn mình có một cây thập giá bằng gỗ màu trắng trần trụi thay cho một khối đá granit đồ sộ có một dòng chữ lấp lánh chạy ngang. Có thể người ta sẽ chôn tôi ở đây, trên ngọn đồi này, nơi lớp băng vĩnh cửu không bao giờ thôi ngự trị, và ta buộc phải xẻ đất bằng rìu.

Peter đến bên tôi, choàng một tay ôm eo tôi và ngắm nhìn eo biển. Một cơn rùng mình hạnh phúc lan khắp người tôi, khi tôi nghĩ rằng anh đã đồng ý đi cùng tôi, đến tận đầu này của thế giới để thăm thú một xứ sở mà tôi đã mơ đến từ biết bao lâu.

Vết thương sâu do cây kéo gây ra đã liền sẹo. Các bác sĩ nói rằng tôi gặp may. May chưa từng thấy. Nếu cuốn sổ ghi chép không nằm trong túi tôi, chặn lại phần nào lưỡi kéo, thì có lẽ tôi đã không sống được đến hôm nay. Cú đâm rất mạnh, và suýt thì xuyên thẳng vào cơ quan mỏng manh của tôi là lá gan.

Vậy là tôi đã được cứu sống nhờ đầu óc làm việc có phương pháp và nỗi sợ mất kiểm soát bản thân.

Chuyện khá là hài hước.

Dù sao, việc đó cũng giúp Peter có đủ thời gian để chạy ra khỏi quán rượu và chế ngự Emma, rồi gọi tiếp viện.

Peter đã đến gặp Albin vào khuya hôm đó, sau khi Emma bị bắt còn Wilma được đưa đến nơi an toàn. Nhưng anh vẫn không muốn giải thích cho tôi biết tại sao mối quan hệ giữa anh và con trai không hề được cải thiện so với trước đây. Đó là một việc mà tôi phải chấp nhận. Tôi phải chọn phe của mình. Giống như Peter khi phải đối mặt với căn bệnh của tôi.

Tôi nhìn thẳng vào mắt anh. Có lẽ anh đang khẽ mỉm cười, tôi không biết nữa. Có thể anh chỉ đang nheo mắt giữa vùng ánh sáng trắng chói gắt.

Tôi biết anh hy vọng rằng tôi sẽ ổn hơn. Rằng anh không muốn mất tôi, không muốn để căn bệnh nuốt chửng tôi. Nhưng tôi cũng biết rằng điều đó sẽ không xảy ra. Một ngày nào đó, tôi sẽ chìm đắm trong cảnh mất trí nhớ, và sẽ trở nên giống hệt như anh vẫn hằng lo sợ.

Nhưng không phải là hôm nay.

Và xét cho cùng, thì đó là tất cả những gì đáng kể nhất, không phải sao?

Nguyễn Thị Tươi (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 14 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »