Tình Khờ

Lượt đọc: 1135 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chín

Tuy chẳng có tí cảm xúc nào với những trò ấy nhưng tôi có tính đua đòi ăn theo, thành thử cái gì cũng phải bắt chước Tây. Độc giả đã biết đấy. Nếu có đủ tiền để làm bất cứ gì mình thích, tôi sẽ sống ở Tây, lấy một cô đầm; nhưng bởi điều kiện không cho phép nên tôi đã kết hôn với Naomi, một cô gái Nhật có thị hiếu Tây. Dù tôi có giàu đi nữa thì tôi cũng không tự tin vào ngoại hình của mình. Tôi cao chưa được một mét sáu, da đen, răng mọc khấp khểnh. Ở vị trí của tôi mà hy vọng một người vợ có thân hình Tây phương tuyệt đẹp thì quả là không biết thân biết phận. Tôi đi đến kết luận là người Nhật thì nên cưới người Nhật, và Naomi đáp ứng hầu hết những nhu cầu của tôi. Tôi đã toại nguyện.

Nhưng mà, được đến gần một quý bà Tây thế này quả là sung sướng, không, vinh dự mới đúng. Thực sự là tôi ghê tởm với sự lúng túng và kém cỏi của bản thân trong ngôn ngữ nên đã từ bỏ mọi hy vọng được gặp gỡ một người như thế. Bù lại, tôi đến xem các vở Opera phương Tây và nghiên cứu khuôn mặt của những minh tinh, say mê vẻ đẹp của họ như thể nhìn thấy họ trong mơ. Sau đó, thật không ngờ lớp học khiêu vũ lại đem đến cho tôi cơ hội gặp gỡ một người đàn bà Tây phương, mà còn là Nữ bá tước nữa. Không tính bà cô Harrison kia thì đây là lần đầu trong đời tôi được hân hạnh bắt tay với một cô đầm. Khi Madam Shlemskaya chìa bàn tay trắng muốt ra, tim tôi lỡ một nhịp, tôi lưỡng lự không biết đón lấy bàn tay ấy có ổn không.

Tay Naomi cũng thanh tú – duyên dáng, uyển chuyển với những ngón nhỏ, dài. Nhưng bàn tay Nữ bá tước vừa cứng cáp lại vừa khả ái: lòng bàn tay dày, chắc thay vì mỏng manh như của Naomi; ngón tay bà ta dài và dẻo chứ không đem lại cảm giác gầy gò yếu ớt. Những chiếc nhẫn ngoại cỡ của bà lấp lánh như muôn vàn con mắt, người Nhật đeo vào trông rởm nhưng lại khiến ngón tay của bà long lanh quyến rũ, gợi cảm giác tinh tế, xa hoa. Điều khiến bà Bá tước khác biệt với Naomi chính là ở nước da trắng ngần. Dưới làn da trắng, những mạch máu màu hoa oải hương lờ mờ như vân đá cẩm thạch đẹp lạ lùng. Tôi thường khen tay Naomi mỗi khi nghịch tay cô nàng. "Tay em mới đẹp làm sao. Trắng như tay người Tây ấy." Nhưng bây giờ tôi lấy làm tiếc vì rõ ràng có sự khác biệt. Tay Naomi không trắng ngần như thế – đúng ra thì nhìn tay Nữ bá tước xong da Naomi cứ đục đục. Một thứ khác lôi kéo sự chú ý của tôi chính là móng tay Nữ bá tước. Cả mười đầu ngón tay đều giống nhau chằn chặn như một bộ sưu tập xà cừ. Móng tay bà tỏa ánh hồng, đều tăm tắp và có lẽ được tỉa thành một hình tam giác nhọn theo mốt Tây phương.

Tôi đã nói là Naomi thấp hơn tôi chừng một đốt ngón tay. Bà Bá tước so với người Tây phương thuộc hàng nhỏ nhắn nhưng vẫn cao hơn tôi.

Có thể vì bà Bá tước đi giày cao gót nhưng mỗi khi khiêu vũ với bà ta, đầu tôi hướng thẳng vào bộ ngực đồ sộ của Madam Shlemskaya. Lần đầu tiên khi bà ta bảo "Walk with me 24 [24] !" và đặt tay ra sau lưng tôi, chi cho tôi bước nhảy đầu tiên, tôi đã phải cố gắng trong tuyệt vọng để giữ cho bộ mặt đen sì của mình không đụng vào làn da bà Bá tước! Được ngắm làn da mịn màng không tì vết của Nữ bá tước từ xa tôi đã thỏa mãn rồi. Chứ bắt tay bà ấy xem ra có phần bất nhã. Bây giờ, ở sát gần bộ ngực của Nữ bá tước chỉ được ngăn cách với tôi bằng lớp áo mềm mại mỏng tang, tôi thấy như mình đang làm một việc đại cấm kỵ. Tôi sợ mồm mình hôi. Nữ bá tước có thể bị xúc phạm bởi bàn tay nhơ nhớp của tôi. Và khi một sợi tóc của bà rơi xuống người, tôi không thể cưỡng lại một cơn ớn lạnh chạy qua người.

Ngoài ra, thân thể bà ta còn có hương thơm nào đó. "Bà Bá tước bị hôi nách", tôi nghe đám học viên xì xào như thế ở câu lạc bộ Mandolin. Nghe nói người Tây hay nặng mùi cơ thể, rõ là bà Bá tước cũng thế. Có lẽ bà ta dùng nước hoa để át đi. Nhưng với tôi cái mùi thoang thoảng vừa ngọt vừa chua kết hợp từ mồ hôi và nước hoa không hề khó chịu mà ngược lại còn rất ư hấp dẫn. Nó làm tôi nghĩ đến những miền đất bên kia đại dương tôi chưa hề trông thấy, nơi có những vườn hoa xứ lạ đẹp tuyệt trần.

"Đây chính là hương thơm tỏa ra từ da thịt trắng ngần của Nữ bá tước!" Tôi tự nhủ và cuồng nhiệt hít lấy hít để cái mùi ấy.

Tại sao tôi, một gã khờ khạo vụng về hoàn toàn lạc lõng giữa bầu không khí huyên náo của những buổi giao lưu khiêu vũ có thể kiên trì đi học trong một, rồi hai tháng mà không biết chán? Không phải chỉ bởi Naomi đâu. Xin thú nhận, đó là vì Madam Shlemskaya. Được khiêu vũ trong vòng tay của bà trong một giờ ngắn ngủi mỗi thứ Hai và thứ Sáu trở thành niềm hoan lạc to lớn với tôi. Đứng trước bà Bá tước tôi quên phứt cả Naomi. Tôi túy lúy say sưa trong giờ phút ấy như được thưởng một thứ rượu ngon.

"Anh nhiệt tình hơn em nghĩ đấy Joji. Cứ tưởng anh sẽ chán ngay từ đầu cơ."

"Sao mà chán?"

"Chả phải anh nói là anh không nghĩ mình có thể học nhảy đầm còn gì?"

Lương tâm tôi lúc nào cũng cắn rứt khi Naomi gợi ra chuyện đó. "Anh tưởng mình không làm được nhưng thử rồi thấy cũng hay. Mà như bác sĩ nói, nhảy đầm cũng là tập thể dục mà."

"Đấy thấy chưa?" Naomi cười. "Anh đừng băn khoăn quá, cứ mạnh dạn mà thử." Naomi chưa đoán được bí mật của tôi.

Mùa đông năm ấy, sau khi đã luyện tập tích cực chúng tôi lần đầu đến quán Café El Dorado ở Ginza. Hồi ấy số sàn nhảy ở Tokyo còn ít ỏi lắm. Ngoài khách sạn Đế Quốc và khách sạn Kagetsuen, quán cà phê ấy chắc thuộc dạng sàn nhảy đầu tiên. Chúng tôi nghe nói khách sạn Đế Quốc với Kagetsuen là nơi ưa thích của khách ngoại quốc thành thử rất khắt khe về trang phục, lễ nghi nên có vẻ bắt đầu ở El Dorado thì tốt hơn. Naomi đã nghe ai đó nói và giục tôi đi. Nhưng tôi không có gan nhảy đầm trước bàn dân thiên hạ.

"Bó tay với anh đó Joji." Naomi lườm tôi. "Đừng nhát như thế. Nhảy đầm không phải cứ đi học trên lớp mà được đâu. Phải ra bên ngoài giao lưu. Mạnh dạn lên, biết đâu anh sẽ khiêu vũ giỏi."

"Anh biết em nói đúng, nhưng trời sinh anh ra có bạo dạn đâu."

"Được rồi, em sẽ đi một mình. Em sẽ mời anh Hama hoặc Ma-chan đi nhảy đầm."

"Ma-chan là thằng cu ở câu lạc bộ Mandolin đấy à?"

"Đúng thế. Cậu ấy không học buổi nào nhưng gặp ai, ở đâu cũng nhảy phứa nên bây giờ khá lắm. Giỏi hơn anh nhiều. Anh phải bạo lên, không thì thua cuộc đó... Rõ chưa? Vậy thì đi thôi. Em sẽ khiêu vũ cùng anh... Ôi, đi với em đi mà... Ngoan nào, Joji, ngoan nào."

Sau khi đưa ra quyết định là đi, chúng tôi bắt đầu một cuộc thảo luận dài về việc Naomi nên mặc gì.

"Joji, bộ nào đẹp nhất?" Bốn năm hôm trước khi chúng tôi đi nhảy đầm, nhà cửa loạn hết cả lên vì Naomi đem tất cả quần áo ra thử hết cái này đến cái kia.

"Bộ ấy đẹp rồi." Tôi rốt cuộc lên tiếng dù trong lòng không nghĩ thế. Tôi không muốn bị làm phiền nữa.

"Em chưa chắc lắm. Trông có ổn không nhỉ?" Cô nàng quay vòng vòng trước gương. "Trông hơi sai sai. Không, em không thích." Cởi đồ ra xong Naomi đá sang một bên, tấp thành một đống, hết áo nọ đến váy kia. Không bộ nào làm cô nàng hài lòng. "Joji à, mua quần áo mới cho em nhé?" Rốt cuộc cô bảo. "Đi nhảy đầm phải ăn mặc cầu kỳ. Mấy cái đồ này không làm em nổi bật gì cả. Mua cho em nhé? Mua đồ mới cho em đi mà! Từ nay chúng mình chăm chỉ đi chơi, thì em cũng phải có đồ trưng diện chứ?"

Bấy giờ lương tháng của tôi không còn theo kịp thói tiêu hoang của cô nàng nữa. về tài chính tôi luôn luôn thận trọng, khi còn độc thân tôi từng lập ngân sách chi tiêu, phần dư ra dù nhỏ bé đến mấy cũng phải cất vào nhà băng. Lúc về ở với Naomi, tôi đã để dành được kha khá. Hơn nữa dù nuông chiều Naomi đến đâu tôi cũng không lơ là công việc, tôi vẫn là anh tư chức gương mẫu cần cù, được cấp trên tin tưởng. Lương tôi tăng đến mức 400 yên một tháng bao gồm cả khoản tiền thưởng bán niên, số tiền ấy dễ dàng chi trả cho hai người sinh hoạt bình thường nhưng không đủ cho hai chúng tôi. Có lẽ tôi không nên đi vào chi tiết nhưng sinh hoạt phí của hai người bọn tôi ít nhất cỡ hai trăm năm mươi yên một tháng, ước lượng cho cẩn thận thì đôi khi vọt lên đến ba trăm. Tiền thuê nhà là 35 yên (sau bốn năm tiền thuê tăng 15 yên); trừ đi tiền gas, điện, nước, sưởi, chất đốt, giặt là, chúng tôi còn lại hai trăm hai đến hai trăm tư, hầu hết chỗ ấy đều nhét vào bụng cả.

Khi còn bé, Naomi đi ăn bò bít-tết ngoài tiệm là đã thỏa mãn rồi nhưng bây giờ cô ả sành ăn ra trò, mỗi ngày trưởng thành hơn lại đòi hỏi lắm thứ sơn hào hải vị hơn. Đã vậy, Naomi còn không thèm đi chợ hay nấu nướng mà chỉ gọi đồ ăn ở những nhà hàng gần nhà.

"Chắc phải kiếm cái gì ngon bỏ vào miệng thôi," những lúc chán cô nàng thường nói thế. Trước đây Naomi thích đồ Tây nhưng bây giờ cứ ba bữa thì có một bữa cô nàng bảo, giọng xấc xược: "Để xem tiệm A làm món canh truyền thống thế nào." hoặc "Gọi tiệm B đặt ít sashimi đi!".

Naomi ăn trưa một mình khi tôi ở văn phòng. Đấy là lúc cô nàng ăn sang nhất. Buổi tối khi từ sở về nhà, tôi thường thấy những khay gỗ từ các nhà hàng Nhật hoặc các loại chén bát của nhà hàng Tây chất đống trong bếp.

"Naomi, em lại gọi cơm trưa ngoài tiệm đấy à! Tiền ăn của em tốn lắm đấy có biết không! Em không thấy đàn bà con gái như vậy là quá quắt lắm sao?"

Naomi chẳng hề nao núng. "Em gọi đồ vì chỉ ăn có một mình. Nấu nướng rách việc lắm." Cô ả làm bộ dỗi, nằm duỗi cẳng trên ghế.

Dưới điều kiện như thế việc tiết kiệm tiền trở nên bất khả. Có những lúc Naomi không buồn thổi cơm, đến cơm cũng phải gọi nhà hàng đem đến với các món ăn kèm. Khi đống hóa đơn cuối tháng từ tiệm hoa, tiệm thịt, tiệm cơm Nhật, tiệm cơm Tây, quán sushi, quán lươn, hàng bánh ngọt, hàng hoa quả gửi về, món tiền tổng cộng làm tôi sửng sốt. Tôi tự hỏi làm sao mà cô ta có thể ăn nhiều đến thế?

Hóa đơn tiền ăn cao nhất thì hóa đơn giặt là cao nhì. Ấy là bởi cô nàng đến cái tất cũng lười giặt nên có bao nhiêu gửi hết ra tiệm. Tôi mới phàn nàn cô đã trả treo: "Em có phải con ở đâu. Nếu giặt giũ tay em sẽ bị to ra, không chơi đàn dương cầm được nữa. Mà anh gọi em là gì nhỉ? Bảo bối hả? Tay em mà thành tay chuối mắn thì sao?"

Ban đầu, Naomi còn trông nom nhà cửa và nấu ăn, nhưng chuyện đó không kéo dài được hơn sáu tháng hay một năm. Nhà cửa giờ còn trở thành vấn đề trầm trọng hơn cả giặt giũ, vì càng ngày nhà tôi càng bừa bãi bẩn thỉu. Naomi cởi quần áo đâu bỏ ngay tại đó, ăn uống xong để nguyên chén bát không thèm rửa. Căn nhà rải đầy bát, đĩa, cốc chén, cái nào cũng sót vài miếng bỏ mứa. Đồ lót bẩn khắp noi. Sàn nhà, bàn ghế phủ đầy bụi, cái màn cửa họa tiết Ấn Độ tồi tàn của chúng tôi đã đánh mất vẻ đáng yêu ban đầu của nó. Không khí của cái "lồng chim" tươi sáng một thời, ngôi nhà cổ tích của chúng tôi, đã thay đổi hoàn toàn, những căn phòng bí bách xộc lên mũi mùi của sự bỏ bê lâu ngày. Có lúc tôi bực quá mới bảo: "Thôi, anh sẽ dọn dẹp. Em đi ra vuờn đi." Tôi đã đi quét tước và lau bụi nhưng càng lau thì càng thấy bụi tung bụi mù lên. Tôi cũng không biết phải bắt đầu từ đâu với những món đồ đạc vất vưởng khắp nhà.

Không còn cách nào khác, tôi thuê một loạt người giúp việc nhưng lần lượt cô giúp việc nào cũng hoảng hồn trước sự bê bối đó, rồi chỉ được vài hôm đã nghỉ. Ban đầu tôi đâu có ý định thuê giúp việc, với lại cũng chả có chỗ phù hợp để cho giúp việc ngủ tại nhà. Đã thế, có giúp việc thì tôi và Naomi chẳng thể tán tỉnh chim chuột nhau tự do thoải mái như trước. Naomi lại càng lười chảy thây: cô nàng coi người giúp việc như trâu ngựa, còn bản thân thì không thèm nhấc đến một ngón tay. Thói hoang phí của Naomi đạt đến tầm cao mới khi việc gọi món ở nhà hàng trở nên dễ hơn bao giờ hết. Cô ra lệnh cho người giúp việc: "Tới tiệm này, tiệm này gọi món này, món kia cho tôi." Nói tóm lại, nuôi thêm giúp việc không chỉ cực kỳ không kinh tế mà còn chen vào cuộc sống "vui vẻ" của chúng tôi. Chẳng lạ gì mấy cô giúp việc tôi thuê cô nào cô đó đều phát hãi, mà tôi cũng chả có tâm trạng nào nài nỉ các cô ở lại.

Đó, về sinh hoạt phí thì như vầy. Trong số một trăm hay trăm rưỡi yên còn lại mỗi tháng, tôi muốn dành ra mười, hai mươi yên tiết kiệm nhưng thói tiêu xài vô tội vạ của Naomi không cho phép. Thứ nhất, mỗi tháng cô nàng lại may kimono mới. Kể cả khi vải may kimono chỉ là lụa hay muslin loại thường thì lúc nào cô cũng mua thêm vải lót và tốn tiền công may nữa. Kết quả là mỗi bộ tận năm, sáu chục yên. Nếu không thích sản phẩm hoàn thiện, Naomi sẽ nhét ngay bộ kimono vào ngăn kéo và không bao giờ mặc, còn nếu thích Naomi sẽ mặc đến lúc rách đầu gối. Tủ quần áo của Naomi chất toàn đồ rách. Giày dép cũng là một lĩnh vực phung phí nữa của Naomi. Cô nàng phải có cả dép rơm lẫn guốc gỗ, mỗi loại đủ hình dạng – dép thấp, dép cao, dép mùa khô, guốc gỗ liền khối, guốc đi lễ, guốc ngày thường. Mỗi đôi giá cả dao động từ hai đến tám yên, mười ngày Naomi lại sắm đôi mới nên không hề rẻ.

"Em tiêu tiền mua dép nhiều quá rồi đấy." Tôi bảo. "Chả nhẽ không đi giày được à?" Trước kia cô nàng thích đi giày, mặc váy chỉn chu như nữ sinh nhưng dạo này Naomi lôi thôi trông thấy, thậm chí cứ mặc luôn đồ ở nhà mà đến lớp.

"Anh biết không, em là dân Tokyo," cô nàng tuyên bố, nhắc nhở rằng tôi là người nhà quê. "Em mặc gì cũng được, nhưng về giày dép là phải có gu riêng."

Cứ vài hôm cô lại tiêu ba đến năm yên tiền vé hòa nhạc, vé xe điện, sách giáo khoa, tạp chí, tiểu thuyết. Lại còn tiền học phí tiếng Anh, tiền học nhạc nữa là hai mươi lăm yên mỗi tháng. Để đáp ứng hết chỗ chi phí ấy bằng lương tháng bốn trăm yên không hề dễ, tôi đã không để dành được thêm mà còn phải đem chỗ tiền tiết kiệm ra đắp vào thành thử dần dần món tiền tích lũy được hồi còn độc thân của tôi hết nhẵn. Miệng ăn núi lở, ba hay bốn năm vừa qua tôi đốt luôn chỗ tiền tiết kiệm và đến giờ thì hết nhẵn không còn đồng nào.

Mà đến khổ, tôi không giỏi xin mua chịu như phần đông những kẻ giống mình. Cứ cuối tháng tôi lại vật vã, chưa trả hết hóa đơn thì không thể ăn ngon ngủ yên. "Em mà cứ tiêu xài thế này anh sẽ nợ ngập đầu mất," tôi trách Naomi.

"Nếu không trả được anh cứ bảo họ chờ." Cô nàng đáp. "Ai bảo anh cứ cuối tháng phải trả tiền đâu, trong khi anh sống ở cùng cái chỗ này bao nhiêu năm rồi? Anh hứa mỗi sáu tháng trả một lần người ta sẽ đợi. Nhát gan, kém bản lĩnh quá Joji ạ." Mỗi khi đi mua sắm Naomi đều trả tiền mặt. Còn hóa đơn hàng tháng thì được hoãn lại đến khi tôi lãnh tiền thưởng bán niên, song Naomi chưa bao giờ đích thân đề nghị mua chịu. "Em không muốn, đấy là việc của đàn ông."

Cô nàng bảo. Cứ đến cuối tháng, cô nàng lại lảng đi.

Không hề cường điệu khi nói rằng thu nhập của tôi đem đắp hết vào Naomi. Tôi luôn tâm niệm ước ao làm cho cô ấy đẹp hơn, bảo vệ cô ấy khỏi lo trở ngại tiền nong, cho cô ấy được lớn lên và trưởng thành trong tự do. Tôi đôi khi cằn nhằn nhưng lại cho phép Naomi hoang phí. Thế thì lại phải tằn tiện ở chỗ khác. Cũng may tôi gần như không có khoản tiêu xài xã giao nào, ở sở có tiệc tùng liên hoan đều cố tránh nếu được, ngay cả khi điều đó đồng nghĩa với việc trốn tránh trách nhiệm xã hội. Những chi phí khác của tôi như quần áo, ăn trưa... đều được giữ ở mức tối thiểu. Chuyến tàu chúng tôi đi hàng ngày, Naomi mua vé hạng nhì còn tôi an phận với hạng ba. Vì Naomi không muốn nấu cơm mà gọi cơm bên ngoài thì đắt quá, tôi thỉnh thoảng tự mình thổi cơm, nấu nướng. Sự sửa soạn này cũng không làm Naomi hài lòng. "Đàn ông ai lại vào bếp, khó coi lắm." Naomi bảo.

"Joji, anh phải mặc cái gì bảnh bao hơn một chút thay vì mấy cái đồ cũ hết năm này qua năm khác. Em không thích thấy mình ăn mặc diện mà anh trông lại thế kia, như thế em không thể đi đâu với anh được."

Nếu không được đi đâu với Naomi thì tôi cũng chẳng vui vẻ gì, nên cực chẳng đã đành mua ít quần áo "bảnh bao" cho bản thân. Những lúc đi chơi với nhau thì tôi phải cùng ngồi ghế hạng nhì với cô ấy. Tóm lại, tôi cũng phải chung phần lãng phí với cô nàng.

Bởi vậy, từ trước khi trả cho Madam Shlemskaya bốn mươi yên một tháng tôi đã phải loay hoay xoay sở với tiền nong rồi. Nếu còn phải mua trang phục nhảy đầm cho Naomi nữa chắc tôi đến chết mất. Lúc cuối tháng, ví tôi có chút tiền mặt, nhưng Naomi vốn không thèm nghe lý lẽ nên nhất định không chấp nhận câu từ chối.

"Nhỡ bây giờ tiêu món này thì đến ngày 30 là hạn thanh toán thì anh sẽ thiếu tiền. Em cũng hiểu phải không?"

"Thiếu thì đã sao? Việc đâu khắc có đó."

"Em nói thế là có ý gì. Không thể đâu khắc có đó được."

"Thế sao chúng mình còn học nhảy?... Thôi, nếu đã thế, kể từ mai em không đi đâu hết." Đôi mắt Naomi rưng rưng, cô nàng nhìn tôi oán trách và bĩu môi làm thinh.

"Naomi, em giận à? Naomi? Quay ra đây nào." Đêm ấy trên giường, Naomi quay lưng lại với tôi vờ ngủ, tôi lay vai cô ấy. "Quay lại đây, Naomi." Tôi nhẹ nhàng xoay cô lại như lật cá rán về phía mình. Cơ thể mềm mại không kháng cự của cô nàng ngoan ngoãn đối diện với tôi, đôi mắt cô mở hé.

"Chuyện gì vậy? Em vẫn giận à?"

Cô nàng không đáp.

"Nào, đừng giận nữa. Anh sẽ cố xoay sở."

Vẫn không trả lời.

"Nào, mở mắt ra." Tôi vừa nói vừa lật mí mắt đang run run của Naomi. Đôi mắt tròn sưng húp lộ ra như viên ngọc nằm trong vỏ trai rất tỉnh táo nhìn thẳng vào mặt tôi.

"Anh sẽ dùng tiền đó để mua đồ cho em, được không nào?"

"Nhưng mà nhỡ anh thiếu tiền thì sao?"

"Không sao, anh sẽ tìm cách."

"Nhưng anh sẽ làm gì?"

"Anh sẽ bảo người nhà gửi tiền lên."

"Người nhà anh có gửi tiền không đấy?"

"Sao lại không. Anh chưa bao giờ gây chuyện, chắc chắn mẹ sẽ hiểu cho anh. Nhà có hai người, phải chi tiêu bao nhiêu thứ."

"Thật sao? Nhưng xin mẹ thì có việc gì không?" Naomi nói ra vẻ quan ngại lắm, nhưng từ lâu tôi biết tỏng cô nàng nghĩ đấy là việc tôi cần làm. Tôi nói đúng những gì Naomi muốn nghe.

"Không việc gì đâu, chẳng qua trước đó anh không làm, vì làm thế là đi ngược lại với quy tắc của anh."

"Vậy tại sao anh lại thay đổi nguyên tắc của mình?"

"Thấy em khóc anh thương."

"Thật á?" Naomi vồng ngực lên như một con sóng cuộn về bãi biển. "Em khóc á?" Cô nàng hỏi, ngượng ngùng mỉm cười.

"Em bảo em sẽ không đi đâu hết, mắt thì rưng rưng. Em lúc nào cũng là một đứa trẻ hư, phải không hả bé con của anh."

"Papa của em ơi! Papa yêu dấu!" Cô quàng tay quanh cổ tôi. Như một nhân viên bưu chính vội vã hủy một loạt thư, cô nàng cuồng nhiệt áp môi vào trán, vào má, trên mí mắt, sau tai và từng xăng ti mét da mặt tôi. Điều này đem đến cho tôi một cảm giác nhẹ nhàng đê mê như vô vàn cánh hoa trà trĩu sương mềm mại đang rơi xuống khuôn mặt mình, khiến tôi tỉnh mà như mơ thấy đầu mình chìm trong hương thơm của những cánh hoa.

"Cái gì thế, Naomi? Em làm gì mà điên quá vậy..."

"Phải... Hôm nay anh dễ thương đến nỗi làm em phát điên đấy... Anh khó chịu à?"

"Khó chịu? Ô không, anh vui lắm, vui đến mức cũng phát điên luôn. Vì em, anh nguyện hi sinh bất cứ thứ gì... Sao vậy? Lại khóc nữa à?"

"Cảm ơn, Papa. Em biết ơn Papa của em, nên em khóc. Em không kiềm lại được. Anh có hiểu không? Anh muốn con gái nín không? Nếu anh muốn em nín thì lau nước mắt cho em đi."

Naomi rút mấy tờ giấy ăn từ trong kẽ áo kimono ra đặt vào tay tôi. Cô vẫn nhìn tôi đăm đăm. Tôi chưa kịp lau mắt cho Naomi thì đôi mắt ấy lại rưng rưng nữa. Đôi mắt ướt lệ trong veo làm sao! Ước gì tôi có thể kết tinh những giọt lệ đẹp đẽ của nàng để giữ làm của riêng mãi mãi. Đầu tiên tôi lau má Naomi, cẩn thận không chạm vào những giọt nước mắt căng tròn, tôi lau quanh mắt cô nàng. Làn da bị kéo căng rồi chùng xuống khiến những giọt lệ vỡ ra thành hình hài khác nhau lúc thì là thấu kính lồi khi lại lõm, rốt cuộc chúng vỡ tan và chảy dài trên gò má mới được lau, để lại những dải óng ánh trên làn da cô. Tôi lau má Naomi lần nữa, xoa xoa đôi mắt ướt của cô nàng, trong lúc cô nàng sụt sịt thì đưa khăn giấy lên mũi Naomi. "Hỉ mũi nào!" Tôi bảo. Cô nàng hỉ mũi mấy cái, mỗi lần vang lên như tiếng kèn.

Ngày hôm sau, Naomi đi Mitsukoshi với hai trăm yên của tôi. Trong giờ ăn trưa, lần đầu tiên tôi viết thư xin tiền mẹ. Tôi nhớ mình đã viết: "Hai, ba năm vừa rồi vật giá tăng chóng mặt, nên chúng con dù ăn ở không hề hoang phí nhưng chi tiêu hàng tháng vẫn áp lực lắm. Sống ở thành phố chẳng dễ dàng..."

Tôi phát hoảng thấy mình đã thành ra liều lĩnh đến mức có thể nói dối không chớp mắt như thế với mẹ đẻ. Nhưng mẹ không chỉ tin tôi, mà còn thể hiện tình cảm với Naomi trong bức thư hồi âm hai, ba hôm sau nữa. "Mua kimono cho Naomi nhé," bà viết như vậy và gửi kèm một tờ chi phiếu một trăm yên, nhiều hơn số tiền tôi yêu cầu.

Mười

Buổi khiêu vũ ở El Dorado diễn ra vào tối thứ Bảy và dự kiến sẽ bắt đầu lúc bảy rưỡi. Tôi từ sở về nhà lúc năm giờ thì thấy Naomi vừa đi tắm xong, đang bận rộn trang điểm.

"Joji, đồ may xong rồi." Vừa thấy bóng tôi trong gương cô nàng nói ngay. Naomi duỗi cánh tay về phía sau, chỉ về hướng chiếc sofa nơi cô đã trải chiếc kimono và đai lưng một mảnh mà cô vừa đặt hàng vội từ Mitsukoshi về. Bộ kimono chần bông hai lớp may bằng lụa crepe màu đỏ thẫm với hoa văn là những bông hoa vàng và lá xanh. Trên đai lưng bản lớn có hình những chiếc thuyền ngắm cảnh kiểu cổ đang trôi trên những ngọn sóng nhỏ thêu bằng chỉ bạc.

"Sao? Anh thấy em chọn khéo chứ?" Tán phấn trắng lên hai bàn tay xong, cô vừa nói vừa vỗ liên hồi hai tay lên bả vai và gáy.

Thật lòng mà nói thì chất vải mềm mại lả lướt không ăn nhập với đôi vai đầy đặn, cái hông nở và bộ ngực lớn của Naomi. Muslin hay lụa thường đem lại cho Naomi vẻ đẹp Á-Âu đặc trưng lạ mắt nhưng một bộ kimono trang trọng như thế này chỉ tổ khiến cô nàng trông thô thiển. Với lại, khi mặc kiểu họa tiết màu mè, nom Naomi càng giống loại gái làng chơi chuyên bắt bồ với thủy thủ ngoại quốc ở Yokohama. Cô ấy ưng ý lắm nên tôi chẳng muốn nói gì, song nghĩ đến việc bị thiên hạ nhìn thấy mình cặp kè với một người đàn bà ăn mặc diêm dúa như vậy trên tàu hay trên sàn nhảy mà tôi phát ớn.

Mặc quần áo xong, Naomi bảo: "Joji, anh sẽ mặc bộ suit lam nhé." Ngay lập tức cô nàng lấy bộ đồ ra phủi bụi và là.

"Anh thích bộ màu nâu hơn."

"Joji, anh đúng là chả biết gì!" Cô nàng mắng mỏ, nhìn tôi giận dữ. "Đi dự tiệc tối thì phải mặc đồ suit lam thẫm hoặc đồ tuxedo. Với lại cũng không được dùng cổ áo mềm, phải đeo cổ áo hồ cứng. Cô nàng nói tiếng Ăng-lê: "Như thế gọi là 'etiquette' 25 [25] , từ giờ anh phải nhớ nghe chưa."

"Như thế mới đúng kiểu à?"

"Chứ còn gì. Có vậy mà cũng không biết thì sao anh có thể sắm vai làm một quý ông thanh lịch? Bộ suit của anh bẩn lắm, nhưng đồ Tây thì miễn giữ được phom dáng, không nhăn nheo nhàu nhĩ là được. Kìa, em chuẩn bị đâu ra đấy cho anh rồi, tối nay anh sẽ mặc bộ đó. Với lại anh phải may bộ tuxedo sớm đi. Nếu không em không khiêu vũ với anh đâu."

Cà vạt phải màu chàm hoặc đen, nhưng đeo nơ bướm thì hơn; giày phải bằng da bóng, nếu không được thế thì cũng phải là loại giày đen thường (giày da màu đỏ không ăn nhập); bít tất lụa là nhất nhưng tất nào cũng được miễn là đen tuyền... Chẳng biết Naomi nghe những thông tin ấy ở đâu, nhưng cô nàng quan tâm đến từng chi tiết trong việc sửa soạn quần áo của tôi. Phải một lúc lâu sau hai đứa mới rời khỏi nhà.

Khi chúng tôi đến thì đã quá bảy rưỡi, tiệc khiêu vũ đã bắt đầu. Có thể nghe thấy tiếng ban nhạc Jazz đang chơi ầm ĩ trong lúc lên cầu thang bước vào sảnh, vốn là phòng ăn sau khi đã dọn dẹp hết bàn ghế đi. Ngoài lối vào là tấm bảng bằng tiếng Anh: "Special Dance – Admission: Ladies Free, Gentlemen ¥3.00 26 [26] ." Một người bồi bàn thu phí vào cửa. Vì đây chỉ là quán cà phê nên "sảnh" chẳng rộng mấy. Tôi thấy khoảng mười đôi đang khiêu vũ, đủ khiến cho cái chỗ này trông đã khá đông rồi. Bàn ghế được bố trí thành hai hàng ở một bên phòng. Ý tưởng xem ra là sau khi mua vé vào cửa thì khách khứa tự kiếm chỗ ngồi, thỉnh thoảng ngồi nghỉ trong lúc nhìn các cặp khác khiêu vũ. Vài nhóm đàn ông đàn bà tôi không quen đang ngồi nói chuyện. Khi Naomi vào phòng, họ thì thầm với nhau vẻ lén lút, săm soi trang phục phô trương của cô nàng với ánh mắt lạ lẫm, ngờ vực, nửa thù địch nửa khinh thường chỉ có thể có trong hoàn cảnh ấy. Tôi có cảm giác họ đang nói: "Này, nhìn quý cô mới bước vào kìa!" và "Các vị nghĩ gì về thằng ngốc cô ta mang theo vậy?"

Tôi nhận thấy rõ ràng ánh mắt của họ không dừng lại ở Naomi mà còn cả ở tôi, bởi tôi đang núp sau lưng cô. Tiếng nhạc vọng lên ù ù trong tai, tôi thấy những người dự tiệc đang khiêu vũ, người nào người nấy đều điệu nghệ hơn tôi, họ đã xếp thành một vòng tròn lớn và đi vòng quanh. Trong lúc đó tôi tự nhẩm rằng mình chỉ có hơn ba mét bẻ đôi, đen trùi trũi, răng khấp khểnh, trên người là bộ vest màu lam hai năm tuổi, không còn đẹp như mới từ lâu rồi. Tôi đỏ bừng mặt và run rẩy. Tôi tự nhủ sẽ không bao giờ bén mảng đến một nơi thế này nữa.

"Đứng đây chả tích sự gì... Đi thôi... ra chỗ mấy cái bàn..." Chắc Naomi cũng xấu hổ, cô nàng thì thào, dí miệng vào tai tôi.

"Ừ, thế theo em mình có nên đi cắt ngang qua mấy người này không?"

"Em nghĩ không sao đâu..."

"Nhưng ngộ nhỡ va vào ai đó thì sao?"

"Thì cẩn thận để không va vào là được... Kìa, ông kia vừa đi qua. Ổn rồi. Đi nào."

Tôi theo đuôi cô băng qua đám đông. Chân tôi run lẩy bẩy, sàn nhà thì trơn, băng qua bên kia căn phòng một cách an toàn không phải chuyện dễ. Tôi nhớ là Naomi có cằn nhằn tôi một lần lúc tôi suýt thì ngã sấp mặt đánh ầm.

"Có chỗ trống. Xí chỗ bàn đó đi." Naomi bạo hơn tôi, dương dương đi qua đám đông đang săm soi tới một chiếc bàn ở góc xa. Tuy rất mong chờ tối ngày hôm nay nhưng cô nàng không muốn khiêu vũ vội. Naomi có vẻ sốt ruột khi lấy cái gương từ túi xách ra và dặm lại son phấn, rồi cô thì thầm: "Cà vạt của anh bị xoắn về bên trái" trong lúc vẫn nhìn lên sàn nhảy.

"Naomi, Hamada ở đây phải không?"

"Đừng gọi 'Naomi', anh phải gọi là 'tiểu thư Naomi'." Cô ả lại càu nhàu. "Hama có ở đây, cả Ma-chan nữa."

"Đâu cơ?"

"Đằng kia..." Đột nhiên cô nàng hạ giọng. "Chỉ tay là bất lịch sự. Đó, đang khiêu vũ với cô ả váy hồng. Ma-chan đó."

"Chào," Ma-chan nói, di chuyển về phía chúng tôi và cười toe toét qua vai bạn nhảy. Người đàn bà mặc váy hồng dáng cao ráo, nở nang và cánh tay thuôn dài đầy đặn của cô ta được phơi bày toàn bộ. Mái tóc chấm vai của cô dày, đen nhánh, không chỉ mọc tốt mà còn nặng nề và trĩu xuống, xoăn tít mù và được tô điểm bằng một cái ruy-băng quấn quanh đầu và vắt ngang trán. Hai má cô gái đỏ au, đôi mắt cô to, cặp môi cô dày, nhưng khuôn mặt trái xoan và cái mũi dài, thanh của cô lại thuần chất tranh ukiyo-e Nhật Bản. Tôi hay săm soi gương mặt phụ nữ, và quả thật chưa bao giờ nhìn thấy khuôn mặt nào khó coi thế này. Tôi nhận ra người đàn bà ấy hẳn là đau khổ bởi khuôn mặt Nhật Bản của mình nên đã phải vất vả lắm để trông giống như người Tây. Cô ta đã bôi trắng tất cả những phần da lộ ra ngoài cho đến khi trông như vừa ngã vào đống bột gạo, và cô trang điểm đôi mắt bằng phấn màu ngọc bích sáng bóng lên. Màu đỏ tuơi trên má cô rõ ràng là dùng son tô vào. Chẳng may với cái ruy-băng quấn quanh đầu, nhìn cô như con ngáo ộp.

"Naomi..." Tôi nói không suy nghĩ. Tự đính chính lại thành "Tiểu thư Naomi", tôi tiếp tục: "Đấy là một quý cô hả?"

"Vâng, đúng đấy. Nhưng cô ta nhìn như gái điếm vậy."

"Em có quen cô ta không?"

"Không, nhưng em đã nghe Ma-chan kể về cô ta. Anh thấy cái ruy-băng chứ? Lông mày cô ả cao tít lên trán, nên phải đeo cái ruy-băng ấy che đi rồi vẽ thêm hàng chân mày giả ở dưới. Nhìn kỹ nhé, lông mày cô ả là đồ rởm."

"Nhưng khuôn mặt cô ấy có xấu đâu.Việc gì phải tô trát xanh xanh đỏ đỏ thế."

"Tại ngu nên mới tô vẽ thế." Naomi tuyên bố bằng cái giọng tự mãn thường lệ. Xem ra cô nàng đã lấy lại được sự tự tin. "Mà ả ta cũng chả đẹp đẽ gì. Quan niệm của anh về cái đẹp là như thế đấy à?"

"Đẹp thì không, nhưng mũi cô ấy vừa cao vừa thanh, vóc dáng không đến nỗi tệ. Trang điểm kiểu thường là xinh chán rồi."

"Eo ôi! Xinh á? Anh lố lăng vừa thôi! Bản mặt đó đâu chẳng thấy. Nhìn cách ăn mặc của cô ta kìa. Người khác muốn học đòi cho giống Tây em mặc kệ, nhưng cô ta chẳng hề ra dáng Tây tí nào. Thảm hại. Đúng là con khỉ."

"Này, cái cô đang nhảy với Hamada trông quen thế?"

"Lại chẳng quen. Haruno Kirako ở nhà hát Đế Quốc đấy."

"Thật à? Vậy Hamada có quen biết cô ấy không?"

"Quen chứ. Cậu ta nhảy giỏi, nên gặp gỡ nhiều nữ diễn viên lắm." Mặc một bộ vest màu nâu sẫm màu, chân đi đôi giày da bê và mang ghệt mắt cá, Hamada rõ ràng là vũ công điệu nghệ nhất trên sàn nhảy. Quá trớn ở chỗ anh ta áp khuôn mặt mình vào mặt bạn nhảy. Chắc chắn đây là một kiểu khiêu vũ. Vóc dáng Kirako mảnh mai với những ngón tay ngà thon thả, trông cô như đang ưỡn ra để ngã vào vòng tay vững vàng của Hamada. Ở đây trông cô còn đẹp hơn cả trên sân khấu trong bộ kimono quyến rũ, lộng lẫy với thắt lưng bản lớn bằng gấm damask với hình thêu rồng màu hoàng kim và xanh lục trên nền đen.

Cao hơn Kirako nên Hamada nghiêng đầu xuống một góc, tai anh chàng chạm vào tóc mai của cô. Trông anh ta như đang ngửi tóc Kirako vậy. Còn phần Kirako, cô ta dí trán vào má Hamada với lực đủ mạnh để tạo nên nếp nhăn ở khóe mắt. Hai cái đầu và bốn con mắt nhấp nháy cũng liên tục khiêu vũ, không rời nhau dù chỉ một khoảnh khắc dù thân thể họ không chạm vào nhau.

"Joji, anh có biết kiểu nhảy đó không?"

"Không, mà nhìn không đứng đắn lắm nhỉ?"

"Chẳng những không đứng đắn mà còn tục tĩu nữa." Cô nàng gằn từng chữ. "Cái đó gọi là cheek dancing. Ở những nơi tử tế không được khiêu vũ kiểu đó. Bên Mỹ á, em nghe nói cứ thử nhảy thế là bị đuổi ngay. Hama-san không tệ, nhưng tính hắn thích khoe khoang."

"Cô kia cũng nhảy theo còn gì."

"Hừ, anh mong đợi gì ở mấy cô đào hát? Lẽ ra không nên để bọn đào kép vào đây. Cứ làm ăn thế này, con gái nhà lành sẽ chẳng thèm đến nữa."

"Chả có anh chàng nào mặc suit xanh nước biển, thế mà em cứ nhặng xị lên. Xem Hamada mặc gì kìa." Ngay từ đầu tôi đã nhận thấy điều này. Ra vẻ biết tuốt, Naomi ép tôi mặc bộ suit xanh thẫm bởi cái etiquette cô nàng hóng hớt được. Nhưng trong buổi khiêu vũ, chỉ có hai, ba người mặc đồ màu xanh nước biển, còn tuxedo thì tuyệt nhiên chẳng có ma nào.Những người đàn ông khác mặc suit thời trang với màu sắc lạ.

"Rồi, như ng Hama làm sai. Phải mặc màu xanh lam mới đúng."

"Em cứ bảo thế, nhưng nhìn ông Tây kia kìa. Anh ta mặc đồ bằng vải đũi. Chắc mặc thế nào cũng chẳng quan trọng đâu mà."

"Không đúng! Dù cả thiên hạ sai, thì việc mình mình vẫn phải làm cho đúng. Gã Tây ấy sở dĩ ăn mặc kiểu đó là vì người Nhật không biết đường ăn mặc. Với cả Hama thì đặc biệt vì hắn dày dặn kinh nghiệm, khiêu vũ giỏi. Chứ anh mà không ăn bận chỉnh tề thì trông khiếp hãi lắm."

Trên sàn nhảy, nhịp điệu các động tác chậm lại rồi dừng hẳn, tiếng vỗ tay nồng nhiệt vang lên. Dàn nhạc đã ngưng lại nhưng các vũ công còn muốn nhảy tiếp, người nhiệt tình nhất huýt sáo, dậm chân và nói "Encore! 27 [27] ". Âm nhạc nổi lên và người người lại dập dìu. Một lúc sau nhạc dừng lại, có thêm nhiều tiếng đòi encore nữa. Các yêu cầu lặp lại hai hay ba lần cho đến khi vỗ tay đến mấy cũng không suy suyển được các nhạc công. Sau đó, nam giới tháp tùng bạn nhảy nữ về bàn như các vệ sĩ. Hamada và Ma-chan hộ tống Kirako và cô Váy Hồng đến bàn của mỗi người, mời họ an tọa, lịch sự cúi chào và sau đó qua chỗ chúng tôi ngồi.

Hamada bảo: "Chào buổi tối. Các vị đến khá trễ phải không ạ?"

"Sao thế, đằng ấy không nhảy à?" Ma-chan nói giọng lỗ mãng quen thuộc. Anh chàng đứng ngay sau lung Naomi, đứng dòm xuống bộ trang phục diễm lệ của cô nàng. "Nếu chưa có hẹn với ai, thì bài kế nhảy với tớ nhé?"

"Thôi ạ, cám ơn. Đằng ấy vụng lắm."

"Điêu. Tớ học chui nhưng tớ biết khiêu vũ đấy nhé. Buồn cười không chứ?" Cậu chàng phổng mũi, cười khúc khích vẻ gợi ý và thô thiển. "Năng khiếu đấy đằng ấy ạ!"

"Gớm, xoen xoét vừa thôi cha nội. Nhìn đằng ấy với con mẹ váy hồng kia nhảy nhót trông rõ ngứa mắt." Giọng điệu Naomi bỗng nhiên cộc cằn đến ngỡ ngàng lúc cô nói chuyện với cậu kia.

"Xấu lắm à?" Ma-chan gãi đầu ngượng ngập, mắt liếc Váy Hồng đang ngồi ở một bàn cách chỗ chúng tôi một đoạn. "Tớ nghĩ mình bị khớp giống mọi người, nhưng mà thật tớ chả hợp với chị ta, nhảy gì rõ là máu, tới đầy mà ăn diện thế đấy."

"Con mẹ đó đúng là khỉ xổng chuồng."

"Khỉ? Hay đấy. Chị ta là con khỉ, đúng thật."

"Đúng là cạ cứng của mình. Mà đằng ấy rủ rê con mẹ ấy đến à? Ma-chan, nhìn con mẹ ấy đến gớm, đằng ấy phải bảo cho nó biết đi chứ. Cái bản mặt đó không thể giống Tây được đâu. Có chữ Nhật Bản, Nhật Bản chính hiệu viết trên mặt kìa."

"Nói cách khác, cố quá thành quá cố."

"Chuẩn rồi, thân là con khỉ có cố cũng chẳng thành người được. Có những người mặc đồ Nhật mà vẫn Tây đó đằng ấy ạ."

"Như Naomi chứ gì?"

Naomi bật ra tiếng cười ngang ngược bằng giọng mũi. "Chính xác, tớ giống người Âu hơn đứt con mẹ đấy."

"Kumagai." Hình như để giữ kẽ trước tôi, Hamada gọi Ma-chan bằng họ. Hắn ta có vẻ hơi băn khoăn do dự. "Kumagai, cậu chưa gặp anh Kawai bao giờ phải không?"

"Chưa. Nhưng tớ biết mặt anh ấy rồi..." Ma-chan, bây giờ là "cậu Kumagai" ném vào tôi một cái nhìn mỉa mai từ sau ghế của Naomi nơi cậu ta đang đứng. "Xin tự giới thiệu. Em là Kumagai Seitaro."

"Tên thật Kumagai Seitaro, biệt hiệu Ma-chan." Naomi ngước nhìn Kumagai. "Này Ma-chan, tự giới thiệu tử tế hơn một chút đi."

"Thôi xin kiếu... Chi tiết mời anh cứ hỏi tiểu thư Naomi."

"Gớm chết! Làm sao tớ biết chi tiết cơ chứ?"

Tôi thấy khó ở khi bị bao vây bởi đám này nhưng Naomi đang vui, nên tôi cũng chẳng còn cách nào ngoài mỉm cười bảo: "Cậu Hamada, cậu Kumagai, mời các cậu qua đây ngồi với chúng tôi."

"Joji ơi, em khát. Mua cái gì uống đi anh. Hama, anh muốn gì? Chanh muối nhé?"

"Anh uống gì cũng được..."

"Còn Ma-chan?"

"Nếu đằng ấy bao thì tớ gọi whisky soda."

"Khiếp. Tớ ghét bọn rượu chè. Bọn mồm thối."

"Thế thì đã sao? Người ta bảo đó là một phần của sức hấp dẫn ở đàn ông."

"Người ta nào bảo? Con khỉ kia à?"

"Úi cha, bị bắt quả tang rồi. Chịu thua cậu đấy."

Không thèm để ý đến người xung quanh, Naomi ngồi ngất ngư ngả trước nghiêng sau cười ha hả. "Joji, anh gọi bồi bàn nhá. Một ly whisky soda, ba ly chanh muối... Ý, khoan! Khoan! Bỏ chanh muối đi. Em thích cocktail trái cây."

"Cocktail trái cây?" Tôi tự hỏi thế quái nào Naomi lại biết về món đồ uống tôi chưa nghe tên bao giờ. "Nếu là cocktail thì phải có rượu đúng không?"

"Làm gì có hả Joji. Anh thì biết gì. Hama-chan, Ma-chan, nghe này. Ông anh đây nhà quê lắm." Naomi dùng ngón trỏ vỗ nhẹ lên vai tôi khi nói chữ "ông anh". "Cho nên đi khiêu vũ với ông này hả, buồn cười dễ sợ. Mới một phút trước choáng quá ông ý còn suýt ngã đấy."

Hamada bảo vệ tôi: "Sàn trơn lắm. Ai mới vào chẳng thấy lạ, một khi quen rồi là anh sẽ thoải mái như ở nhà ngay."

"Thế em thì sao? Em có thoải mái như ở nhà không?"

"Em thì khác, Naomi. Em bạo dạn... về khoản giao tiếp em là thiên tài rồi."

"Anh cũng là một dạng thiên tài đấy anh Hama."

"Ai, anh cơ á?"

"Chứ sao, anh kết bạn với Haruno Kirako mà bọn này không biết gì cả."

"Đúng vậy." Kumagai dẩu mỏ, đầu gật gù. "Hamada, anh đã diễn trò làm thân với Kirako chưa đấy?"

"Đùa vừa thôi. Tôi có làm mấy chuyện đó đâu."

"Chống chế đến đỏ cả mặt, dễ thương chưa kìa." Naomi nói. "Anh cũng có tí chân thật đấy nhỉ... Ê. Hama, sao không gọi Kirako sang đây? Nào, gọi cô ấy qua đi! Giới thiệu em với cô ấy nữa!"

"Để em nhạo báng cô ấy hả? Anh không đỡ được miệng lưỡi sắc bén của em đâu."

"Đừng lo, em không chọc ngoáy người ta đâu. Gọi đi anh. Càng đông càng vui mà."

"Tớ có nên gọi cả khỉ cái nữa không?"

"Ừ ừ, gọi đi. Ma-chan, gọi cả con khỉ cái ra đây. Cùng ngồi với nhau nào." Naomi quay sang Kumagai.

"Được. Nhưng nhạc nổi lên rồi. Nhảy với cậu một bài rồi tớ sẽ gọi bà chị ấy."

"Tớ cóc muốn nhảy với đằng ấy đâu nhé Ma-chan, nhưng lỡ đâm lao thì phải theo lao thôi."

"Cậu là ai mà nói vậy chứ? Mới ti toe sơ đẳng thôi nhé."

"Nào, Joji, em sắp khiêu vũ, anh xem nhé. Em sẽ khiêu vũ với anh sau."

Chắc mặt tôi bấy giờ lộ vẻ lạ lẫm, buồn phiền nhưng Naomi cứ nhảy lên khoác vai cậu Kumagai kia, hòa cùng dòng người khiêu vũ lại bắt đầu những bước nhảy uyển chuyển.

"À, đây là bài nhảy thứ bảy, điệu foxtrot." Hamada nói, rút tờ chương trình trong túi áo ra. Bị bỏ lại một mình với tôi, cậu chàng hình như không biết phải nói chuyện gì. Cậu ta tần ngần đứng dậy: "Anh thứ lỗi, em đã hẹn khiêu vũ bài này với Kirako."

"Không sao. Cậu cứ mặc tôi."

Sau khi ba người đã đi cả, phục vụ bàn đến cùng một ly whisky soda và món "cocktail trái cây". Tôi chẳng có gì để làm ngoài ngồi một mình với bốn cái ly đồ uống trước mặt và nhìn xa xăm vào cảnh tượng trên sàn nhảy. Dĩ nhiên tôi đến không phải để nhảy nhót, mà cốt là để ý xem Naomi có hơn người ở một nơi như thế này không và Naomi khiêu vũ giỏi đến thế nào, nên ở đây tôi thấy thoải mái hơn là trên sàn nhảy. Tự do tự tại, tôi háo hức dõi theo thân hình Naomi nhấp nhô lên xuống giữa sóng người.

Naomi khiêu vũ giỏi! Tôi tự nhủ. Không có gì phải xấu hổ... Mỗi lần tôi để Naomi tự ý làm những việc thế này, cô nàng đều giỏi cả.

Tay áo dài sặc sỡ tung bay và nhảy múa mỗi khi Naomi nhón chân quay vòng trong đôi giày khiêu vũ nhỏ xinh và bít tất dạ hội màu trắng. Theo mỗi bước chân của Naomi, tà áo kimono bay lên rung rinh như cánh bướm. Cô nàng nổi bật trong đám đông về mọi chi tiết, như một đóa hoa: những ngón tay trắng muốt đang ôm lấy vai Kumagai tựa ngón tay của nàng geisha cầm cần gảy đàn koto; thắt lưng thêu bản to, dày ôm lấy thân trên của Naomi. Gáy, nét mặt nhìn nghiêng, mái tóc của Naomi... bây giờ nhìn cô nàng tôi nhận ra trang phục truyền thống có nét hấp dẫn riêng. Và có lẽ nhờ bà chị Váy Hồng và những phụ nữ hoa hòe hoa sói khác mà thị hiếu lòe loẹt của Naomi ban nãy còn làm tôi thầm lo lắng hóa ra cũng không đến nỗi rẻ tiền lắm.

"Ôi nóng quá! Anh thấy thế nào hả Joji? Anh có xem em khiêu vũ không?" Bản nhạc đã kết thúc, Naomi về bàn và với lấy ly cocktail hoa quả.

"Ờ, anh đã xem rồi. Không thể tin được đây là lần đầu em khiêu vũ."

"Thật sao? Thế thì bài tiếp theo em sẽ khiêu vũ với anh. Điệu one-step. Được không? Điệu one-step dễ mà."

"Còn những người khác đâu, Hamada và Kumagai?"

"Đang đến. Mấy anh chàng đó sẽ kéo theo cả Kirako với con khỉ kia nữa. Anh nên gọi thêm hai ly cocktail."

"Anh nhớ rồi. Cô Váy Hồng đang khiêu vũ với một người Tây kìa."

"Vâng, lố quá nhi?" Naomi uống một ngụm cocktail cho khỏi khô miệng. "Chẳng phải bạn bè gì mà cũng bước ngay tới mời con khỉ đó. Thấy không? Gã Tây đang chơi xỏ chị ta. Chưa được giới thiệu mà dám làm thế! Hắn tưởng cô ả là gái điếm chăng."

"Sao cô ta không từ chối?"

"Từ chối thì buồn cười lắm, cô ta không từ chối đâu vì đấy là người Tây mời kia mà! Đồ ngu. Nhục mặt!"

"Em đừng có khắt khe như thế. Nghe em ăn nói kiểu đó anh thấy khó chịu lắm."

"Rồi rồi, em biết mình đang làm gì. Một người đàn bà như thế phải nói cho mà biết. Nếu không cô ta sẽ gây rắc rối cho tất cả chúng ta. Ma-chan cũng nói vậy – cô ta đi quá trớn rồi, nó sẽ nhắc nhở cô ả."

"Ừ, thôi thì cứ cho là đàn ông nhắc nhở cô nàng là được, nhưng..."

"Suỵt! Hama-chan với Kirako đến kìa. Khi phụ nữ đến thì anh phải đứng dậy."

"Để anh giới thiệu em nhé." Hamada đứng trước mặt chúng tôi như một người lính chào cờ. "Đây là tiểu thư Haruno Kirako."

Những lúc thế này tôi lấy nhan sắc của Naomi ra làm chuẩn – cô này so với Naomi thì hơn hay kém? Một cách duyên dáng và nhí nhảnh, Kirako bước lên từ sau lưng Hamada với một nụ cười bình thản. Có lẽ Kirako nhỉnh hơn Naomi một, hai tuổi gì đó, nhưng sức sống và vẻ thiếu nữ thì không khác biệt với Naomi. Ngoài ra, trang phục lộng lẫy của cô ăn đứt Naomi.

"Rất vui được làm quen." Cô nói một cách khiêm nhường, đôi mắt thông minh, sáng láng xoe tròn nhìn xuống và cô hít nhẹ vào trong lúc cúi đầu chào. Phong thái của cô đúng như kỳ vọng đối với một diễn viên, không hề thô lỗ như Naomi.

Naomi đi quá giới hạn của sự sinh động, cái gì cô nàng làm cũng thô bạo. Lời ăn tiếng nói của cô ấy thường tục tằn, ngổ ngáo và thiếu sự dịu dàng nữ tính. Nói tóm lại Naomi là con thú hoang dã, trong khi Kirako cái gì cũng tinh tế – từ cách nói chuyện đến ánh mắt, cách cô nghiêng đầu, nhấc tay. Cô tạo ấn tượng như một bảo vật được mài dũa hết sức cẩn thận bằng một tay nghề thượng thừa. Chẳng hạn như khi ngồi xuống bàn cầm ly cocktail lên, từ bàn tay đến cổ tay Kirako trông thanh thoát tuyệt trần, nhẹ nhàng đến độ tưởng như không đỡ nổi sức nặng của ống tay áo mềm mại đang rủ xuống. Sự láng mượt của làn da và vẻ hồng hào tươi nhuận của Kirako không hề kém cạnh Naomi, tôi không biết bao nhiều lần đảo hai con mắt ngó hai đôi bàn tay đang đặt trên bàn. Nhưng khuôn mặt của họ rất khác nhau – Nếu Naomi là Mary Pickford, là cô gái Yankee 28 [28] , thì cô kia là một mỹ nhân Pháp hoặc Ý tinh tế, duyên dáng và chỉ có chút lả lơi mà thôi. Nếu họ là hoa thì Naomi nở nơi đồng nội, Kirako bung cánh trong nhà. Cái mũi nhỏ trên gương mặt tròn trịa, tươi tắn của cô thì chao ôi thanh thoát và gần như trong suốt! Ngay cả trẻ sơ sinh cũng không có cái mũi như thế, may ra con búp bê chế tác bởi nghệ nhân tài hoa nhất mới sở hữu chiếc mũi thanh nhã tới vậy. Cuối cùng tôi để ý hàm răng của Kirako: Naomi lúc nào cũng tự hào về hàm răng của mình nhưng răng Kirako thì tựa chuỗi ngọc trai, đôi môi cô đỏ tươi như ruột dưa hấu.

Tôi thấy mình nhỏ nhoi hèn mọn và cả Naomi chắc cũng thấy vậy. Lúc Kirako nhập hội thì bỗng Naomi bỏ luôn thái độ hống hách. Chằng những không đem Kirako ra làm trò cười, mà Naomi còn im lặng. Tại bàn mọi người hoàn toàn không còn chuyện gì mà nói nữa. Nhưng Naomi là loại người cay cú ăn thua, nên đã gọi Hamada kéo Kirako sang. Rốt cuộc, sau khi lấy lại sự bạo dạn hàng ngày cô nàng nói: "Anh Hama, đừng có ngồi đấy chứ, nói gì đi... Tiểu thư Kirako, chị gặp anh Hama lúc nào thế ạ?" Naomi mở lời trước.

"Ô," Kirako nói, đôi mắt trong vắt bỗng sáng lên. "Chỉ mới gần đây thôi ạ."

"Em vừa xem chị khiêu vũ xong." Dưới ảnh hưởng của Kirako, giọng điệu Naomi đã lịch sự hơn. "Chị khiêu vũ đẹp mê ly, chắc là phải luyện tập nhiều lắm."

"Không có đâu. Ừ thì chị tập đã lâu rồi, nhưng xem ra chẳng khá hơn tí nào. Chị vụng lắm."

"Đâu mà. Anh Hama nghĩ sao?"

"Dĩ nhiên là giỏi. Cô ấy học khiêu vũ chính thống ở trường đào tạo diễn viên mà."

"Ô kìa, anh cứ nói vậy." Kirako ngượng ngập nhìn xuống.

"Nhưng chị giỏi thật mà," Naomi kiên quyết. "Em quan sát xung quanh thấy Hama nhảy đẹp nhất trong đám đàn ông, còn chị nhảy đẹp nhất trong đám phụ nữ."

"Ôi chao!"

"Cái gì đây, thi nhảy đầm à? Tớ mới là người giỏi nhất đám đàn ông chứ hả?" Kumagai chen vào giữa đám, tay kéo theo cả cô Váy Hồng.

Theo như Kumagai giới thiệu thì Váy Hồng là con gái của một thương gia ở tỉnh Aoyama. Tên cô ta là Inoue Kikuko, đã hai lăm, hai sáu gì đó, sắp quá tuổi lấy chồng rồi. (Sau này tôi nghe nói cô ta từng lập gia đình hai, ba năm trước nhưng vừa bỏ nhau vì tật mê nhảy đầm.) Rõ là cô nàng muốn khoe cái đẹp nở nang của mình bằng cách mặc bộ váy dạ hội để trần hết cả vai và cánh tay, nhưng nhìn gần, nom cô như một mệnh phụ phốp pháp thay vì một phụ nữ gợi cảm. Tất nhiên đồ Âu thì hợp với người có da có thịt hơn là gầy nhẳng, nhưng vấn đề chính là ở khuôn mặt cô. Như con búp bê Tây bị lắp cái đầu của búp bê Kyoto, trang phục và dáng vẻ của cô không ăn nhập gì với nhau cả. Nếu cô chấp nhận sống chung với lũ thì đã chẳng đến nỗi, đằng này cô lại nhọc lòng tìm đủ phương kế để hòa trộn những thứ ấy với nhau, rốt cuộc từ xinh thành xấu. Bây giờ tôi đã thấy hàng lông mày thật nằm dưới cái băng đô còn cặp chân mày trên hai mắt đúng là giả. Phấn xanh quanh mắt, son đỏ trên má, nốt ruồi, viền môi, sống mũi – hầu như nét gì trên mặt cô cũng là vẽ lên.

"Ma-chan có thích khỉ không?" Bỗng Naomi hỏi.

"Khỉ?"

Kumagai phì cười đáp lại. "Hỏi kỳ cục thế?"

"Ở nhà tớ có hai con khỉ, nếu cậu thích tớ có thể biếu cậu một con. Sao nào? Cậu thích khỉ phải không?"

"Khoan đã. Em nuôi khỉ thật à?" Kikuko nghiêm nghị hỏi.

Mọi người mắc lỡm nên Naomi càng hứng chí làm tới, hai mắt sáng lên. "Có chứ. Tiểu thư Kikuko có thích khỉ không ạ?"

"À, chị thích đủ loại động vật – chó này, mèo này..."

Còn khỉ thì sao?"

"Ừ, cả khỉ nữa."

Cuộc trò chuyện hoạt kê đến mức Kumagai quay sang một bên ôm bụng nén cuời còn Hamada lấy khăn tay che miệng khúc khích, Kirako cũng nhếch mép cười hiểu ý. Nhưng Kikuko, một phụ nữ tốt tính đến đáng ngạc nhiên, có vẻ không nhận ra mình đang bị chế nhạo.

Điệu nhảy thứ tám, một điệu one-step vừa bắt đầu và Kumagai cùng Kikuko đã hướng về sàn nhảy thì Naomi cộc cằn lên tiếng: "Hừ. Bị ngu à? Khéo con mẹ này lấy bông nút kín lỗ tai rồi. Chị cũng thấy vậy đúng không Tiểu thư Kirako?"

"À, ừ thì..."

"Cô ta nhìn không giống khỉ à? Em nói đến khỉ là có mục đích đấy."

"Ôi trời."

"Bị cả hội cười cợt mà còn không biết ý. Chứng tỏ đúng là ngu thật rồi."

Với cái nhìn nửa ngỡ ngàng nửa khinh bỉ, Kirako liếc qua mặt Naomi nhưng chỉ nói "Ôi trời."

« Lùi
Tiến »