Tình Khờ

Lượt đọc: 1136 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Mười một

"Nào, Joji, đến điệu one-step rồi. Bây giờ em sẽ nhảy với anh. Đi nào." Cuối cùng tôi cũng có đuợc cái vinh dự khiêu vũ với Naomi.

Tôi thấy lúng túng nhưng hạnh phúc – đây là cơ hội áp dụng những điều đã học, mà bạn nhảy lại chính là Naomi yêu dấu của tôi. Dù có vụng về đến mức người ta chê cười chăng nữa, thì cái vụng về của tôi càng tôn thêm sự khéo léo của Naomi, thế là tôi thỏa mãn rồi. Ngoài ra tôi cũng có chút sĩ diện. Tôi muốn thiên hạ nhìn mình nói, "Chắc là chồng cô ta đấy." Nói cách khác là muốn khoe với tất cả rằng: "Người đàn bà này là của tôi. Hãy chiêm ngưỡng kho báu của tôi đi!" Ý nghĩ ấy vừa khiến tôi chột dạ, vừa khiến tôi thỏa mãn cực độ. Tôi cảm thấy như mọi sự hi sinh, vất vả mình đã trải qua vì nàng đều được bù đắp xứng đáng.

Cô nàng ra điều như đêm ấy không muốn nhảy với tôi, ít ra là cho đến khi tôi giỏi hơn một tí. Nếu Naomi không muốn, tôi sẽ ngồi im đợi đến khi nàng muốn. Tôi đã hầu như không mong đợi gì cho đến khi bỗng nhiên nàng nói "Em sẽ khiêu vũ với anh". Mấy lời ấy làm tôi sung sướng biết mấy.

Tôi nhớ mình cầm tay Naomi bắt đầu bước thứ nhất, nóng ran vì phấn khích nhưng sau đó thì hoàn toàn mất ý thức không biết trời đất gì nữa. Tôi chẳng nghe thấy tiếng nhạc, chân nam đá chân chiêu; hai mắt mờ đi; tim đập thình thịch. So với khiêu vũ theo những đĩa nhạc trên lầu tiệm Yoshimura thì một trời một vực. Khi đã lọt thỏm giữa biển người này, thật chẳng biết đường tiến hay lui. Cũng lại không biết phải làm gì.

"Joji, sao anh run bắn thế? Bình tĩnh đi nào!" Naomi cằn nhằn bên tai tôi. "Coi chừng! Lại trượt chân kìa! Tại anh quay nhanh quá đấy! Từ từ đã! Em bảo từ từ cơ mà!" Cô nàng càng nói tôi càng bấn loạn. Đến khốn khổ, sàn nhà được đánh bóng loáng cho buổi dạ vũ hôm nay; hễ tôi không để ý mà nhảy như ở trên phòng tập là y rằng bị trượt chân.

"Nào, em đã bảo anh đừng có nhô vai lên cơ mà? Hạ vai xuống! Hạ xuống!" Naomi lắc mạnh bàn tay trong cái siết tay cuồng loạn của tôi và tàn nhẫn đẩy mạnh vai tôi ra. "Sao anh cứ xấn sát sạt vào em thế? Này này, cái vai lại thế rồi!" Chuyện này sẽ kết cục chả ra gì, cứ như chúng tôi khiêu vũ chỉ để Naomi được quát nạt tôi vậy. Tôi ở trong tình trạng thậm chí còn không nghe được những lời cằn nhằn của cô nàng.

"Joji, em chán anh tận cổ rồi!" Naomi giận dữ nói.

Mấy vị khác còn đang mải xin thêm nhạc để nhảy tiếp trong lúc Naomi về bàn bỏ tôi bơ vơ.

"Thôi! Dẹp hết! Không thể nhảy với anh được, Joji ạ. Anh phải về nhà luyện tập thêm đi." Hamada và Kirako đã trở lại, cùng với Kumagai và Kikuko nên bàn chúng tôi lại sôi động; nhưng tôi đang vỡ mộng và buồn khổ đến nỗi chẳng nói được gì trong lúc Naomi đang đem mình ra bêu riếu.

"Nghe cậu mắng như thế thì anh chàng nhát gan làm sao dám khiêu vũ cơ chứ. Đừng nói kiểu ấy nữa. Thôi, nhảy với anh ấy đi. Chiếu cố cho anh ấy đi!" Mấy lời của Kumagai hết sức động chạm đến tôi.

"Chiếu cố cho anh ấy đi?" Ăn nói như thế đấy à? Thằng oắt này nghĩ mình là ai?

"Nào có kém như em nói đâu Naomi." Hamada bảo. "Đầy người khiêu vũ còn chẳng bằng anh Kawai phải không? Tiểu thư Kirako, em có vui lòng nhảy điệu foxtrot tiếp theo với anh Kawai không?"

Vâng, được ạ.” Kirako gật đầu với dáng vẻ khả ái người ta mong đợi từ một nữ diễn viên.

"Không, không, không dám, không dám đâu ạ!" Tôi lắp bắp đến tức cười.

"Dám chứ sao lại không. Anh chớ e dè quá. Tiểu thư Kirako cũng nghĩ vậy phải không ạ?"

"Dạ vâng... Thực tình sẽ ổn thôi mà."

"Không, không được đâu. Tiểu thư vui lòng, để đến khi tôi khá lên hẵng."

"Chị ấy nói sẽ khiêu vũ với anh; anh phải nhận lời chứ." Naomi nói dứt khoát. Cứ như cô nàng nghĩ rằng tôi đang gạt đi một vinh dự mà bản thân tôi còn chả xứng đáng nhận vậy. "Trừ em ra, anh không được phép từ chối khiêu vũ với ai hết. Nhanh lên, điệu foxtrot bắt đầu rồi. Để ý quan sát người khác khiêu vũ sẽ tốt cho anh đấy."

"Will you dance with me 29 [29] ?" Một gã đàn ông đi thẳng đến chỗ Naomi và nói bằng tiếng Anh. Chính là thằng cha ngoại quốc mảnh mai với bộ mặt tự phụ trang điểm trắng lốp ban nãy đã khiêu vũ với Kikuko. Cúi xuống trước mặt Naomi và mỉm cười, hắn nói liến thoắng. Chắc là nịnh nọt gì đó. Tất cả những gì tôi nghe được là mấy tiếng "please, please 30 [30] " trơ trẽn. Naomi có vẻ bối rối, mặt mũi đỏ bừng nhưng không thể nổi giận mà chỉ bẽn lẽn cười. Naomi muốn từ chối nhưng bị khớp, không biết làm thế nào để khước từ bằng tiếng Anh cho nhã nhặn. Gã ngoại quốc được nụ cười của cô nàng khích lệ, xem chừng đã nóng ruột muốn hỏi: "Thế nào?"

"Yes..." Naomi miễn cưỡng đứng dậy, hai má lại càng ửng đỏ hơn cả ban nãy.

"Một phút trước cô nàng còn vênh vênh váo váo, đứng trước mặt gã Tây kia là nhũn ra luôn nhỉ?" Kumagai cạnh khóe.

Kikuko bảo: "Người Tây họ cứ hung hãn làm tới, tôi cũng bó tay."

"Nào chúng mình cùng nhảy đi chứ?" Kirako đang đợi; tôi chẳng biết đáp lại thế nào nữa.

Nói nghiêm túc thì từ trước đến nay, chứ không chỉ có ngày hôm đó, lòng dạ tôi vốn không có người đàn bà nào khác ngoài Naomi. Khi trông thấy gái đẹp dĩ nhiên tôi nhận thức được nhan sắc của nàng nhưng chỉ muốn nhìn ngắm từ xa trong lặng lẽ mà không động chạm gì cả. Madam Shlemskaya là ngoại lệ, nhưng ở trường hợp của bà ta, cái đê mê tôi nếm trải không phải dục vọng tầm thường. Cái cảm giác ấy quá thăng hoa, khó nắm bắt và mơ hồ để gọi là sắc dục. Với lại bà Bá tước cũng khác chúng tôi, bà ấy là người ngoại quốc và là cô giáo khiêu vũ, so với một cô đào Nhật Bản của nhà hát Đế Quốc là Kirako trong bộ trang phục mỹ miều thì bên cạnh bà Bá tước thoải mái hơn. Tuy nhiên, lúc khiêu vũ với Kirako, tôi không ngờ cô ấy nhẹ cân như vậy. Thân thể Kirako êm ái như bông, đôi bàn tay mềm mại như lá non. Cô ấy nhanh chóng nắm bắt bước nhảy cùng tôi dù tôi rất vụng, và tự điều chỉnh như cách những con ngựa thông minh làm quen với người cưỡi. Sự thanh thoát đến mức ấy đem đến một cảm giác dễ chịu không thể diễn tả. Tôi lập tức vui; đôi chân trở nên nhanh nhẹn, tôi lướt đi nhẹ nhõm và dễ dàng như đang cưỡi trên vòng ngựa quay.

Ôi vui quá! Thật là tuyệt diệu, sung sướng biết bao! Tôi tự nhủ.

"Ôi, anh nhảy giỏi ghê. Khiêu vũ cùng anh dễ chịu quá." Giọng Kirako thì thào bên tai tôi trong lúc chúng tôi đi vòng quanh như cối xay. Một giọng nói nhẹ nhàng, mỏng manh, dịu ngọt như chính con người Kirako vậy.

"Đâu có, nhờ tiểu thư dẫn khéo ạ."

"Kìa, không phải đâu mà..."

Một lát sau, cô nói: "Ban nhạc tối nay chơi rất khá anh nhỉ?"

"Vâng."

"Nhạc kém hay, thì kiểu gì khiêu vũ cũng nhạt nhẽo đi mấy phần."

Tôi nhận thấy đôi môi Kirako ngay dưới thái dương mình. Hình như đây là thói quen của cô, giống như khi nhảy với Hamada ban nãy, tóc mai của Kirako cũng đang chạm vào má tôi. Mái tóc mềm mại của cô mơn trớn, tiếng thì thầm êm ái đôi khi thoảng tới từ đôi môi cô... Đối với tôi, sau khi bị cô nàng Naomi choai choai phá phách vùi dập tơi tả bấy lâu thì đây đúng là một đỉnh cao tinh tế của nữ tính ngoài sức tưởng tượng. Tôi thấy như được một bàn tay nhân ái cảm thông vuốt ve những vết thương do gai nhọn đâm vào...

"Tớ định từ chối, nhưng người Tây chả có bạn bè. Đành thông cảm với họ thôi." Đây là cách Naomi bao biện lúc xong việc trở về bàn, trông cô buồn buồn.

Khi bài thứ mười sáu, điệu valse cuối cùng kết thúc thì đồng hồ chỉ mười một giờ rưỡi. Ban nhạc còn chơi thêm vài bài tặng thêm nữa. Naomi đề nghị về nhà bằng ô tô vì sợ muộn, nhưng tôi đã vất vả trấn an cô nàng và kịp đến Shimbashi đúng giờ để bắt chuyến tàu cuối cùng. Kumagai, Hamada, và một cô nữa cùng bọn tôi đi dọc đại lộ Ginza. Tiếng ban nhạc Jazz vẫn vang trong lỗ tai mọi người; hễ một người nghêu ngao là cả nhóm phụ họa theo. Không biết mấy bài hát đó nên tôi rất ghen tị với kĩ năng hát hò, trí nhớ tốt cũng như tuổi trẻ và giọng hát vui tươi của họ.

"La, la, la-la-la!" Naomi vừa hát the thé vừa đi theo nhịp. "Anh Hama thích bài nào nhất? Em thích bài Caravan."

"Ôi, bài Caravan'. Hay thần thánh luôn!" Kikuko rít lên.

"Nhưng mình thích bài Whispering hơn. Bài ấy nhảy theo rất dễ." Kirako nói.

"Còn Madam Butterfly thì sao? Bài tủ của tôi đó." Hamada bắt đầu huýt sáo bài Madam Butterfly.

Rời khỏi cổng bán vé, Naomi và tôi đứng ngoài ga tàu lộng gió buổi tối muộn. Trong lúc đợi tàu chúng tôi nói rất ít. Sau phút vui vẻ, tim tôi ngập trong cô quạnh.

Naomi chẳng thấy gì như vậy. "Vui quá anh nhỉ?" Cô nàng bảo. "Lần sau lại đi nữa nhé!" Trước nỗ lực bắt chuyện của cô, tôi chỉ lầm bầm "ừ" với bộ mặt ỉu xìu.

Cái này gọi là dạ vũ à? Nhẽ nào tôi lừa dối mẹ tôi, cãi nhau với vợ tôi, cười khóc đến thân tàn ma dại vì cái buổi dạ vũ ngu xuẩn này? Vì đám người sĩ diện, xun xoe, thớ lợ và giả tạo đó?

Song tôi đã đi vì lẽ gì? Để đem Naomi trưng ra trước thiên ạ ư? Nếu vậy thì tôi sĩ diện khác gì họ. Lại còn cái món bảo bối mà tôi một mực tự hào này nữa! Joji, mày thấy thế nào? Thật không thể chua chát tự hỏi như thế. Khi mày sánh vai cùng cô ả, người đời có ai trầm trồ ngạc nhiên như mày hi vọng không? Tục ngữ có câu điếc không sợ súng, và mày chính là thằng điếc. Mày tưởng cô ta là báu vật trần gian đó phỏng? Báu vật của mày trước bàn dân thiên hạ trông thế nào? Thiên hạ là một đám huênh hoang phù phiếm! Mày nói đúng đấy, nhưng không phải chính Naomi mới là kẻ phù phiếm, huênh hoang nhất hay sao? Nhìn cho khách quan, mày nghĩ ai là đứa thô tục nhất? Là cô ả vênh vênh váo váo, táo tợn đặt biệt danh để chế nhạo người khác! Kikuko không phải người đàn bà duy nhất bị gã Tây nhầm tưởng là gái điếm. Đã vậy Naomi còn không thể nói được một câu tiếng Anh bẻ đôi – chỉ biết lúng túng khiêu vũ cùng gã kia. Cả cách ăn nói của cô ả nữa! Dáng điệu tiểu thư mà ngôn từ vô học. Kikuko lẫn Kirako đều đẳng cấp hơn hẳn Naomi...

Tôi không biết những ý nghĩ bất hạnh đó gọi là gì – hối hận hay thất vọng, nhưng chúng cứ bóp nghẹt trái tim tôi suốt quảng đường về đêm ấy.

Trên tàu, tôi cố tình ngồi đối diện cô ả để có thể nhìn cho rõ người đàn bà tên Naomi này. Cái gì của cô ta đã khiến tôi yêu thương cô ta đắm đuối như thế? Mũi? Mắt? Thật kỳ lạ, khi tôi soát lại lần lượt từng đường nét của Naomi cái đêm ấy, thì khuôn mặt đã từng mê mẩn tôi dường như hết sức xoàng xĩnh, vô giá trị. Sau đó từ sâu trong ký ức, hình ảnh Naomi lần đầu gặp gỡ ở quán Café Diamond trở lại trong tôi mờ mờ ảo ảo. Hồi ấy, Naomi dễ thương hơn bây giờ. Vô tư và hồn nhiên, nhút nhát và buồn bã, cô bé ngày xưa thật không giống người đàn bà thô lậu, bất trị này. Tôi đã phải lòng cô bé, động lực ấy đưa tôi đến hôm nay nhưng bây giờ tôi chỉ thấy sau quãng thời gian chờ đợi, cô bé đã trở nên một người đàn bà khó ưa. Naomi ngồi làm dáng kiêu kỳ ra vẻ khôn ngoan lắm. Nét mặt kiêu ngạo của cô ả như đang nói: "Không có người đàn bà nào thời thượng, Tây hóa được như mình. Ai là người đẹp nhất? Mình đây chứ ai." Ngoài tôi nào ai biết đâu cô ả không nói được một chữ tiếng Anh, không phân biệt được câu chủ động với câu bị động.

Trong lúc tôi chửi thầm tới số Naomi thì cô ả nghếch đầu ra sau, tôi trông thấy phần khuất dưới cái mũi lõ mà cô ả hết sức tự hào, đó là bộ phận Tây nhất của cô. Hai bên cánh mũi dày thịt. Tôi nhận ra mình có quan hệ thân mật sâu sắc với hai lỗ mũi đó. Hàng đêm khi ôm lấy Naomi tôi vẫn thường nhòm lên chúng từ góc này. Hôm nọ tôi vừa giúp Naomi hỉ mũi, vuốt ve cái mủi ấy, dí mũi mình vào cái mũi nhọn như cái nêm của cô. Nói khác đi thì cái mũi này, cái nhỏm thịt mọc trên mặt cô ta cứ như một phần của tôi. Không thể nghĩ đến việc cái mủi đó lại thuộc về ai khác. Nhưng bây giờ, vừa nghĩ vừa nhìn mới thấy cái mũi Naomi thành ra một vật đầy hằn học, bẩn thỉu. Đã đói thì dở mấy cũng ăn, nhưng khi cái bụng đã đầy ứ lên rồi mới chợt nhận ra mình cho vào miệng thứ ghê tởm thế nào và chỉ chực buồn nôn. Cảm giác của tôi đại để như thế, khi hình dung ra mình sẽ nằm đối diện với cái mũi ấy đêm nay đã nghe đầy hơi, chướng bụng. Phè phởn thế là đủ lắm rồi.

Chắc là trời phạt tôi. Lừa dối mẹ để ăn chơi sẽ chẳng có kết cục tử tế đâu.

Tuy nhiên quý độc giả đừng vội kết luận rằng tôi đã mất hứng thú với Naomi. Đúng là tôi có nghĩ như thế một thời gian, vì trước kia tôi chưa bao giờ có cảm xúc như thế nhưng khi chúng tôi trở về ngôi nhà ở Omori và ở riêng với nhau, cảm giác chán ghét trên tàu bốc hơi đi mất và mỗi bộ phận của Naomi – đôi mắt, cái mủi, bàn tay, bàn chân – lại đầy mê hoặc. Mỗi bộ phận thân thể đều là của ngon vật lạ, tôi ăn bao nhiêu cũng không ngán.

Sau đó, tôi thường đi khiêu vũ cùng Naomi. Mỗi lần như thế tôi lại phải đối mặt với những khiếm khuyết của cô ấy và buồn bực trên đường trở về nhà.

Nhưng cảm giác này chẳng kéo dài được lâu, và chỉ trong một đêm tình yêu của tôi dành cho nàng lại thay đổi liên tục như ánh mắt mèo.

« Lùi
Tiến »