Tình Khờ

Lượt đọc: 1137 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Mười hai

Căn nhà ở Omori trước thường yên tĩnh nhưng dần dà, Hamada, Kumagai và đám bạn, hầu hết là mấy cậu thanh niên chúng tôi gặp ở buổi dạ vũ càng ngày càng đến thăm thường xuyên hơn.

Bọn này thường đến buổi tối lúc tôi ở sở về, bật máy quay đĩa lên nhảy nhót. Naomi thích tụ tập một phần, phần nữa ở đây cũng không có ông già bà cả hay đầy tớ nào cản trở nên xưởng vẽ là nơi hoàn hảo cho việc khiêu vũ. Các thanh niên chơi vui quá quên cả giờ giấc. Ban đầu mấy ông choai choai còn biết đường lịch sự đến giờ ăn tối thì về; nhưng Naomi lại ép họ ở lại: "Ơ kìa! Mấy cậu đi đâu thế? Ở lại ăn cơm rồi hẵng về." Rốt cuộc chuyện đó thành lệ, nên chúng tôi lúc nào cũng phải gọi món Tây về nhà.

Đó là một đêm ẩm ướt giữa tháng Sáu, đầu mùa mưa. Hamada và Kumagai ghé thăm, hơn mười một giờ đêm mà vẫn giòn chuyện, đang dở thì cơn mưa rào bắt đầu đập vào cửa sổ. Cả hai đều cáo về nhưng ra điều hơi do dự.

"Thời tiết xấu lắm. Mấy cậu không về nhà được đâu. Ở lại đêm nay nhé." Naomi bất ngờ nói. "Sao lại không nhỉ Ma-chan? Được chứ hả?"

"Được. Tớ thì thế nào cũng được. Nhưng nếu Hamada về tớ cũng về theo."

"Anh Hama ở lại được mà, không sao đâu, anh ngại cái gì. Mùa đông thì không có đủ chăn nệm nhưng bầy giờ bốn người ngủ lại ngon ơ. Mai là Chủ nhật, anh Joji ở nhà, muốn ngủ nướng đến mấy giờ cũng được."

"Phải, sao mấy cậu không ở lại? Mưa to lắm." Tôi chả còn cách nào ngoài phụ họa theo.

"Thế nào hả? Mai mình có thể đi chơi đấy. Nghĩ ra rồi! Tối đi Kagetsuen đi."

Khi hai thằng đã quyết định ở lại, tôi mới nói: "Thế còn mùng màn thì sao?"

"Chỉ có một cái màn thôi, vậy bốn người vào ngủ chung nhé. Càng đông càng vui, nhỉ?" Naomi ré lên sung sướng như đứa con nít được đi dã ngoại với cả trường. Xem ra cô nàng thấy cái trò ngủ chung đặc sắc lắm.

Tôi chưa chuẩn bị cho việc này. Cứ tưởng chỉ cần đưa màn cho hai thằng kia, còn tôi với Naomi ra cái sofa kê ngoài xưởng vẽ rồi đốt nhang muỗi chứ. Ai mà lường được bốn con người lại chung nhau một buồng bé tí. Nhưng ý Naomi đã thế thì tôi cũng chẳng muốn làm mất vui trước mặt hai đứa kia. Như thường lệ cô ả quyết hết, còn tôi chỉ lúng ta lúng túng.

"Em sẽ đi trải nệm, ba anh giúp một tay nghe chưa," cô ta vừa ra lệnh vừa dẫn chúng tôi lên cái phòng lớn trên gác mái.

Chả hiểu cô ả định sắp chăn thế nào. Màn bé quá, không che đủ bốn người nằm cạnh nhau. Cách giải quyết là ba người nằm song song, một người nằm trên phía đầu ba người kia.

"Thế này nhé, ba anh đàn ông nằm cạnh nhau, còn em thì lên đây."

"Không hợp lý lắm đầu," Kumagai bảo, nhòm vào trong cái màn vừa mắc lên, "ai lại chen chúc như heo trong chuồng thế."

"Nằm chen chúc thì đã sao? Gớm, đừng có ăn mày mà đòi xôi gấc nữa."

"Chả nhẽ muốn được hưởng thụ lòng tốt của bạn bè cũng không được?"

"Chứ sao! Đằng nào tối nay đằng ấy cũng có ngủ được đâu."

"Ờ, ngủ thì ngủ. Tớ ngủ ngáy đấy." Kumagai cứ thượng luôn bộ Kimono nhảy lên nệm, làm nhà cửa cùng rung theo.

"Tưởng là ngủ được hả, đây không cho đâu nhá. Anh Hama, đừng để Ma-chan ngủ. Cậu ta hễ thiêm thiếp đi thì cù cậu ta ngay."

"Nồm thế này ngủ sao nổi?" Kumagai đã trườn lên phía trên nệm, hai đầu gối nhô cao còn Hamada bên phải đang nằm ngửa, bận quần dài và áo lót. Cái bụng cậu ta hõm sâu trên thân hình gầy gò. Một tay vắt lên trán, tay kia phe phẩy quạt, trông cậu ta như đang lắng nghe tiếng mưa rơi bên ngoài. Tiếng quạt tay phành phạch nhấn mạnh thêm sự khó chịu của cậu ta. "Với lại, có con gái trong phòng cảm tưởng thấy khó ngủ lắm."

"Em là con trai, có phải con gái đâu. Chính miệng anh nói nhá Hama, rằng với anh em không giống con gái." Trong bóng tối bên kia màn chống muỗi, tấm lưng Naomi trắng sáng lên trong một giây lúc cô nàng thay sang váy ngủ.

"Ờ, anh nói thế nhưng mà..."

"... Nếu em nằm cạnh anh thì em giống con gái đúng không?"

"Chắc vậy."

"Thế còn đằng ấy, Ma-chan?"

"Chả thấy vấn đề gì. Tớ có xem cậu là con gái đâu."

"Vậy là gì?"

"Xem nào, con hải cẩu."

"Buồn cười nhỉ. Con nào hơn, khỉ hay hải cẩu?"

"Cả hai con tớ đều không thích," Kumagai nói, cố làm ra vẻ ngái ngủ. Tôi nằm bên trái Kumagai, lặng lẽ lắng nghe tiếng họ xì xào. Không biết Naomi nằm theo hướng nào lúc chui vào màn, cô ả quay đầu về phía Hamada hay là tôi? Gối của Naomi nằm ở chỗ mơ hồ nào đó, chẳng phải đây cũng chẳng phải kia. Tôi ngờ rằng cô ả cố ý đặt gối như thế lúc trải nệm để dễ bề xoay đâu thì xoay. Cuối cùng, sau khi thay xong bộ váy ngủ bằng vải crepe, Naomi chui vào màn, đứng thẳng.

"Em có nên tắt đèn không nhỉ?"

"Ờ, cũng chỉ mong thế." Đó là giọng Kumagai.

"Được thôi."

"Ái da!" Kumagai kêu lên. Naomi nhảy lên ngực cậu ta, lấy đó làm cái ghế đẩu để vươn người tắt công tắc điện.

Bóng tối trùm lên căn phòng nhưng ánh đèn đường từ mặt trước ngôi nhà rọi qua cửa sổ chiếu sáng không gian bên trong vừa đủ để chúng tôi nhận ra nét mặt và quần áo của nhau. Bước qua đầu Kumagai, Naomi nhảy lên chỗ nằm. Chiếc váy ngủ của cô nàng xòe ra trong giây lát, một luồng không khí khiêu gợi thoảng qua mũi tôi.

"Ma-chan, làm một điếu không?" Thay vì nằm xuống, Naomi lại ngồi trên gối dạng chân như đàn ông, nhìn thẳng xuống Kumagai. "Ê! Quay ra đây nào!"

"Chết tiệt, không muốn cho người ta ngủ hả?"

Naomi cười khùng khục. "Đây này! Quay ra đây! Không tớ cho đằng ấy biết tay!"

"Oái! Thôi, dừng lại! Tớ bảo dừng lại mà! Người ta sống sờ sờ ra đây, tôn trọng người ta chút coi. Tớ khỏe thì khỏe thật, nhưng đằng ấy cứ đứng lên người tớ đá bình bịch thì chịu sao được."

Naomi lại cười.

Tôi đang nhìn thẳng lên nóc màn nên không chắc lắm, cơ mà hình như Naomi đang lấy mấy ngón chân dí vào đầu Kumagai.

"Bỏ cuộc rồi," Kumagai nói, cuối cùng cũng quay lại.

"Ma-chan, vẫn tỉnh à?" Hamada hỏi.

"Đấy, nãy giờ cô nàng tra tấn em."

"Anh Hama, quay qua đây. Nếu không em trêu cả anh nữa."

Hamada trở mình nằm ngửa.

Đồng thời tôi nghe tiếng lọc xọc của hộp diêm Kumagai rút ra khỏi kimono. Hắn đánh một que diêm, lửa xòe lên trước mắt tôi.

"Joji, sao anh không quay qua đây luôn? Cứ tần ngần một mình cái gì thế?"

"Hở, cái gì cơ..."

"Sao thế? Buồn ngủ à?"

"Ờ, ừ... chắc là hơi thiếp đi thôi."

Naomi nén cười. "Gớm, lại vờ vĩnh nữa. Đúng không? Em nói chuẩn rồi chứ gì ? Anh lo phải không?"

Cô ả nói trúng tim đen. Mắt nhắm nghiền nhưng tôi vẫn cảm nhận được mặt mình đỏ lựng lên.

"Em không sao. Bọn em đùa nhau tí thôi, anh cứ thoải mái ngủ... Mà nếu anh lo thật thì sao không quay sang đây? Việc gì mà làm tình làm tội bản thân."

"Chắc anh ấy muốn bị ghẹo ý mà." Kumagai bảo. Hắn ta châm thuốc, phả một hơi khói.

"Không đâu! Ghẹo anh ấy làm gì, tớ ghẹo mãi rồi."

"Người đâu số đỏ thế," Hamada nói nhưng không có ý đó, tôi chỉ có thể xem đó như một lời khen dành cho mình.

"Joji à, anh muốn thì em sẽ ghẹo anh."

"Thôi, anh chịu đủ rồi."

"Thế thì quay về phía em đi. Một mình một kiểu như thế kỳ lắm."

Tôi quay lại, tì cằm lên gối. Naomi đang ngồi co chân lên, đùi mở ra hình chữ V, một chân gác trước mũi Hamada, chân kia gác trước mũi tôi. Đầu Kumagai bị kẹp giữa hai chân Naomi; cậu ta đang thong thả rít điếu thuốc Shikishima.

"Anh thấy cảnh tượng này thế nào hả Joji?"

"Ờ thì..."

"Anh 'ờ’ thế nghĩa là sao?"

"Anh không thích lắm. Em đúng là con hải cẩu có phải không?"

"Chuẩn đấy, em là con hải cẩu, đang nằm thư giãn trên băng. Còn ba anh đàn ông nằm thẳng cẳng trước mặt em đây là ba con hải cẩu đực."

Cái mùng xanh nhạt treo trên đầu chúng tôi như một vầng mây dày đặc... Suối tóc của Naomi vẫn đen nổi bật trong đêm, thả dài quanh gương mặt trắng trẻo của nàng... Bộ ngực, cánh tay, đùi non của nàng đang phơi bày qua những khe hở của chiếc đầm ngủ buông lơi trễ nải... Đây là một trong những tư thế mà Naomi lạm dụng để quyến rũ tôi. Đối mặt với nó, tôi trở thành con cá cắn câu. Tôi có thể cảm nhận cô nàng đang nhìn chằm chằm xuống mình trong bóng tối mờ mờ bằng cái vẻ ma mị thường nhật và mỉm cười với ánh mắt độc địa.

"Anh bảo không thích là nói điêu nhé. Lúc nào anh chả kêu là mỗi lần em mặc váy ngủ thì anh không kiểm soát được mình, nhưng tối nay anh phải cố mà chịu vì nhà ta có khách. Đúng không hả Joji?"

"Em đừng có lố lăng thế."

Cô nàng cười khúc khích. "Ăn to nói lớn chưa kìa, thế thì em cho anh biết tay. Nhỉ?"

"Này này, hai anh chị quá trớn rồi nhé. Sao không nhịn để đến đêm mai." Kumagai bảo.

"Tôi cũng thấy thế." Hamada đế vào. "Đêm nay em phải đối xử bình đẳng với mọi người chứ."

"Em đối xử bình đẳng với mấy người mà. Đe cho công bằng em sẽ gác cái chân này trước mặt anh, anh Hama, còn chần này trước mặt Joji."

"Thế còn tớ?"

"Đằng ấy là sướng nhất Ma-chan ạ. Gần tớ nhất, đầu thì rúc ngay vào cái chỗ đắc địa này phải không nào?"

"Thật là vinh dự quá."

"Đúng đấy, đằng ấy là được ưu đãi nhất."

"Nhưng làm sao cậu ngồi như thế cả đêm được? Lúc nằm xuống thì sẽ thế nào?"

"Để xem nhé anh Hama. Quay đầu về đâu nhỉ? về phía anh hay Joji?"

"Quay đầu về đâu chẳng quan trọng."

Hamada bảo: "Ờ, Ma-chan nằm giữa, quay đâu cũng thế nhưng với tôi thì đó là vấn đề đấy."

"Thật hả Hama? Em có nên quay đầu về phía anh không nhỉ?"

"Vấn đề ở chỗ đó đấy. Em quay đầu sang bên đó thì anh lo, nhưng em quay chân sang chỗ anh Kawai thì anh cũng áy náy lắm."

Kumagai xen vào: "Lúc ngủ Naomi trở mình suốt. Ai bị cô nàng quay chân vào, khéo nửa đêm lại ăn đạp đấy."

"Anh Kawai ơi, Naomi ngủ hay trở mình lắm à?"

"Ừ, hay trở mình nhiều hơn người bình thường."

"Này, Hamada."

"Sao hả?"

"Em nghe nói anh ngủ mê liếm lòng bàn chân người nào đó." Kumagai khịt mũi.

"Ơ kìa, liếm chân thì sao? Joji làm thế suốt. Anh ấy bảo chân em còn dễ thương hơn cả mặt em."

"Đấy là một dạng ái vật phải không?"

"Nhưng đó là sự thật. Phải không hả Joji? Anh thực sự thích chân em hơn đúng không?"

Sau đó Naomi đưa chân về phía tôi rồi lại về phía Hamada, bảo: "Phải công bằng." Cứ năm phút cô ả lại nằm lộn đầu đuôi, duỗi chân duỗi cẳng. "Đến lượt Hamada hưởng chân!" Không cần đứng dậy, Naomi cứ xoay mòng mòng như cái compa của kiến trúc sư, vừa xoay vừa nâng đôi bàn chân lên đá vào nóc màn và ném gối từ đầu này sang đầu kia. Con hải cẩu này nghịch ngợm quá, làm cho phần mép màn chỗ nó nằm bị tung lên bay phấp phới, chỉ tổ muỗi thừa cơ bay vào.

"Tiên sư nó! Muỗi gì mà lắm thế này!" Kumagai đột nhiên ngồi bật dậy đập muỗi. Ai đó xéo lên màn làm tuột cái móc, cả cái màn phủ lên chúng tôi. Bên trong cái màn trùm xuống, Naomi lại càng quay mòng mòng tợn hơn. Một lúc lâu chúng tôi mới sửa xong các móc và mắc lại màn. Mấy trò đùa nghịch lắng đi một ít thì chân trời đằng đông đã ửng hồng.

Lắng nghe những tiếng mưa rơi, gió hú, Kumagai ngáy bên cạnh... mãi tôi mới thiếp đi được một lát thì đã bị đánh thức luôn. Căn phòng có hai người thôi đã chật, vách tường đẫm mùi thơm ngào ngạt lẫn mùi mồ hôi trên quần áo và làn da Naomi. Đêm ấy có thêm hai ông tướng nữa, mùi người lại càng hăng lên khủng khiếp, không khí giữa bốn bức tường kín gió nồng đến ná thở như trước khi xảy ra động đất. Thỉnh thoảng Kumagai đang ngủ lại trở mình, thế là một cái tay hay cái chân dính dớp lại chạm vào tôi. Gối của Naomi quay về chỗ tôi nhưng cô ả lại gác một chân lên, chân còn lại co gối lên trời, bàn chân cắm xuống nệm chỗ tôi nằm. Đầu Naomi chéo về chỗ Hamada, hai tay cô nàng dang hai phía. Mệt mỏi nên cô nàng phá phách ngủ ngon lành.

"Naomi," tôi lẩm bẩm, xem chừng hơi thở lặng lẽ của những người khác. Tôi vuốt ve bàn chân cắm xuống nệm chỗ tôi nằm. Bàn chân ngủ yên trắng ngần xinh đẹp này là của tôi – tôi đã rửa xà phòng cho nó mỗi đêm từ khi Naomi còn là bé con. Làn da mịn màng làm sao! Thân hình Naomi từ năm mười lăm tuổi đến giờ đã phổng phao hẳn ra nhưng đôi bàn chân này vẫn đáng yêu như ngày nào. Dường như bàn chân này không hề lớn. Kể cả ngón cái vẫn như vậy. Hình dạng của ngón út, cái gót sen tròn trịa, cái lòng bàn chân căng vồng lên – xưa nay vẫn trọn mười phân vẹn mười... Vô hình trung tôi đã khẽ hôn lên mu bàn chân Naomi.

Bình minh lên, tôi vừa nằm chợp mắt được chút ít thì đã bị tiếng cười phá lên đánh thức. Naomi đang ngoáy một tờ giấy xoắn vào lỗ mũi tôi.

"Joji? Anh dậy chưa?"

"Mấy giờ rồi?"

"Mười rưỡi. Nhưng chả có lý do gì để dậy đâu. Mình cứ nằm đây đến trưa đi."

Mưa đã tạnh và bầu trời Chủ nhật trong xanh nhưng cái mùi người hôi hám vẫn lưu cữu trong phòng.

« Lùi
Tiến »