Tôi cứ ngỡ ở sở người ta khó lòng biết được cuộc sống bệ rạc của tôi. Tôi vốn công tư rạch ròi. Quả đúng hình ảnh của Naomi lởn vởn trong đầu tôi khi làm việc, nhưng không đủ để can thiệp vào hiệu suất của tôi chứ đừng nói là có thể làm tôi xao nhãng. Tôi chắc mẩm đồng nghiệp vẫn xem tôi là một bậc quân tử.
Nhưng vào một tối ảm đạm mùa mưa nọ, công ty tổ chức tiệc chia tay ở nhà hàng Seiyoken ở Tsukiji cho một anh bạn đồng nghiệp kỹ sư là Namikawa sắp đi công tác nước ngoài. Như thường lệ tôi chỉ đi cho phải phép. Sau bữa tối chúng tôi từ phòng ăn ra phòng hút thuốc, vừa uống rượu vừa tán gẫu. Thấy tình hình bấy giờ có thể chuồn êm, tôi đứng dậy.
"Này Kawai, ngồi xuống." Một ông anh tên S nhăn nhăn nhở nhở ngăn tôi lại. Khi đã ngà ngà, ông này đang ngả ngốn trên sofa với mấy ông T, K, và H, họ cứ cố kéo tôi vào ngồi giữa. "Nào nào, đừng có đánh bài chuồn như thế. Mưa móc thế này định đi đâu?" S lại cười toe toét, ngước lên nhìn tôi đang đứng ngần ngừ.
"Không, không phải, nhưng mà...."
"Về nhà luôn hả?" H bảo.
"Vâng, các anh thứ lỗi. Tôi ở tận Omori, thời tiết này đường xấu lắm. Không về sớm e không gọi được xe kéo."
"Cũng được thôi." Lần này T đế vào, cười lớn. "Nghe này Kawai, cậu lòi đuôi cáo rồi nhé."'
"Sao cơ?" Tôi không biết "đuôi cáo" là gì, nên ý của T cũng không hiểu luôn. Tôi thấy hơi bấn loạn.
"Bọn này không ngờ – cứ tưởng cậu là quân tử thế nào..." Giờ đến lượt K, nghiêng đầu sang một bên kiểu như ngỡ ngàng lắm, "thời thế thay đổi anh em ạ, đến Kawai còn đi học nhảy đầm cơ mà."
"Ê này Kawai," S nói gần vào tai tôi để không bị nghe lỏm. "Cô nàng xinh như mộng mà cậu cặp kè là ai thế? Khi nào dắt mối cho bọn này với."
"Cô ấy không phải hạng đàn bà đó đâu."
"Nhưng nghe nói cô ta là diễn viên ở nhà hát Đế Quốc. Đúng không hả? Người ta đồn cô ấy là diễn viên điện ảnh nữa đó. Con lai Á-Âu, có giả thuyết như vậy. Cô nàng hay chơi bời ở đâu? Không tiết lộ là bọn này không cho về nhé." Chẳng đếm xỉa đến vẻ mặt nhăn nhó và tiếng lầm bầm khó chịu của tôi, S xấn vào hỏi tôi vẻ nghiêm túc lắm. "Sự thể thế nào? Chỉ gọi cô ả đi nhảy đầm được thôi à?"
Xém tí nữa tôi đã quát lên "Đồ ngu!". Cứ tưởng ở sở không ai khám phá ra. Nhưng ngỡ ngàng thay, họ không chỉ nghe phong thanh về Naomi, mà theo như khẩu khí cái thằng cha S đàng điếm đầy tai tiếng này thì họ còn không tin tôi với Naomi là vợ chồng. Bọn họ tưởng Naomi là hạng đàn bà mua vui muốn gọi là có. "Ngu xuẩn!" Tôi đã chuẩn bị hét lên đến nơi, mặt tái đi vì giận trước sự sỉ nhục không thể chấp nhận này. "Sao các anh dám nói về vợ người ta như thế!" Quả là trong phút chốc mặt tôi đã trắng bệch ra.
"Đi mà Kawai, nói đi!" H cứ lợi dụng tôi hiền lành nên o ép không ngừng. Hắn quay sang K. "Cậu bảo nghe nói về cô ta ở đâu nhi?"
"Từ một cậu sinh viên đại học Keio."
"Hắn bảo sao?"
"À, cậu chàng là anh em con chú con bác với tôi, cậu ta mê nhảy đầm lắm. Có bao nhiêu thời gian là ném cả vào sàn nhảy, thành thử mới quen cô nàng đấy."
"Tên cô nàng là gì thế?" T hỏi, nhoài sang K. "Tên hả... coi nào... tên lạ tai phết... Naomi... Hình như là Naomi."
"Naomi?... Vậy chắc là con lai rồi." S nhìn tôi cợt nhả. "Con lai thì không thể là diễn viên được đâu."
"Mà này, nghe nói cô ta là gái làm tiền. Nghe đâu cô nàng cặp kè với mấy cậu sinh viên Keio lận."
Tôi đang co giật, nở nụ cười gượng, miệng run rẩy nhưng khi K đã kể lể đến nước này thị nụ cười đông cứng trên mặt tôi, còn hai nhãn cầu của tôi dường muốn lộn vào trong hốc mắt.
"Ố ồ! Được đấy!" S hớn hở kêu lên. "Thế cậu sinh viên bà con của cậu có xơ múi được gì chưa?"
"Cái đó tôi chịu, nhưng cậu ta nói hai hay ba đứa bạn cậu ta có rồi."
"Dừng lại, dừng lại! Kawai lo kìa. Ngó mặt anh chàng đi!" T nói, mấy người kia ngước nhìn tôi phá ra cười.
"Tại sao không để anh ta lo lắng một chút? Giữ khư khư một cô em xinh đẹp làm của riêng mà chẳng thèm hé răng với mọi người, chơi không đẹp tí nào."
"Thế nào, Kawai? Thỉnh thoảng quần tử cũng phải dây vào tí ô uế để tâm tư chứ?"
Cả bọn cười.
Tôi không còn giận nữa. Tôi không nghe thấy ai nói gì. Tôi chỉ ý thức được tiếng cười vang vọng trong tai. Lúc ấy tôi hoang mang nhất là bởi không biết làm sao thoát khỏi tình trạng đó. Nên khóc chăng? Nên cười chăng? Nếu lỡ mồm lỡ miệng, tôi có bị họ chế nhạo thêm nữa không?
Tôi choáng váng bỏ chạy khỏi phòng hút thuốc. Bàn chân của tôi không chạm đất cho đến khi bước lên con đường bùn Tây đi dưới cơn mưa lạnh. Tôi chạy như bay về phía Ginza, sợ có gì đó đuổi theo mình.
Ở ngã tư đầu tiên đi quá Owaricho, tôi quay đi bước về phía Shimbashi. Nói chính xác hơn là đôi chân tôi vô thức đi về hướng ấy, cái đầu không liên quan gì hết. Ánh đèn đường phản chiếu sáng loáng dưới vỉa hè đập vào mắt tôi. Bất chấp thời tiết, vẫn có kha khá người trên đường. Một geisha che dù; một thiếu nữ mặc áo vải flannel; xe điện và xe hơi...
Naomi là gái làm tiền? Cặp kè với ba sinh viên một lúc?... Có thể nào? Ừ, có thể lắm chứ. Cứ xem cách cư xử gần đây của Naomi, không nghĩ vậy mới lạ, kể cả tôi cũng bắt đầu bí mật lo ngại. Nhưng với sự hiện diện của một đám bạn trai quanh Naomi, tôi đã yên tâm. Naomi chỉ là một đứa trẻ, cô ấy rất hiếu động. Như chính cô ả nói, "Em là con trai mà!" Chẳng qua là Naomi thích gọi bọn con trai đến chơi mấy trò thô thiển một cách hồn nhiên, vui vẻ thôi. Nếu có động cơ mờ ám, làm sao cô ấy có thể che giấu khỏi bao nhiêu con mắt trông vào. Chắc chắn là Naomi chỉ... Nhưng lẽ ra, tôi không nên "chắc chắn."
Nhưng chắc chắn... Chắc chắn đó không phải là sự thật. Naomi quá dạn dĩ nhưng nhân cách của cô ấy rất cao quý. Tôi rõ điều ấy lắm. Bề ngoài Naomi khinh khỉnh với tôi nhưng bên trong nàng biết ơn tôi đã nuôi nấng nàng từ lúc mười lăm tuổi. Ban đêm trên nệm, nàng cứ nhắc đi nhắc lại, giọng rưng rưng, rằng sẽ không bao giờ phản bội tôi. Tôi không thể nghi ngờ lời nàng nói. Chuyện K nói – chắc là do mấy thằng vô học ở sở bịa ra để chơi khăm tôi. Nếu vậy thì tốt quá...
Thằng sinh viên bà con với K là ai? Naomi đã quan hệ với hai, ba thằng bạn của hắn sao? Hai hoặc ba thằng?... Hamada? Kumagai?... Hai thằng đó khả nghi nhất. Nhưng nếu thế sao chúng nó không cãi nhau? Sao hai thằng đó lại cùng đến nhà tôi chơi đùa vui vẻ với Naomi thay vì đánh lẻ? Chả nhẽ chúng nó đóng kịch lừa tôi? Hay là Naomi giật dây chúng nó, nên không thằng nào biết về thằng kia? Không, quan trọng hơn là, chả nhẽ Naomi đã sa đọa đến thế? Nếu nàng cặp kè với cả hai thằng, sao nàng có thể đem bộ mặt vô liêm sỉ, trâng tráo đó ra diễn trò qua đêm ngủ chung? Nếu vậy, thì nàng quả là một diễn viên tài năng ăn đứt bất kỳ con điếm nào...
Chưa kịp định hình tôi đã đi ngang qua cầu Shimbashi và bước dọc theo đường Shibaguchi đến tận cầu Kanasugi, đi đến đâu tóe nước bùn lên đến đó. Bốn bề màn mưa bao lấy tôi, nước xối từ trên ô xuống rơi vào vai áo mưa, bắn tóe ra. Cái đêm chúng tôi ngủ cùng nhau trời cũng mưa thế này. Cả cái đêm tôi mở lòng với Naomi ở quán Café Diamond cũng vậy – lúc đó đã vào xuân nhưng trời mưa tầm tã. Có thể nào trong lúc tôi đang ướt sũng thế này, có ai đó đang ở ngôi nhà của chúng tôi ở Omori không? Lại một tiệc ngủ nữa chăng? Đột nhiên tôi thấy ngờ vực. Hamada và Kumagai chắc đang nằm bệ rạc trên sofa với Naomi kẹp giữa, cợt nhả những câu chuyện ngu ngốc. Cảnh tượng thối tha trong xưởng vẽ hiện ra mồn một trước mắt tôi.
Naomi, Naomi! Tại sao tôi bỏ nàng lại đêm nay? Nàng không ở bên tôi; vấn đề ở chỗ đó, đó là điều tồi tệ nhất... Tôi tưởng chỉ cần thấy Naomi là thần kinh mình sẽ bình tĩnh lại. Tôi cầu trời sao cho khi nghe thấy giọng nói oang oang của nàng, nhìn thấy đôi mắt vô tội của nàng, ngờ vực của tôi sẽ tan biến.
Nhưng sau đó tôi sẽ nói gì nếu nàng vẫn muốn cho trai qua đêm lần nữa? Tôi phải có thái độ như thế nào với nàng từ nay trở đi, và cả thái độ như thế nào với mấy thằng vô lại dòm ngó Naomi như Hamada, Kumagai và những thằng khác nữa? Có nên đối đầu với Naomi mà mạnh dạn kiểm soát nàng chặt chẽ hơn không? Naomi vâng lời thì khỏi nói, nhưng nếu nàng chống lại tôi thì sao? Không, không đời nào. Tôi sẽ bảo: "Có đồng nghiệp ở sở tối nay đã nói những điều xúc phạm nghiêm trọng đến anh. Anh muốn em giữ mình cẩn thận hơn một chút, để người ta không hiểu nhầm em." Tình huống này có sự khác biệt so với trước đó. Naomi sẽ nghe lời để giữ thể diện. Nhưng ngộ nhỡ cô ả chẳng thèm quan tâm đến thể diện hay việc bị hiểu nhầm, thì rõ là không có lửa làm sao có khói. Chuyện của K vậy là chính xác. Nếu... than ôi... nếu đó là sự thật.
Tôi cố gắng bình tâm, tôi giằng co để trấn tĩnh, tôi hình dung kịch bản cuối cùng thế này. Nếu Naomi hóa ra đã lừa dối tôi, tôi có thể tha thứ cho nàng không? Thực sự tôi đã không thế sống một ngày mà thiếu nàng mất rồi. Nếu nàng hối hận và xin lỗi vì những hành động sai trái của mình, tôi cũng chẳng muốn chỉ trích hay có quyền chỉ trích nàng, vì nàng sa đọa cũng có phần lỗi của tôi. Nhưng nàng bướng bỉnh, và lại còn đặc biệt có xu hướng cứng đầu với tôi: nếu tôi đối mặt với nàng cùng đầy đủ bằng chứng, liệu nàng có chịu thua không? Tôi lo là lo chỗ đó. Kể cả khi Naomi chịu thua, làm sao tôi dám chắc nàng sẽ không tiếp tục sa ngã, nàng sẽ xem tôi là kẻ gia trưởng, và nàng sẽ lặp lại sai lầm hết lần này đến lần khác? Nếu bệnh ngoan cố của cả hai buộc chúng tôi phải xa nhau thì sao? Điều này làm tôi sợ hãi hơn cả. Nói toạc ra, tôi sợ chuyện này còn hơn cả lo ngại cho trinh tiết của Naomi. Nếu tôi định kỷ luật hay kiểm soát nàng, thì rốt cuộc tôi phải chuẩn bị cho việc nàng sẽ bỏ đi. Ngộ nhỡ nàng bảo "Vậy em sẽ đi," tôi hy vọng mình sẵn sàng đáp lại: "Thích đi đâu thì tùy."
Tôi biết rằng ở tình thế này Naomi cũng yếu thế như tôi thôi. Ở với tôi nàng có thể tha hồ hoang phí, nhưng một khi bị ném ra đường thì nàng không còn nơi nào nương tựa ngoài căn nhà xập xệ ở Senzoku. Chẳng ai đoái hoài Naomi trừ phi cô nàng thực sự đi làm điếm. Trước kia có khi nàng còn chịu hạ mình, chứ bây giờ quen thói kênh kiệu, được nuông chiều, nàng chẳng chịu nổi cuộc sống ấy đâu. Hamada hoặc Kumagai có thể ngỏ lời cưu mang nàng, nhưng nàng thừa biết mấy cậu sinh viên làm sao chu cấp những thứ xa xỉ cho nàng được như tôi. Nghĩ theo hướng đó, kể ra tôi cho cô nàng nếm mùi ăn sung mặc sướng cũng là điều tốt.
Nghĩ lại thì cái lần Naomi xé toạc cuốn vở hôm tôi kèm nàng tiếng Anh đó nàng đã phải chịu nhượng bộ lúc tôi mắng nàng cút đi. Nếu nàng đi thật tôi cũng đau lòng, nhưng Naomi sẽ còn khổ sở hơn. Không có tôi, Naomi là cái thá gì? Bỏ tôi, Naomi rốt cuộc sẽ chìm xuống đáy xã hội, quay về thân phận hèn hạ mà thôi. Viễn cảnh ấy xưa kia làm làm nàng khiếp nhược thế nào thì bây giờ vẫn khiến nàng khiếp nhược như thế. Nay nàng đã mười chín tuổi. Naomi lớn hơn, biết lẽ đời hơn một chút, thì càng hiểu được rõ những nguy cơ đó. Nếu tôi đúng, thì nàng sẽ dọa bỏ rơi tôi nhưng không dám. Nàng biết rõ tôi sẽ không thể bị lừa bởi trò phỉnh phờ lộ liễu ấy.
Tôi đã lấy lại được chút can đảm khi đến ga Omori. Chuyện gì xảy ra đi chăng nữa thì cái số của tôi và Naomi là không thể tách rời nhau rồi. Điều đó tôi có thể chắc chắn.
Khi tôi về đến trước nhà thì trí tưởng tượng quái gở của tôi đã lạc lối đi đâu mất. Xưởng vẽ tối om, hoàn toàn yên ắng – dường như chẳng có ai ghé thăm, chỉ có một ánh đèn trên gác mái.
Naomi chỉ có một mình. Tôi nhẹ cả người. Phúc tổ, tôi trộm nghĩ.
Tôi mở khóa cửa trước, bước vào nhà và ngay lập tức bật đèn trong xưởng vẽ. Mặc dù căn phòng vẫn lộn xộn như thường lệ nhưng không có dấu hiệu cho thấy đã có người đến đây.
"Naomi, anh về rồi..." Cô ấy không trả lời. Tôi leo lên cầu thang, thấy cô ấy đã ngủ yên trong cái phòng lớn trên gác mái. Không có gì bất thường – Naomi thường chui vào chăn mỗi khi buồn chán, bất kể ngày đêm, thiếp đi trong lúc đọc tiểu thuyết. Tôi cảm thấy yên tâm khi nhìn thấy khuôn mặt vô tội của cô ấy.
"Nàng đang lừa dối mình chăng? Lẽ nào?... Người con gái đang thở đều đều ngay trước mắt mình đây ư?..."
Cần thận để không đánh thức nàng, tôi ngồi bên gối, nín thở len lén nhìn dáng ngủ của Naomi. Ngày xửa ngày xưa, hồ ly tinh lừa bịp những gã trai bằng cách đội lốt công chúa, chỉ có khi ngủ mới lòi đuôi cáo. Tôi nhớ lại những câu chuyện như thế được nghe lúc bé thơ. Là người nằm ngủ thiếu ý tứ, Naomi đã hất tung chăn và kẹp giữa đùi. Một khuỷu tay của nàng chĩa lên, bàn tay buông thõng như cành cây cong trên bộ ngực để trần. Cánh tay còn lại của nàng duyên dáng duỗi ra, hướng về đầu gối của tôi. Đầu Naomi nghiêng về phía cánh tay đang duỗi, dường như sắp trượt khỏi gối bất cứ lúc nào. Bên mũi Naomi một cuốn sách còn để mở. Đó là cuốn Hậu duệ của Cain, tác giả là Arishima Takeo, theo Naomi là "nhà văn hiện đại vĩ đại nhất". Đôi mắt tôi đảo qua đảo lại giữa trang giấy Tây trắng tinh 31 [31] của cuốn sách và bộ ngực trắng nõn của Naomi.
Làn da Naomi có hôm vàng, hôm trắng, nhưng khi nàng ngủ say hoặc vừa tỉnh dậy thì trắng đến trong vắt, như thể lớp mỡ trong cơ thể vừa mới tan ra ngoài 32 [32] . Đêm thường đi kèm với bóng tối, nhưng với tôi màn đêm thường mang theo những ý nghĩ về làn da trắng sáng của Naomi. Dưới ánh sáng trong suốt tỏ tường của vầng trăng, làn da trắng giữa lớp quần áo tả tơi, chăn màn bẩn thỉu, xấu xí, bụi bặm càng cuốn hút tôi hơn. Tôi nhìn chăm chăm ngực nàng dưới cái bóng của chụp đèn, bầu ngực lung linh sinh động như một vật nằm sâu dưới đáy nước trong veo. Gương mặt nàng cũng thế, sáng rực muôn vẻ như chiếc kính vạn hoa ban ngày giờ đang cau lại vẻ bí ẩn, u buồn như một người vừa uống thuốc đắng hay vừa bị bóp cổ. Tôi yêu khuôn mặt lúc ngủ của nàng. Tôi thường bảo nàng: "Em ngủ nhìn như con người khác, như vừa gặp ác mộng vậy". Tôi cũng thường tự bảo mình: "Khuôn mặt Naomi lúc chết cũng sẽ đẹp". Nếu Naomi đúng là hồ ly, và chân thân của nàng ma mị đến thế này, thì tôi sẵn lòng cho yêu hồ quyến rũ.
Tôi ngồi lặng lẽ trong khoảng ba mươi phút. Bàn tay Naomi ngửa lên trong bóng tối bởi nó chìa ra khỏi bóng sáng của chụp đèn, và đang khum khum lại như một bông hoa sắp nở. Tôi có thể nhìn thấy mạch máu đập đều đều nơi cổ tay.
"Anh về từ bao giờ?..." Nhịp thở êm dịu, đều đặn của nàng hơi ngắt đoạn, nàng mở mắt. Nàng vẫn thoáng còn nét u buồn.
"Vừa mới về... ban nãy."
"Sao anh không gọi em dậy?"
"Anh có gọi nhưng em không dậy, nên anh kệ đó thôi."
"Anh ngồi đấy làm gì thế? Nhìn em ngủ à?"
"Ừ."
"Anh đúng là người đàn ông kỳ cục!" Nàng cười toe toét như đứa trẻ con, duỗi tay đặt lên lòng tôi.
"Ở nhà một mình buồn quá đi thôi. Em cứ tưởng sẽ có khách đến chơi mà chẳng có ai... Papa, anh có đi ngủ không nào?"
"Chắc là có."
"Ôi, ngủ đi anh ơi. Em ngủ quên, bị muỗi cắn chi chít đây này. Nhìn xem! Gãi hộ em với!"
Tôi làm như Naomi bảo, gãi tay, gãi lưng cho nàng.
"Cảm ơn anh. Ôi ngứa quá... Anh lấy hộ em cái váy ngủ ở kia được không? Rồi mặc áo cho em luôn nhé?"
Tôi lấy chiếc váy, ôm Naomi trong lúc nàng nằm duỗi tay và dựng nàng ngồi dậy. Tôi nới lỏng đai lưng, cởi áo kimono của Naomi để tròng váy ngủ vào, còn nàng thả lỏng chân tay buông thõng xuống như một thi thể vậy.
"Mắc màn giúp em với Papa, rồi nhanh nhanh đi ngủ nào..."