Tình Khờ

Lượt đọc: 1141 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Mười bn

Không cần đi sâu vào chi tiết cuộc chuyện trò bên gối đêm hôm ấy của chúng tôi. Khi nghe kể chuyện xảy ra ở Seiyoken, Naomi không mấy bận tâm. "Bọn vô học!" Nàng nghiêm khắc nói. "Đúng là chả biết gì!" Vấn đề ở chỗ mọi người không hiểu về văn hóa khiêu vũ. Hễ đàn ông đàn bà khoác tay nhau nhảy là y rằng người ta quy chụp họ đang quan hệ bất chính, rồi đồn đại linh tinh. Những tờ báo hủ lậu thường viết bài vô căn cứ đả kích khiêu vũ, thành thử số đông cứ quả quyết rằng đó là một cái tệ nạn. Chúng tôi cũng đành chịu những điều tiếng như thế.

"Mà này Joji, em chưa bao giờ đi một mình với người đàn ông khác. Đúng không nào?"

Chúng tôi khiêu vũ cùng nhau, ở nhà chơi với nhau, Naomi không bao giờ tiếp khách lẻ ở nhà khi tôi ra ngoài. Nếu có ai đến riêng lẻ, nàng bảo: "Hôm nay tôi ở nhà một mình" và vị khách đó sẽ tôn trọng ra về. Không có bạn bè nào của nàng vô phép đến nỗi ở lại. Rồi nàng nói: "Em có thể ích kỷ nhưng cũng phân biệt được đúng sai. Nếu muốn, em có thể lừa dối anh, nhưng em sẽ không bao giờ làm như vậy. Mọi thứ em đều minh bạch, rõ ràng. Em không giấu anh điều gì đâu Joji ạ."

"Anh biết mà. Nhưng người ta nói những điều như thế với anh, anh tức lắm."

"Vậy anh đối phó sao? Không định rủ em bỏ luôn khiêu vũ đấy chứ?"

"Bỏ thì không cần, cơ mà em nên thận trọng kẻo người ngoài hiểu nhầm đấy."

"Nhưng em đã bảo là em cư xử với bạn bè có ý thức mà."

"Đúng vậy. Nhưng anh có phải là người hiểu nhầm đâu."

"Anh hiểu cho em, thì em chẳng sợ ai bàn ra tán vào. Thói đời ghét bỏ em vì em khái tính, bỗ bã, nói năng thô thiển."

Thế rồi cô nàng lặp lại bằng cái giọng ỏn ẻn ngọt như mía lùi rằng cô nàng mong tôi sẽ tin tưởng, yêu thương cô và việc cô làm bạn với đàn ông là tự nhiên bởi cô không giống phụ nữ lắm. Cô nàng thích đàn ông hơn, vì đàn ông cởi mở, không rắc rối nên bạn bè cô toàn đàn ông. Tuy nhiên, tình cảm không phù hợp với đám đàn ông đó theo kiểu lãng mạn, xác thịt thì cô hoàn toàn không có. Cuối cùng Naomi khóc rưng rức, tua lại bài cũ: "Em chưa bao giờ quên món nợ được anh nuôi nấng, em coi anh vừa là chồng, vừa là cha mình." Sau đó cô ả bảo tôi lau nước mắt dùm rồi hôn tôi tới tấp.

Nhưng lạ lùng thay, không biết là cố ý hay vô tình, Naomi không hề nhắc đến Hamada hay Kumagai trong cả cuộc đối thoại dài đó. Tôi đã định nhắc tên hai gã và để ý vẻ mặt cô ả phản ứng thế nào nhưng để vuột cơ hội. Dĩ nhiên không phải cô ả nói gì tôi cũng tin nhưng một khi đã nghi ngờ, người ta cũng khó lòng biết phải tin vào đâu. Không cần phải suy xét quá khứ nữa, mọi việc tôi phải làm bây giờ là tập trung quản Naomi chặt hơn... Không, ban đầu tôi cũng định làm rắn nhưng dần dần cô ả lôi tôi vào tình huống dở dở ương ương này. Ngập ngụa trong nước mắt và những nụ hôn của Naomi nhưng tôi vẫn suy xét lại khi nghe những tiếng thì thầm xen nức nở của cô ả, tôi ngờ rằng cô ả đang nói dối, nhưng rốt cuộc những lời đó nghe cũng bắt đầu có vẻ thật.

Sau đó tôi thường xuyên để mắt đến hành vi của Naomi. Dần dần, theo tiến độ đủ từ tốn để không lộ vẻ có tính toán, Naomi xem ra đã cải tà quy chính. Chúng tôi vẫn đi nhảy đầm nhưng không thường xuyên như trước, mỗi lần đi cũng nhảy ít thôi và về sớm hơn. Khách khứa không còn quấy nhiễu. Lần nào tôi từ cơ quan về nhà cũng thấy Naomi ở một mình đọc tiểu thuyết, đan len, nghe nhạc từ máy quay đĩa hoặc trồng hoa trong vườn.

"Hôm nay lại ở nhà một mình à?"

"Vâng, một mình ạ. Không có ai đến chơi cả."

"Em không thấy cô đơn à?

"Nếu em biết từ đầu sẽ phải ở nhà một mình, em sẽ không thấy cô đơn. Em chẳng sao đâu."

Rồi cô nàng thêm vào, "Vui vẻ náo nhiệt thì thích, nhưng một mình cũng không sao cả. Từ bé em đã không có bạn bè. Lúc nào em cũng chơi một mình."

"Em nói anh mới nhớ từ xưa em đã vậy. Em hầu như không nói chuyện với ai ở quán Café Diamond. Trông em còn hơi buồn buồn nữa."

"Đúng vậy. Em hành động như con trai, nhưng vốn em là người hay âu sầu... Anh không thích em thế hả?"

"Trầm lặng hơn cũng tốt, nhưng anh chẳng thích em rầu rĩ thế."

"Nhưng vẫn hơn chán toang toác cái miệng như trước đúng không?"

"Có hơn nhiều lắm."

"Bây giờ em ngoan rồi có phải không?"

Bỗng Naomi chạy tới choàng tay ôm lấy cổ tôi, hôn hít quá mạnh đến nỗi tôi choáng váng.

"Lâu rồi chúng mình chưa đi khiêu vũ, em nghĩ sao? Tối nay mình lại đi nhé?"

"Anh muốn thế nào cũng được, Joji ạ" Naomi trả lời mơ hồ, vẻ mặt hờn dỗi hoặc hỏi lại tôi: "Sao không đi xem phim? Tối nay em không thích khiêu vũ đâu."

Cuộc sống chung vô tư hạnh phúc bốn, năm năm về trước của chúng tôi đã quay trở lại. Chỉ còn có hai đứa, tôi và Naomi cùng nhau đi Asakusa gần như mỗi tối. Chúng tôi đến rạp xem phim và dùng bữa ở một nhà hàng trên đường về. Vừa ăn chúng tôi vừa hoài niệm về những ngày đã qua bên nhau. "Hồi ấy em bé tẹo, còn ngồi hẳn được lên lan can rạp Đế Quốc xem phim, hay tay vịn vào vai anh," – tôi nói. Còn Naomi thì bảo: "Lần đầu đến tiệm cà phê anh cứ ngồi ủ ê một chỗ, dán mắt vào em, làm em ngại quá chừng."

"Nhân tiện Papa này, Papa không tắm cho em nữa rồi. Hồi ấy anh toàn tắm cho em."

"Ừ nhỉ, em nói anh mới nhớ."

"Nói mới nhớ nghĩa là sao? Sao lại không tắm cho em nữa? Chắc là vì em to xác quá rồi nên anh không còn thích tắm cho em nữa chứ gì?"

"Không hề. Anh có thể tắm cho em ngay, nhưng thực tình là anh phải kiềm chế."

"Thật à? Thế thì tắm cho em. Em sẽ lại là bé con."

Cũng may tụi tôi bàn chuyện này vào đầu mùa nóng. Tôi đã chuyển cái bồn tắm Tây dương trước vẫn cất trong kho sang xưởng vẽ để tắm cho Naomi lần nữa. "Em bé của anh" – hồi ấy tôi nói thế nhưng bây giờ lúc kéo Naomi nằm dài trong bồn tôi mới nhận ra cô nàng đã lớn phổng thành một phụ nữ xinh đẹp rồi. Khi xõa ra, mái tóc dày của Naomi bồng bềnh như những vầng mây đêm mưa; những khối cơ chắc nịch lõm xuống nơi các khớp. Đôi vai Naomi lại càng tròn lẳn, ngực và hông nhô cao, mềm mại, đôi chân đã dài lại càng dài.

"Em lớn rồi Joji nhỉ?"

"Ừ, lớn rồi. Em sắp cao bằng anh rồi đấy."

"Chẳng bao lâu em sẽ cao hơn anh. Hôm nọ em vừa cân, bây giờ em nặng 53 cân rồi đó."

"Kinh nhỉ! Anh chỉ nặng có 59 cân thôi."

"Anh mà nặng hơn em á? Nhìn anh bé như con tép ấy."

"Tất nhiên anh phải nặng hơn. Anh là con tép, nhưng khung xương đàn ông nặng hơn."

"Thế anh còn có đủ can đảm làm ngựa cho em cưỡi không? Hồi em mới đến đây, mình hay chơi trò đó lắm nhé, nhong nhong khắp phòng luôn..."

"Hồi ấy em nhẹ cân hơn, đâu như 45 cân thôi mà."

"Bây giờ có mà anh gục luôn."

"Vớ vẩn nào. Em tưởng thế thì cứ thử leo lên xem."

Kết quả là chúng tôi lại chơi trò cưỡi ngựa như đã từng.

"Ngựa đã sẵn sàng," tôi bảo, chống đầu gối và hai tay xuống sàn. Naomi đè cái thân hình 53 cân lên lưng tôi, lấy khăn tắm nhét vào miệng tôi làm yên cương.

"Ngựa gì mà còm nhom lởm khởm thế này! Đứng vững vào! Nhong nhong!" Naomi reo lên sung sướng, hai cẳng chân ôm quanh bụng tôi, giật mạnh cương. Tôi đã quyết tâm không thể gục dưới Naomi. Tôi mắm môi mắm lợi, mồ hôi mồ kê đầm đìa khắp phòng. Cô nàng cứ hành hạ tiếp đến khi tôi hết hơi mới thôi.

"Joji ơi, hè này chúng mình đi Kamakura nhé? Lâu lắm rồi." Lúc ấy là đầu tháng Tám. "Em muốn đi lắm, mãi chúng mình chưa quay lại đó."

"Em nói phải. Từ ấy đến giờ chưa quay lại phải không?"

"Chưa, thế thì năm nay đi Kamakura nhé. Nơi đặc biệt của chúng mình đấy."

Những lời của nàng làm tôi sung sướng làm sao! Đúng như Naomi nói, chúng tôi đi trăng mật – đúng, trăng mật đấy – ở Kamakura. Không nơi nào đặc biệt với chúng tôi như Kamakura. Năm nào chúng tôi cũng đi đâu đó tránh nóng nhưng tôi lại quên hẳn Kamakura. Naomi nảy ra ý tưởng thật hay.

"Ừ, đi nhé, chắc chắn là phải đi rồi!" Tôi đồng ý cái một.

Vừa quyết định xong là tôi xin nghỉ phép mười ngày ở công ty. Khóa cửa ngôi nhà ở Omori, hai đứa tôi đi Kamakura một ngày đầu tháng. Chúng tôi thuê một ngôi nhà tranh trong khuôn viên một vườn ươm tên là Shokusho trên con phố chạy từ đường Hase hướng đến biệt thự của Nhật Hoàng.

Ban đầu tôi định lần này kiếm một nhà trọ tử tế, chứ cỡ cái nhà trọ Sóng Vàng lần trước thì xin kiểu. Chúng tôi thuê nhà vì Naomi nghe nói về cái nhà tranh của chủ vườn ươm. "Em vừa nghe cô Sugizaki mách cho một chỗ rất hợp với chúng mình. Nhà trọ vừa mắc tiền, vừa thiếu riêng tư. Tốt nhất là nên thuê nhà anh ạ. Vừa may là bà con cô Sugizaki, cái ông giám đốc Công ty Dầu khí Phương Đông ấy, sẽ cho chúng mình đến ở chỗ ông ấy đang thuê mà bỏ không. Kèo này tốt đấy anh ạ. Ông giám đốc thuê chỗ ấy cả ba tháng Sáu, Bảy, Tám có năm trăm yên, tính là tháng Bảy sẽ dùng tới nhưng vì đã chán Kamakura nên rất vui vẻ cho ai có nhu cầu đến mướn. Nếu là người quen của cô Sugizaki thì ông ấy sẽ không bận tâm tiền bạc lắm." Chuyện từ phía Naomi là thế.

"Vậy mình thuê nhé." Naomi bảo. "Có tìm đỏ mắt cũng chẳng được chỗ nào bằng đâu. Với lại chúng mình không mất xu nào, ăn dầm nằm dề cả tháng cũng được."

"Nhưng anh không thể nghỉ việc lâu như thế."

"Từ Kamakura anh có thể đi tàu điện đi làm mà. Sao không làm thế? Được không anh?"

"Sao em không đến xem thử coi có ưng không đã?"

"Được, vậy mai em đi. Nếu em thích thì chúng mình ra đó nhé?"

"Ừ, nhưng không trả tiền anh áy náy lắm. Chuyện đó mình vẫn phải sòng phẳng."

"Em hiểu mà. Anh bận nên nếu đã quyết thuê thì em sẽ qua chỗ cô Sugizaki bảo cô ấy nhận chút tiền. Mình thể nào chẳng phải trả một trăm, trăm rưởi gì đấy."

Thế là Naomi nhanh chóng tự mình đẩy nhanh tiến độ. Hai bên thống nhất là 100 yên, Naomi phụ trách trả tiền.

Tôi đã nghi ngờ, nhưng trông tận mắt ngôi nhà mới thấy khá hơn mình tưởng. Ngôi nhà một tầng, biệt lập khỏi nhà chính, có hai phòng trải chiếu, một phòng mười hai chiếu một phòng chín chiếu, một hành lang, một phòng tắm, một phòng bếp. Nhà còn có lối riêng đi ra vườn, ra phố, hoàn toàn không phải chung đụng gì với gia đình của người chủ vườn. Cứ như hai đứa chúng tôi đến ở nhà mới vậy. Lần đầu tiên sau một thời gian dài tôi mới được ngồi xuống cái chiếu cói kiểu Nhật thuần túy. Tôi ngồi xếp bằng trước lò sưởi, cảm thấy vô cùng khoan khoái.

"Tuyệt quá. Anh thấy như ở nhà vậy."

"Nhà đẹp quá anh nhỉ? Anh thích chỗ nào hơn, ở đây hay ở Omori?"

"Ở đây thoải mái hơn nhiều chứ. Anh thấy mình có thể ở đây vô thời hạn."

"Đấy thấy chưa? Vậy em mới nói chúng mình nên thuê." Naomi đắc ý lắm.

Một ngày, chừng đâu ba hôm sau khi chúng tôi đến nơi, hai đứa đến bãi biển bơi lội khoảng một tiếng xong đang nằm trên cát thì có người gọi "Tiểu thư Naomi!" ngay trên đầu.

Đó là Kumagai. Hình như hắn vừa từ dưới biển lên đây, bộ đồ bơi ướt nhẹp dính vào ngực, hai bắp đùi đầy lông rỏ nước biển tong tỏng.

"Ma-chan à. Đằng ấy đến lúc nào thế?"

"Hôm nay. Thấy có người giống cậu nên chạy ra." Rồi hắn quay về phía biển giơ tay lên gọi: "Ê!"

"Ờ," ai đó từ dưới nước trả lời.

"Ai đang bơi thế?"

"Hamada. Hamada, Seki và Nakamura – bốn người bọn này đi cùng nhau."

"Vui quá nhỉ. Nhà trọ của mấy cậu ở đâu thế?"

"Bọn em đâu dám chơi sang ạ. Trời nóng nên chạy ra đây một buổi. Có vậy thôi."

Họ đang nói chuyện thì Hamada xuất hiện.

"Xin chào! Lâu quá rồi nhỉ, xin lỗi vì không liên lạc với em, Naomi. Anh Kawai, anh không đi khiêu vũ nữa ạ?"

"À, không hẳn thế. Naomi nói là chán khiêu vũ rồi."

"Dạ. Đáng tiếc quá. Hai người đến đây lâu chưa?"

"Mới hai, ba ngày. Chúng tôi thuê một ngôi nhà tranh tại một vườn ươm ở Hase."

Naomi bảo: "Chỗ đó tuyệt lắm nhé. Nhờ cô Sugizaki mà bọn em tha hồ ở cả tháng."

"Ăn chơi thật!" Kumagai bảo.

"Vậy hai người còn ở đây lâu hả?" Hamada nói. "Ở Kamakura cũng tổ chức dạ vũ đấy. Thật ra ở ngay đêm nay có một buổi dạ vũ ở khách sạn Kaihin. Nếu có bạn nhảy là tôi đi ngay."

Naomi đáp thẳng thừng: "Em chẳng muốn đi đâu. Nóng nực thế này em còn chẳng muốn nghĩ đến nhảy nhót. Đợi trời mát hẵng."

"Anh thấy em nói phải. Mùa hè không phải lúc khiêu vũ." Rồi Hamada lưỡng lự hỏi: "Ma-chan, chúng ta làm gì đây? Có muốn xuống biển bơi tiếp không?"

"Thôi thôi, em mệt lắm rồi. Anh em mình đi đi. Bây giờ về nghỉ ngơi có một tí thôi là đến lúc về Tokyo trời đã tối rồi."

"Các anh định đi đâu thế?" Naomi hỏi Hamada. "Các anh có đang làm gì hay ho không?"

"Lấy đâu ra. Ông chú Seki có một cái villa ở Ogigayatsu. Bọn anh bị kéo lên ấy hôm nay đấy, họ bảo sẽ thiết đãi tiệc tối nhưng không khí ngột ngạt nghiêm trang quá nên đang định bỏ ăn đánh bài chuồn đây."

"Thật à? Nghiêm trang đến thế cơ á?"

"Chịu không nổi luôn. Mấy chị giúp việc quỳ xuống làm lễ, khấu đầu chụm ba ngón tay vào nhau. Nhìn phát mệt. Có khoản đãi mấy bọn này cũng nuốt không trôi... Hamada, đi thôi. Lên Tokyo kiếm cái gì ăn."

Song Kumagai chẳng hề nhúc nhích để đứng lên. vẫn ngồi ì trên bãi biển, hắn nhặt từng nắm cát đổ lên cẳng chân.

"Này, hay là mấy cậu ăn tối với bọn tôi nhé. Đã mất công đến tận đây rồi..."

Naomi, Hamada và Kumagai đều im lặng; tôi nghĩ mình nên nói gì đó để phá vỡ không khí ngại ngùng.

« Lùi
Tiến »