Tình Khờ

Lượt đọc: 1144 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Mười lăm

Chúng tôi đã ăn một bữa vui vẻ ngày hôm đó, lần đầu sau rất nhiều ngày. Sáu người bọn tôi, gồm có Hamada, Kumagai, Seki và Nakamura ngồi quanh cái bàn thấp trong chiếc phòng lớn hơn và hàn huyên đến mười giờ tối. Ban đầu tôi không mấy thiện cảm với bọn phá đám nơi ở mới này, nhưng đã lâu không gặp họ, tôi thích phong thái trẻ trung, sôi động, cởi mở và dễ gần của họ. Naomi rất khéo léo, lịch thiệp; nàng vui đùa vừa phải với khách khứa mà không hề cợt nhả.

"Tối nay anh rất vui. Lâu rồi không gặp mấy cậu ấy." Tôi nói. Sau khi tiễn họ lên chuyến tàu cuối cùng, tôi và Naomi trò chuyện, tay nắm tay bước dưới đêm hè. Những ngôi sao sáng lung linh, từ ngoài biển một luồng gió mát thổi vào.

"Anh vui lắm hả?" Naomi có vẻ hài lòng khi thấy tâm trạng tốt của tôi. Suy nghĩ một lát rồi cô nói: "Anh dành chút thời gian với họ, sẽ thấy họ không phải là người xấu mà."

"Không, họ không xấu."

"Thế anh không sợ mấy hôm nữa, họ lại kéo nhau đến phá đám mình à? Anh biết đấy, ông chú Seki có cái villa. Không phải Seki nói sẽ thỉnh thoảng về cùng mấy ông tướng kia à?

"Ừ, nhưng anh không nghĩ họ sẽ lại đến quấy rầy chúng mình đâu."

"Thỉnh thoảng cũng chả sao, nhưng họ cứ đến thường xuyên thì ghét lắm. Lần sau đến, chúng mình không nên hiếu khách quá làm gì. Bọn họ đâu cần ở lại ăn tối chứ."

"Nhưng không thể đuổi họ đi được."

"Được chứ. Em sẽ bảo là mấy anh ở đây lâu là làm phiền người ta, rồi nhanh nhanh xua họ về – nói thế không sao, nhỉ?"

"Thế nào Kumagai cũng tìm cách phá đám cho mà xem."

"Thế thì khác gì nào? Chúng mình cất công đến Kamakura mà chúng nó lại thọc gậy bánh xe, thì chúng nó sai lè lè ra."

Chúng tôi đến một chỗ tối dưới những cây tùng. Naomi dừng lại, đứng yên. "Joji à?"

Nắm bắt được điều đặc biệt trong chất giọng ngọt ngào, yếu ớt, van lơn của Naomi, tôi lặng lẽ ôm nàng trong vòng tay. Nếm vị đôi môi căng mọng đê mê của nàng tôi thấy như uống một ngụm nước biển.

Chuyến nghỉ mát mười ngày của chúng tôi trôi qua chớp nhoáng nhưng cả hai đều hạnh phúc. Theo kế hoạch, tôi bắt đầu đi tàu từ Kamakura đến cơ quan. Seki và bạn bè của hắn nói sê "thỉnh thoảng sang chơi" nhưng mới ghé có một lần vào khoảng một tuần sau đó.

Đến cuối tháng, ở sở tôi có việc cấp bách nên phải làm muộn. Thường thì tôi về nhà vào bảy giờ tối ăn cơm với Naomi, nhưng tầm năm, sáu ngày sau thì hôm nào tôi cũng phải làm thêm đến chín giờ, về nhà đã quá mười một giờ. Đó là ngày thứ tư của thời gian biểu mới này.

Tối hôm ấy tôi nghĩ phải làm đến chín giờ nhưng lại xong việc sớm, khoảng tám giờ từ sở về nhà. Như mọi khi, tôi lên tuyến tàu điện quốc doanh đến Yokohama rồi chuyển sang một chuyến tàu chạy hơi nước. Lúc về đến Kamakura có lẽ chưa đến mười giờ. Tôi nôn nóng được về nhà nhìn mặt Naomi, thư giãn bên bữa cơm tối vì đã mấy đêm rồi phải về muộn – dù thực ra chỉ khoảng ba, bốn ngày thôi; thế là tôi gọi xe kéo ở nhà ga và đi đường ngang qua villa của Thiên Hoàng.

Với một người về nhà sau cả ngày lao động mệt nhọc, bị xô đẩy trên tàu, không khí đêm ở bờ biển trên làn da mới yên ả, tươi mát làm sao. Tối nay cũng như thường lệ, có một cơn mưa ngắn ngủi lúc hoàng hôn, một mùi hương bí ẩn, kín đáo lẫn trong làn hơi bốc lên từ những cành lá ẩm ướt và những nhánh tùng đẫm sương. Đây đó những vũng nước sáng lấp lánh trong bóng tối; nhưng những con đường cát chỉ vừa đủ ẩm để giữ bụi, và người kéo chân trên mặt đất cũng nhẹ nhàng và mềm mại như thể đang lướt trên nhung. Tôi có thể nghe tiếng hát từ máy quay đĩa phát ra từ ngôi nhà nom như biệt thự của một ai đó; hai, ba bóng người mặc kimono trắng đang đi lại. Cảm giác giống như một khu nghỉ dưỡng mùa hè.

Tôi xuống xe kéo ngoài cổng rồi đi bộ băng qua vườn thẳng vào hiên. Tôi đã mong chờ Naomi mở cánh cửa giấy bồi chào tôi ngay lúc nghe tiếng bước chân tôi trong vườn, nhưng nhà đang sáng đèn mà không có dấu hiệu Naomi đang ở trong. Hoàn toàn yên lặng.

"Naomi..." Tôi gọi hai hay ba lần. Không có tiếng đáp nên tôi bước lên hiên, kéo cái cửa trượt giấy bồi. Căn phòng vắng lặng như tờ. Như phàm nhật, một đống quần áo bơi, khăn tắm, váy vung vất vưởng khắp nơi, trên cối xay, cửa kéo, trong hốc tường... ly tách, gạt tàn, gối tựa nằm la liệt; nhưng trong buồng có vẻ gì đó im ắng và thiếu sinh khí. Bằng trực giác đặc biệt của một kẻ đang yêu, tôi biết nơi đây đã quạnh hiu như thế này được một lúc rồi.

"Cô ấy ra ngoài... có lẽ hai, ba tiếng trước." Tôi tự nhủ.

Rồi tôi nhòm vào phòng ở, xem xét phòng tắm và để cho chắc chắn, bước xuống cả phòng bếp, bật công tắc đèn chỗ bồn rửa. Một đống đồ ãn Tây còn thừa, một chai sake Masamune, bãi chiến trường sau một màn ăn nhậu tới bến chào đón tôi. Xem kỹ còn thấy trong gạt tàn đả đầy mẩu đầu lọc. Chắc mấy thằng ranh kia lại đến.

Tôi chạy đến nhà chính. "Hình như Naomi không ở đấy. Cô ấy đi ra ngoài à?" Tôi hỏi người vợ ông chủ vườn ươm.

"Cô gái ấy hả?" Bà ta luôn gọi Naomi là "cô gái." (Naomi không vui nếu bị gọi khác đi. Mặc dù chúng tôi đã lấy nhau, cô ả vẫn muốn người ta nghĩ rằng chúng tôi đơn thuần chỉ ở chung hoặc mới đính hôn.) "Cô ấy quay lại đây buổi tối, sau đó đi với mọi người sau khi ăn xong."

"Mọi người?"

"Ừ thì..." Bà ta do dự một lát. "Cậu chủ Kumagai và mấy cậu khác nữa..."

Tôi thấy bà chủ nhà biết tên Kumagai, lại còn gọi là "cậu chủ Kumagai" thì quả là kỳ; song lúc này tôi không muốn phí thời gian hỏi đến chuyện đó.

"Chị nói rằng Naomi tối nay có quay lại. Thế ban ngày Naomi cũng ở với họ sao?"

"Cô ấy đi tắm một mình buổi chiều, rồi quay về với cậu Kumagai, và..."

"Một mình với Kumagai?"

"Đúng vậy."

Tôi chưa hoảng hốt gì nhưng những câu trả lời đầy lúng túng và vẻ mặt khó ở của bà chủ nhà làm tôi lo lắng. Tôi không muốn để lộ tâm trạng nhưng quả là giọng nói của tôi nghe sốt ruột thấy rõ.

"Vậy là không phải đi theo nhóm!"

"Không, chỉ có hai người thôi ạ. Nghe họ nói chiều nay ở khách sạn có buổi khiêu vũ nên họ đi riêng với nhau."

"Và sau đó?"

"Tối đến, cô ấy quay lại với cả nhóm."

"Họ ăn tối cùng nhau ở ngôi nhà tranh?"

"Vâng. Rất là náo nhiệt ạ..." Đọc được ánh mắt tôi, người đàn bà cười gượng.

"Thế họ ra ngoài chơi lúc nào sau khi ăn xong?"

"Xem nào, tôi nghĩ là tầm tám giờ."

Tôi buột miệng luôn: "Hai giờ trước. Thế chị có nghĩ hai người đang ở khách sạn không? Chị nghe được gì không?"

"Tôi không dám chắc nhưng có lẽ họ đang ở chỗ biệt thự."

Tôi nhớ ra ông chú của Seki có một cái biệt thự ở Ogigayatsu. "Vậy là đến biệt thự. Nếu thế, tôi sẽ gặp họ ở đó. Chị có biết cái biệt thự ở đâu không?"

"Ô, không xa lắm ạ, ngay chỗ bãi biển Hase."

"Hase? Tôi tưởng là Ogigayatsu chứ nhỉ... Chị này, cái biệt thự tôi nói là của ông chú của một cậu tên Seki, bạn Naomi. Không biết đêm nay cậu ta có đến đây không nhưng mà..."

Vẻ ngạc nhiên lóe lên trên gương mặt bà chủ nhà.

"Thế lại còn căn biệt thự khác à?"

"Vâng... chả có nhẽ..."

"Căn biệt thự bãi biển Hase là của ai vậy?"

"Ờ thì... Của người nhà cậu Kumagai ạ..."

"Kumagai?" Tôi bỗng thất sắc.

Bà chủ nhà bảo tôi đi đường Hase từ nhà ga, quẹo trái, rồi đi thẳng qua đoạn khách sạn Kaihin. Đường này cụt về chỗ bãi biển. Biệt thự Okubo là của người nhà Kumagai. Tôi nghe về cái biệt thự này mới lần đầu tiên. Cả Naomi lẫn Kumagai đều không thở ra lời nào về chuyện này.

"Naomi có thường xuyên đến đó không?"

"Để coi nào..." Nói vậy nhưng tôi thấy bà ta không thoải mái.

"Dĩ nhiên đêm nay không phải đêm đầu tiên phải không?" Tôi hụt hơi, giọng run run nhưng thật không thể làm gì được. Chắc bà chủ nhà thấy vẻ mặt tôi đâm sợ vì trông bà ta cũng tái xanh. "Chị đừng lo, tôi sẽ không làm gì liên lụy tới chị. Chị cứ thoải mái nói đi. Đêm qua thế nào? Đêm qua cô ấy cũng đi đúng không?"

"Có... Chắc là có..."

"Thế đêm hôm kia?"

"Có."

"Lại cũng ra đằng ấy?"

"Vầng."

"Trước cả đêm hôm kia nữa?"

"Có, cả đêm trước đêm hôm kia."

"Thế là cô ấy đêm nào cũng đi từ lúc tôi về muộn?" "À, tôi không nhớ chính xác, nhưng mà..."

"Thế mấy giờ cô ấy thường về..."

"Thường là... trước mười một giờ..."

Hóa ra hai đứa nó từ đầu đã chơi xỏ tôi! Đó là lý do Naomi muốn đi Kamakura! – Đầu tôi quay cuồng như một cơn lốc xoáy. Tất cả những điều Naomi đã nói, đã làm gần đây lóe lên trong đầu tôi với tốc độ chóng mặt. Trong giây lát, cái lưới thủ đoạn giăng quanh tôi chợt hiện ra mồn một. Đúng là một cái bẫy tinh vi, một kẻ đơn thuần như tôi thật khó lòng nắm bắt được – những lời dối trá, một âm mưu tỉ mỉ và có trời mới biết cô ả có bao nhiêu kẻ đồng lõa. Từ mặt đất vững chãi tôi đã bị kéo tuột xuống một cái hố sâu, từ lòng hố tôi ngước lên đầy ghen tị với Naomi, Kumagai, Hamada, Seki và vô số những kẻ nữa qua lại ở trên đầu mình cười hô hố.

"Tôi đi đây. Nếu trên đường tôi không gặp Naomi và cô ấy có quay lại, thì chị đừng bảo cô ấy là tôi đã ở đây. Tôi đã có ý khác." Dứt lời, tôi chạy ra phố.

Tôi ra đằng trước khách sạn Kaihin và đứng cố gắng hết sức nép trong bóng tối, theo con đường mà bà chủ nhà đã bảo. Các biệt thự lớn nằm dọc theo hai bên đường. Con đường bị che khuất, hầu như hoàn toàn vắng vẻ và rất may là khá tối tăm. Tôi móc đồng hồ ra xem dưới một ngọn đèn ở cổng nhà. Bất kể là Naomi đang ở một mình với Kumagai ở biệt thự Okubo hay đú đởn với cả bọn thì tôi cũng phải bắt quả tang bằng được. Tôi cố gắng lén lút thu thập bằng chứng không để bọn chúng biết được, để xem sau đó chúng nó định phịa ra cái gì. Sau đấy tôi sê cho chúng nó lòi đuôi và dạy chúng nó một bài học. Với những ý nghĩ đó, bước chân của tôi dồn dập thêm.

Tôi dễ dàng tìm được căn biệt thự. Đảo qua con phố phía trước mấy phút, tôi nghiên cứu địa hình. Có một cái cổng đá bảnh chọe phía sau chỗ cây mọc um tùm. Một con đường trải sỏi đan qua những thân cây, lùm cỏ dẫn đến một lối vào hẻo lánh. Mấy dòng chữ đã nhòe trên bảng ghi "Biệt thự Okubo" và những mảng tường rêu bao lấy một khu vườn rộng rãi đem lại dáng vẻ của một dinh thự sang trọng thay vì biệt thự nghỉ mát. Càng nhìn tôi lại càng choáng vì ông chủ của một tòa nhà uy nghi tráng lệ thế này mà lại là bà con của Kumagai.

Tôi lẻn qua cổng, cố gắng gây càng ít tiếng ồn trên con đường trải sỏi càng tốt. Dưới những tán cây sum sê, từ dưới đường tôi còn chưa thấy rõ ngôi nhà chính lắm nhưng đến nới tôi mới ngỡ ngàng: từ cổng chính, cổng phụ cho gia chủ, hai tầng lầu và tất cả những căn phòng quan sát được từ vị trí của tôi đều đóng im ỉm, lặng lẽ và tối tăm.

Tôi trộm nghĩ: thế thì phòng Kumagai chắc là ở đằng sau. Tôi mò vào đằng sau ngôi nhà. Đây rồi, căn phòng trên gác và cửa hậu cho gia nhân có sáng đèn.

Liếc một cái tôi biết ngay đó là phòng Kumagai. Không chỉ có cái đàn mandolin của hắn dựng ở lan can hiên nhà mà bên trong còn có cái mũ Tuscan tôi nhớ là đã nhìn thấy đang treo lủng lẳng trên cột. Cửa kéo bằng giấy bồi để ngỏ nhưng không thấy tiếng nói. Rõ ràng là không có ai trong phòng.

Cái cửa kéo ở lối vào cho gia nhân cũng để mở giống như vừa có ai đó đi ra. Mắt tôi dõi theo luồng sáng yếu ớt mà cánh cửa mở hắt ra mặt đất cho đến lúc khám phá ra một cái cổng hậu dựng bằng hai cột gỗ lâu đời cách đó chừng năm, sáu mét. Giữa những cây cột có thể thấy ngọn sóng xô vào bờ biển Yui ánh lên một đường màu trắng trong bóng đêm. Mùi biển xộc vào tôi.

"Chúng nó ra ngoài bằng lối này," tôi tự nhủ.

Trong lúc đi qua cổng sau hướng về phía biển, tôi nghe được giọng nói không lẫn vào đâu được của Naomi gần đó. Có lẽ ban nãy cơn gió đã ngăn tôi nghe thấy.

"Này đợi đã! Có cát lọt vào giày của em. Em không thể đi bộ như thế này. Ai đó rửa sạch cát hộ cái nào... Ma-chan, cởi giày hộ tớ!"

"Không đâu nhé, đây không phải nô lệ của đằng ấy."

"Ăn nói với tớ như thế, tớ không thèm tử tế với đằng ấy nữa... Ôi, anh Hama, anh thật là tốt quá... Cảm ơn, cảm ơn. Chỉ có anh Hama tốt với em thôi. Em cưng anh Hama nhất."

"Nào! Đừng có giễu anh chỉ vì anh tử tế nhé!"

Giọng Naomi bật thành tiếng cười khúc khích. "Dừng lại, Hama, đừng có cù chân em!"

"Anh có cù đâu. Nhìn cát này, anh phủi cát cho em mà."

"Mày mà liếm chân em nó thì sẽ biến thành Papa em nó đấy." Bốn hay năm thằng đàn ông phá lên cười.

Từ nơi tôi đứng, những cồn cát dốc xuống thoai thoải. Bên sườn dốc có một trà thất nhỏ rủ mành sậy, từ trong đó tiếng người vọng ra. Khoảng cách chỗ trà thất đến nơi tôi đứng chưa đầy mười mét. Vẫn đang mặc bộ com-lê màu lông lạc đà từ sở làm về, tôi bèn dựng ve áo lên, cài hết các khuy áo để cái cổ cồn trắng không gây sự chú ý và tôi giấu cái nón rơm dưới cánh tay. Tôi cúi người bò thấp xuống, lao về phía bóng tối bên cái giếng cạnh trà thất. Vừa hay Naomi cất lời: "Thôi, bọn mình qua đằng kia đi!" Cả bọn ra ngoài với Naomi dẫn đường.

Họ đi từ trà thất xuống bãi biển, vẫn chưa trông thấy tôi. Hamada, Kumagai, Seki và Nakamura – bốn thằng đực rựa – đều mặc kimono mùa hè, còn Naomi ở ngay giữa, mặc một chiếc áo choàng đen và mang giày cao gót. Tôi chỉ nhìn thấy có vậy. Naomi không mang áo khoác hay giày từ Kamakura theo, chắc kia là đồ đi mượn của ai đó. Cái áo choàng phất phơ trong gió. Hình như Naomi đang giữ tay ở bên trong người để cái áo không bay mất. Bờ mông đầy đặn của cô ả bên dưới tấm áo nhấp nhô theo mỗi bước chân. Naomi đi như một gã say, vừa ngả ngớn vừa cố tình đập vai vào mấy gã kia hết sang phải rồi sang trái.

Cho đến lúc đó, tôi vẫn đang ngồi xổm bất động và nín thở. Chỉ đến khi họ còn cách tôi có hai chục mét và những bộ kimono trắng của họ từ xa chập chờn không rõ trước mắt tôi, tôi mời đứng dậy đi theo họ. Ban đầu tôi nghĩ họ sẽ đi dọc bờ biển đến Zaimokuya nhưng họ lại rẽ trái tiến về một đồi cát hướng đến thị trấn. Ngay khi họ ra ngoài tầm mắt, tôi dồn hết sức chạy lên đỉnh dốc vì tôi biết họ sẽ đến một con phố dân sinh tối tăm nơi tùng mọc chi chít và toàn những chỗ ám muội rất phù hợp để núp vào. Tôi có thể tiếp cận họ gần hơn mà không sợ bị phát hiện.

Khi tôi xuống đến chân đồi, tiếng cười đùa huyên náo vang lùng bùng trong tai tôi. Bọn họ đang bước đều cách tôi bốn, năm bước chân, vừa đi vừa hát:

Trước khi ra trận, Mẹ ơi,

Lòng con chỉ nghĩ về người...

Đó là một trong những bài hát yêu thích của Naomi, nàng lúc nào cũng hát véo von bài ấy. Kumagai đi đằng trước, hai tay vung vẩy như một nhạc trưởng. Naomi vẫn đi lảo đảo, chân nam đá chân chiêu, đụng vai vào bọn kia. Trong lúc xô nhau như thế, mấy thằng đực rựa đứng quay về một phía, ủn đẩy như đang chèo thuyền.

"Dô ta! Dô ta!"

"Ơ kìa! Làm gì thế? Đẩy kiểu đấy là cả bọn đâm đầu vào tường cho mà xem."

Có tiếng lộc cộc như đứa nào trong nhóm lấy cái ba-toong đập vào tường. Naomi cười ré lên.

"Tiếp theo chúng mình cùng nhảy điệu Honika-u a wiki-wiki."

"Đúng! Điệu lắc hông của người Hawaii. Vừa hát vừa phải lắc lắc cái mông ấy!"

"Honika-u a wiki-wiki! Nàng con gái da nâu dịu dàng nói với anh..." Cả lũ cùng nhau lắc mông.

"Khoản lắc mông là Seki giỏi nhất." Naomi vừa nói vừa cười.

"Chứ sao! Chả rõ quá, có tập luyện mà lại."

"Ở đâu cơ?"

"Ở triển lãm Hòa Bình Ueno. Có nhớ mấy người thổ dân bản địa nhảy trên sân khấu Quốc tế không? Tao đi cả mười hôm liền."

"Ngu hết phần người ta!" Kumagai bảo.

"Mày nên đi thay cho tao ấy. Nhìn mặt mày người ta khéo tưởng nhầm là thổ dân."

"Này Ma-chan, mấy giờ rồi?" Hamada hỏi. Là người ít chè chén, xem ra hắn tỉnh táo hơn cả.

"Chịu. Đứa nào có đồng hồ?"

"Tao có." Nakamura nói. Hắn ta đánh một que diêm. "Ê, mười giờ hai mươi rồi đấy."

"Đừng lo. Papa không về trước mười một rưỡi đâu. Cứ đi vòng đường Hase ấy. Em muốn mặc thế này đi dạo phố xá đông đúc."

"Đi!" Seki hét tướng.

"Nhưng em đi dạo mà ăn mặc thế này thì giống gì nhỉ?"

"Giống gì nữa, nhìn như chị đại xã hội đen ấy."

"Nếu em là chị đại xã hội đen, thì cả bọn mấy anh là đàn em của em đấy nhé!"

"Bốn thằng ăn trộm trong tuồng Kabuki chứ."

"Tôi là thủ lĩnh Benten Kozo đây."

"Vậy em là bà trùm Kawai Naomi..."

Kumagai bắt đầu, nhái giọng người thuyết minh phim, "...dưới màn đêm dày đặc, mặc áo choàng đen..."

Naomi cười khùng khục. "Bỏ cái giọng thô thiển ấy đi!"

"...Bốn gã lưu manh xếp hàng cho người đàn bà dẫn đường từ bãi biển Yui..."

"Thôi, Ma-chan! Đã bảo thôi mà!" Naomi vả vào má Kumagai.

"Úi cha! Giọng tớ đẻ ra đã thô thiển. Tớ không thể trở thành ca sĩ nhạc sến ở Osaka là một bi kịch thời đại đấy."

"Nhưng mà Mary Pickford đâu có đóng vai dân giang hồ được."

"Vậy ai đóng? Priscilla Dean?"

"Ừ, ổn đấy. Priscilla Dean."

Hamada lại hát, vừa hát vừa nhảy. Đúng lúc đấy thì có chuyện. Dự là Hamada múa may sẽ quay về phía tôi, tôi bèn né vào sau một cái cây thì đúng lúc ấy hắn bảo, "Ơ kìa, ai thế? Anh Kawai đấy à?"

Một sự im lặng rơi xuống họ khi họ dừng lại và quay lại nhìn về phía tôi qua bóng tối. "Khốn nạn." Tôi nghĩ, nhưng đã quá trễ rồi.

"Papa? Papa đấy à? Đang làm gì thế? Nhập bọn đi nào."

Naomi hỉ hả chạy về phía tôi, mở tung áo khoác và đặt tay lên vai tôi. Bên trong áo khoác cô ả tuyệt nhiên không mặc gì.

"Cô đang làm cái gì thế? Cô bôi gio trát trấu vào mặt tôi! Đồ dơ dáy! Đồ dâm đãng! Con điếm!"

Naomi cười khúc khích. Hơi thở cô ả nồng mùi sake. Trước đây tôi không hề biết là cô ả uống rượu.

« Lùi
Tiến »