Mất cả đêm hôm ấy và ngày hôm sau tôi mới khuất phục được thói ngang ngạnh của Naomi và ép cô ả khai ra sơ lược về âm mưu lừa gạt tôi.
Đúng như tôi nghi ngờ, cô ả muốn đi Kamakura để được vui vẻ với Kumagai. Chuyện Seki có bà con ở Ogigayatsu là bịa trăm phần trăm, kỳ thực biệt thự Okubo là nhà của ông chú Kumagai. Không chỉ thế, tôi thuê được ngôi nhà tranh là bởi Kumagai nhúng tay vào. Biệt thự Okubo vốn là khách quen của ông chủ vườn ươm. Kumagai đã gây áp lực và sắp xếp gì đó để người thuê trước phải rời đi cho chúng tôi thuê. Chả nói cũng biết tất cả đều là kế hoạch của Naomi và Kumagai. Người quen của cô Sugizaki, giám đốc công ty Dầu khí Phương Đông... gì gì toàn chuyện bịa. Đấy là lý do Naomi tự mình đứng ra dàn xếp. Theo như vợ ông chủ vườn ươm, Naomi đã cặp kè với "cậu Kumagai" từ lần đầu đến thị sát ngôi nhà tranh và làm bộ như mình là người nhà của hắn. Thật ra Naomi lúc nào cũng đóng kịch như thế cả. Còn bà chủ nhà thì không có cách nào khác ngoài đuổi khách thuê trước đi để chúng tôi dọn vào.
Tôi bảo bà chủ nhà: "Tôi vô cùng xin lỗi vì đã lôi kéo chị vào mớ bòng bong này. Nhưng xin chị hãy cho tôi biết tất cả những gì chị biết. Tôi sẽ không bao giờ tiết lộ ra tên chị trong bất kỳ trường hợp nào. Tôi không hề có mong muốn đứng ra đấu đá với Kumagai. Tôi chỉ muốn biết sự thật."
Ngày hôm sau tôi vẫn nghỉ việc ở nhà để trông chừng Naomi, tôi chưa bao giờ làm thế cả. "Chớ có bước ra khỏi căn phòng này." Tôi dứt khoát. Tôi gói ghém hết quần áo, giày dép, ví tiền của Naomi đem để ở nhà chính. Ở đó, tôi hỏi bà chủ nhà:
"Như vậy khi tôi ra ngoài là hai người bọn họ đều hẹn gặp nhau?"
"Vang, lúc nào cũng vậy. Cậu thanh niên ấy sang bên này, hoặc cô gái sang bên kia..."
"Vậy ai đang sống ở biệt thự Okubo?"
"Năm nay cả nhà gia chủ đều quay về ở nhà chính. Thỉnh thoảng họ cũng đến đây nhưng cậu Kumagai thường ở đó một mình."
"Còn bạn bè Kumagai thì sao? Họ cũng đến chứ?"
"Vâng, thỉnh thoảng."
"Kumagai kéo đến, hay mỗi người tự ý đi lẻ đến?"
"Ờ thì..." về sau tôi mới nhận ra là bà chủ đến đây có vẻ khó chịu. "Thi thoảng họ tự đến, có lúc đi với cậu chủ kia, tôi nghĩ vậy..."
"Có ai khác ngoài Kumagai đến một mình không?"
"Cái cậu tên Hamada cũng đến một mình thì phải, còn mấy người khác nữa..."
"Bọn họ đưa cô ấy đi chơi đâu đó à?"
"Không, họ ở nhà nói chuyện thôi."
Phần này khó hiểu hơn cả. Nếu giữa Naomi và Kumagai tình ý thì sao còn kéo theo lũ kỳ đà cản mũi kia làm gì? Thế còn lúc từng thằng đến một để nói chuyện riêng với Naomi nữa? Nếu thằng nào cũng đang tán tỉnh Naomi, sao chúng nó không chí chóe? Không phải cả bốn đứa đêm qua cùng nhau đú đởn là gì? Câu chuyện bỗng dưng lại bị nhiễu. Thậm chí tôi bắt đầu nghĩ rằng có khi Naomi và Kumagai lại không dan díu cũng nên.
Điểm này Naomi không có ý định trả lời tôi. Cô ả cứ khăng khăng là làm gì có âm mưu sâu xa nào ở đây, em chỉ thích giao lưu với nhiều bạn bè thôi. Nếu thế thì việc gì cô ta phải bất chấp thủ đoạn lừa tôi như thế?
"Nhưng mà Papa có bao giờ tin họ đâu. Lúc nào Papa cũng lo."
"Biết thế sao cô còn phịa ra Seki với cái villa của ông chú hắn? Của Seki hay của Kumagai thì có khác gì nhau?"
Naomi xem chừng có vẻ bí. Cô ả bất chợt cúi đầu, cắn môi, rồi trừng mắt nhìn như muốn đục một cái lỗ vào mặt tôi.
"Anh toàn nghi cho Ma-chan. Nên em nghĩ bịa ra là của Seki thì hơn."
"Đừng leo lẻo 'Ma-chan' nữa! Tên nó là Kumagai cơ mà!"
Đến lúc đó tôi đã kiềm chế lắm rồi nhưng rốt cuộc vẫn bùng nổ. Nghe con ranh gọi "Ma-chan" mà tôi muốn nổi hết cả gai ốc.
"Nghe đây! Cô có qua lại với Kumagai phải không? Nói thật đi!"
"Tất nhiên là không. Nếu anh nghi ngờ em thì anh có bằng chứng gì không?
"Tôi không cần bằng chứng. Tôi biết rồi."
"Làm sao anh biết được?" Naomi bình tĩnh đến đáng sợ. Một nụ cười đáng ghét nhoẻn trên miệng cô ta.
"Cái cảnh đêm qua thì thế nào? Ra ngoài ăn mặc như thế mà cô vẫn tự cho mình sạch sẽ vô tội được hay sao?"
"Bọn họ chuốc say em, bắt em ăn mặc như thế. Em chỉ dạo chơi thôi mà?"
"Vậy cô vẫn tự cho mình vô tội?"
"Đúng, trong trắng và vô tội."
"Cô dám thề không?"
"Thề thì thề."
"Được lắm. Chớ quên những lời cô vừa nói. Tôi không tin bất cứ lời nào cô nói nữa." Sau đó, tôi không thèm nói chuyện với Naomi.
Lo sợ cô ả viết thư cho Kumagai, tôi đã thu thập hết văn phòng phẩm, phong bì, mực, bút chì, bút máy và tem cùng các đồ tư trang khác của Naomi gửi nhờ bà chủ nhà. Sau đó, để đảm bảo Naomi không thể ra ngoài trong lúc tôi đi vắng, tôi chỉ cho cô ả độc cái áo ngủ bằng lụa crepe để mặc. Vào hôm thứ ba, tôi đã sẵn sàng đi làm, chuẩn bị rời khỏi Kamakura nhưng đang ở trên tàu thì tôi suy đi nghĩ lại làm sao để tìm bằng chứng và quyết định bắt đầu lần từ ngôi nhà ở Omori đã bỏ không cả tháng nay. Nếu Naomi dan díu với Kumagai thì quan hệ của hai đứa nó không thể mới bắt đầu vào mùa hè này. Lục lọi đồ đạc của Naomi, biết đâu lại tìm được mấy bức thư.
Rời khỏi Kamakura trên chuyến tàu thứ hai sau chuyến thường lệ, tôi đã đến ngôi nhà ở Omori vào lúc mười giờ. Tôi bước vào hiên, mở khóa cửa, băng qua xưởng vẽ và lên cầu thang để lục soát phòng Naomi. Mở cửa, tôi bước một chân vào, thở gấp một hoi. Tôi đứng trơ khấc. Hamada đang nằm duỗi cẳng trên chiếu.
Tôi bước vào phòng thì Hamada mặt đỏ bừng, kêu "Ối!" một tiếng rồi đứng dậy. Sau tiếng "ối" thì hai người chúng tôi lăm lăm nhìn nhau một lát, người nọ cố gắng đoán ý người kia.
"Hamada... Cậu làm gì ở đây vậy?"
Hắn lầm bầm như muốn nói gì nhưng lại im bặt, cúi đầu như đang cầu xin tôi mở lượng khoan hồng.
"Sao? Cậu ở đây đã lâu chưa, Hamada?"
"Mới thôi... Em vừa mới đến." Lần này hắn nói rành mạch hơn, có vẻ nhận ra mình không còn lối thoát.
"Nhưng cửa khóa cơ mà? Cậu vào kiểu gì?"
"Qua cửa sau."
"Nhưng cửa sau cũng bị khoá cơ mà..."
"Cửa có khóa. Em có chìa." Tiếng Hamada lí nhí quá tôi chẳng nghe rõ hắn nói gì.
"Chìa? Cậu lấy đâu ra?"
"Từ tiểu thư Naomi... Em đã nói đến thế, chắc anh cũng hình dung ra lý do em ở đây."
Hamada lặng lẽ ngẩng đầu lên, và nheo mắt bối rối, nhìn thẳng vào mặt tôi trong lúc tôi đứng ngỡ ngàng. Trong lúc khốn cùng, cái vẻ thành thật, ngoan ngoãn của một cậu ấm ngây ngô hiện ra trên mặt Hamada. Hôm nay cậu ta không còn là thằng ranh ngổ ngáo tôi từng biết nữa.
"Anh Kawai, em có thể đoán được tại sao anh lại bỗng dưng đến đây. Em đã lừa dối anh. Vì vậy em chấp nhận mọi hình phạt. Bây giờ em nói thế này đã quá trễ, nhưng từ lâu lắm rồi em đã muốn nói thật với anh, bất kể có ngày anh bắt quả tang em như thế này hay không."
Vừa nói, hai mắt cậu ta vừa rưng rưng, từng giọt nước mắt lăn trên má. Thật là hoàn toàn bất ngờ. Tôi nhìn cậu ta trong im lặng, chớp mắt liên hồi. Dù tôi có tin lời thú nhận của cậu thì vẫn còn quá nhiều khúc mắc.
"Anh Kawai, xin hãy nói rằng anh sẽ tha thứ cho em."
"Nhưng tôi không hiểu, Hamada. Tại sao Naomi cho cậu chìa khoá? Và cậu đến đây làm gì...?"
"Hôm nay... hôm nay... em đã hẹn gặp tiểu thư Naomi ở đây."
"Hả! Gặp Naomi ở đây?"
"Đúng vậy. Không chỉ hôm nay đâu. Tụi em đã hẹn hò nhiều lần rồi."
Câu chuyện của hắn dần lộ ra từng tí một. Hamada và Naomi đã bí mật hẹn nhau được ba lần ở đây kể từ khi chúng tôi chuyển sang ở Kamakura. Sau khi tôi đi làm, Naomi đi Omori khoảng một, hai chuyến tàu sau đó. Mười giờ đến nơi thì mười một rưỡi từ đây về. Như vậy Naomi về Kamakura muộn nhất là một giờ, thành thử không ai ở vườn ươm biết cô ả đi Omori rồi lại về. Cả hai người đã sửa soạn hẹn gặp lúc mười giờ sáng nay, cho nên khi nghe tiếng tôi lên lầu, Hamada cứ tưởng là Naomi.
Ban đầu, trước những lời thú nhận gây bàng hoàng này tôi chỉ có cảm xúc duy nhất là sự tê dại ngập trong lòng. Tôi há hốc mồm, chẳng biết nói gì. Xin quý vị nhớ rằng tôi ba mươi hai tuổi còn Naomi mới mười chín. Có ai ngờ một con ranh mười chín tuổi đầu lại xảo trá, táo tợn lừa mình đến thế! Cho đến lúc ấy tôi chưa bao giờ nghi ngại Naomi đáng sợ như vậy. Quả thực tôi còn không tin nổi.
"Cậu và Naomi bắt đầu quan hệ kiểu này từ bao giờ?" Bỏ qua vấn đề nên hay không nên tha thứ cho Hamada, tôi bị nhấn chìm trong tham vọng mong muốn biết hết sự thật.
"Lâu lắm rồi ạ, từ trước khi anh biết em cơ."
"Xem nào, tôi gặp cậu lần đầu lúc nào nhi? Không phải là mùa thu năm ngoái lúc tôi đi làm về, thấy cậu đang đứng bên luống hoa nói chuyện với Naomi chứ?"
"Dạ đúng, gần một năm trước."
"Bắt đầu từ lúc đó à?"
"Không, trước cả lúc ấy nữa. Từ tháng Ba năm ngoái, em đi học piano ở chỗ cô Sugizaki. Em gặp tiểu thư Naomi ở đấy, ít lâu sau... Chừng ba tháng sau..."
"Lúc đó hai người gặp nhau ở đâu?"
"Ở nhà anh đó ạ. Tiểu thư Naomi bảo buổi sáng cô ấy không có giờ học nên ở nhà một mình cô đơn lắm. Cô ấy bảo em ghé thăm, nên ban đầu em chỉ đến chơi với cô ấy thôi."
"Naomi bảo cậu đến?"
"Vâng ạ. Em chẳng biết gì về anh. Tiểu thư Naomi nói nhà cô ấy ở dưới quê, cô ấy ở Omori cùng một người bà con. Cô ấy bảo anh là bà con với cô ấy. Em nhận ra cô ấy nói dối cái hôm anh đến khiêu vũ ở El Dorado lần đầu tiên. Nhưng mà đến lúc đó... đến lúc đó em không thể làm gì được."
"Cái vụ đi Kamakura mùa hè này cũng do cậu với Naomi bày ra à?"
"Không ạ, Kumagai mới là đứa đầu têu rủ Naomi đi Kamakura." Hamada vừa tiếp tục vừa lên giọng. "Anh Kawai, đâu phải mỗi mình anh bị lừa! Em cũng bị lừa mà!"
"Thế thì Naomi và Kumagai..."
"Đúng rồi ạ. Bây giờ Kumagai mới là đứa nhởn nhơ đú đởn với Naomi. Từ lâu rồi em đã đánh hơi thấy tiểu thư Naomi thích hắn. Nhưng có nằm mơ em cũng không nghĩ Naomi đã có quan hệ với em rồi mà lại lằng nhằng với cả Kumagai. Cô ả nói thích chơi đùa vô tư với bạn bè. Cô ả bảo chỉ có thế, thì em nghĩ rằng chỉ có thế..."
"Phải rồi," tôi nói rồi thở dài, "Naomi vẫn bổn cũ soạn lại. Cô ta bảo tôi như thế, và tôi tin cô ả... Cậu biết cô ta cặp kè với Kumagai từ khi nào?"
"Anh có nhớ đêm mưa hôm ấy chúng ta cùng ngủ với nhau? Lúc đó em đã nhận ra. Đêm ấy em thực sự rất thông cảm với anh. Xem thái độ lộ liễu của bọn họ, em biết là giữa bọn họ có gian tình. Em ghen đến mức nào, thì càng hiểu tâm trạng của anh đến mức đó."
"Cậu bảo đêm ấy mới nhận ra, nghĩa là chỉ nhìn thái độ của họ mà đoán thôi à?"
"Không, có một việc xảy ra đã khẳng định sự nghi ngờ của em. Đó là vào lúc bình minh. Anh ngủ nên không để ý, chứ em thì không ngủ được. Em mơ mơ màng màng, nhưng em đã chứng kiến họ hôn nhau."
"Naomi có biết cậu đã nhìn thấy họ không?"
"Có, cô ấy biết. Sau đó em đã nói với cô ấy. Em yêu cầu cô ấy cắt đứt với Kumagai. Em bảo cô ả là em không muốn bị chơi đùa. Nếu sau vụ này mà không cưới được cô ấy..."
" Cưới cô ấy?"
"Dạ. Em đã định thật thà cho anh biết chúng em yêu nhau xin cưới Naomi. Cô ấy bảo anh là người vị tha, nên nếu trình bày rõ nỗi khổ tâm của chúng em thì thể nào anh cũng đồng tình, em chẳng biết Naomi nói thật hay nói dối, nhưng cô ấy bảo anh chỉ muốn dạy dỗ cô ấy thôi. Anh và Naomi sống cùng nhau nhưng không hẳn là đã cam kết sẽ lấy nhau. Với lại nếu hai người có lấy nhau, thì vì khoảng cách tuổi tác, chưa chắc đã hạnh phúc ạ."
"Naomi nói thế à?"
"Vâng. Cô ta thề lên thề xuống rằng chỉ cần em đợi cô ta ít lâu, cô ta sẽ bàn bạc với anh, thế là chúng em có thể lấy nhau. Cô ta cũng nói là sẽ chia tay Kumagai. Nhưng toàn là dối trá. Cô ta không hề có ý định lấy em."
"Cậu có nghĩ Naomi cũng hứa hẹn tương tự với Kumagai không?"
"Em không biết, nhưng hẳn là có. Tiểu thư Naomi lật lọng, mà Kumagai cũng không đáng tin. Hắn ta ranh mãnh hơn em nhiều."
Kỳ lạ thay, tôi không hề thấy căm ghét Hamada mà nghe xong câu chuyện của cậu ta tôi thấy chúng tôi đồng cảnh ngộ. Mặt khác, tôi lại ghét cay ghét đắng Kumagai. Bây giờ tôi mới cảm thấy một cách mạnh mẽ, rằng Kumagai chính là kẻ thù chung.
"Thôi Hamada ạ, chúng ta không thể nói chuyện ở đây. Đi đâu đó ăn và nói chuyện nhé. Tôi vẫn còn nhiều câu hỏi cho cậu lắm." Chúng tôi thấy bất tiện ở một nhà hàng Tây, nên tôi đưa Hamada đến nhà hàng Matsuasa bên bờ biển Omori.
"Hôm nay anh có nghỉ việc không ạ, anh Kawai?" Trên đường, Hamada hỏi. Không còn bấn loạn nửa, giọng điệu cậu chàng thoải mái và lại như bình thường, cứ như vừa mới thoát được gánh nặng.
"Nghỉ rồi cậu. Hôm qua tôi cũng nghỉ. Đến khổ, mấy bữa nay công việc ở sở lu bu, xin nghỉ là không nên nhưng từ hôm kia tôi đã như kiến bò trên chảo, chẳng còn đầu óc làm việc nữa."
"Tiểu thư Naomi có biết hôm nay anh đến Omori không ạ?"
"Cả ngày hôm qua tôi ở nhà, nhưng hôm nay tôi đã nói là đi làm. Tôi thì rõ Naomi rồi, thể nào cô ả cũng nghi ngờ nhưng chưa chắc đã tính đến việc tôi tới đây. Tôi cũng chỉ nhất thời nảy ra ý đó. vốn tôi định lục soát phòng Naomi xem có thư tình hay cái gì đó không."
"À, em hiểu rồi. Em cứ tưởng anh đến bắt em. Cơ mà nếu thế thì anh có nghĩ Naomi sẽ tới không?"
"Đừng lo. Tôi đã tịch thu hết quần áo và cả ví tiền của cô ả. Quần áo cô ta mặc bây giờ, ra mở cửa còn chả được."
"Cô ấy mặc gì ạ?"
"Có nhớ cái áo ngủ lụa màu hồng không?"
"Ồ, cái đấy ạ."
"Thế thôi. Đai lưng còn chẳng có cơ. Không có gì đáng lo đâu. Giờ cô ả cũng chỉ như chó dại trong chuồng thôi."
"Giả sử Naomi đụng độ anh em mình ở Omori thì sao nhỉ? Khéo mà trời long đất lở mất thôi."
"Này, Naomi hẹn gặp cậu hôm nay lúc nào?"
"Hôm kia ạ. Đúng cái hôm anh bắt quả tang bọn em. Đêm ấy em dỗi nên Naomi muốn làm em vui, rủ em hai ngày nữa đi Omori. Dĩ nhiên đó cũng là lỗi ở em. Nhẽ ra em nên cắt đứt với tiểu thư Naomi hoặc ba mặt một lời với Kumagai nhưng cả hai việc đó em đều không làm được. Em chỉ biết tự gọi mình là thằng hèn, em nhu nhược chẳng làm được gì ngoài để mặc cho người ta xỏ mũi. Nói là bị Naomi dụ dỗ chứ sự thật cũng bởi em ngu dại cả."
Tôi cảm tưởng như cậu ta đang nói về tôi vậy. Khi chúng tôi được dẫn vào một căn phòng ở nhà hàng Matsuasa và tôi ngồi đối mặt với cậu chàng, tôi còn thấy Hamada khá hấp dẫn.