Tình Khờ

Lượt đọc: 1146 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Mười bảy

"Hamada, cậu thành thật với tôi, tôi thấy khá hơn nhiều rồi. Anh em mình làm một chén." Tôi nâng chén sake cùng cậu ta.

"Anh Kawai, anh có tha thứ cho em không ạ?"

"Có gì để mà tha thứ. Cậu cũng bị Naomi lừa, cậu có biết gì về quan hệ của tôi với cô ta đâu. Cậu chẳng làm gì sai cả. Tôi không bận tâm đâu."

"Ôi, đa tạ anh. Anh nói thế, lòng em cũng trút được gánh nặng."

Song Hamada vẫn có vẻ không thoải mái. Chén rượu tôi rót cho Hamada, cậu chàng không hề động tới, lại còn ăn nói lưỡng lự nhát ngừng, hai mắt nhìn xuống.

"Đã thế, em hỏi câu này khiếm nhã, vậy có nghĩa là anh và tiểu thư Naomi không phải bà con đúng không ạ?"

"Không, chúng tôi không phải bà con. Tôi sinh ra ở Utsunomiya, cô ấy là dân Tokyo gốc, gia đình cô ấy nay vẫn sống ở Tokyo. Naomi muốn đi học nhưng hoàn cảnh gia đình không cho phép, tôi thấy tội nên cưu mang cô ấy khi cô ấy mười lăm tuổi."

"Anh đã lập gia đình với cô ấy chưa ạ?"

"Rồi. Cha mẹ đôi bên đều đồng ý, cưới hỏi đàng hoàng. Nhưng lúc đó Naomi mới mười sáu. Tôi nghĩ cô ấy còn ít tuổi quá, không thể xem như một người vợ và tôi đoán cô ấy cũng không thích thế, nên chúng tôi quyết định sống tạm thời như bạn bè thôi."

"Em hiểu rồi. Mọi chuyện hiểu nhầm từ đó mà ra, phải không ạ? Nhìn Naomi ai lại nghĩ cô ấy là gái có chồng, bản thân cô ấy cũng không hề nói ra. Thế nên cả bọn chúng em mới bị lừa."

"Lỗi ở Naomi, nhưng cũng phần nào tại tôi. Cái ý tưởng vợ chồng truyền thống tôi không ưng, tôi muốn tránh khỏi cái nề nếp vợ chồng thông thường càng nhiều càng tốt. Đúng là một sai lầm nghiêm trọng, tôi sẽ phải sửa đổi ngay. Tôi đã nhận được một bài học rồi."

"Như thế là tốt nhất ạ. Anh Kawai này, không phải em cố tình bỏ qua lỗi lầm của bản thân đâu, nhưng Kumagai mới là kẻ xấu. Anh hãy cẩn trọng. Em không thù oán gì với hắn cả. Nhưng cả đám Kumagai, Seki, Nakamura đều là bọn vô lại. Tiểu thư Naomi không phải người xấu. Chính đám kia đã lôi kéo cô ấy." Giọng Hamada nghẹn ngào vì cảm xúc, đôi mắt cậu ta lại long lanh đẫm lệ. Cậu thanh niên này thực sự yêu Naomi, tôi tự nhủ. Tôi thấy biết ơn, thậm chí còn tội lỗi trước cậu ta. Không biết chúng tôi đã lấy nhau, cậu ta định xin tôi sẽ trao Naomi cho mình. Bây giờ tôi mà nói sẽ bỏ Naomi, cậu ta sẽ không do dự chìa tay cho cô ấy. Cậu ta tha thiết đến nỗi trán nhăn tít lại, cảm hóa cả tôi, thật chẳng nghi ngờ gì quyết tâm của Hamada.

"Hamada, tôi sẽ làm như cậu khuyên, làm sao dàn xếp chuyện này sau hai, ba ngày. Nếu Naomi dứt khoát chia tay Kumagai thì tốt rồi. Nếu không, tôi nhất định không muốn ở thêm với cô ta một ngày nào nữa, và..."

"Nhưng... nhưng mà anh đừng bỏ cô ấy." Hamada ngắt lời, "Anh bỏ cô ấy, cô ấy sẽ hư hỏng mất. Cô ấy ngây thơ lắm."

"Cảm ơn! Được cậu ủng hộ, tôi hạnh phúc thế nào cậu không biết đâu. Tôi chăm lo cho Naomi từ khi cô bé mười lăm tuổi, bây giờ tôi vẫn không muốn rời xa cô ấy, mặc kệ người đời cười chê. Nhưng cô bé bướng lắm. Phải tìm cách nào đó để cô ấy cắt đứt với đám bạn xấu đó."

"Cô ấy bướng lắm. Việc nhỏ một chút thôi cô ấy cũng gây sự cãi cọ, mà thế là xong rồi. Em xin anh, hãy dùng mọi kỹ năng có thể để giải quyết. Em biết là em không có tư cách để nói những điều thế này, nhưng..."

Tôi cảm ơn Hamada mấy lần. Nếu không chênh lệch về địa vị, tuổi tác, nếu đã là chỗ thân quen từ trước, hẳn tôi đã nắm tay cậu ta, rồi hai người ôm nhau khóc. Nói tóm lại, cảm xúc của tôi mạnh mẽ đến nhường ấy đấy.

"Hamada, cậu nhớ tiếp tục ghé thăm chúng tôi. Ít ra cậu sẽ luôn được chào đón." Tôi nói lúc tạm biệt cậu ta.

"Cảm ơn anh. Nhưng có lẽ em không thể ghé trong một thời gian." Cậu ta nhìn xuống vẻ khó xử như không muốn tôi thấy mặt.

"Tại sao cơ chứ?"

"Một thời gian... cho đến khi em có thể quên được tiểu thư Naomi." Giấu đi những giọt nước mắt, Hamada đội mũ rồi chào tạm biệt tôi đi về hướng Shinagawa. Cậu ta có thể lên xe điện trước cửa nhà hàng Matsuasa nhưng lại đi bộ.

Sau đó tôi lên văn phòng nhưng dĩ nhiên là chẳng làm việc nổi. Tôi băn khoăn không biết Naomi đang làm gì. Tôi cho cô nàng mặc độc cái áo ngủ, cô ta không thể đi đâu được. Nghĩ đến đoạn này tôi bắt đầu lo. Dù gì tôi đã đi từ ngạc nhiên này nối tiếp ngạc nhiên kia. Nhận ra mình đã bị lừa hết lần này đến lần khác, cái đầu bấy giờ đã nhạy cảm đến bệnh hoạn của tôi căng lên, bắt đầu mường tượng ra hàng loạt tình huống. Hình như Naomi được phú cho phép thuật ma quỷ nào đó ngoài khả năng hiểu biết của tôi. Không thể biết được cô ả làm gì, tôi không thể chủ quan được. Tôi không được phép ở đây, trong lúc tôi không có nhà chuyện gì cũng có thể bất chợt xảy ra. Tôi bỏ về sớm, quay lại Kamakura.

"Xin chào, hôm nay tôi về sớm." Vừa trông thấy bà chủ nhà đứng ngoài cổng, tôi nói ngay. "Cô ấy có ở nhà không?"

"Vâng, hình như có."

Tôi nhẹ cả người. "Có ai đến thăm không?"

"Không ai cả."

"Cô ấy thế nào?" Tôi hất cằm hướng về phía ngôi nhà tranh. Tôi để ý thấy căn phòng mà khả năng cao Naomi đang ở đó đã đóng cửa, phía sau cửa kính, trong phòng tối tăm và không có tiếng động. Cứ như không có ai ở nhà vậy.

"Ờ... cô ấy ở nhà cả ngày."

Vậy Naomi ở nhà cả ngày. Nhưng sao im lặng đáng sợ như thế? Trông mặt mũi cô ta sao rồi? Nghĩ ngợi như thế, tôi rón rén bước lên thềm và mở cánh cửa kéo. Mới hơn sáu giờ tối, Naomi đang nằm duỗi chân duỗi cẳng trong một góc tối của căn phòng, ngủ say tít. Hẳn là bọn muỗi đã đánh hơi được Naomi, cô ả đã lăn lộn chán chê, bèn lấy cái cà vạt của tôi ra thắt tạm vào eo lưng nhưng chỉ có mỗi phần bụng là được che chắn. Bây giờ cũng như mọi khi, cảnh tượng cánh tay, đôi chân trần trắng muốt chĩa ra từ chiếc áo ngủ như gân lá thòi ra từ nồi bắp cải luộc, chúng như đang ve vãn cào vào trái tim tôi. Không nói gì, tôi bật đèn thay quần áo sang kimono và loạch xoạch đóng cửa nhưng tiếng thở của Naomi vẫn đều đều, không ngắt đoạn. Chẳng biết cô ấy có hay tôi đã về hay không?

"Này, không dậy đi à? Tối rồi đấy." Sau ba mươi phút không cần thiết, ngồi tì người trên bàn giả vờ viết thư, tôi mất kiên nhẫn và bắt chuyện với Naomi.

"Ư... ừm..."

Tôi phải hét hai, ba lần cô ả mới cất tiếng trả lời uể oải, ngái ngủ.

"Này! Không định dậy à?"

"Ứ... ừ..." Cô ả không có vẻ gì là sẽ dậy.

"Em đang làm cái gì thế? Này!" Tôi đứng dậy, cộc cằn hẩy chân vào eo lưng Naomi.

Cô ả vươn thẳng hai cánh tay mềm mại và vươn hai nắm đấm chặt, nhỏ xíu, đỏ hồng ra. Nén một cái ngáp, Naomi ề à đứng dậy liếc tôi một cái rồi ngoảnh đi. Cô nàng bắt đầu gãi cành cạch những nốt muỗi đốt chi chít trên mu bàn chân, cẳng chân, lưng. Không biết là ngủ nhiều quá hay khóc nhiều quá mà hai mắt Naomi vằn đỏ, mái tóc rối tung rũ rượi trên vai trông như ma.

"Này, đừng có tơ hơ thế, mặc kimono vào." Tôi đã lấy quần áo của Naomi từ nhà chính về, đặt trước mặt cô. Naomi lạnh lùng thay quần áo. Đồ ăn tối được đem tới. Cả hai chúng tôi ăn mà không nói gì cả.

Trong suốt cuộc đối đầu u ám, căng thẳng ấy tôi chỉ vắt óc làm sao để cô ả chịu khai nhận, làm thế nào bắt người đàn bà ngang ngược này thành khẩn xin lỗi. Dĩ nhiên tôi vẫn tâm niệm lời khuyên của Hamada – Naomi bướng lắm, hễ cô ả lên tiếng cự cãi là không còn hy vọng nữa. Chắc hẳn lời khuyên của cậu ta cũng từ kinh nghiệm cá nhân, bản thân tôi cũng trải qua những trường hợp như thế. Làm Naomi nổi cáu là thất sách. Phải đưa ra vấn đề một cách thận trọng, sao cho cô ả không tự vệ và chống đối nhưng cũng không được tỏ ra khoan dung quá. Tôi mà tiến hành đối chứng với Naomi như quan tòa thì quá nguy hiểm. Cô ả không phải hạng đàn bà có thể trả lời "Dạ, đúng ạ" một cách lễ phép nếu tôi hỏi toạc ra là "Cô có quan hệ với Kumagai đúng không?" hoặc "Cô cũng cặp kè với Hamada nữa hả?". Cô ả sẽ kháng cự, bảo là không hiểu tôi đang nói gì. Tôi sẽ mất kiên nhẫn và bình tính, thế là tiêu tùng. Không, hỏi thế không ăn thua đâu. Cứ gợi ý để cô ả thú nhận thế là hơn, thay vì trực tiếp cho cô ả biết những gì tôi đã khám phá được hôm nay. Bướng thế nào cô ta cũng không thể phủ nhận được đâu.

Tôi đã quyết như vậy.

Tôi mở bài thế này: "Hôm nay anh ghé qua Omori khoảng mười giờ sáng thì gặp Hamada."

Bất ngờ, Naomi nghiến răng và né ánh mắt của tôi.

"Cũng sắp đến giờ ăn, nên anh đưa cậu ta đến nhà hàng Matsuasa ăn trưa."

Sau đó Naomi không trả lời. Tôi dôi theo nét mặt cô, kiên nhẫn nói những điều cần nói, gắng không tỏ ra quá mỉa mai. Naomi ngồi bất động, cúi đầu lắng nghe tôi nói hết. Cô ả vẫn bình tĩnh mặc dù hai má đã tái nhợt.

"Giờ Hamada đã kể với anh, anh không cần nghe thêm từ em nữa. Anh biết hết rồi. Có giấu giếm cũng không ích gì đâu. Nếu em đã sai, thì chỉ cần nói là em sai... Thế nào? Em đã sai phải không? Em có thừa nhận mình đã sai không?"

Cô ấy không trả lời. Phải chăng tình thế đã biến thành một màn hỏi cung đúng như tôi e ngại? "Sao thế Naomi?" Tôi cố gắng nhẹ nhàng hết khả năng. "Em chỉ cần thú nhận tội lỗi của mình, anh sẽ không lên án em vì những chuyện xảy ra trong quá khứ. Anh không bắt em phải quỳ xuống xin lỗi. Anh chỉ muốn em thề với anh là sẽ không lặp lại những sai lầm như vậy nữa. Em có hiểu không? Có nhận lỗi không nào?"

Naomi gật đầu.

"Như thế là em hiểu đúng không? Em sẽ không qua lại với Kumagai và đám con trai nữa?"

"Vâng."

"Chắc chắn không? Hứa nhé?"

"Dạ."

Với tiếng dạ đó, chúng tôi đã đạt đến một cái đích cho phép cả hai giữ được thể diện.

« Lùi
Tiến »