Đêm ấy tôi và Naomi nói chuyện trên nệm như không có chuyện gì xảy ra nhưng sự thực tôi vẫn không trút được nỗi khổ tâm hoàn toàn. Cô ấy không còn trong trắng nữa, điều này không chỉ khiến lòng tôi u ám mà giá trị của Naomi, người từng là bảo bối của tôi, đã giảm xuống còn một nửa. Bởi vì hầu hết giá trị của Naomi đối với tôi nằm ở chỗ chính tôi đã nuôi nấng cô ấy, tự tôi đã nhào nặn cô ấy thành người đàn bà hôm nay, chỉ tôi mới hiểu rõ nhất từng ngóc ngách cơ thể của cô ấy. Với tôi, Naomi cũng như trái ngọt chính tay tôi vun trồng. Tôi đã không quản vất vả, đau thương để cho trái cây ấy thành hình, chín mọng như hôm nay, nên chỉ có tôi, người chăm bón, là xứng đáng thưởng thức. Không một ai khác có quyền. Nhưng rồi trong lúc tôi sơ sểnh, gã lạ mặt kia đã bóc vỏ ăn vụng. Một khi đã mang thân ô uế, Naomi có xin lỗi thế nào cũng không đủ để vớt vát cho chuyện đã rồi. Mảnh đất thanh khiết, thiêng liêng là làn da của Naomi đã vĩnh viễn ghi dấu chân lấm bùn của hai tên trộm. Tôi càng nghĩ về điều đó bao nhiêu, thì càng hối tiếc, não nề bấy nhiêu. Tôi không căm ghét Naomi, tôi chỉ căm ghét những gì đã xảy ra.
"Joji, tha thứ cho em..." Naomi bảo trong lúc nhìn tôi lặng lẽ khóc. Thái độ của cô ả thay đổi hoàn toàn. Tôi chỉ biết vừa khóc vừa gật đầu. Tôi có thể nói: "Anh tha thứ cho em" nhưng tôi không sao gột rửa được cái nhận thức phũ phàng rằng bát nước đã đổ đi không lấy lại được.
Như thế, mùa hè của chúng tôi ở Kamakura đã đi đến một kết thúc tàn nhẫn và chúng tôi quay về ngôi nhà ở Omori. Chúng tôi không hòa hợp nữa, tôi không thể lúc nào cũng che giấu cảm xúc của mình. Ngoài mặt hai đứa đã giải quyết được những khác biệt nhưng tôi vẫn không tin tưởng Naomi. Khi đi làm, tôi lo sợ Kumagai. Tôi e ngại đức hạnh của Naomi trong khi mình vắng nhà đến mức giả vờ đi làm buổi sáng rồi lẻn vào cửa sau, bám theo cô ấy mỗi khi cô ấy đi học tiếng Anh hay học nhạc và lén đọc thư từ của cô ấy. Tôi tưởng như mình là một tên mật thám. Naomi dường như đang tự cười khinh khỉnh trước sự cố chấp của tôi. Cô ả không cãi nhau với tôi, nhưng bắt đầu trở nên gắt gỏng.
"Này, Naomi!" Một hôm tôi nói, lay cô ấy. (Tôi không còn nói chuyện với Naomi như nói chuyện với trẻ con nữa.) Cô ấy đang giả vờ ngủ, vẻ mặt đặc biệt lạnh lùng.
"Đang làm gì thế? Giả vờ ngủ à? Em ghét anh đến thế ư?"
"Em không giả vờ ngủ. Em chỉ muốn ngủ nên nhắm mắt thôi."
"Vậy thì mở mắt ra. Anh đang nói chuyện với em, thì em đừng nhắm mắt thế."
Naomi miễn cưỡng mở mắt ra chút ít. Đôi mắt mở hé hai đường nhìn chằm chằm vào tôi qua làn mi, khiến khuôn mặt cô càng lạnh lẽo, tàn độc hơn.
"Sao? Em ghét anh à? Ghét thì cứ nói là ghét."
"Tại sao anh lại hỏi em như thế?"
"Cứ theo cách em hành xử là biết. Chúng mình không cãi nhau nữa, nhưng lại quay sang chiến tranh lạnh thế này. Liệu mình có còn là vợ chồng nữa hay không?"
"Anh mới là người chủ trương chiến tranh lạnh, không phải em."
"Anh nghĩ là cả hai. Thái độ của em làm anh bất an. Anh bắt đầu sinh nghi, thế là..."
Naomi ngắt lời tôi bằng tiếng cười giọng mũi cạnh khóe. "Thế thì để em hỏi anh nhé. Thái độ của em có gì đáng nghi à? Nếu có, thì đưa bằng chứng ra đây."
"Anh không có bằng chứng, nhưng mà..."
"Nghi ngờ mà không có bằng chứng như thế chẳng phải vô lý lắm sao? Anh đừng kỳ vọng chúng mình có thể sống như vợ chồng trong khi anh không chịu tin em và không cho em chút tự do hay quyền lợi nào của người vợ. Anh nghĩ em chả biết gì à? Em biết anh đọc lén thư từ của em, bám đuôi em như mật thám ấy."
"Anh làm như vậy là sai, nhưng anh lo lắng vì những việc xảy ra trước đó. Em phải hiểu chứ."
"Thế anh muốn em làm gì? Không phải đã hứa với nhau là không bới móc quá khứ rồi sao?"
"Anh muốn em mở lòng với anh. Anh muốn em yêu anh, để anh được yên tâm."
"Nếu anh không tin em thì em không thể làm như thế được."
"Anh sẽ tin em. Từ bây giờ anh tin em."
Ở đây tôi phải thừa nhận đàn ông có thể lụy tình tới nhường nào. Ban ngày có xảy ra chuyện gì đi nữa, thì ban đêm tôi vẫn phải nhượng bộ Naomi. Hoặc nói đúng hơn không phải "nhượng bộ" mà là phần con trong tôi đã bị cô ta khuất phục. Sự thực tôi vẫn không hề tin Naomi, nhưng phần con trong tôi ép buộc tôi phải quy hàng cô ả một cách mù quáng, làm tôi từ bỏ hết thảy và đầu hàng. Naomi chẳng phải bảo bối vô giá hay một thần tượng dấu yêu nữa; cô ta đã hóa thành một con điếm. Giữa chúng tôi không hề có tình cảm trong sáng giữa những người yêu nhau hay tình nghĩa vợ chồng. Những tình cảm ấy đã phai nhạt như một giấc mơ xưa. Tại sao tôi vẫn còn quyến luyến người đàn bà đàng điếm, dơ dáy này? Bởi vì tôi đã bị vẻ đẹp hình thể của ả lôi kéo. Vẻ đẹp đó đã khiến tôi và Naomi cùng sa ngã, vì điều này có nghĩa là tôi đã khước từ lòng tự tôn, những tiêu chuẩn và sự chân thật của một người đàn ông, vứt luôn cả sĩ diện để quỳ gối trước một con điếm mà không biết nhục là gì. Thật vậy, có những lúc tôi tôn thờ hình thể của con đĩ đê tiện này như tôn kính một nữ thần.
Naomi biết quá rõ điểm yếu của tôi. Khi nhận ra cơ thể của mình có sức hấp dẫn không thế cưỡng lại với đàn ông và mỗi lúc đêm về cô ta có thể khiến đàn ông phải quỳ gối, còn vào ban ngày, Naomi ngày càng vô học đến không tưởng. Cô ả nói toạc ra rằng chẳng qua đang bán cái thân xác đàn bà của mình cho gã đàn ông là thằng tôi đây và chẳng hề yêu thích, ràng buộc gì cả. Naomi sưng sỉa, cộc cằn và thờ ơ như thể tôi chỉ là một gã lạ mặt bước qua cô trên phố. Khi tôi nói chuyện, cô không bao giờ đưa ra câu trả lời thỏa đáng. Cần kíp lắm thì mới nói có hoặc không. Tôi chỉ có thể hiểu hành động của cô ả như một dấu hiệu thách thức gián tiếp cũng như sự hằn học đối với tôi. "Joji, tôi có bạc bẽo đến đâu chăng nửa thì anh có quyền quái gì mà nổi giận? Anh đang lấy mọi thứ có thể lấy được từ tôi. Chưa thỏa mãn à?" Ánh mắt dữ tợn của cô như muốn nói với tôi như vậy mỗi khi tôi chường mặt trước cô. Biểu cảm trong mắt cô thường nói rằng: "Đồ đàn ông đáng tởm, hèn hạ như chó má. Tôi chịu đựng anh vì bất đắc dĩ thôi."
Tình thế này không kéo dài được lâu. Dù đang thăm dò nhau và duy trì tình trạng thù địch ảm đạm, bế tắc, chúng tôi biết rằng lúc nào đó mọi thứ sẽ phải bùng nổ. Một buổi tối, tôi gọi Naomi bằng giọng điệu nhẹ nhàng tình cảm hơn bình thường. "Naomi, nói anh nghe. Sao hai đứa mình không bỏ quách cái trò dỗi dằn vớ vẩn này? Anh không biết em thì sao, chứ anh chịu không nổi rồi – sống với nhau gì mà lạnh lẽo thế này!"
"Anh định làm gì?"
"Mình lại làm vợ chồng nhé. Không thể cứ sống trong vô vọng thế này. Phải cùng nhau lấy lại hạnh phúc ngày xưa của chúng ta."
"Cố thì cố, chứ tình cảm đâu dễ thay đổi được."
"Có thể, nhưng anh nghĩ có một cách để chúng ta hạnh phúc như xưa. Miễn là em chịu..."
"Anh nói đến cách gì cơ?"
"Em muốn có con không? Muốn làm mẹ không? Nếu chúng mình có con, chỉ cần một đứa thôi, chúng mình sẽ là vợ chồng đúng nghĩa. Chúng mình có thể hạnh phúc. Anh xin em. Em hãy đồng ý đi."
"Không, em không muốn." Naomi trả lời ngay và dứt khoát. "Không phải anh đã nói em không cần sinh con sao? Để em mãi mãi trẻ trung như thiếu nữ? Anh bảo không có gì đáng sợ bằng việc vợ chồng có con cơ mà?"
Anh đã từng, nhưng..."
"Tức là anh không còn yêu em theo cách trước đây hả? Anh không quan tâm đến việc em sẽ già nua, xấu xí ư? Em đã đúng. Anh mới là người không yêu em."
"Em hiểu nhầm anh rồi. Trước kia anh yêu thương em như một người bạn. Bây giờ anh sẽ yêu em như một người vợ đích thực."
"Vậy anh nghĩ điều đó sẽ trả lại 'hạnh phúc khi xưa' của chúng mình sao?"
"Có lẽ sẽ không thể giống hệt, nhưng vẫn là hạnh phúc đích thực..."
"Không, không, em ngán lắm rồi." Naomi lắc quầy quậy trong khi tôi còn chưa nói xong. "Em muốn hạnh phúc như ngày xưa. Em không muốn bất cứ điều gì khác. Đó là thỏa thuận khi em đến sống với anh."