Tình Khờ

Lượt đọc: 1150 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Mười chín

Nếu Naomi không chịu sinh con, tôi đã có đối sách khác. Chúng tôi sẽ dọn ra khỏi "ngôi nhà thần tiên" ở Omori và sửa soạn một ngôi nhà có trật tự, kỷ cương hơn. Tôi đã sống trong cái xưởng vẽ quái đản phi thực tế của anh họa sĩ vì bị quyến rủ bởi ý tưởng hấp dẫn về một cuộc sống giản đơn; nhưng chẳng ngờ gì việc ngôi nhà ấy đã góp phần khiến cuộc sống của chúng tôi hỗn loạn. Đôi vợ chồng trẻ không có người giúp việc cư ngụ ở một ngôi nhà như thế trở nên ích kỷ, rủ bỏ lối ăn ở thuần phác và sa đà trác táng là điều không tránh khỏi. Để trông chừng Naomi trong lúc ra ngoài, tôi sẽ mướn một người giúp việc và một đầu bếp. Không có "nhà văn minh" gì hết, chúng tôi sẽ dọn đến một ngôi nhà Nhật Bản điển hình, phù hợp với một quý ông trung lưu và chỉ vừa rộng cho chồng, vợ và hai người làm. Tôi sẽ bán đống đồ nội thất kiểu Tây đang dùng và mua đồ nội thất Nhật Bản thế vào. Tôi sẽ mua một cây đàn piano cho Naomi. Chúng tôi có thể mời cô Sugizaki đến nhà dạy nhạc cho Naomi. Mời cả cô Harrison đến dạy tiếng Anh nữa. Naomi không còn phải ra khỏi nhà nữa. Nhưng để thực hiện kế hoạch này, tôi cần một số vốn không nhỏ. Tôi quyết định hỏi xin gia đình tiền và không nói gì với Naomi đến khi mọi sự chuẩn bị đã đâu vào đấy. Tính toán như thế, tôi dành rất nhiều thời gian một mình đi tìm nhà thuê và thẩm định đồ nội thất.

Gia đình tôi ngay lập tức gửi một lệnh chuyển số tiền 1500 yên. Với đề nghị thuê giúp việc của tôi, mẹ viết thư trả lời kèm lệnh chuyển tiền thế này: "Mẹ đã kiếm được người phù hợp cho các con. Con chắc còn nhớ Sentaro, người từng làm cho nhà ta. Năm nay con gái ông ấy là Ohana bước sang tuổi mười lăm. Con đã biết con bé rồi nên sẽ thấy thoải mái với nó. Chân đầu bếp thì mẹ vẫn đang tìm. Khi nào con kiếm được nhà mới, mẹ sẽ cử anh bếp lên."

Naomi chắc hẳn đã nghe ngóng ra tôi đang bí mật lên kế hoạch gì đó, nhưng ban đầu cô ả vẫn bình tĩnh đến đáng sợ như muốn nói: "Đe xem thế nào." Rồi một đêm, hai hay ba hôm sau khi thư mẹ tôi gửi đến nơi, Naomi rên rỉ: "Joji, em muốn mấy bộ quần áo Tây. Mua cho em một ít nhé?" Giọng điệu cô ả vừa nhí nhảnh vừa khinh bỉ kỳ quái.

"Đồ Tây?" Ngạc nhiên, tôi nhìn chằm chằm vào mặt cô ả. Tôi tự nhủ: "À há, cô ta biết là lệnh chuyển tiền vừa tới, nên chơi chiêu thăm dò đây!"

"Không cho à? Đồ Nhật cũng được vậy. Mua cho em quần áo đẹp còn mặc mùa đông."

“Anh sẽ không mua cho em bất kỳ cái gì trong một thời gian."

"Tại sao không?"

"Em chả có cả đống quần áo đấy thôi?"

"Nhưng em chán mấy bộ ấy rồi. Em muốn đồ mới cơ."

"Anh sẽ không cho em xa xỉ như thế nữa."

"Thật à? Thế anh để tiền đó để làm gì?"

Cuối cùng cô ả cũng nói ra! Tôi tự nhủ. Giả vờ không biết, tôi hỏi: "Tiền? Tiền nào kia?"

"Joji, em đọc cái thư đảm bảo anh để dưới giá sách rồi. Anh đọc thư của em, nên em nghĩ em đọc thư của anh cũng chả sao."

Thật không ngờ. Cứ tưởng cô ả nhìn cái bì thư đảm bảo rồi đoán mò ở trong có lệnh chuyển tiền thôi chứ. Tôi không lường được rằng cô ta sẽ đọc thư tôi giấu dưới giá sách. Chắc chắn Naomi đã săn lùng hòng đánh hơi bí mật của tôi. Nếu đã đọc rồi thì cô ả biết số tiền được chuyển. Biết cả kế hoạch dọn nhà, thuê người giúp việc, biết tất.

"Cả món tiền đó anh dư sức mua cho em một bộ kimono. Anh từng nói thế nào nhở? 'Vì em, anh sẽ sống ở một ngôi nhà bé xíu, chịu đựng mọi sự bất tiện. Với món tiền tiết kiệm của anh, anh sẽ cho em ăn ngon mặc đẹp.' Bộ anh quên khuấy anh đã nói gì hả? Đó giờ anh đã thay đổi hoàn toàn rồi."

"Anh không hề thay lòng đổi dạ. Anh vẫn yêu em, chẳng qua khác ở cách thể hiện thôi."

"Sao anh lại giữ bí mật việc chuyển nhà? Định ra tối hậu thư với em à?"

"Dĩ nhiên là anh sẽ bàn với em sau khi tìm được chỗ tốt." Tôi làm giọng nhẹ nhàng, cố gắng xoa dịu Naomi bằng một lời giải thích. "Naomi, anh sẽ cho em biết cảm xúc thực sự của mình. Anh vẫn muốn em được ăn ngon mặc đẹp. Không chỉ có quần là áo lượt, anh muốn em sống ở một ngôi nhà phù hợp nữa. Anh muốn mọi thứ trong đời em phải xứng tầm một người phụ nữ cao sang. Em sẽ không phải phàn nàn gì cả."

"Thật à? Cám ơn."

"Ngày mai em có thể đi xem nhà với anh. Chỗ nào cũng được, miễn là nhiều phòng hơn chỗ này, và em thích."

"Nếu vậy em sẽ chọn nhà kiểu Tây. Nhà kiểu Nhật em không chịu được."

Tôi đang lúng túng tìm cách đáp trả thì vẻ mặt cô ta ra điều "em đã bảo anh rồi" và trả treo: "Người giúp việc thì em sẽ nhờ người tìm ai đó ở Asakusa. Anh dẹp con bé nhà quê ấy đi. Người giúp việc của em cơ mà."

Những đám mây đen báo bão dần tụ lại trên đầu chúng tôi khi những cuộc cãi vã kiểu này nhân lên. Thường có những hôm chúng tôi không nói gì với nhau cả. Cuối cùng mọi chuyện sớm bùng nổ vào tháng Mười một, hai tháng sau khi chúng tôi trở về từ Kamakura, khi tôi có bằng chứng xác đáng cho việc Naomi còn chưa cắt đứt với Kumagai.

Không cần phải mô tả lại chi tiết những sự kiện dẫn tới khám phá của tôi. Tuy đang bận rộn với việc chuẩn bị chuyển nhà, từ đầu tôi vẫn ngờ vực Naomi theo bản năng và tiếp tục công cuộc điều tra, kết quả là một ngày đã bắt quả tang được cô ả trên đường về sau buổi hẹn hò bí mật với Kumagai ở đình Rạng Đông gần ngôi nhà của chúng tôi ở Omori.

Sáng hôm ấy, thấy Naomi trang điểm lòe loẹt khác thường tôi đã sinh nghi và vòng lại sau khi rời khỏi nhà, rồi núp vào sau một bao tải than trong cái nhà kho chỗ cửa sau. (Dạo đó tôi xin nghỉ làm khá nhiều.) Như lệ, chín giờ sáng Naomi xuất phát, son phấn áo quần tươm tất dù đó không phải ngày đi học. Thay vì ra trạm dừng tàu, Naomi nhanh chân đi về hướng ngược lại. Tôi để cô ta đi trước mình tầm chục mét, rồi chạy vội vào nhà, kéo cái áo khoác và mũ đội thời học sinh ra đắp lên bộ com-lê, thọc chân vào đôi guốc gỗ chạy vụt ra ngoài và giữ khoảng cách theo sau Naomi. Tôi dõi theo Naomi đi vào đình Rạng Đông, mười phút sau thì Kumagai đến. Tôi ngồi xuống đợi bọn họ ra ngoài.

Hai đứa đi tách nhau ra như lúc đến. Khoảng mười một giờ thì Naomi ra phố, bỏ Kumagai lại trong đình. Tôi bấy giờ đã loanh quanh gần đình Rạng Đông chừng một tiếng rưỡi. Cũng như lúc đến, Naomi hối hả đi bộ khoảng hơn một cây số về nhà, không buồn nhìn ngang ngó dọc. Tôi cũng vội vã đi theo. Khi Naomi mở cửa sau vào nhà, tôi chỉ theo sau cô ta chừng năm phút đi bộ.

Giây phút bước vào nhà, tôi trông thấy đôi mắt trừng trừng đầy u ám của Naomi khi cô đứng như trời trồng nhìn tôi. Mũ, áo khoác, giày, tất của tôi nằm la liệt rải rác dưới chân cô y như lúc tôi đã cởi ra tại trận. Những món đồ ấy đã nói lên tất cả. Khuôn mặt Naomi đón lấy ánh sáng rực rỡ của buổi sáng mùa thu trong xưởng vẽ, vừa bình thản vừa nhợt nhạt, hiện lên vẻ trầm tĩnh sâu sắc của sự cam chịu đến tận cùng.

"Cút ngay!" Tôi hét lớn đến nỗi ù cả tai. Tôi không nói gì thêm và Naomi cũng không đáp. Như hai gã đàn ông đã tuốt gươm trần chĩa vào mắt nhau, mỗi người chúng tôi chờ đợi người kia ra chiêu. Tôi thực sự cảm nhận được vẻ đẹp của khuôn mặt Naomi lúc ấy. Tôi nhận ra gương mặt người phụ nữ càng đẹp bao nhiêu thì càng khiến người đàn ông căm hận bấy nhiêu. Don José giết Carmen bởi chàng càng hận nàng thì nàng càng đẹp. Tôi đồng cảm với Don José. Cơ mặt của Naomi hoàn toàn bất động, đôi mắt cố định một điểm, đôi môi tái nhợt mím chặt, Naomi đứng đó như hiện thân của ác quỷ. Khuôn mặt cô ả chính là biểu cảm hoàn hảo của một con điếm xấc xược.

"Cút đi!" Tôi lại hét lên. Bị thôi thúc bởi lòng căm thù, sự sợ hãi và cái đẹp, tôi phũ phàng tóm lấy vai Naomi và đẩy mạnh cô ra cửa. "Cút đi! Cút! Tôi bảo cô cút đi!"

"Tha thứ cho em, Joji! Từ giờ trở đi..." Nét mặt cô ta đột nhiên thay đổi, giọng cô run run như cầu nguyện, đôi mắt đẫm lệ, cô ả khuỵu xuống, khẩn khoản nguớc mắt nhìn mặt tôi. "Joji, em đã sai rồi, tha thứ cho em! Tha thứ cho em... Tha thứ cho em..."

Tôi không ngờ cô ả mau chóng xin tôi tha thứ đến thế. Ngạc nhiên, tôi lại càng thêm tức giận. Tôi bắt đầu dùng nắm đấm với Naomi. "Con chó chết! Đồ súc sinh! Tôi với cô không còn gì nữa! Bảo cút sao không cút ngay đi?"

Naomi đột nhiên thay đổi thái độ, như thể đang tự nhủ "Màn kịch vừa rồi diễn hỏng chăng?" Cô ta nhanh nhảu đứng dậy, bảo "Đi thì đi!", khẩu khí hoàn toàn bình thường.

"Được lắm! Đi ngay!"

"Vâng, em đi liền. Nhưng em lên gác thay đồ hẵng, có được không?"

"Không! Nhờ ai đó đến sau! Rồi tôi sẽ đưa trả hết đồ của cô."

"Nhưng có một số thứ em cần ngay."

"Vậy muốn làm thế nào thì làm, nhưng nhanh lên!" Tôi nói dứt khoát vì tôi hiểu từ "ngay" của Naomi như một lời dọa nạt, và tôi sẽ không nhượng bộ. Cô ấy lên lầu, sục sạo ầm ĩ trong phòng, tay xách nách mang một đống vác không xuể. Naomi nhanh nhẹn vẫy một chiếc xe kéo và chất đồ lên.

"Tạm biệt. Cám ơn vì tất cả." Những lời từ biệt của cô không thể đơn giản hơn được nữa.

« Lùi
Tiến »