Tình Khờ

Lượt đọc: 1151 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Hai mươi

Chiếc xe kéo chở Naomi vừa đi khỏi, cái gì đó thôi thúc tôi lấy đồng hồ ra xem giờ. 12 giờ 36 phút chiều. Naomi rời đình Rạng Đông lúc mười một giờ; chúng tôi cãi nhau, và tất cả biến đổi trong chốc lát; vừa lúc trước cô ấy còn đứng đây nhưng bây giờ cô ấy đã đi. Mọi chuyện diễn ra vỏn vẹn trong một giờ ba mươi sáu phút. Người ta thường vô thức xem giờ khi người họ chăm sóc trút hơi thở cuối cùng, hoặc khi cảm nhận một cơn địa chấn. Việc lấy đồng hồ ra xem lúc này của tôi cũng là một loại bản năng như thế. Vào 12 giờ 36 phút một ngày tháng Mười một của một năm cụ thể, tôi và Naomi ai đi đường nấy. Giờ phút này rất có thể đã đánh dấu sự chấm dứt quan hệ của chúng tôi...

"Nhẹ cả người!" Tôi tự nhủ. Kiệt sức vì mối thù dai dẳng giữa hai người chúng tôi, tôi ngã vật xuống ghế như bị choáng. Phản ứng tức thời của tôi là cảm thấy thư giãn, sảng khoái. Tôi thấy mình được giải phóng. Tôi không chỉ mệt mỏi về tinh thần mà còn về sinh lý; thân thể tôi thiết tha đòi hỏi được nghỉ ngơi. Naomi giống như một loại rượu mạnh. Tôi biết uống quá nhiều sẽ có hại, nhưng hễ cái ly thơm lừng sóng sánh mỗi ngày được trưng ra trước mặt là không nhịn được. Khi tôi uống, thứ rượu độc phân tán vào từng đường gân thớ thịt đến khi tôi kiệt sức và lơ đãng, phần sau đầu nặng như chì, tôi tưởng mỗi khi đứng dậy sẽ bị chóng mặt mà ngã ngửa ra. Nó tựa như những di chứng sau cơn say dường như không dứt: bao tử tôi đau, trí nhớ tôi kém đi, tôi thờ ơ với mọi thứ và lê lết như một kẻ tàn phế. Những viễn cảnh quái dị về Naomi thường trực bồng bềnh trong đầu tôi, thỉnh thoảng làm tôi buồn nôn như một cái ợ bị nén trong cổ; mùi mồ hôi, mùi dầu trên tóc của Naomi bám lấy mũi tôi. Người ta nói xa mặt cách lòng. Cô ả đi rồi, tưởng như trời đang mưa bỗng hửng sáng.

Nhưng đây chỉ là phản ứng tức thời của tôi thôi. Cảm giác nhẹ nhõm chỉ kéo dài trong khoảng một tiếng. Dù mạnh mẽ đến đâu, cơ thể tôi cũng không tài nào phục hồi khỏi tình trạng suy kiệt trong một giờ ngắn ngủi; hễ tôi vừa thở hổn hển là lại nghĩ đến vẻ mặt đáng sợ của Naomi lúc cãi nhau, khi đó tôi tưởng như nhan sắc đàn bà càng diễm lệ thì càng khiến đàn ông thù hận. Trong tầm trí tôi, bộ mặt đáng ghê tởm của con điếm ấy sẽ không thể xóa nhòa, có giết nó đi cũng không thỏa. Thời gian trôi, hình ảnh ấy càng rõ thêm. Tôi cảm thấy đôi mắt rực sáng của Naomi vẫn chằm chằm nhìn tôi. Từng tí từng tí một, sự ghê tởm biến thành một vẻ đẹp bí ẩn. Tôi nhận ra rằng ngay cả đến lúc này, tôi chưa bao giờ trông thấy vẻ mặt Naomi quyến rũ như lúc đó. Đó là hiện thân của quỷ dữ không cần bàn cãi, mà đồng thời cũng là cái đẹp thân xác và tâm hồn của Naomi được đẩy lên đỉnh điểm. Tại sao tôi không quỳ xuống khi bị vẻ đẹp của nàng tấn công giữa cuộc cãi vã ấy trong khi trái tim tôi đang gào thét "Đẹp quá!"? Dù căm giận đến đâu, sao tôi nỡ quay lưng vào nữ thần diễm lệ ấy, ngược đãi nàng, dùng bạo lực với nàng? Tôi vẫn thường nhu nhược, thiếu quyết đoán – cái máu liều ấy từ đâu ra? Bấy giờ đó là điều bí ẩn với tôi. Tôi thậm chí bắt đầu phẫn nộ trước sự to gan, liều lĩnh của chính mình.

Tôi bắt đầu nghe những tiếng nói rằng: "Mày đúng là thằng ngu. Xem mày đã làm gì kìa. Bộ mày không nghĩ chút ít bất tiện đó là cái giá công bằng đổi lại gương mặt kia sao? Mày sẽ không bao giờ gặp lại một giai nhân như thế nữa." Phải rồi, có lẽ mình đã làm một việc ngu xuẩn. Tôi đã luôn cẩn thận không chọc giận nàng, có lẽ do ma xui quỷ khiến nên mọi sự mới ra nông nỗi ấy – cái suy nghĩ không biết từ đâu ra này chiếm ưu thế trong đầu tôi.

Mới một tiếng trước tôi còn cho Naomi là gánh nặng. Tôi đã nguyền rủa sự tồn tại của nàng. Tại sao bây giờ tôi lại nguyền rủa bản thân và ân hận vì đã nóng vội? Sao tôi lại khao khát một kẻ đáng ghê tởm như thế? Sự thay đổi tâm tính đột ngột này tôi không sao cắt nghĩa được; có lẽ nó là một bí ẩn mà chỉ có thần ái tình mới hiểu. Trong vô thức, tôi đứng dậy và bắt đầu đi lại trong phòng. Từ rất rất lâu tôi đã cố nghĩ ra cách nào đó cứu chữa mình khỏi căn bệnh tình yêu nhưng không thành công. Tôi chỉ hồi tưởng nàng xinh đẹp nhường nào. Những cảnh tượng của chúng tôi năm năm về trước bồng bềnh trước mắt. À, hồi đó Naomi nói như thế này; khuôn mặt Naomi từng trông như vậy, ánh mắt Naomi đã như thế kia. Mỗi ký ức đều đổ thêm dầu vào lửa hối hận. Điều khó quên nhất của ngày xưa là khi nàng mười lăm hay mười sáu, tôi tắm cho nàng mỗi đêm trong cái bồn tắm kiểu Tây và làm ngựa cho nàng cưỡi trên lưng, nàng hô "nhong nhong nào", tôi bò lồm cồm quanh phòng. Tôi quả là ngu xuẩn khi tiếc nhớ những chuyện nhảm nhí ấy, song nếu nàng trở về với tôi, việc đầu tiên tôi làm sẽ là chơi những trò đó với Naomi lần nữa. Tôi sẽ để nàng ngồi trên lưng rồi tôi sẽ bò quanh phòng. Nếu được thế thì sung sướng biết bao – tôi tự nhủ, hình dung ra cảnh ấy như thể đó là niềm vui to lớn nhất mình có thể tưởng tượng ra. Thực tình, tôi không chỉ hình dung thôi đâu. Quá lụy tình, bấy giờ tôi đã bò, bò bằng bốn chân lòng vòng trong phòng như thể thân hình của nàng đang ghim chặt trên lưng. Và khi đó – thật nhục nhã khi phải viết ra – tôi leo lên lầu, lấy quần áo cũ của Naomi ra chất lên lưng, thọc hai tay vào bít tất của nàng và lại bò qua bò lại trong phòng.

Độc giả đọc câu chuyện này từ đầu đến đây hẳn nhớ cuốn sổ tôi chép có tên là Quá trình trưởng thành của Naomi. Hồi tôi còn tắm cho nàng, tôi ghi lại cẩn thận mỗi ngày chân tay Naomi đã dài ra thế nào. Đó là một dạng nhật ký nơi tôi tập trung vào quá trình Naomi trưởng thành từ một cô bé. Nhớ ra mình đã dán những tấm ảnh ghi biểu cảm khác nhau và thay đổi trong vóc dáng của Naomi vào album, tôi lôi một tập ảnh bụi bặm đã bị bỏ quên từ lâu ở tít dưới giá sách lên và lật xem. Những bức ảnh này tự tay tôi rửa, in phóng; không thể để bất kỳ ai xem. Chừng như tôi rửa ảnh chưa kỹ lắm vì vẫn thấy lấm tấm những vết ố nhỏ. Một vài bức rõ ràng như ảnh chần dung thời xưa, chỉ tổ khiến tôi thêm nhớ tiếc, tưởng như đã hơn mười, hai mươi năm trôi qua đến tận những giấc mơ thời thơ ấu xa vời. Những bức ảnh này chụp lại hầu hết những bộ quần áo Naomi yêu thích – sang trọng, nhí nhố, diêm dúa, khôi hài có đủ. Có bức Naomi bận đồ com-lê nam giới bằng nhung. Ở trang kế tiếp, Naomi đứng như bức tượng, trên người quấn voan. Trang tiếp nữa, nàng mặc bộ kimono bằng sa-tanh cùng áo khoác, đeo đai lưng bản nhỏ cao lên tận ngực, cổ đeo ruy-băng. Sau đó là hàng loạt biểu cảm và động tác bắt chước các minh tinh màn bạc – nụ cười của Mary Pickford, ánh mắt của Gloria Swanson, cơn thịnh nộ của Pola Negri; vẻ lịch thiệp của Bebe Daniels 33 [33] . Tức giận, cười mỉm dịu hiền, sợ hãi, đê mê: dung mạo Naomi hong từng bức ảnh đều thiên biến vạn hóa, mỗi vẻ đều chứng tỏ cái nhạy cảm, tinh anh và láu lỉnh của nàng.

Thật là một sai lầm! Tôi đã để một người đàn bà phi thường bỏ đi. Tuyệt vọng, tôi giậm chân trong bất lực. Khi lật giở từng trang nhật ký, càng thêm nhiều bức ảnh với những mô tả phong phú. Những mô tả dần đi vào từng chi tiết nhỏ nhặt, có những bộ phận thân thể của Naomi được phóng lên: hình dáng chiếc mũi, hình dáng đôi mắt, đôi môi, những ngón tay, đường nét cánh tay, vai, lưng, cẳng chân của nàng, cổ tay, cổ chân, cùi chỏ, đầu gối và thậm chí cả lòng bàn chân Naomi đều được nhìn nhận như những bộ phận của một bức tượng Hy Lạp hay tượng Phật ở Nara. Đến thời điểm đó thì thân thể của Naomi đã hoàn toàn là một tác phẩm nghệ thuật, dưới mắt tôi quả thực nó còn phải toàn hảo hơn cả tượng Đức Phật ở Nara. Càng ngắm ảnh, lòng tôi càng thấm thía một niềm cảm kích sâu sắc mang tính tôn giáo. Sao tôi lại chụp những tấm ảnh chi tiết đến thế? Lẽ nào tôi đã có linh cảm rằng một ngày kia, chúng sẽ trở thành những kỷ vật gợi nhắc đau lòng ư?

Nỗi nhớ Naomi trong tôi tiếp tục lớn lên nhanh chóng. Ngày sắp tàn, sao đêm bắt đầu lấp lánh ngoài cửa sổ, không khí trở nên lạnh lẽo. Tôi bỏ ăn, bỏ đốt lò sưởi từ mười một giờ sáng hôm ấy và sầu não đến nỗi không buồn bật đèn. Tôi lang thang trên tầng hai của ngôi nhà tối om, rồi lại xuống tầng một, miệng nói "đồ ngu" rồi tự đánh vào đầu; tôi dí trán vào bức tường của xưởng vẽ tịch mịch quạnh quẽ, gọi "Naomi, Naomi" và rốt cuộc, tôi nằm úp mặt xuống đất, miệng còn kêu tên nàng liên hồi. Bằng cách nào đó, làm thế nào đó, tôi phải đem nàng về. Tôi sẽ đầu hàng Naomi vô điều kiện. Nàng nói gì, nàng muốn gì tôi đều quy thuận... Naomi đang làm gì thế? Với đống hành lý ấy, chắc nàng bắt taxi lúc xuống ga Tokyo. Vậy chắc hẳn lúc Naomi về ngôi nhà ở Asakusa đến giờ đã năm, sáu tiếng đồng hồ. Nàng có nói cho người nhà biết lý do thực sự tại sao nàng bị đuổi đi không? Hay nàng ghét cảm giác thua cuộc nên bịa chuyện lừa anh chị em mình? Naomi không thích bị nhắc nhở rằng nàng là con gái của một gia đình làm ăn không chính đáng ở Senzoku, nàng xem họ như những kẻ man di và hầu như không bao giờ thèm thăm viếng. Cái gia đình lộn xộn ấy sẽ làm thế nào để uốn nắn Naomi đây? Anh chị nàng dĩ nhiên sẽ bảo nàng đến xin lỗi tôi. Naomi vẫn bướng, bảo họ: "Em không xin lỗi đâu. Ai đó qua lấy đồ dùm em đi." Sau đấy, Naomi sẽ vờ như chẳng quan tâm, bông đùa, nói thánh nói tướng, xổ tiếng Anh bồi, khoe những bộ quần áo, phụ kiện sành điệu của mình. Naomi sẽ huênh hoang làm như công chúa hạ giá đến xóm nghèo...

Nhưng Naomi có khoác lác gì thì chuyện cũng đã rồi, ai đó sẽ phải qua đây ngay. Nếu nàng bảo không xin lỗi, thì anh hay chị sẽ phải đến xin lỗi thay... Hay là trong nhà không ai thèm quan tâm đến Naomi? Cũng như thái độ lạnh lùng của Naomi với người nhà, người nhà từ lâu đã không còn trách nhiệm với nàng. "Mọi sự anh cứ định đoạt" – họ đã nói như thế khi gửi gắm Naomi mười lăm tuổi cho tôi; thái độ của họ là để tôi thích làm gì với nàng thì làm. Liệu họ có lại để mặc xác Naomi thích gì làm nấy không? Nhưng họ vẫn phải đến lấy đồ cho Naomi chứ? "Khi nào về thì bảo ai đó đến sau! Rồi tôi sẽ đưa trả hết đồ của cô!" Thế mà chẳng có ma nào. Vậy điều đó có nghĩa gì? Naomi đã thay quần áo, cầm theo một số đồ đạc nhưng vẫn bỏ lại những bộ đẹp nhất mà Naomi 'nâng niu như sinh mạng'." Naomi sẽ không an phận cả ngày trong ngôi nhà luộm thuộm ở Senzoku đâu, nàng sẽ đi dạo mỗi ngày cho hàng xóm phải giật mình trước những bộ trang phục phô trương của mình. Naomi cần quần áo hơn mọi thứ, làm sao nàng chịu sống thiếu quần áo được...

Tôi chờ mãi mà không ai đến. Tôi vẫn chưa mở đèn dù bên ngoài đã tối om. Sợ người ta nghĩ nhà không có ai, tôi bèn vội chạy khắp nơi, mở đèn ở tất cả các phòng, kiểm tra xem biển tên trên cổng có bị rơi xuống không. Sau đó tôi kéo một cái ghế ra ngồi bên cửa để lắng nghe tiếng bước chân bên ngoài. Hàng giờ trôi qua – tám giờ, rồi chín giờ, mười giờ, mười một giờ, hết cả một ngày mà không ai đến. Trong lúc chìm sâu dưới đáy tuyệt vọng, đủ loại phỏng đoán chạy quanh đầu tôi. Chắc Naomi chưa nhờ ai đến vì không thấy việc này nghiêm trọng, nàng tưởng chỉ mất vài ngày là đâu vào đó. "Không cần phải lo lắng, hấn ta yêu mình, không thể sống thiếu mình một ngày đâu. Hắn sẽ đến tìm mình thôi." Có thể đây là chiến thuật của Naomi. Nàng biết nàng đã quá quen thuộc với sự xa xỉ, không thể sống cùng những nguời đó nữa. Với lại, nàng không thể tìm được người đàn ông nào trân trọng nàng, cho nàng mặc sức vẫy vùng như tôi. Naomi nhận thức rõ điều đó. Mạnh miệng thế chứ trong lòng nàng vẫn đang ngóng tôi đến đón nàng về. Chắc là sáng mai, chị gái hay anh trai nàng sẽ đến điều đình với tôi chăng? Công việc làm ăn khiến họ bận bịu cả đêm, có lẽ đến sáng họ mới rảnh được. Dù sao đi nữa, không có ai đến nghĩa là vẫn còn một tia hi vọng. Nếu mai vẫn không có tin tức gì, tôi sẽ đến đón nàng. Đây không phải lúc để so gân hay lo ngại người khác sẽ nghĩ gì. Ngay từ đầu, chỉ tại thói ngoan cố mà tôi mới lâm vào mớ bòng bong này. Gia đình nàng có thể cười nhạo tôi, nàng có thể thấy rõ sự nhu nhược của tôi; tôi sẽ rối rít xin lỗi nàng, nhờ anh chị em nàng nói đỡ giúp tôi, và một triệu lần cầu xin nàng trở về. Nàng vừa giữ được thể diện, vừa quay lại trong đắc thắng.

Tôi trải qua một đêm thao thức và đợi đến sáu giờ tối, nhưng không có động tĩnh gì. Không thể chịu đựng thêm, tôi ra khỏi nhà, ba chân bốn cẳng đến Asakusa. Tôi không thể chờ đợi thêm để được gặp nàng. Chỉ cần thấy mặt Naomi là mọi việc đều ổn thỏa! Tôi lúc đó có thể miêu tả trong chữ "lụy tình", trái tim chẳng còn ham muốn nào khác ngoài được gặp Naomi.

Có lẽ đã tầm bảy giờ khi tôi đến ngôi nhà nằm trong những ngõ ngách như mê cung của khu Senzoku, phía sau công viên giải trí Hanayashiki. Bồn chồn, tôi len lén mở cửa.

"Tôi đến từ Omori," tôi đứng ngoài hành lang nói nhỏ nhẹ. "Naomi ở đây à?"

"Ô, anh Kawai." Chị của Naomi thò đầu ra từ một phòng nhỏ kế bên. Trông chị ta có vẻ bối rối. "Anh hỏi Naomi hả? Không, nó không ở đây."

"Lạ thật. Cô ấy phải ở đây chứ, đêm qua lúc đi cô ấy nói sẽ về đây..."

« Lùi
Tiến »