Tình Khờ

Lượt đọc: 1156 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Hai mươi hai

"A lô, a lô! Có chuyện gì vậy, anh Kawai? A lô?" Hamada hỏi thúc vì tôi im lặng quá lâu. "A lô, a lô?"

"Ờ..."

"Anh Kawai?"

"Ừ..."

"Anh sao thế?"

"Tôi không biết phải làm gì."

"Nhưng anh cũng đâu cần nghĩ ngợi ngay trong lúc nói chuyện điện thoại đúng không?"

"Tôi biết, nhưng mà... Nghe này Hamada, tôi gặp đường cùng rồi. Chẳng biết phải rẽ đi đâu nữa. Khốn khổ thân tôi, từ lúc Naomi bỏ đi có ngủ được đâu." Tôi dồn thật nhiều sự xúc động vào giọng nói của mình để làm Hamada mủi lòng. "Hamada, tôi không thể tìm đến ai khác. Thế này thì không ra gì, nhưng... Tôi nhất định phải tìm ra Naomi. Bất kể cô ấy ở với Kumagai hay người đàn ông nào khác. Tôi muốn chắc chắn. Hỏi thế này là ích kỷ lắm, nhưng không biết tôi có thể nhờ cậu giúp tôi tìm Naomi không... Cậu có quen biết này kia, nên tôi nghĩ thay vì tự mình đi tìm thì..."

"Vãng, em có thể nhanh chóng tìm được cô ấy. Hamada nói điềm nhiên như không. "Nhưng anh Kawai này, anh có biết cô ấy có thể ở đâu được không?"

"Tôi chỉ giả định rằng cô ấy ở với Kumagai thôi. Tôi không tiết lộ cho ai ngoài cậu đâu, sự thực là cô ấy vẫn lén lút gặp hắn. Khi tôi phát hiện ra thì chúng tôi cãi nhau và cô ấy bỏ đi."

"Em hiểu ạ."

"Nhưng cậu nói Naomi đi cùng một người Tây và mấy người Nhật nữa, mặc quần áo kiểu Tây. Tôi không biết phải nghĩ thế nào. Có lẽ cậu thử đi gặp Kumagai xem tình hình hiện tại đại để thế nào."

"Vâng, được ạ." Hamada nói, dường muốn chặn lại những lời than thở của tôi. "Em sẽ xem coi có thể tìm hiểu được gì."

"Mà cậu có làm nhanh nhanh được không? Nếu hôm nay cậu cho tôi biết được thì tốt quá."

"Dạ. Được ạ, em sẽ kiếm cách tìm hiểu trong hôm nay. Em có thể liên hệ với anh ở đâu? Anh vẫn làm ở công ty bên Oimachi à?"

"Không, từ lúc xảy ra chuyện tôi có đi làm được đâu. Tôi cố gắng ở nhà chờ, biết đâu Naomi lại về. Tôi biết mình ích kỷ, nhưng dùng điện thoại nói không tiện. Gặp trực tiếp cậu là tiện hơn cả. Khi biết được gì rồi, cậu có thể qua Omori không?"

"Vâng, được thôi ạ. Em cũng chẳng vướng bận gì."

"Ôi cám ơn. Cậu mà qua đây thì tôi biết ơn lắm lắm!" Giờ tôi lại phải đợi Hamada qua nhà mình, mỗi giây trôi qua dài như vĩnh cửu. Bây giờ tôi còn sốt ruột hơn trước. "Thế cậu tính bao giờ sang? Khoảng hai, ba giờ chiều gì đấy cậu có nghĩ là sẽ tìm ra câu trả lời không?" Tôi hỏi thêm.

"Dạ, cũng có thể, nhưng chưa làm gì thì em cũng không nói mạnh được. Em sẽ cố hết sức, nhưng có khi mất hai, ba hôm anh ạ."

"Th... thế cũng được. Cả ngày mai, ngày kia tôi đều đợi cậu ở nhà đấy nhé!"

"Em hiểu rồi. Khi nào gặp nhau chúng ta sẽ bàn thêm. Chào anh."

"Khoan, khoan!" Tôi hớt hơ hớt hải khi thấy Hamada định gác máy. "Khoan đã cậu ơi, còn chuyện này. Tùy tình hình thôi nhưng nếu cậu gặp Naomi và có cơ hội nói chuyện với cô ấy thì tôi muốn nhờ cậu chuyển lời đến Naomi là: Tôi không buộc tội cô ấy về những gì cô ấy đã làm, về hành vi của cô ấy thì tôi biết là mình cũng có phần lỗi trong đó. Chỉ cần cô ấy quay lại, tôi nguyện hạ mình xin lỗi vì những sai lầm đã gây ra, và chấp nhận mọi điều kiện, bỏ qua tất cả chuyện đã rồi. Nếu cô ấy không chịu, nhờ cậu xin cô ấy gặp tôi một lần..."

Nói "chấp nhận mọi điều kiện" xong tôi muốn bổ sung thêm: "Naomi bắt tôi quỳ tôi cũng vui vẻ quỳ. Bắt tôi khấu đầu đập trán xuống đất tôi cũng khấu đầu đập trán xuống đất. Tôi sẽ làm tất cả để chuộc lỗi." Nhưng dĩ nhiên là tôi không thể nói điều đó.

"...Nếu có thể, nhờ cậu chuyển lời với Naomi rằng tôi yêu cô ấy nhiều lắm."

"Dạ. Nếu có cơ hội, nhất định em sẽ chuyển lời đến cô ấy."

"Mà với lại, tính khí cô ấy như thế, cũng có thể cô ấy thực sự muốn quay lại nhưng còn giữ thói ương bướng ngang ngạnh. Nếu quả thế thật thì cậu bảo tôi đau khổ lắm lắm. Cậu kéo cô ấy cùng qua chỗ tôi với cậu là lý tưởng nhất."

"Rồi, rõ rồi. Em không dám đảm bảo nhưng sẽ làm những gì có thể." Hamada ý chừng đã chán ngấy những lời nài nỉ của tôi, có điều tôi cứ nói lải nhải đến khi tiêu hết mấy đồng năm xu trong túi. Hẳn đó là lần đầu tiên trong đời tôi ăn nói liến thoắng không biết xấu hổ bằng cái giọng sụt sùi, run rẩy.

Gọi xong tôi đã không nhẹ nhõm được ít nào thì chớ, lại còn sốt hết cả ruột đợi Hamada. Cậu ta nói là hôm nay nhưng lỡ hôm nay cậu ta chưa đến thì tôi phải làm gì? Nói cách khác, nhỡ cậu ta không đến thì chuyện gì sẽ xảy ra với tôi? Ngoài nhớ nhung Naomi, tôi chẳng có việc gì làm. Tôi không thể làm gì cả. Tôi khoanh tay ngồi trong nhà, không ăn không ngủ, không đi ra ngoài, chỉ đợi một người lạ mặt thay mình chạy đôn chạy đáo về báo cáo lại. Không làm gì cả mới thật khốn khổ làm sao, lại thêm nỗi nhớ Naomi quá dai dẳng khiến tôi nghĩ mình sắp chết. Bị dục vọng giằng xé, tôi đã ủy thác vận mệnh mình cho người ta và phải chờ đợi, dán mắt vào mấy cái kim đồng hồ. Thời gian trôi chậm đến hãi hùng; một phút thậm chí như muốn kéo dài vô tận. Sáu mươi lần một phút mới hết một giờ. Một trăm hai mươi lần cái một phút mới được hai giờ. Nếu phải đợi ba tiếng, tôi sẽ phải chịu đựng một trăm tám mươi cái một phút mệt mỏi, không thể né tránh – một trăm tám mươi tiếng "tạch" của kim phút đồng hồ! Nếu không dừng lại ở ba tiếng mà lên đến bốn, năm tiếng hoặc nửa ngày, một ngày, hai ngày, ba ngày – chắc tôi sẽ phát điên vì nóng ruột và ngóng trông.

Thế nhưng, tôi vẫn xác định là sớm đến mấy thì Hamada cũng không thể đến trước buổi tối được và chuẩn bị tinh thần chờ đợi; vậy mà mới buổi trưa, sau cuộc gọi kia bốn tiếng, chuông cửa đã reo vang và tôi bất ngờ nghe tiếng Hamada réo "Chào anh". Tôi nhảy cẫng vì sung sướng, phi ngay ra cửa.

"Xin chào. Tôi mở đây, cửa khóa ấy mà." Tôi phấn khích nói. "Không ngờ cậu ta đến sớm thế." Tôi nhủ thầm. Chắc là cu cậu gặp được Naomi. Có khi gặp Hamada, Naomi hiểu ngay vấn đề, và Hamada đã dẫn Naomi đến đây. Ý nghĩ này làm lòng tôi trào dâng hạnh phúc. Tim tôi đập thình thịch vì mong mỏi.

Khi cửa mở, tôi hồ hởi nhìn quanh tưởng Naomi đang đứng đâu đó sau lưng Hamada nhưng chẳng còn ai khác. Hamada đứng đó một mình.

"Việc sáng nay tôi xin lỗi. Chuyện là thế nào? Cậu tìm hiểu được chưa?" Tôi nhanh nhảu.

Hamada bình tĩnh đến lạnh người, nhìn tôi đăm đăm vẻ thương hại. "Vâng, em đã tìm hiểu xong... nhưng anh Kawai ạ, đừng hy vọng vào cô ta nữa. Tốt nhất là từ bỏ Naomi đi." Cậu ta nói dứt khoát và lắc đầu.

"Nh... nhưng... nhưng cậu nói thế là có ý gì?"

"Mọi chuyện tệ hơn anh lo sợ đấy. Muốn tốt cho anh nên em mới khuyên anh gạt Naomi ra khỏi đầu."

"Thế cậu có gặp cô ấy không? Cậu đã nói chuyện với cô ấy, nhưng hết hi vọng rồi sao?"

"Không, em không gặp. Em đến chỗ Kumagai, nghe mọi chuyện từ hắn. Kinh khủng. Em bị sốc."

"Nhưng Hamada, Naomi ở đâu? Tôi muốn biết chuyện đó trước."

"Cô ả không ở một nơi cố định, mà lang chạ khắp nơi kia."

"Nhưng làm gì có mấy nơi để Naomi dung thân chứ."

"Ai mà biết cô ta có bao nhiêu thằng bạn, họ toàn là người anh không quen. Lúc đầu, cái hôm cãi nhau với anh thì cô ả có tìm đến Kumagai. Naomi gọi trước rồi len lén đến còn đi một nhẽ, nhưng đằng này cô ả lù lù đứng trước cổng nhà người ta, sau lưng là một chiếc taxi chất đầy đồ đạc tư trang. Cả nhà Kumagai náo loạn lên, ai cũng hỏi 'người đàn bà quái quỷ nào đây'. Kumagai không thể cho Naomi vào nhà. Cậu ta cũng chẳng hiểu mô tê gì cả."

"Thật à? Và sau đó?"

"Hai người chỉ còn biết giấu đồ của Naomi ở phòng Kumagai, sau đó cùng rời khỏi nhà đến một quán trọ rất tai tiếng. Tệ hơn nữa, đấy chính là cái quán trọ gì đó, chỗ cái đình gì gần nhà anh. Hắn nói chỗ ấy cũng là nơi sáng hôm vừa rồi bị anh bắt quả tang. Trơ trẽn quá thể."

"Họ lại đi đến đó vào cùng ngày?"

"Kumagai bảo thế. Giọng điệu hắn đắc ý lắm, nói vung lên là phê tới bến, chơi hết mình này nọ... Nghe không lọt tai tí nào."

"Họ qua đêm với nhau ở đó à?"

"Dạ thực ra không phải. Họ ở lại đó đến tối thôi. Sau đó họ đi bộ lên Ginza rồi chia tay nhau ở ngã tư Owaricho."

"Không thể nào. Kumagai nói dối."

"Khoan, anh nghe hết hẵng. Lúc chia tay, Kumagai thấy tội cho cô ta. Hắn mới hỏi: 'Đêm nay em sẽ ở đâu?' Cô ả đáp: 'Chỗ ở thì em có nhiều. Giờ em lên Yokohama đây’. Trông Naomi chả buồn bã tí gì. Cô ả đi thẳng về phía ga Shimbashi."

"Cô ấy biết ai ở Yokohama?"

"Quái ở chỗ đó ạ. Kumagai cứ tưởng Naomi quay lại Omori. Naomi có nhiều bạn bè nhưng ở Yokohama cô ấy làm gì có chỗ nào ở tạm cơ chứ? Nhưng tối hôm sau Naomi gọi điện cho Kumagai bảo: 'Em đang ở El Dorado. Anh qua đây nhé?' Thế là hắn đến thì gặp cô nàng trong một bộ váy dạ hội diễm lệ, tay cầm quạt lông công, trang sức giắt đầy người, và đang cười đùa với một gã Tây cùng một đám đàn ông khác."

Câu chuyện của Hamada như cái hộp đồ chơi ú òa, hết tình tiết giật gân này đến tình tiết giật gân khác nhảy ra. Nói ngắn gọn thì đêm đầu Naomi ở nhà gã Tây. Tên hắn ta là William McConnell, chính là thằng cha vô liêm sỉ, trơ trẽn bôi mặt trắng không đợi được giới thiệu mà nghiễm nhiên ép Naomi khiêu vũ với hắn cái lần đầu tiên chúng tôi đến El Dorado. Tuy nhiên đáng giật mình hơn cả (theo như quan sát của Kumagai) thì Naomi thậm chí còn chẳng mấy thân mật với McConnell cho đến cái đêm cô ả đến ở nhờ nhà gã, mặc dù có vẻ như trong lòng Naomi cũng thầm để ý hắn được một thời gian. Bộ mặt gã rất vừa mắt đàn bà, phong cách của gã có phần đào hoa, tài tử. Dân nhảy đầm gọi hắn là "Sói miền Tây". Bản thân Naomi từng nói: "Thằng cha Tây ấy có góc nghiêng đẹp. Trông hao hao John Barry đấy chứ?" ("John Barry" ở đây ý Naomi là John Barrymore, nam diễn viên người Mỹ chúng tôi từng thấy trên phim.) Chắc cô ả thích hắn thật. Có thể Naomi liếc mắt đưa tình với hắn rồi, sau đó khi nhận ra Naomi thích mình, hắn cũng tán tỉnh lại luôn. Quan hệ giữa hai người chỉ có vậy không hơn không kém thì Naomi chắc là khách không mời. Khi cô ả xuất hiện, thằng cha McConnel hẳn mừng húm thấy cá cắn câu. Thể nào hắn chẳng hỏi: "Qua đêm ở nhà anh nhé cưng?" còn cô ả thì đáp, "Vâng, em ngại gì đâu anh."

"Nhưng cũng hơi khó tin nhỉ, Naomi tìm đến nhà trai lạ ở qua đêm ấy."

"Anh Kawai ơi, em thấy Naomi chẳng phải hạng con gái lo nghĩ những chuyện ấy. Khéo thằng cha McConnell cũng lấy làm kỳ khôi, vì đêm qua hắn hỏi Kumagai: 'Cô em quái quỷ nào thế?"'

"Chẳng biết gì về một người đàn bà mà lại vô tư cho ở nhờ, người ta cũng phải đặt câu hỏi tương tự về hắn."

"Không những cho ở nhờ mà còn mua quần áo, trang sức, dây chuyền kiểu Tây cho Naomi cơ. McConnell ăn chơi như vậy đấy. Chỉ qua một đêm Naomi đã làm thân với hắn, còn gọi luôn là Willy."

"Cậu có nghĩ là Naomi bắt hắn mua quần áo, trang sức cho không?"

"Em nghe nói đống phục sức, áo quần đó có phần là đồ mua mới, có phần là đồ đi mượn từ một ả ngoại quốc hắn quen biết. Rất có thể là do Naomi hạch sách đòi thử quần áo phương Tây. Hắn ta đồng ý cũng để lợi dụng cô ả thôi. Chiếc váy không giống đồ đi mượn, vừa Naomi như in. Cô nàng đi giày cao chót vót hở mũi kiểu Pháp, móng chân sơn màu lại còn gắn đá lấp lánh, chắc là kim cương dỏm hoặc gì đó. Trông như nàng Lọ Lem vậy."

Tim tôi muốn nhảy ra ngoài khi nghĩ nàng Lọ Lem Naomi sẽ đẹp đến mức nào; nhưng ngay sau đó lại kinh sợ trước sự sa đọa của Naomi và một cảm giác không sao tả nổi trào lên: vừa khốn khổ, vừa ân hận, vừa nhục nhã. Cặp với Kumagai đã kinh khủng lắm rồi. Giờ Naomi sa vào một gã Tây mà nàng chẳng hề biết rõ, ở nhà gã qua đêm và xin xỏ gã mua quần áo cho. Chả nhẽ một người đàn bà ngày hôm qua còn có chồng mà lại cư xử như thế sao? Lẽ nào Naomi đã chung sống cùng tôi bấy nhiêu năm lại đúng là một con điếm? Nhẽ nào đến giờ tôi mới bừng tỉnh khỏi giấc chiêm bao ngu xuẩn ấy? Bây giờ tôi mới thấy cô ả hiện nguyên hình ư? Hamada đã đúng. Có thiết tha Naomi đến đâu tôi cũng phải bỏ đi thôi. Tôi đã bị cô ta bôi gio trát trấu vào mặt. Sĩ diện đàn ông của tôi đã bị cô ta kéo xuống bùn rồi.

"Hamada, tôi hỏi hơi dai nhưng muốn chắc chắn một điều. Tất cả những chuyện cậu kể là sự thật ư? Không chỉ Kumagai mà cả cậu đều khẳng định?"

Thấy hai con mắt rơm rớm, Hamada gật đầu thông cảm. "Em hiểu tâm trạng của anh, như thế càng khó để em nói ra điều này, nhưng đêm hôm qua em cũng có mặt ở đó nên theo em Kumagai nói thật. Em còn có thể kể thêm ra, nhưng anh hãy cố tin em để đỡ phải nghe hết cả phần còn lại. Em không hề phóng đại sự thật để mua vui cho mình, anh phải tin ở em."

"Cảm ơn cậu. Tôi chỉ cần nghe có thế. Cậu không cần..." Tôi chẳng biết chuyện gì đã xảy ra nữa; những lời nói cứ nghẹn trong họng, còn nuớc mắt bắt đầu chảy dài. Không, không thể được. Tôi đột ngột ôm chặt lấy Hamada, dí mặt vào vai cậu chàng. Rồi tôi bật khóc nức nở, hét lên: "Hamada! Tôi... Từ lúc này tôi bỏ Naomi! Tôi hoàn toàn từ bỏ cô ta!".

"Đúng! Anh nói thế là đúng!" Giọng Hamada cũng xúc động. "Nói thật hôm nay em đến đây để cho anh biết kết luận của mình. Naomi hết hi vọng rồi. Loại người như cô ấy có thể đến đây làm ra vẻ không có chuyện gì xảy ra nhưng sự thật là không ai coi cô ả ra gì đâu. Kumagai nói tất cả mọi người đều xem Naomi như món đồ chơi, và đặt cho cô ả một cái hỗn danh nói ra bẩn miệng. Cô ta bôi gio trát trấu vào mặt anh bao nhiêu lần anh không biết đâu."

Hamada từng yêu Naomi với cùng sự say đắm như tôi và cũng giống tôi, cậu ta đã bị cự tuyệt. Bấy giờ những lời nói đầy phẫn nộ đi kèm cùng lòng thông cảm sâu sắc dành cho tôi của cậu thanh niên giống như một lưỡi dao mổ sắc nhọn đang cắt đi một cái ung nhọt thối tha. Người ta xem Naomi là món đồ chơi, đặt cho Naomi một cái biệt danh khó nghe – mỉa mai thay những tiết lộ đáng sợ này lại thổi vào tôi một nguồn sống mới. Đôi vai tôi lại nhẹ tênh như đã vượt qua cơn ớn lạnh, nước mắt cũng đã ngừng rơi.

« Lùi
Tiến »