Tình Khờ

Lượt đọc: 1157 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Hai mươi ba

"Anh Kawai, chớ có ru rú trong nhà. Chúng ta đi dạo nhé?" Hamada nói cốt làm tôi vui.

"Được rồi, đợi một phút thôi." Tôi nói. Hai ngày trời tôi chưa súc miệng hay cạo râu. Tôi cạo râu, rửa mặt, thấy sảng khoái hẳn và ra ngoài đi dạo với Hamada khoảng hai rưỡi chiều.

"Đi dạo ở ngoại ô lúc này thật đúng lúc." Hamada nói. Tôi đồng tình. Cậu ta bảo "Mình qua đằng này đi?" và hướng về phía Ikegami. Thấy kinh tởm, tôi đứng yên.

"Đừng đi hướng đó. Phải tránh tiệt chỗ ấy ra."

"Tại sao?"

"Cái nhà trọ đình Rạng Đông cậu kể nằm hướng đó."

"Không đâu! Vậy chúng ta làm gì đây? Có nên đi thẳng ra bờ biển, đi sang hướng Kawasaki không?"

"Phải, phải. Đường đó an toàn nhất."

Hamada quay đầu tiến về phía trạm tàu điện nhưng tôi nhận ra hướng này có thể cũng rất nguy hiểm. Ngộ nhỡ Naomi vẫn đến nhà trọ đình Rạng Đông thì khoảng tầm này cô ả và Kumagai sẽ từ đó đi ra. Hoặc Naomi đang đi từ Tokyo đến Yokohama hay chiều ngược lại với gã Tây đê tiện kia. Trong cả hai trường hợp, đều phải tránh xa trạm dừng tàu điện Quốc doanh. Tôi đi trước Hamada, giả bộ nói giọng tình cờ: "Hôm nay tôi làm cậu vất vả quá rồi," và rẽ sang một con phố bên cạnh để đi ngang qua tuyến đường sắt, đi sang con đường vắt qua ruộng lúa.

"Không sao cả. Em đã ngờ rằng chuyện tương tự sớm muộn gì cũng xảy ra."

"Chắc cậu thấy tôi lố bịch lắm."

"Nhưng em cũng đã từng lố bịch, anh ạ. Em sao cười anh được. Lúc nguôi đi rồi, em chỉ thấy anh đáng thương thôi."

"Cậu còn trẻ nên có sao đâu. Nhưng gã đàn ông ba chục tuổi đầu mà hành xử như một thằng ngốc thì thật không ra gì. Cậu mà không bảo tôi, khéo tôi vẫn mê muội."

Khi chúng tôi ra chỗ ruộng lúa, bầu trời thu muộn cao và trong vắt như muốn an ủi tôi; nhưng quanh đôi mắt sưng húp vì khóc hãy còn thấy cay cay trước gió. Từ xa, tuyến tàu điện Quốc doanh cấm kị chạy ngoằn ngoèo qua những cánh đồng.

"Cậu ăn trưa chưa Hamada?" Tôi hỏi, sau một lúc cùng đi dạo trong im lặng.

"Dạ chưa. Thế còn anh?"

"Tôi có uống ít rượu rồi, nhưng từ hôm kia đến giờ chưa được gì bỏ bụng. Tôi đói lắm."

"Em cũng nghĩ thế. Anh biết đấy, anh phải tự chăm lo cho bản thân tử tế. Cứ thế này khéo ốm mất."

"Đừng lo. Nhờ cậu, tôi đã sáng mắt ra rồi. Tôi sẽ chăm sóc bản thân. Kể từ mai tôi sẽ là một con người mới. Tôi sẽ quay lại làm việc."

"Vàng, có vậy anh mới thôi không lo nghĩ nữa. Lúc trải qua chuyện này em chỉ muốn quên đi. Em dành tất cả cho âm nhạc."

"Vào những lúc thế này mà có thể chơi nhạc thì tốt thật cậu nhỉ, tôi chẳng có tài lẻ gì như vậy nên chỉ biết cắm đầu vào công việc ở sở. À chắc cậu đói lắm rồi. Chúng ta đi đâu kiếm cái bỏ vào miệng thôi."

Chúng tôi vừa nói chuyện vừa đi dọc theo sông Rokugo, được một lúc thì đến một quán thịt bò Kawasaki gọi nồi lẩu. Chúng tôi cùng nhau chén tạc chén thù, như đã làm ở Matsuasa.

"Làm một chén nào Hamada."

"Anh cứ ép em uống lúc đói thế này thì em say mất."

"Cậu đừng lo. Hôm nay tôi đã thoát khỏi tà ma. Ăn mừng với tôi nào. Từ mai tôi sẽ cai rượu, nên đêm nay anh em ta phải uống say và nói chuyện cho đã."

"Nếu thế thì em xin uống vì sức khỏe của anh."

Bấy giờ mặt Hamada đã đỏ bừng, mấy cái mụn bọc bắt đầu lấp lánh như thịt bò đang sôi, tôi thì đã ngà ngà không phân biệt được vui buồn.

"Nhân tiện, Hamada, có điều này tôi muốn hỏi." Tôi cẩn thận lựa thời cơ, xích lại gần Hamada. "Cái biệt danh khó nghe người ta gọi Naomi đó là gì?"

"Không, em không thể cho anh biết. Kinh lắm."

"Kinh dị thế nào cũng không thành vấn đề. Con ranh đó với tôi chả là thá gì nữa, nên cậu không có lý gì phải kiêng nể. Cứ nói xem người ta gọi nó là gì. Biết được, tôi còn vui ấy chứ."

"Anh thấy vui nhưng em không dám đâu. Thứ lỗi cho em. Với lại, anh thử nghĩ thì có khi cũng tưởng tượng ra thôi. Em có thể cho anh biết cô ả được đặt cái biệt danh đó như thế nào.

"Ừ, kể đi."

"Cơ mà anh Kawai ạ... ôi trời cao đất dày ơi..." Hamada ngượng ngập gãi đầu gãi tai. "Duyên do việc ấy cũng chả ra gì đâu. Anh nghe xong thể nào cũng tức anh ách cho xem."

"Không sao, không sao. Nói đi mà! Tôi chỉ muốn biết một số bí mật của Naomi. Thuần túy là tò mò thôi."

"Được rồi, để em kể cho anh ít bí mật đời tư của Naomi nhé. Mùa hè vừa rồi ở Kamakura, anh nghĩ Naomi cặp với mấy người?"

"Tôi biết mỗi cậu với Kumagai. Còn người khác nữa à?"

"Đừng giật mình nhé anh Kawai... Cả Seki và Nakamura nữa."

Tôi đang say bí tỉ, thế mà vẫn thấy như bị điện giật qua người. Tôi uống liền nảm, sáu chén rượu trước khi nói tiếp.

"Ý cậu là cả nhóm? Thằng nào Naomi cũng cặp?" "Vâng ạ. Thế anh nghĩ họ gặp nhau ở đâu?"

"Biệt thự Okubo à?"

"Chỗ ngôi nhà tranh khuôn viên vườn ươm anh thuê đấy."

Trong giây lát tôi quá sốc không nói được lại câu nào. Rốt cuộc tôi rên rỉ:

"Đúng là không ngờ."

"Từ đầu đến cuối bà vợ ông chủ vườn ươm là khốn khổ nhất. Bà ấy không thể đuổi cổ họ đi vì mắc nợ Kumagai, nhưng chắc bà ấy lo lắng hàng xóm láng giềng sẽ nghĩ gì khi nhà mình biến thành ổ mại dâm, đàn ông đi lại như thoi. Với lại bà ấy cũng sợ không biết chuyện gì xảy ra nếu bị anh phát hiện."

"Ừ, dĩ nhiên rồi. Cậu nhắc tôi mới nhớ, lúc tôi hỏi đến Naomi, bà ấy hoang mang lắm. Bà ấy lo sợ cũng phải. Như vậy ngôi nhà ở Omori là chỗ hẹn hò bí mật của cậu, ngôi nhà tranh là nhà chứa, còn tôi thì không biết gì. Tôi đã ăn một vố đau nhỉ?"

"Anh Kawai, đừng nói chuyện Omori nữa! Em xin lỗi anh ạ!"

"Đừng lo. Chuyện đã là quá khứ, cũng không có gì tai hại. Nhưng ăn phải quả lừa quá ngọt như thế cũng có cái hay. Ai nghe chuyện mà chẳng phải trầm trồ trước thủ đoạn tinh vi như vậy."

"Cứ như là bị đô vật sumo ném một phát qua vai anh nhỉ?"

"Chính xác. Mà này, Naomi xoay xở giật dây bọn họ để họ không biết gì về nhau à?"

"Dạ không, biết chứ. Thỉnh thoảng hai thằng trong nhóm còn đụng độ nhau cơ."

"Thế mà không cãi nhau à?"

"Họ đã ngấm ngầm thông đồng với nhau. Cả bọn xài chung. Cái biệt danh kinh khủng cũng từ ấy mà ra, sau lưng Naomi bọn nó toàn gọi cô ả bằng biệt danh đó thôi. Anh không biết là hay, chứ em biết nên em mới khổ. Em muốn bằng cách nào đó cứu vớt Naomi nhưng hễ em cố gắng khuyên nhủ là cô ấy lại đùng đùng nổi cáu và chế giễu em. Em không thể làm gì được." Khẩu khí Hamada lúc cậu chàng hồi tưởng lại nghe có vẻ tình cảm hơn. "Anh Kawai, lúc ở Matsuasa em chưa kể cho anh nhiều đến thế phải không?"

"Cậu nói Kumagai là đứa nhởn nhơ đú đởn với Naomi nhất."

"Vâng, em đã nói vậy. Em không nói dối đâu. Họ thân nhau nhất chắc vì cả hai đều du côn. Kumagai là thủ lĩnh. Em kể cho anh mình đã làm gì, vì theo em Kumagai đã có ảnh hưởng xấu đến cô ấy; phần còn lại em không dám kể nữa. Em vẫn hi vọng anh sẽ không ruồng rẫy Naomi và uốn nắn lại cô ấy."

"Đã không uốn nắn được cho chớ, tôi còn bị Naomi kéo trượt dài kìa."

"Người đàn ông nào chống lại tiểu thư Naomi đều chịu kết cục ấy thôi."

"Cô ả có một quyền lực thần bí, siêu việt phải không?"

"Phải đấy, nếu không phải quyền lực thần bí thì là gì? Em cảm nhận được, em nhận ra mình phải tránh thật xa cô ả, hễ lại gần là sẽ gặp nguy hiểm."

Naomi, Naomi – chẳng biết cái tên ấy đã được lặp lại bao nhiêu lần giữa hai chúng tôi. Đó là cái mồi đưa rượu của chúng tôi. Chúng tôi thưởng thức âm thanh êm dịu của nó, dùng nước bọt liếm láp nó, đưa nó lên miệng như một món đặc sản ngon hơn cả thịt bò.

"Nhưng bị ăn một vố của người đàn bà như vậy kể cũng đáng nhỉ?" Tôi hỏi, vẻ mê mẩn.

"Chắc chắn rồi ạ! Mùi vị yêu đương lần đầu của em là với Naomi. Không bền nhưng dẫu sao cũng là một giấc mộng đẹp. Em biết ơn cô ả chuyện đó."

"Cậu nghĩ Naomi giờ thế nào?"

"Chắc là đã sa đọa lắm rồi. Kumagai nói Naomi không ở chỗ McConnell được lâu đâu. Thể nào trong hai, ba ngày nữa Naomi sẽ dạt đi đâu đó, thậm chí Kumagai nói có thể lại quay về chỗ hắn vì cô ả hãy còn để đồ đạc ở đây. Nhưng Naomi không có người nhà à?"

"Gia đình Naomi làm chủ chứa ở Asakusa. Chuyện này trước đây tôi chưa hề nói với ai, tôi nghĩ nói chuyện đó ra là chơi không đẹp với con ranh ấy."

"Em hiểu rồi ạ. Quả thật là xuất thân quyết định tất cả."

"Naomi bốc phét là gia đình cô ấy thuộc lớp samurai thấp cấp, sống ở một căn nhà ở Shimonibacho hồi cô ả ra đời. Bà Naomi cũng thuộc dạng gái tân thời, thường đi khiêu vũ ở Rokumeikan 34 [34] , chính người bà này đã đặt cho cô ả cái tên Naomi. Ai biết cô ả nói thật được mấy phần? Đằng nào Naomi cũng có được nuôi dạy tử tế đâu. Chuyện đó rõ mồn một rồi."

"Thế mới lại càng đáng sợ. Naomi đã có máu phóng đãng từ lúc sinh ra. Cô ả thành ra thế này là số rồi, anh có muốn cứu rỗi cũng vậy thôi."

Chúng tôi đã trò chuyện với nhau khoảng ba tiếng đồng hồ. Lúc rời nhà hàng đã là bảy giờ tối, nhưng chuyện thì vẫn chưa hết.

"Hamada, cậu đi về bằng tuyến tàu Quốc doanh à?" Tôi hỏi khi chúng tôi đi qua Kawasaki.

"À, bây giờ quay lại chỗ ấy thì xa quá anh ạ."

"Ừ, tôi tính đi tuyến Keihin. Nếu Naomi ở Yokohama, đi tuyến Quốc doanh nguy hiểm lắm."

"Thế thì em cũng đi tuyến Keihin. Nhưng Naomi đi ngược về xuôi suốt, dễ thường không sớm thì muộn anh cũng đụng độ cô ấy."

"Vậy mỗi khi ra đường tôi lại phải vắt óc mà nghĩ nhỉ?"

"Kiểu gì Naomi chả lượn lờ cả ngày ở vũ trường, nên khu Ginza nguy hiểm nhất ạ."

"Omori cũng chẳng an toàn hơn đâu. Omori nằm trên trục đường đi Yokohama, Kagetsuen, nhà trọ Rạng Đông... Chắc tôi phải rời khỏi ngôi nhà ấy và thuê trọ chỗ khác. Mọi chuyện chưa nguôi thì tôi còn chưa muốn nhìn mặt cô ả."

Hamada cùng tôi đi tuyến xe điện Keihin và chúng tôi chia tay ở Omori.

« Lùi
Tiến »