"Ai đó?"
"Em đây mà." Cánh cửa mở toang "rầm" một cái, một bóng đen to lớn như gấu lao vào phòng từ trong bóng tối. Cởi chiếc khăn choàng đen rồi vứt sang một bên, một thiếu phụ Tây dương trong bộ váy lụa crepe Pháp màu lam nhạt đứng trân trân. Cánh tay và vai nàng lộ ra trắng toát như hồ ly tinh. Quanh phần gáy căng mịn, nàng đeo một chuỗi hạt pha lê lấp lánh như cầu vồng; bên dưới cái mũ nhung đen kéo thấp ngang mắt, chỏm mũi và cái cằm của nàng lồ lộ một màu trắng vừa vi diệu vừa đáng sợ. Tương phản mạnh mê với chúng là màu son đỏ chót của người đàn bà.
"Chào buổi tối," nàng nói. Khi thiếu phụ bỏ mũ, tôi mới thoáng ngờ ngợ trong đầu. Nhìn kỹ khuôn mặt, tôi rốt cuộc công nhận đó là Naomi. Tôi biết nói thế nghe kỳ nhưng quả thực diện mạo Naomi đã thay đổi đến vậy. Khuôn mặt Naomi lừa dối tôi nhiều hơn cả. Nhờ bùa phép nào đó khuôn mặt cô đã thay đổi chóng vánh, từ nước da đến biểu cảm ánh mắt và góc nghiêng cũng như cả đường nét nữa. Ngay cả sau khi Naomi bỏ mũ, tôi vẫn tưởng như đây là người đàn bà phương Tây nào đó nếu không nghe tiếng cô nói. Rồi cả làn da trắng bệch dễ sợ. Từng vùng da lộ ra ngoài cái váy đều trắng toát như ruột táo. Da Naomi không đến nỗi sậm màu như phụ nữ Nhật nhưng không thể trắng đến mức này. Khi nhìn vào cánh tay trần lên đến tận vai của Naomi tôi không thể tin nổi đó lại là cánh tay của một người Nhật Bản. Tôi đã từng xem một vở Opera tại nhà hát Đế Quốc, bị mê hoặc bởi màu trắng trên cánh tay những cô đào Tây trẻ trung. Tay Naomi cũng giống hệt như thế – thậm chí, chúng còn có vẻ trắng hơn.
Lắc lư trong chiếc váy xanh mềm mại, Naomi xấn tới tôi trong đôi giày cao gót giả da đính kim cương rởm. (Tôi tự nhủ hẳn đây là đôi giày Lọ Lem mà Hamada nhắc đến.) Naomi trông lẳng lơ bất thường, lúc tiến đến chỗ tôi cứ chống một tay ở hông. Tôi ngồi ngẩn ra.
"Em đến để lấy đồ, Joji ạ."
"Tôi đã bảo cô nhờ ai đó lấy chứ đừng tự ý đến cơ mà?"
"Nhưng em không có ai để nhờ vả cả."
Khuôn mặt nghiêm trang nhưng vừa nói chuyện, Naomi vừa ưỡn ẹo. Cô ả thử đứng với hai chân áp sát vào nhau, rồi lại chĩa một chân ra phía trước. Naomi gõ gót giày xuống sàn, cứ mỗi lần như thế lại đổi vị trí tay. Đôi vai cô nhô lên, từng thớ thịt căng cứng, mọi dây thần kinh vận động đều ở trạng thái hoạt động. Để đáp lại, dây thần kinh thị giác của tôi cũng căng lên trong lúc để ý mọi cử động vào từng xăng ti mét thân thể Naomi. Khi nhìn kỹ đầu Naomi tôi nhận ra tại sao cô ả trông lại khác thế. Naomi đã cắt tóc mái ngắn đi hai, ba đốt ngón tay và tỉa bằng chằn chặn trước trán như cái rèm, kiểu như các cô gái Trung Quốc. Phần tóc còn lại đã được vấn thành một khối tròn và dẹt, bao từ đỉnh đầu xuống tận dái tai nhìn như cái mũ Thần tài Daikoku. Đây là một kiểu tóc hoàn toàn mới lạ với Naomi, nó đã thay đổi đường nét khuôn mặt cô đến mức gần như không thể nhận ra. Tôi tiếp tục nghiên cứu cái mặt Naomi: ngay cả hai đường chân mày cũng khác nốt. Bình thường chân mày tự nhiên của Naomi vừa dày vừa rậm, nổi bật trên khuôn mặt cô nhưng hôm nay chỉ là hai đường cong mảnh mai nhàn nhạt vẫn còn ít dấu cạo màu xanh. Mấy nét đó tôi thấy được ngay nhưng không lần ra được màu mắt, màu môi, màu da của Naomi đã trải qua phép biến hóa gì. Chân mày đó một phần chắc là bị ảnh hưởng bởi đôi mắt có nét Tây của Naomi, nhưng chắc cô ả còn vài mánh khác. Tôi đoán bí mật nằm ở phần mí mắt và hàng mi của Naomi, nhưng Naomi đã làm gì với chúng thì tôi không dám chắc. Môi trên của Naomi chẻ ra ở giữa như cánh hoa anh đào. Màu đỏ trên môi cô có sự bóng bẩy, tươi mới tự nhiên mà son môi thông thường không thể tạo ra. về độ trắng của làn da, dường như đó là màu da tự nhiên của Naomi, không hề có dấu vết thoa phấn. Mà nếu Naomi có thoa phấn thì hẳn là phải thoa cả người vì đâu chỉ mặt mà cả vai, cánh tay và đầu ngón tay cô cũng tuyền một màu trắng. Tôi có cảm giác thiếu phụ bí ẩn này có thể không phải Naomi thật mà là một bóng ma đẹp hoàn mỹ do hồn vía Naomi biến thành.
"Em lên nhà lấy mấy thứ đồ, anh không phiền chứ?" Bóng ma nói. Nghe giọng đó thì không phải ma mà là Naomi.
"Được thôi... Không sao cả, nhưng..." Rõ ràng tôi đả bối rối. Tôi nói tiếp bằng giọng the thé: "Làm thế nào mà cô mở được cửa?"
"Làm thế nào á? Mở bằng chìa."
"Nhưng cô bỏ chìa ở đây mà."
"Ô, em có nhiều chìa chứ có phải mỗi một cái đâu." Một nụ cười đột ngột nở ra trên đôi môi đỏ, Naomi nhìn tôi vừa lúng liếng vừa khinh bỉ. "Em không nói anh biết, em đánh thêm nhiều chìa lắm, nên anh có giữ một cái cũng chẳng hề hấn đâu."
"Nhưng cô cứ qua lại đây làm ảnh hưởng đến tôi."
"Đừng lo. Khi nào lấy hết đồ đạc là em biến ngay, anh có gọi em cũng không thèm đến." Xoay vòng trên đòi giày cao gót, cô ả bước lạch cạch lên cầu thang, vào căn phòng gác mái.
Bao nhiêu phút đã trôi qua? Nằm nhoài trên chiếc sofa trong xưởng vẽ, tôi hững hờ đợi Naomi quay lại. Năm phút, nửa tiếng hay một tiếng? Tôi không cảm giác được khoảng thời gian đó dài bao lâu. Tôi chỉ ý thức được hình bóng Naomi lưu luyến như một thoáng hoan lạc, như ký ức về một giai điệu đẹp – ca khúc bay bổng, trong trẻo trình bày bởi giọng nữ cao vang vọng từ một cõi linh thiêng nào đó bên ngoài thế giới này. Đây không còn là vấn đề tình yêu hay tình dục – điều trái tim tôi nhận thấy là một niềm sung sướng vô bờ không liên quan đến cả hai khái niệm trên. Tôi cân đo đong đếm nhiều lần. Naomi đêm nay là một vưu vật để trân quý và ngưỡng mộ, hoàn toàn không tương đồng với con điếm Naomi lăng loàn, dơ bẩn bị đám đàn ông gọi bằng những cái tên kinh tởm. Trước phiên bản mới này của Naomi, một gã đàn ông như tôi chỉ có thể quỳ gối tôn thờ. Những ngón tay trắng muốt của nàng chỉ cần khẽ chạm vào tôi, thì thay vì hân hoan tôi sẽ run lẩy bẩy. Tôi có thể so sánh cảm xúc này với điều gì để quý độc giả hiểu được đây? Ví dụ thế này đi, một người đàn ông nhà quê lên Tokyo vô tình gặp con gái mình trên phố, cô con gái đã bỏ nhà ra đi từ lúc còn rất trẻ. Cô gái bây giờ đã là một người đàn bà thành thị không còn nhận ra người đàn ông quê mùa kia là bố mình nhưng ông thì nhận ra cô. Bấy giờ địa vị xã hội của họ đã quá khác biệt, ông không thể nào với tới cô con gái; vừa ngạc nhiên vừa ngập tràn xấu hổ, ông sẽ lẳng lặng rút lui. Cứ thử nghĩ đến sự cô đơn đan xen cùng lòng cảm kích của người đàn ông lúc đó xem. Hoặc, một người đàn ông bị vợ chưa cưới cự tuyệt năm, mười năm trước đang đứng trên cảng Yokohama khi con tàu cập bến và những hành khách xuống tàu. Thật bất ngờ, anh ta nhìn thấy nàng trong số những hành khách đó, có lẽ nàng vừa từ nước ngoài về. Nhưng anh không có đủ can đảm để đến gần nàng – anh vẫn là chàng thư sinh nghèo còn nàng đã không còn dấu vết nào của một thiếu nữ quê mùa. Nàng đã trở thành một quý cô sành điệu, quen với đời sống Paris và thói xa xỉ ở New York – khoảng cách giữa anh và nàng đã xa cả ngàn dặm. Cứ thử nghĩ xem anh thư sinh bị cự tuyệt lúc đó sẽ cảm thấy tự khinh bỉ bản thân đến mức nào, đồng thời anh cũng mát lòng mát dạ trước thành công bất ngờ của nàng.
So sánh như thế không hoàn toàn giải thích được cảm xúc của tôi nhưng có lẽ cũng phác được đại ý. Nói gì thì trước đến nay làn da Naomi đến giờ vẫn bị vấy bẩn bởi những vết sẹo quá khứ không thể mờ đi. Nhưng đêm nay khi trông thấy nàng, những vết sẹo ấy đã bị nước da trắng thiên thần tẩy sạch; những gì chỉ nghĩ đến đã thấy ghê tởm trước đây đã biến đổi hoàn toàn và tôi thấy thậm chí mình còn không xứng đáng được những đầu ngón tay của Naomi chạm vào. Đây có phải là một giấc mơ? Nếu không phải thì Naomi đã học phép thuật này ở đâu? Naomi đã tu luyện tà thuật ở đâu về? Không phải hai, ba hôm trước cô ả còn mặc bộ kimono rẻ tiền bẩn thỉu ư?
Tôi nghe tiếng Naomi hối hả chạy xuống cầu thang lộc cộc; những viên kim cương rởm trên mũi giày của nàng dừng lại trước mặt tôi.
"Hai, ba ngày nữa em sẽ quay lại, Joji ạ." Nàng nói. Dù Naomi đang đứng đối diện tôi, nàng vẫn giữ khoảng cách chừng nửa mét và giữ cho mép của chiếc đầm lòe xòe không chạm vào tôi. "Tối nay em lấy vài quyển sách. Em không thể vác hết cả đống đồ to đùng trên lưng, nhất là trong lúc ăn mặc thế này."
Mũi tôi ngửi thấy một mùi hương thoang thoảng nhưng quen thân. À, cái mùi ấy khơi gợi trong tôi những ý nghĩ về miền đất xa xôi bên kia bờ đại dương với những khu vườn đầy những loài hoa rực rỡ lạ lùng. Đó là hương thơm của cô giáo khiêu vũ, Nữ bá tước Shlemskaya. Naomi cũng dùng loại nước hoa ấy.
Naomi nói gì tôi cũng chỉ biết gật. Hình bóng nàng đã tan biến vào đêm đen nhưng thính giác nhạy bén của tôi vẫn đuổi theo mùi hương đang phai dần như đuổi bắt một bóng ma.