Tình Khờ

Lượt đọc: 1163 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Hai mươi sáu

Quý độc giả, dựa vào những diễn biến từ đó tới nay, hẳn đang mong đợi tôi và Naomi sẽ sớm gương vỡ lại lành, rằng việc chúng tôi hàn gắn không phải phép lạ mà chỉ là lẽ tự nhiên. Trên thực tế kết quả cuối cùng đúng là vậy, nhưng để đến đích thì gian truân hơn quý vị nghĩ. Suốt cả quá trình tôi tự biến mình thành thằng ngu, làm không biết bao nhiêu việc gây bẽ mặt.

Chẳng bao lâu tôi và Naomi lại chuyện trò thân mật với nhau. Bởi vì đêm hôm sau nàng lại đến lấy cái gì đó, đêm sau, đêm sau nữa lại thế. Mỗi lần ghé, Naomi lại leo lên gác cầm theo một gói đồ nhưng chỉ là cầm cho có, thường là một vật nhỏ xíu đủ để bọc trong khăn lụa.

"Hôm nay em đến lấy gì?" Tôi hỏi.

"Đây hả? Có gì đâu, món đồ nho nhỏ thôi." Naomi trả lời vu vơ. "Em đang khát, cho em xin chén trà nhé?" Rồi nàng ngồi xuống bên tôi nói chuyện khoảng hai mươi, ba mươi phút.

"Chỗ em ở có gần đây không?" Một tối nọ ngồi đối diện với nàng, cùng uống hồng trà, tôi đã hỏi như thế.

"Sao anh lại hỏi?"

"Hỏi thì có sao đâu, phải không?"

"Nhưng tại sao? Tìm ra chỗ em ở thì anh định làm gì?"

"Không định làm gì cả, anh tò mò thôi. Ở đâu thế? Em cho anh biết được không?"

"Không, không nói đâu."

"Tại sao không?"

"Chả tội gì em phải thỏa mãn trí tò mò của anh. Muốn biết chứ gì, sao không bám theo em? Anh giỏi chơi trò mật thám lắm mà."

"Anh không quá đáng như thế đâu. Nhưng anh nghĩ hẳn em phải ở loanh quanh khu này."

"Điều gì khiến anh nghĩ thế?"

"Đêm nào em cũng đến lấy cái gì đó phải không nào?"

"Đêm nào cũng đến không có nghĩa là em cũng sống ở khu này. Có thể đi tàu, đi xe cơ mà."

"Sao phải lặn lội xa xôi thế?"

"Ừ thì..." Naomi nói tránh đi. "Ý anh là em không nên đến mỗi đêm hả?" Cô nàng khéo léo đổi chủ đề.

"Không, ý anh không phải thế. Với lại anh làm gì được em? Anh không cho em vẫn xộc vào đây cơ mà."

"Nói phải. Anh bảo không được đến, em sẽ càng đến thường xuyên. Tính em quá đáng thế đấy... Anh sợ em đến hả? Đúng không?"

"Đúng, hơi sợ một chút."

Naomi ngửa ra sau, cái cằm trắng muốt hất lên, đôi môi đỏ chót hé mở và phá lên cười. "Đừng lo. Em sẽ tử tế. Em thực sự muốn quên quá khứ của chúng ta và làm bạn với anh. Được không? Như thế không việc gì chứ?"

"Anh không rõ, nghe quái đản quá."

"Quái đản chỗ nào? Vợ chồng cũ thành chỗ bạn bè thì có gì quái đản? Đúng là suy nghĩ cổ hủ. Em thực sự không quan tâm gì đến chuyện quá khứ. Nếu muốn, em có thể quyến rũ anh ngay tại đây. Làm thế quá đơn giản. Nhưng em hứa sẽ không làm bất cứ gì như thế. Anh đang quyết tâm thế này mà lại làm anh lung lay thì tội lắm."

"Em thương hại anh. Có phải vì thế nên em mới nói là muốn làm bạn không?"

"Không, đó không phải là ý em. Anh phải cứng rắn thì em mới không thương hại anh được."

"Đáng ngờ ở chỗ đó. Anh đang cứng rắn đây, nhưng biết đâu cứ dành thời gian với em thế này anh lại lung lay."

"Anh ngốc lắm. Vậy anh không muốn làm bạn?"

"Không, có lẽ anh không muốn."

"Đã thế, em sẽ quyến rũ anh. Em sẽ nghiền nát quyết tâm của anh."

Cô ả nhìn tôi cười toe toét, vẻ mặt không biết là đùa hay nghiêm túc. "Anh chọn gì? Có một mối quan hệ bạn bè trong sạch, tử tế hay là muốn bị em quyến rũ và khốn khổ thêm lần nữa? Đêm nay em sẽ khủng bố anh."

Tôi tự hỏi vì lẽ quái quỷ gì cô ả lại đưa ra đề nghị này. Chắc hẳn Naomi có động cơ nào đó mới đến gặp tôi mỗi ngày. Không chỉ để trêu chọc tôi đâu. Đầu tiên là làm bạn, sau đó nàng sẽ dần dần chiếm lòng tôi đến khi chúng tôi lại là vợ chồng mà cô ả không cần phải quy phục tôi... Phải chăng đó là ý định của cô ả? Nếu quả thực cô ả tính như vậy thì đâu cần phải lớp lang phức tạp. Tôi sẽ đồng ý ngay. Tôi không biết lúc nào mình sẽ nhận ra, nhưng tôi biết mình sẽ không bao giờ từ chối đề nghị bất cứ cơ hội nào để chúng tôi lại là vợ chồng.

"Nhưng Naomi, chúng ta làm bạn để làm gì? Tiến thêm một bước, đồng ý trở lại làm vợ anh không phải hơn sao?" Tôi có thể nói toạc ra, chỉ cần chọn đúng thời cơ. Nhưng nhìn Naomi hôm nay tôi không nghĩ nàng sẽ trả lời tử tế nếu tôi mở lòng cầu xin nàng thế này. "Không nhé, chỉ làm bạn thôi, hoặc không là gì cả." Một khi đã nhìn trúng tim đen tôi, Naomi sẽ lấn tới, nhạo báng tôi. Tôi không muốn bị đối xử như thế; với lại nếu mục tiêu thực sự của Naomi không phải quay lại với tôi mà là muốn tiếp tục tự do, đàng điếm với cả tá đàn ông và bổ sung tôi vào số đó thì tôi càng phải cẩn thận lời ăn tiếng nói. Bởi Naomi không chịu cho tôi biết chính xác nơi ở của nàng, tôi đành giả định là nàng vẫn đang có thằng cha nào đó bao nuôi. Nếu tôi lại muốn xem nàng như vợ thì tôi sẽ khốn khổ như trước.

Sau đó tôi nảy ra một ý. "Được rồi, hãy làm bạn bè. Anh không muốn bị khủng bố." Đến lượt tôi lại cười toe toét. Nếu làm bạn với Naomi, dần dần tôi sẽ biết được mục tiêu của cô ả. Nếu Naomi còn chút ít tư cách thì về sau sê có cơ hội để tôi mở lòng, thuyết phục Naomi rằng chúng tôi nên quay lại với nhau. Sau đó tôi có thể biến nàng thành vợ dưới những điều kiện thuận lợi hơn – tôi nhẩm tính như vậy.

"Thế là đồng ý chứ gì?" Naomi nói, nhìn tôi với chút không thoải mái. "Nhưng Joji này, chúng mình chỉ làm bạn thôi đấy nhé."

"Chứ sao!"

"Người này không được có ý nghĩ không đứng đắn với người kia."

"Tất nhiên là không. Làm gì có chuyện anh không đứng đắn."

Naomi lại phá lên cười với cái giọng mũi khìn khịt thường nhật.

Sau đó, Naomi thậm chí còn đến thường xuyên hơn trước. Tôi vừa tan việc ở sở về, Naomi đã phi tới như một con én. "Joji, hôm nay không đưa em đi ăn tối hả? Đưa em đi ăn thôi mà, chúng mình là bạn cơ mà?" Sau đó Naomi sẽ vào một tiệm cơm Tây ăn đẫy bụng bằng tiền của tôi. Hoặc cô ả sẽ đến vào một đêm mưa, gõ cửa buồng ngủ hỏi: "Anh đang nằm rồi à? Nếu thế thì đừng dậy nhé. Em ghé nghỉ qua đêm." Rồi Naomi vào phòng bên cạnh, trải nệm và lăn ra ngủ. Thỉnh thoảng tôi tỉnh dậy buổi sáng thấy Naomi nằm đó ngủ ngon lành. Mỗi lần mở miệng nàng lại nói: "Chúng ta chỉ là bạn, nhớ nhé."

Lúc đó, tôi thường nghĩ Naomi xem ra là bẩm sinh đã là gái làng chơi. Dù bản tính dâm đãng, không bận tâm khoe da thịt trước bao nhiêu đàn ông đi nữa, Naomi vẫn biết nên kín lúc nào, hở lúc nào, không bao giờ để đàn ông nhìn trộm dù chỉ một ít không cần thiết. Che đậy da thịt lúc nào cũng sẵn sàng cho mọi đàn ông – nếu các vị hỏi, tôi xin thưa đây chính là khao khát mang tính bản năng bảo tồn chính mình của đĩ điếm. Với gái làng chơi, làn da là thứ hấp dẫn nhất, là "món hàng" quan trọng nhất của ả. Đôi khi ả sợ hớ hênh hơn cả gái trinh, sợ giá trị của sức hấp dẫn biến mất. Naomi biết chính xác mình đang làm gì. Trước mặt tôi, người chồng cũ, nàng vẫn ăn mặc kín đáo. Không phải nói thế nghĩa là Naomi khiêm nhường, đoan trang. Nàng cố tình thay đồ khi có mặt tôi; trong lúc cởi áo nàng để cái váy lót rơi xuống và "a" một tiếng, vòng hai tay che trước ngực chạy sang phòng bên cạnh. Hoặc Naomi sẽ từ nhà tắm về, ngồi trước gương và bắt đầu thoát y. Sau đó, vờ như để ý đến tôi, Naomi nói "Ô kìa, Joji! Anh không được ở đây. Biến đi." Những lúc không khoe thân như thế, nàng thỉnh thoảng để lộ ít da thịt như vùng quanh cổ, khuỷu tay, đùi non hoặc gót chân ra cho tôi ngắm – tuy chỉ là thấp thoáng nhưng cũng đủ để tôi nhận thấy toàn thân hình Naomi đã láng mịn, đẹp đẽ hơn trước nhiều. Trong tưởng tượng tôi thường vẽ ra cảnh lột trần Naomi và ngắm nhìn những đường nét của nàng không biết chán.

"Joji, anh hau háu nhìn gì thế?" Có lần Naomi nói trong khi thay áo quay lưng vào tôi.

"Anh nhìn người em. Thế quái nào thân thể em lại tươi tắn trẻ trung hơn trước."

"Đồ đê tiện. Không được nhìn thân thể phụ nữ."

"Dĩ nhiên là anh không thấy gì, nhưng qua bộ kimono cũng đủ nói rồi. Hông em lúc nào cũng nở nang, cơ mà dạo này hình như còn to ra hơn nữa đúng không?"

"Đúng rồi, hông em đã to ra. Nhưng chân thì vẫn thon và thẳng tuyệt đối."

"Chân em lúc nào chẳng thẳng. Lúc đứng, hai chân chạm sát vào nhau. Giờ vẫn thế đúng không?"

"Vâng, vẫn sát vào nhau mà." Naomi nói, kéo tà áo kimono lại chặt quanh mình để gây sự chú ý. "Nhìn này, chân sát vào nhau luôn."

Tôi nhớ đến pho tượng của nhà điêu khắc Rodin 35 [35] mà mình đã thấy qua ảnh.

"Joji, anh có muốn nhìn thân thể em không?"

"Nếu anh muốn em sẽ cho anh xem chứ?"

"Em không thể. Chúng ta chỉ là bạn thôi đúng không? Thôi biến đi, đợi em thay quần áo đã." Naomi sập mạnh cửa, như muốn ném cái cửa vào lưng tôi.

Naomi luôn khiêu khích ham muốn của tôi như thế rồi lôi kéo tôi ra ranh giới, nhưng sau đó nàng lại dựng lên một hàng rào kiên cố chính nàng sẽ không bước qua. Giữa chúng tôi là một vách ngăn bằng kính: bất kể tôi có đến gần tới đâu cũng không thể xuyên qua cái rào cản cuối cùng đó. Nếu dám liều lĩnh chìa tay ra, tôi sẽ động vào vách kính; có bực bội vì mất kiên nhẫn đến đâu tôi cũng không sao chạm được vào làn da của Naomi. Thỉnh thoảng Naomi tưởng như đã gỡ cái vách ngăn ấy. Tôi ngỡ bây giờ thế là đã xong rồi, nhưng một khi đến gần hơn thì hóa ra, vách ngăn hãy còn đó.

"Joji, anh đúng là bé ngoan," nàng nói vờ như nghiêm túc. "Em sẽ thưởng anh một cái hôn." Dù biết thừa nàng đang ghẹo mình nhưng tôi vẫn đón nhận khi nàng chìa đôi môi ra; có điều nàng bỏ trốn trong thoáng chốc, thổi vào miệng tôi từ khoảng cách một, hai lóng tay.

"Chỉ là cái hôn của bạn bè thôi," Naomi nói, cười châm chọc.

Kiểu chào hỏi kỳ khôi nàng gọi là "cái hôn của bạn bè" bắt tôi an phận với một hơi thở thay vì đôi môi của nàng đã trở thành thói quen giữa chúng tôi. Khi ra đi nàng nói "Chào cưng, em sẽ quay lại" và chu môi, tôi cũng chìa cái mặt và há miệng ra như đang dùng ống thở. Naomi thổi một hơi vào miệng tôi, tôi ngấu nghiến nuốt vào với đôi mắt nhắm nghiền để làn hơi đi sâu vào trong ngực. Hơi thở của Naomi ẩm ướt, ấm nóng và có hương hoa ngọt ngào, không thể tin được đó là hơi thở của con người. (Giờ tôi mới nhận ra nàng bí mật xịt nước hoa quanh miệng để quyến rũ tôi, nhưng bấy giờ dĩ nhiên tôi chưa biết được mánh đó.) Tôi thường nghĩ có thể nội tạng của một mỹ nhân quyến rũ cũng khác những người đàn bà phàm trần, nên luồng khí đã đi qua lục phủ ngũ tạng của Naomi quay trở lại miệng nàng mới có hương thơm say đắm như thế.

Tôi ngày một bị phân tâm và bối rối, Naomi tha hồ vặn vẹo, bóp méo ý chí tôi tùy thích. Lúc ấy tôi không còn ở trong tư thế để có thể nài nỉ nàng để chúng tôi chính thức làm vợ chồng hay nói rằng mình không muốn bị nàng bỡn cợt nữa. Đương nhiên là nếu tôi sợ những cám dỗ của Naomi đến thế, tôi hoàn toàn có thể tránh né nàng vì từ đầu tôi biết việc sê ra nông nỗi này; bảo là xác định động cơ thật sự của Naomi hay chờ thời cơ chẳng qua tôi đang tự dối mình. Miệng kêu sợ Naomi quyến rũ nhưng thực ra tôi còn mong đợi chẳng hết. Nhưng trò cám dỗ đó chưa bao giờ vượt khỏi những trò chơi ngớ ngẩn giữa bạn bè mà nàng cứ kéo dài mãi. Tôi nghĩ đó là âm mưu kích thích tôi thêm nữa. Nàng sẽ ghẹo tôi đến khi tôi không chịu được nữa, đến lúc nàng thấy đã chín muồi, nàng sẽ lột cái mặt nạ "bạn bè" ra và thực hiện những nước đi ma quỷ mà nàng vẫn rất kiêu hãnh về chúng. Tôi nghĩ Naomi sẽ sớm ra tay, nàng không phải loại đàn bà biết kiềm chế. Nếu tôi cứ làm theo kế hoạch của nàng, nàng bảo đứng thì đứng, ngồi thì ngồi, làm đủ trò mạo hiểm nàng sai khiến, thế nào tôi cũng được ban thưởng. Ngày nào tôi cũng chun mũi hít hà nghe ngóng nhưng mọi chuyện không được như tôi mong đợi. Hôm nay cô ả có bỏ mặt nạ không đây? Tôi tự nhủ. Liệu mai Naomi có ra tay không? Nhưng ngày ấy đến, Naomi lại bỏ chạy trong gang tấc.

Bấy giờ tôi khởi sự sốt ruột. Tôi liên tục mất cảnh giác, kiểu như muốn nói: "Không thể cứ đợi thế này. Cô muốn quyến rũ tôi thì làm lẹ lên chứ." Tôi đã để lộ điểm yếu. Cuối cùng tôi lại quay ra dụ dỗ nàng nhưng nàng không chịu nghe.

"Joji! Anh làm cái gì thế? Chúng ta đã hứa thế nào? Thật không ngờ!" Naomi mắng tôi, nàng nhìn tôi như người mẹ nhìn một đứa con ngỗ ngược.

"Hứa hẹn gì anh cóc quan tâm. Anh không thể..."

"Không! Chúng ta chỉ là bạn!"

"Đừng nói thế, Naomi... anh xin em..."

"Đồ quỷ sứ! Đã bảo không mà! Nhưng em sẽ hôn anh một cái." Naomi lại thổi vào mặt tôi. "Được chưa nào? Biết thân biết phận đi. Thế là hơn mức bạn bè rồi đấy, nhưng là anh nên em mới có ngoại lệ đặc biệt đấy."

Nhưng sự vỗ về "đặc biệt" này không thể làm tôi bình tĩnh lại. Mặt khác nó còn có sức mạnh khủng khiếp kích động tôi.

Mỗi ngày trôi qua không đâu vào đâu tôi càng lúc càng điên tiết. Đã một thời gian Naomi cứ đến rồi đi như một cơn gió, tôi chẳng làm được gì ngoài tự giận mình, đi lại loanh quanh như con thú bị nhốt trong chuồng, trút sự bất lực của bản thân vào bất kỳ món đồ nào trong tầm với.

Tôi bị tra tấn bởi những cơn cuồng loạn của cái gọi là chứng hysteria đàn ông 36 [36] . Bởi Naomi ngày nào cũng đến, nên những cơn cuồng cũng theo đó diễn ra mỗi ngày một lần. Tồi tệ hơn nữa, chứng cuồng của tôi không phải loại phổ thông – sau khi cơn cuồng qua đi tôi không hề vui vẻ. Trái lại, khi đã bình tâm, tôi hồi tưởng từng bộ phận nhỏ nhất của cơ thể Naomi thậm chí còn rõ ràng và dai dẳng hơn. Có thể là một thoáng bàn chân của nàng lộ ra dưới gấu áo kimono lúc thay đồ; hoặc đôi môi nàng khi nàng hôn gió cách tôi hai, ba lóng tay. Chúng hiện lên trước mắt tôi trong hồi tưởng còn rõ ràng hơn khi chúng thực sự ở trước mặt tôi; và khi tôi thả mình cùng giấc mộng giữa ban ngày theo đường nét đôi môi hoặc bàn chân của nàng, những bộ phận khác trên cơ thể Naomi mà thật ra tôi còn chưa nhìn thấy – một cách kỳ ảo biến ra như hình ảnh trên phim âm bản cho đến lúc bất chợt một dáng hình từa tựa bức tượng thần Vệ Nữ cẩm thạch xuất hiện ở nơi thẳm sấu trong trái tim hoang mang của tôi. Đầu tôi là một sân khấu được bao bọc bởi bức rèm nhung đen, trên đó chỉ có một cô đào độc nhất tên Naomi. Ánh đèn sân khấu rọi sáng từ khắp phía bao lấy thân hình trắng muốt đung đưa của nàng thành một vầng hào quang chói lòa, tương phản nàng với bóng tối xung quanh. Khi tôi tập trung cái nhìn của mình vào đó, ánh sáng đang rọi trên da Naomi càng lúc càng lóa rực lên. Có lúc ánh sáng ấy đủ gần để đốt cháy cặp lông mày của tôi. Một số bộ phận trên thân thể nàng được phóng đại với độ nét cao như những pha quay cận cảnh trong phim. Với khả năng kinh hoàng khơi dậy xúc cảm nhục dục của tôi, những hình ảnh đó không khác nào người thực việc thực. Thiếu mỗi là tôi không thể chạm được vào chúng, còn trong mọi khía cạnh khác thì những hình ảnh này còn sống động hơn thực tế. Ngắm nghía quá lâu tôi bắt đầu thấy nhức đầu, máu trong người dồn lên não, mạch đập gấp dần. Sau đó, tôi lại bị cơn cuồng loạn tấn công, tôi đá ghế, giật rèm, đập vỡ lọ hoa.

Những ảo tưởng của tôi ngày một thêm điên loạn. Chỉ cần nhắm mắt là hình ảnh Naomi đã hiện ra. Thường khi hồi tưởng lại hơi thở thơm như hoa của nàng tôi sẽ ngước lên trời, há miệng nuốt một ngụm không khí. Mỗi khi khao khát bờ môi nàng, bất kể là đang dạo phố hay nhốt mình trong phòng tôi đều ngước lên trời rồi khởi sự nuốt ừng ực. Nhìn đâu tôi cũng thấy đôi môi đỏ của Naomi, mỗi luồng không khí hít vào thở ra dường như là hơi thở của Naomi. Naomi như một linh hồn tà ác chiếm hữu khoảng không giữa trời và đất, bao vây tôi, tra tấn tôi, nghe tiếng rên rỉ của tôi mà chỉ cười.

"Dạo này anh cư xử buồn cười quá Joji ạ. Có chuyện gì thế?" Một tối qua chỗ tôi Naomi hỏi.

"Em thừa biết chuyện gì, cứ xem cách em nắn gân anh là rõ."

"Hừm..."

"Em hừm thế nghĩa là sao?"

"Em đã quyết định thực hiện đúng lời hứa của chúng mình."

"Trong bao lâu?"

"Mãi mãi."

"Đừng đùa. Anh sắp phát điên đấy."

"Vậy em bày cho anh mẹo này. Thử dội nước lạnh lên đầu xem."

"Nghe này, thực tình chả nhẽ em...

"Đấy, lại bắt đầu rồi! Anh mà cứ nhìn em như thế, em sẽ tiếp tục ghẹo anh nữa. Đừng có xán vào đây. Tránh xa ra, vui lòng chớ có đụng vào em dù chỉ một ngón tay."

"Được thôi, thế thì hôn anh theo kiểu bạn bè đi."

"Anh ngoan em mới hôn. Nhưng không phải hôn thế anh lại lên cơn điên à?"

"Anh cóc quan tâm. Bây giờ anh không để ý chuyện đó nữa rồi."

« Lùi
Tiến »