Giọt Lệ Tháng Sáu

Lượt đọc: 4981 | 10 Đánh giá: 9,2/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 23

Nhìn thấy cha mình và chú Bradley, Daniel chạy ra hỏi ngay:

 - Mọi chuyện sao rồi ba? Ổn thỏa chứ? Rebecca và Talia như thế nào?

Asher vỗ vai Daniel:

- Rất tốt! Giải phẫu suông sẻ. Cả hai đã tỉnh và bình an nhưng vẫn ở đó để các bác sĩ theo dõi.

Mặt Daniel rạng rỡ hẳn lên:

- Con cứ lo cho hai em! Vậy là tốt lắm!

Miriam cũng đi ra và nghe loáng thoáng nhưng cũng hỏi lại:

-Rebecca và Talia sao rồi ba?

Asher mỉm cười nói với con gái:

- Bình an! Mọi chuyện đều thuận lợi tốt lắm!

Miriam vỗ tay quay sang nói với Daniel:

- Ngày mai tới phiên anh và em! Hào hứng quá đi mất! Sau khi gắn chip vào não em sẽ có những cái nhìn khác. Biết đâu em có thể đọc được tất cả suy nghĩ của mọi người và không chừng em có thể khám phá ra nhiều thứ mà chưa ai tìm ra được!

Tất cả mọi người đều cười lớn tiếng như phụ họa với sự hăng hái và phấn khích của Miriam.

Lúc này Bradley mới lên tiếng:

- Sẽ có rất nhiều bất ngờ xảy đến trong thời gian tới đây với những thử nghiệm. Đây đúng là một cuộc cách mạng! Không những vậy còn mang đến nhiều hy vọng cho nhân loại. Sẽ giảm bớt bệnh tật! Con người với những khám phá mới sẽ khống chế được rất nhiều thứ bệnh mà không cần dùng đến thuốc men theo kiểu truyền thống nữa!

Những điều mà Bradley vừa nói như thổi thêm nhiều sinh khí với ngút ngàn hy vọng cho tất cả mọi người.

Miriam hân hoan nói với cả nhà:

- Con đã đặt một bữa ăn tối thịnh soạn cho tất cả chúng ta! Họ bảo con muốn yêu cầu gì cũng được nên con chọn toàn món ngon và đắt tiền!

Asher vỗ vai Miriam:

- Con gái ngoan giỏi lắm! Bây giờ ba và chú Bradley về nghỉ ngơi một chút đã rồi sẽ ăn tối. Hãy còn sớm mà!

Miriam nhanh nhẩu:

- Ba và chú cứ đi nghỉ đi! Đến giờ ăn tối con sẽ gọi!

*

Sáng hôm sau cả Asher và Bradley đều đưa Daniel và Miriam đi làm thử nghiệm.

Mọi sắp xếp cũng như ngày hôm qua giống như một sự lặp lại với chờ đợi và lo âu.

Bradley vẫn ngong ngóng được vào thăm con gái Talia nhưng không muốn gọi điện thoại cho Manish vì biết có gọi cũng vô ích.

Nhưng không ngờ Manish xuất hiện trong phòng đợi. Cả Asher và Bradley cùng đứng lên nhưng không lo âu cho lắm vì thấy sắc mặt của Manish vui vẻ.

Asher nhìn đồng hồ treo trên tường. Không lẽ ngày hôm nay cuộc giải phẫu lại nhanh như vậy sao?

Nhìn mặt hai người cha, Manish hiểu ngay và trấn an:

- Cuộc giải phẫu đang tiến hành, chưa xong đâu! Tôi đến đây vì bác sĩ cho biết hai ông có thể đi thăm con của mình được rồi!

Cả Asher và Bradley đều đồng thanh nói cùng một lúc:

- Vậy sao?

Manish gật đầu:

- Đi theo tôi!

Hóa ra Rebecca và Talia đã được đưa ra phòng khác nhưng vẫn có y tá và bác sĩ theo dõi. Cả hai cô gái đều nằm chung trong một phòng, có lẽ để tiện việc theo dõi.

Cũng như ngày hôm qua, cả Asher và Bradley đều được mặc áo khoác ngoài và đội mũ đã được khử trùng cùng đeo khẩu trang.

Bradley đến gần giường của con gái đang nằm. Rất muốn cầm tay con gái nhưng đã được căn dặn không được đụng chạm nên Bradley chỉ nhìn Talia rồi nói:

- Ba lo cho con quá!... Trong đời chưa bao giờ ba sợ hãi như ngày hôm qua.. Những giờ phút chờ đợi khi con đang được giải phẫu ba đã nghĩ không biết quyết định khuyến khích con làm cuộc thử nghiệm này là ba đúng hay đã sai?

Talia nằm trên giường, tóc xõa hết trên mặt gối trắng toát. Nàng nhìn cha mình. Không chỉ nhìn mà còn tìm kiếm gương mặt người cha đang ngồi đó với vẻ ân cần và thương mến. Chưa bao giờ thấy cha mình lại nói nhiều như vậy. Và là những bộc lộ mà ba chưa từng làm với Talia. Ngay hôm giải thích sơ sơ cho Talia biết để ký giấy tờ thỏa thuận với Cerebrochip, ba cũng đã nói với giọng bình thường chứ không như hiện tại.

Bradley như một người độc thoại với chính mình nhưng thật ra để nói với con gái Talia:

- Ba đã nghĩ nếu có sơ xuất gì trong lúc giải phẫu hay biến chứng xảy ra trong cuộc thử nghiệm… hoặc là sau đó thì ba hối hận biết chừng nào…! Talia! Ba đã nghiên cứu suốt bao năm qua.. chỉ vì con gái của ba! Nhưng rốt cục ba đã không tự tin vào những khám phá của mình! Ba… muốn bước vào thế giới đóng kín của con và tìm cách mở mọi ngăn chặn cho con được tự do… được… sống, được trao đổi và nối kết với mọi người.

Mọi lời nói của Bradley như những vị ngọt ngào mà Talia chưa bao giờ cảm nhận được từ một người khác. Không chỉ là ngọt ngào mà còn nồng ấm làm tim nàng như thổn thức! Đây chính là nối kết giữa người với người thực sự sao? Trong thế giới tù túng của mình, bị giam hãm mà không thể bộc lộ, viết nhật ký là một sự giải tỏa tốt nhất nhưng vẫn cứ giấu kín không muốn chia sẻ với ai. Liệu chip được cấy trong não của Talia có thể giúp nàng được giải thoát hay không?

Hiện tại Talia chỉ thấy choáng váng và chỉ muốn nhắm mắt. Nhìn thấy ba đeo khẩu trang, mặc những đồ khử trùng như đến từ một hành tinh khác! Người nàng như bồng bềnh trên một đám mây. Cảm giác nhẹ nhàng như được nhấc cả toàn thân lên cao, bay bổng và chìm đắm trong sương mù trắng xóa.

Nhìn thấy Talia nhắm mắt như ngủ, nhưng Bradley tin chắc là con gái đã nghe hết những lời mình nói.

Bên kia, Asher cũng đang khích lệ Rebecca:

- Cố gắng lên con gái của ba! Con gái mạnh mẽ và bướng bỉnh của ba!

Rebecca dường như cũng đang say ngủ nhưng da mặt con bé hồng hào tươi thắm. Manish đã nói với Asher và Bradley là sức khỏe của Rebecca và Talia đều tốt! Các bác sĩ vẫn đang theo dõi.

Lúc ra ngoài, Bradley hỏi Manish:

- Với những bệnh nhân trước được thử nghiệm, bao giờ mới thấy có những biến chuyển tích cực?

Manish nhìn Bradley:

- Biến chuyển tích cực? Ý ông muốn hỏi xem chip cấy ghép trong não bệnh nhân sẽ kích thích và thay đổi sao?

- Đúng vậy!

Manish trả lời ngay không do dự:

- Còn tùy vào mỗi bệnh nhân và tình trạng bệnh lý của họ!

Bradley vẫn nôn nóng vặn hỏi:

- Ý tôi là thời gian?

- Với người bệnh nhân đầu tiên bị Parkinson nặng và cả bệnh Alzheimer, ông ta đã thay đổi khá tốt nhưng chậm. Phải đến nửa năm sau tình trạng run giật do bệnh Parkinson gây ra mới giảm đi. Tôi nói là giảm bớt chứ không khỏi! Nhưng ít nhất làm bệnh nhân này khỏe lên nhiều và đỡ khổ sở. Điều diệu kỳ là cũng trong khoảng thời gian nửa năm đó, bỗng dưng người bệnh này nhớ lại một số ký ức.

Bradley tò mò hỏi:

- Người bệnh nhân ấy nhớ lại một số ký ức nhưng là ký ức gần đây hay từ xa xưa?

- Ký ức từ lúc còn trẻ!

Bradley bâng khuâng khi nghe Manish kể như vậy.

Vẫn còn băn khoăn, Bradley hỏi tiếp:

- Đến bây giờ thì người bệnh nhân đó có tiến triển tốt hơn nữa không?

Manish thành thực thú nhận:

- Không! Vẫn chỉ có thế! Nhưng nhiều khi phải thêm nhiều thời gian nữa. Chúng ta không biết được!

Vẫn là Bradley đặt câu hỏi. Asher chỉ đứng đó nghe không phụ họa hay hỏi gì.

- Cerebrochip theo dõi bệnh nhân làm thử nghiệm như thế nào? Chẳng lẽ cứ phải ở đây suốt đi hay sao?

Manish cười thoải mái:

- Không đâu! Họ chỉ ở đây nhiều nhất là 3 tuần lễ. Sau đó cứ mỗi tháng trở lại để theo dõi. Trừ phi có gì bất thường thì trở lại sớm hơn. Tất cả chi phí di chuyển do Cerebrochip đài thọ.

Bây giờ Asher mới xen vào:

- Còn 2 người bệnh nhân khác thì sao? Bao lâu rồi?

Manish như suy nghĩ trước khi trả lời hai người:

- Người bệnh nhân thứ nhì làm thử nghiệm cách đây 6 tháng. Người này do bị tai nạn xe cộ nên bị chấn thương đầu. Không bị bại liệt nhưng sau một thời gian chữa trị thì hoạt động tay chân bình thường nhưng não có vấn đề vì sau tai nạn người này bây giờ đầu óc chỉ bằng một đứa trẻ lên 10. Và lại còn hay quên, ăn xong rồi lại nghĩ là mình chưa ăn.

Bradley và Asher vẫn chờ đợi Manish nói thêm về người bệnh thứ nhì. Điều họ quan tâm là liệu chip cấy vào não có làm nên một phép mầu nào đó hay không?

Manish đưa tay lên khi nói:

- Nhưng một biến chuyển mới xuất hiện sau 6 tháng xẩy ra trên người bệnh nhân này! Mọi người có biết chuyện gì xẩy ra không?

Như dò tìm phản ứng của Asher và Bradley, Manish cười với vẻ phấn khích khác thường:

- Với những khảo sát và kết quả thu nạp được cho thấy chip cấy ghép vào não đã kích thích não và có khả năng phục hồi các chức năng vận động đã mất hoặc điều trị các tình trạng thần kinh. Riêng ở trường hợp người bệnh thứ nhì mà tôi vừa nhắc đến, sau 6 tháng được cấy ghép, mới đây người này đã lấy lại được một phần ý thức, không còn quên là mình đã ăn rồi. Không phải là tuyệt diệu lắm sao?

Bradley trầm ngâm nói với tất cả sự mong đợi và chân thành:

- Lúc nghiên cứu về việc cấy ghép chip não tôi chỉ mong những con chip này có thể hỗ trợ giao tiếp cho những người mất khả năng nói!

Manish nói ngay:

- Ông muốn nói đến autism?

- Đúng vậy!

Manish quả quyết nhấn mạnh:

- Rõ ràng qua những thử nghiệm trên con người cho đến nay thấy rằng chip não có khả năng tăng cường hiệu suất não và khả năng nhận thức.

Asher hỏi:

- Còn bệnh nhân thứ ba thì sao?

Manish hơi xịu mặt khi trả lời:

- Đã qua 4 tháng nhưng không thấy… có gì khả quan cho lắm!

Cả Asher và Bradley đều muốn biết về người bệnh nhân thứ ba.

Nhìn mặt họ, Manish liền kể vì dù sao họ cũng đã bắt đầu dính líu vào việc thử nghiệm.

- Người này có nhiều vấn đề… nhưng tất cả đều xoay quanh do bị trầm cảm nặng. Bà ta bị trầm cảm và tự kết liễu đời mình nhiều lần nhưng thất bại. Gia đình họ khá giả và phải trông chừng người này 24 trên 24. Tình trạng nguy kịch cứ liên tục và người phụ nữ này đâm bị gần như điên loạn và hoảng sợ rồi còn bị động kinh liên tục. Với một thời gian dài như vậy, người bệnh này không còn nhận thức về mọi sự chung quanh bà ta cũng như không còn nhận biết người thân của mình nữa!

Kể về người bệnh thứ ba này Manish có vẻ như buồn. Không hiểu vì cảm thương tình trạng của người bệnh hay vì thấy không có mấy kết quả trong việc cấy ghép chip não cho người đó?

Bradley có vẻ như không tin khi hỏi lại Manish:

- Không một biến chuyển nào hết sao?

Manish thở dài:

- Nói là không thì cũng không đúng! Nhưng có lẽ gia đình họ hy vọng quá nhiều! Cấy ghép chip não đã giúp người phụ nữ này giảm thiểu chuyện bị động kinh cũng như bớt đi suy nhược về thể chất. Có thể cần một thời gian nữa mới tiến triển khá hơn! Cấy chip không phải là một liều thuốc tiên mà có hiệu quả ngay! Tôi mong là hai vị hiểu như vậy!

Asher gật đầu không nói gì. Bradley cũng nói:

- Đương nhiên tôi hiểu!

Manish quay sang hỏi Asher:

- Tôi cứ thắc mắc về Daniel và Miriam!

Asher nói ngay:

- Anh thắc mắc về chuyện chúng bị Asperger sao?

- Đúng vậy! Tôi hiểu là Asperger khác với hội chứng Autism! Nhưng ở trường hợp hai người con của ông thì như thế nào?

Asher từ tốn trả lời:

 - Như anh biết, hội chứng Asperger là rối loạn về phát triển thần kinh, tâm lý, suy giảm khả năng giao tiếp và khả năng tương tác xã hội. Khác với Autism, những người bị Asperger hoàn toàn không bị mất khả năng ngôn ngữ. Nhưng ở trường hợp Daniel và Miriam, tôi nghĩ vì chúng bị Asperger nên trí thông minh, nhất là về toán học, rất xuất sắc, vượt xa những trẻ bình thường! Một đôi lúc cả hai đều hơi bị lúng túng và phản ứng bất thường hay chậm trước những gì bất ngờ hoặc với người lạ, chỉ với người lạ mà thôi. Cũng có lúc cả Daniel và Miriam đều muốn tự cô lập trong thế giới riêng của chúng. Tôi rất hiểu các con của tôi!

Manish cười:

- Hai người con của ông đã là thiên tài toán học, bây giờ ông muốn chúng còn hơn là thiên tài nữa sao đây?

Asher nghiêm túc nói:

- Tôi không nghĩ như vậy. Lý do tôi muốn cho Daniel và Miriam tham gia chương trình thử nghiệm để biết đâu việc cấy ghép chip não sẽ giúp các con tôi khắc phục được tình trạng rối loạn cảm xúc của chúng.

Manish gật gù nói với cả hai người:

- Bây giờ tôi có việc phải làm. Sẽ nói chuyện lại với quý vị sau. Trong lúc chờ đợi những ca giải phẫu cho Daniel và Miriam hoàn tất, tôi mong hai vị cứ thoải mái ở phòng đợi này.

Nhìn đồng hồ, Manish nói tiếp:

- Tôi nghĩ giờ này những ca giải phẫu đã kết thúc. Chờ hai bệnh nhân tỉnh lại đã. Cho đến giờ phút này mọi chuyện có vẻ diễn tiến tốt đẹp vì không ai gọi tôi cả. Cứ yên tâm chờ đợi ở đây nhé!

 *

 Cũng vào khoảng như giờ hôm qua khi Manish xuất hiện và tìm Asher và Bradley.

Nhìn thấy anh ta không tươi tắn như sáng nay, cả Asher và Bradley đều lo ngại.

Không đợi hai người hỏi, Manish nói ngay:

- Mọi chuyện tốt đẹp! Chỉ là Miriam vẫn chưa tỉnh. Bác sĩ giải phẫu nói với tôi chuyện tỉnh lại sớm hay muộn là tùy người nhưng họ cam kết là không có chuyện gì cả đâu!

Nghe Manish nói mà Asher thấy choáng váng. Hai chân ông ta như muốn khuỵu xuống.

Thấy Asher như vậy, Bradley đang đứng cạnh bèn nắm lấy tay ông ta bóp mạnh nói như trấn an:

- Không sao đâu! Chuyện này bình thường thôi! Đừng lo âu quá!

Manish cũng nói vào:

- Ông yên tâm đi! Cứ ngồi chờ một lát! Tôi sẽ trở lại thông báo sớm thôi!

Asher ngồi phịch xuống ghế. Cả thân người ông ta nặng nề như không thể giơ hai tay hay hai chân lên nổi! Cầu sao cho Miriam tỉnh lại và mọi chuyện sẽ êm xuôi! Hơn bao giờ hết vào những lúc như hiện tại, Asher thấy đích thực mình là cha của những đứa con nuôi mà ông ta đã nuôi dậy suốt bao năm qua! Không phải là cha nuôi mà là cha ruột! Asher đã yêu thương chúng với hết cả tấm lòng của mình. Ở mỗi đứa con nuôi của ông ta đều mang chút dáng vẻ của hai người con ruột của ông đã qua đời từ rất lâu. Làm như hai đứa con máu mủ ruột thịt của Asher dù không còn nữa nhưng vì một lý do nào khó hiểu đã trở lại! Trở lại trên từng nét của những đứa con nuôi như kết hợp và gắn bó!

Biết là Asher lo âu, Bradley chỉ vỗ vai ông ta nhưng không nói gì thêm nữa. và họ cùng chờ đợi.

Bradley ngồi ngửa đầu ra sau dựa vào thân ghế và nhắm mắt lại. Mấy hôm nay Bradley thiếu ngủ! Những giấc ngủ không đến dễ dàng vì âu lo càng làm cho đầu óc Bradley thêm mệt mỏi. Rồi hình như Bradley đã thiếp đi!

Sự chờ đợi và kiên nhẫn là một thói quen của Asher từ hàng mấy chục năm qua. Từ lúc nào nhỉ?... Từ thời còn làm trong ngành tình báo! Chờ đợi, kiên nhẫn, yên lặng, giấu kín nhưng phải phản ứng đúng lúc và chính xác để mang đến hiệu quả!

Nhưng sự chờ đợi của ngày hôm nay lại khác! Chỉ vì có liên quan đến những ràng buộc thiêng liêng do chính Asher tạo ra!

Không biết bao lâu sau Bradley tỉnh giấc. Vẫn còn ngái ngủ và dường như chưa tỉnh táo hẳn vì thoạt tiên Bradley không biết mình đang ở đâu?

Nhìn thấy Bradley ngồi hẳn người lên và đang đưa tay dụi mắt, Asher hỏi:

- Đỡ mệt chưa?

Bradley đưa tay che miệng vì ngáp:

- Đỡ rồi! Chắc tôi ngủ cũng lâu hả?

- Khoảng 1 tiếng!

Bradley kêu lên thảng thốt:

- Một tiếng sao?... Có tin gì chưa? Miriam đã tỉnh chưa?

Giọng của Asher đầy vẻ mệt mỏi:

- Chưa thấy gì! Mong là con bé tỉnh dậy an toàn!

- Chắc như Manish đã nói, có người tỉnh dậy lâu hơn người khác!

Asher nói với Bradley:

 - Hay anh về nghỉ ngơi đi!

Bradley từ chối:

 - Không! Tôi muốn chờ xem tin tức mấy đứa nhỏ! Về đó chẳng nghỉ được mà còn lo âu hơn! Ngồi một mình lo lắng còn mệt hơn nữa!

Asher không nói gì.

 *

  Mãi đến chiều muộn Manish mới báo tin cho biết Miriam đã tỉnh và sức khỏe tốt. Cả Daniel Miriam đều trong tình trạng rất tốt.

Asher ôm choàng lấy Bradley. Đầu ông ta dụi vào vai của Bradley vì anh ta cao hơn.

Biết là Asher đang rất xúc động, Bradley vỗ vai như muốn an ủi và cũng cảm thông được những lo âu của Asher.

- Mọi người an tâm về nghỉ ngơi! Không phải lo âu gì nữa nhé!

« Lùi
Tiến »