Giọt Lệ Tháng Sáu

Lượt đọc: 4982 | 10 Đánh giá: 9,2/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 24
4 tháng sau

Đêm nay Talia khó ngủ. Trằn trọc mãi không ngủ được nàng ngồi dậy tìm quyển sách đang đọc dở dang.

Đọc một lúc khá lâu, hai mắt Talia bắt đầu thấy nặng và hình như có lúc nàng đã ngủ gật và không hiểu mình đang đọc gì!

Buông sách xuống sau khi đánh dấu trang đang đọc, Talia vào giường nhẹ nhàng nằm xuống, kéo chăn mỏng lên nửa người. Nàng đưa tay tắt đèn. Cả căn phòng dường như cũng chìm vào giấc ngủ muộn. Những tiếng thở của đêm hình như cũng nhẹ hơn khi Talia bắt đầu nằm yên và tìm được giấc ngủ.

Nhiều tiếng đồng hồ trôi qua trong êm đềm của đêm…

Một dải nắng sớm ấm áp len lỏi qua khe cửa sổ không đóng kín trải dài trên toàn thân không đắp chăn của Talia thành một vệt sáng lung linh thoắt rực sáng rồi như trong một chớp mắt lại chuyển đổi sang ánh dịu dàng hơn như đùa giỡn trên toàn thân của cô gái.

Talia chợt cử động và xoay người sang phía khác. Vệt sáng vẫn ở đó nhưng nay lại được lân la sang phần cơ thể khác của nàng.

Có tiếng chim hót líu lo bên ngoài như đánh thức Talia. Nàng kéo chăn lên trùm kín đầu. Tuy đã tỉnh giấc nhưng nàng không muốn dậy trong ươn ái của giấc ngủ chưa trọn vẹn. Hình như thế!

Vẫn trùm chăn kín đầu, Talia chợt nhớ đến giấc mơ vừa qua. Không phải lúc nào nàng cũng nhớ đến những giấc mơ của mình khi tỉnh dậy nhưng ngày hôm nay thì khác!

Talia nhớ lại và biết đó chỉ là một giấc mơ nhưng những hình ảnh trong mơ thật… lạ lùng! Nàng đang nhớ lại giấc mơ đó và không chỉ nhớ lại không thôi mà còn thấy như giấc mơ dang dở đó đang tiếp diễn trong đầu mình như thể đó không phải là một giấc mơ!

Nàng không thể nào gạt bỏ được giấc mơ đó ra khỏi đầu mình!

Talia tung chăn ngồi dậy như rũ bỏ. Nàng vào phòng tắm làm mọi chuyện vệ sinh như mọi ngày và tưởng đâu mình không nghĩ đến giấc mơ kỳ lạ vừa qua. Nhưng khi rửa mặt xong, nhìn vào gương, Talia hoảng hốt! Nàng không chỉ nhìn thấy mình trong gương mà bên cạnh khuôn mặt của Talia còn thấp thoáng ẩn hiện hình ảnh một đứa bé gái! Cô bé gái trong giấc mơ! Vài giây sau hình ảnh cô bé đó biến mất!

Nàng ngẩn ngơ nhìn hình ảnh phản chiếu trong gương! Chỉ có Talia, không nhìn thấy cô bé kia đâu nữa!

Talia rụt rè sờ tay lên mặt mình. Mọi sự vẫn là mình… không có gì thay đổi! Nhưng tận sâu thẳm trong tâm hồn, Talia biết có gì đó đang khác đi! Không biết là gì? Nàng lắc đầu tự xua đuổi những thắc mắc đang nhen nhúm. Kỳ lạ thật!

Tưởng là sẽ quên những chuyện vừa xẩy ra nhưng Talia không thể quên được! Giấc mơ kỳ lạ đó cứ quấy rầy nàng mãi! Nó không chỉ trở lại mà giấc mơ đó lại tiếp diễn như thể những điều này vẫn nằm trong đầu nàng từ lâu lắm rồi chứ không phải mới đây!

Hôm nay là ngày chủ nhật nên buổi điểm tâm của cả nhà cũng muộn hơn ngày thường. Mặc dù thức dậy trễ nhưng khi Talia vào phòng ăn thì vẫn còn thiếu Rebecca và Miriam.

Theo đúng quy tắc của gia đình, tất cả mọi người phải chờ đợi cho đến khi đông đủ mới ăn. Sáng nay cũng vậy!

Phải chờ hơi lâu, Asher dục Rachel:

- Con đi xem hai em sao chúng nó lâu thế!

Khi trở lại, Rachel thở hổn hển:

- Có chuyện rồi!

Cả nhà đều nhìn Rachel. Asher thảng thốt hỏi Rachel:

- Có chuyện gì vậy?

- Không thể tin được! Rebecca nó nói được!

Asher và Bradley cùng đứng bật dậy nhìn nhau.

Bradley hỏi Rachel:

- Con bé nói được thật ư? Rebecca nói gì?

Lúc này Rachel vui mừng kể:

- Khi con vào phòng của em, nó đang thay quần áo. Lúc nhìn thấy con Rebecca cười và nghiêng đầu nói: “Rebecca!”. Trời con muốn xỉu luôn! Vậy là sao?

Asher nôn nóng:

- Nó còn nói gì nữa?

- Lúc đầu nó nói chữ “Rebecca” nghe hơi kỳ kỳ sao đó nhưng rồi nó lập đi lập lại mấy lần và lần thứ tư thì suông sẻ hơn! Đã vậy sau đó nó chỉ tay về phía con rồi gọi tên con! Trời ơi! Đây là phép lạ xảy đến cho con bé và cho cả nhà mình!

Kể xong, Rachel nhẩy cẫng lên và nói to:

- Cả nhà vào mà gặp Rebecca đi! Nó vẫn còn ở trong phòng chưa chịu đi ra ngoài!

Ngay khi đó, Rebecca vào phòng ăn. Con bé mặc quần áo đẹp cho ngày chủ nhật. Trông con bé xinh thật!

Mọi người đều chăm chú nhìn Rebecca và chờ đợi một tiếng nói nào đó thốt ra từ miệng con bé.

Nhưng Rebecca không nói gì cả và ngồi vào chỗ của mình như mọi khi.

Tất cả đều chưa hết bàng hoàng. Vừa lúc đó Miriam xuất hiện và nói:

- Xin lỗi cả nhà! Con dậy trễ!

Hiển nhiên Miriam không chứng kiến những điều vừa xẩy ra và cũng không hề biết những điều mà Rachel vừa kể.

Hila, 5 tuổi thì luôn luôn ở bên cạnh chị Rachel và chỉ chơi với chị Rachel cùng anh David chứ không gần gũi với ai khác. Nhưng mọi người đều biết Hila bị autism nên thông cảm và không quấy rầy con bé. Hila dường như không hề biết những chuyện gì đang xảy ra.

Asher và Bradley vẫn chưa ngồi xuống ghế vì chưa hết bàng hoàng.

Bình thường Asher rất điềm đạm nhưng lúc này ông ta không nhịn nổi, đến đứng cạnh Rebecca và đặt tay lên vai con bé rồi gọi với giọng hơi run rẩy:

- Rebecca!

Con bé ngẩng đầu lên nhìn Asher và mỉm cười. Nụ cười vẫn không có gì khác mọi khi. Rebecca vẫn không có phản ứng gì khác hay con bé không hề biết sự chờ đợi và tiếng gọi tên của nó từ người cha mang ý nghĩa gì! Hay Rebecca biết mà không phản ứng gì?

Đến mấy phút trôi qua nhưng không một âm thanh nào khác được thốt ra từ miệng Rebecca.

Bradley lên tiếng:

- Asher! Mình ăn sáng thôi!

Vẫn đứng cạnh Rebecca như nán lại thêm chút nữa với hy vọng một nhiệm mầu nào đó sẽ xẩy ra nhưng cuối cùng Asher thở dài thầm và về chỗ ngồi của mình rồi nói:

- Cả nhà ăn sáng nào!

Mọi sự lại trở lại bình thường. Riêng Talia vẫn bị quấy rối vì giấc mơ kỳ lạ!

*

Asher đi lên sân thượng mà đầu óc bềnh bồng như người sắp sửa đi vào giấc ngủ. Ông ta không hề biết Bradley đi theo sau.

Đứng ở một góc sân, nhìn xuống thung lũng nhưng không có cảm giác yên bình như mọi lần, Asher thấy vừa vui vì Rebecca đã bắt đầu thay đổi và có thể nói được dù chỉ là một hay hai chữ, nhưng lại có cảm giác bất an!

Tiếng nói của Bradley phía sau làm Asher giật mình quay lại. Không biết Bradley đã nói gì với mình nên Asher hỏi lại:

- Anh nói gì vậy chứ?

Biết là Asher vẫn còn hoang mang nên Bradley chỉ nói gọn:

- Tôi chỉ hỏi anh có sao không?

Asher hơi nhếch mép nhưng không cười:

- Hơi… thảng thốt một chút!

- Không phải đó là điều mà cả tôi và anh cùng mong muốn sao?

Asher lại quay mặt nhìn xuống thung lũng như lúc trước. Giọng ông ta nhỏ:

- Thì đúng là điều mà chúng ta mong mỏi. Nhưng tự dưng tôi sợ… những thay đổi không biết là tốt hay xấu?

Bradley nói với Asher nhưng cũng là nói với bản thân mình:

- Phải nghĩ đến chúng nó, đừng nghĩ tới mình!

Asher hỏi Bradley:

- Có bao giờ anh sợ mất chúng nó không?

Bradley ngẫm nghĩ và tư lự đáp:

- Có chứ! Nhưng đến bây giờ thì… thực sự với tiến bộ của Cerebrochip như hiện tại thì tôi đã có thể bỏ đi được chính mình cho dù sau này Talia có thể nói được và sống một cách bình thường như… ra ngoài xã hội, có người yêu… rồi kết hôn… thì không tốt quá sao?

- Anh có sợ bị oán trách không?

- Oán hận sao? Điều đó cũng có thể xảy ra nhưng tôi vẫn nghĩ đến con gái tôi trước nhất. Còn nữa, cha mẹ con cái nếu có giận hờn rồi cũng sẽ được hóa giải. Gia đình mà! Anh phải nghĩ như vậy chứ!

Asher rùn vai:

- Tình cảnh anh khác, tôi khác! Tôi đã mất 2 đứa con! Bây giờ chỉ còn 6 đứa!

Bradley không nói gì nhưng nghĩ thầm Asher lo âu cũng phải vì chúng nó có phải là con ruột của anh ta đâu! Nhưng nếu một ngày nào đó cả 6 đứa đều không còn ở bên cạnh Asher nữa thì anh ta chắc không sống nổi! Bradley biết là Asher thương yêu những đứa nhỏ vô cùng! Ôi thôi! Chuyện gì đến sẽ đến, lo âu hay suy tính thì cũng thế thôi!

*

Hôm nay là ngày chủ nhật nhưng cả nhà không có chương trình nào đặc biệt. Anh David và Rachel đi chợ và mua sắm những thứ cần thiết cho cả gia đình. Có đôi lần Talia cũng đi theo nhưng sau này không muốn nữa. Nàng có thế giới riêng của mình!

Không về phòng, Talia muốn đi lang thang trong khu vườn nhà mình. Cây lá cũng thưa đi và có nhiều cây lá bắt đầu đổi mầu. Đã sắp sang một mùa khác! Những bước chân chậm rãi không mục đích của Talia cứ đi quanh nhà, hết những khoảnh sân rồi rẽ xuống đến thung lũng. Hôm nay ngày nghỉ nên mấy người làm vườn cũng vắng mặt. Chung quanh rất yên tĩnh và an bình.

Bỗng dưng giấc mơ đó lại trở về! Trở về trong đầu của nàng! Talia nhớ rất rõ, nhớ cả khuôn mặt con bé cột tóc trong giấc mơ. Tóc nó nâu và hơi dài. Con bé mặc một chiếc váy đầm mầu xanh có những chấm mầu trắng nhỏ lốm đốm, hai vai tay bồng mầu trắng. Con bé ngồi trên thềm một căn nhà lớn. Nó ngồi một mình. Con bé có mái tóc mầu nâu được buộc lại phía sau. Nó đang nhìn những đứa trẻ khác chơi đùa dưới kia. Con bé đó đứng dậy, bước từng bậc thềm xuống bên dưới là sân của tòa nhà. Nó không nô đùa cùng những đứa trẻ kia. Nó đi tha thẩn trong ngôi vườn cũng những bước chân chậm rãi như Talia đang đi lúc này... Chiếc nơ cột sau váy đầm xanh cứ lắc lư theo nhịp bước của nó.

Nhưng giấc mơ chỉ đến đó rồi Talia đã tỉnh dậy. Nhưng khi đã tỉnh hẳn, trong đầu Talia hay trước mặt nàng không biết nữa… Talia lại thấy giấc mơ nọ chập chờn không biết là trong đầu nàng hay ngay trước mặt nữa? Dường như giấc mơ đó đang tiếp tục trong đầu nàng! Không phải là lập lại nhưng là.. tiếp nối! Talia nhìn thấy con bé đó đang đi vòng quanh ngôi nhà cũ kỹ nhưng rất lớn. Kìa nó đi ra phía sau ngôi nhà! Ở đó cây cối mọc um tùm. Có một căn nhà nhỏ khác mà nhiều cây, cả hoa, nhiều loại hoa mọc cao lẫn với cỏ vô trật tự như đang tranh dành vị thế ở đó và muốn che kín cả căn nhà nhỏ nọ. Cửa gỗ vào nhà đó đã mở một nửa. Talia nhìn thấy đứa bé gái ấy tha thẩn đi vào trong nhà ấy. Nhưng rồi không nhìn thấy con bé trở ra. Cánh cửa gỗ vẫn mở như vậy.

Talia biết là mình vẫn đang cố nhìn và chờ đợi. Nhưng trước mặt nàng là những ruộng vườn bát ngát mà bác Asher đã mướn những nhân công canh tác để thu lợi nhuận. Làm gì có… con bé nào hay… những cảnh tượng mà nàng vừa thấy đâu… ? Tất cả chỉ là ở trong đầu của mình, nàng tự nhủ như vậy! Càng cố gắng tìm hiểu thì đầu nàng càng nhức nhối! Talia đứng lại, nhìn quanh, tìm một gốc cây lớn rồi ngồi xuống nghỉ.

Lúc này Talia không “nhìn” thấy gì khác nữa và con bé đó cũng không trở lại. Tại sao con bé đi vào đó rồi không trở ra nữa? Mà tại sao Talia lại có thể nhìn thấy những hình ảnh đó như một giấc mơ nối tiếp chứ?

Nàng dựa lưng vào gốc cây và nhắm mặt lại. Không phải để tìm sự tiếp nối của giấc mơ kỳ lạ nhưng chỉ để nghỉ ngơi. Nhưng Talia vẫn không ngừng suy nghĩ. Con bé kỳ lạ này dường như rất quen thuộc với mình, Talia nghĩ như vậy! Không chỉ đơn thuần là quen thuộc mà còn một thứ gì khác nữa! Đó là gì vậy?

Talia chợt bàng hoàng khi nghĩ đến chiếc váy đầm của con bé kia!... Nàng cũng có một chiếc váy đầm như thế khi còn nhỏ! Hình như vậy! Sao có thể thế được? Chỉ là giống nhau thôi, Talia tự bảo mình như vậy!

Rồi nàng chợt nhận ra những hình ảnh ấy không hẳn chỉ là những giấc mơ nhưng chính là… ký ức!

Thực sự đó là điều mà khoa học gọi là ký ức! Talia đã học và hiểu về ký ức… như thế! Nhưng… tại sao đến bây giờ ký ức lúc nhỏ đó sau bao nhiêu năm bây giờ mới trở lại? Nàng hoàn toàn không nhớ gì về hình ảnh đó cho đến hiện tại…

Hay… đó chính là tác động của chip gắn vào não? Lẽ nào…? Talia sẽ còn nhớ những gì nữa?

Một lát sau, cơn đau đầu cũng tan biến. Nàng lại nhớ đến sáng nay và bữa điểm tâm của ngày chủ nhật khác với những ngày chủ nhật trước đó! Rebecca! Cô em Rebecca đã có thể tự gọi tên mình và cả tên Rachel! Thật là kỳ diệu!

Talia ước gì mình cũng có thể làm được như vậy! Chỉ một tiếng nói thôi mà có thể… ? Thực sự đó là một nối kết với người khác sao? Phải có tiếng nói ư? Phải giống với mọi người chung quanh! Phải đi ra khỏi chính mình! Làm sao nàng có thể làm được như Rebecca? Chắc hiện giờ Rebecca thấy hạnh phúc lắm! Mình có thể làm được như Rebecca không?

Chẳng lẽ chip gắn vào não đã làm nên kỳ tích này cho Rebecca sao? Còn mình thì sao, Talia tự hỏi như thế!

Hay là vì mình không cố gắng?

Talia nhìn quanh nàng, không có một ai! Tại sao mình không thử, Talia tự nói với bản thân mình như vậy!

Nàng mấp máy đôi môi, mắt vẫn nhắm, Talia muốn thử gọi tên mình như Rebecca! Nhưng chỉ có cử động của đôi môi và tiếng thở của Talia.

Vẫn không bỏ cuộc, Talia cố gắng thêm lần nữa.

Nhưng âm thanh thoát ra từ miệng nàng không phải là… tiếng nói như mọi người! Đó chỉ là những âm thanh vô nghĩa!

Talia bật khóc nức nở! Thà là nàng đừng cố gắng! Với những âm thanh kỳ dị thốt ra từ miệng nàng lại biến Talia càng khác biệt với mọi người!

Thôi thì cứ ở yên trong cái thế giới của mình như suốt bao năm qua thì đã sao?

Nhưng hình ảnh con bé với chiếc váy đầm có những chấm trắng và chiếc nơ sau lưng vẫn bềnh bồng theo những bước chân của Talia khi trở về nhà. Nàng muốn được nhớ lại tuổi thơ của mình!

« Lùi
Tiến »