Giọt Lệ Tháng Sáu

Lượt đọc: 4983 | 10 Đánh giá: 9,2/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 25

Ba bốn ngày trôi qua nhịp sống của gia đình vẫn bình thường. Không thấy Rebecca nói gì thêm trong nỗi thất vọng của mọi người.

Asher và Bradley luôn theo dõi 4 người con đã được gắn chip vào não để xem những biến chuyển tích cực ra sao. Thoạt tiên Daniel, Miriam, Rebecca và Talia đều đặn đến Cerebrochip mỗi tháng để theo dõi, nhưng qua 4 tháng, Rebecca là người đem lại niềm hy vọng và vui mừng hiển nhiên nhiều nhất.

Daniel Berg vẫn phụ với chú Bradley trong phòng thí nghiệm và dường như không có biểu hiện gì khác. Cũng có thể có nhưng Daniel không tiết lộ điều gì và vẫn sinh hoạt bình thường.

Miriam thì khác. Mọi người chỉ thấy là Miriam ít nói hẳn, cũng có vẻ thay đổi nhưng không rõ ràng. Chỉ có chính Miriam là nhận ra sự thay đổi trong mình. Biết đọc biết viết từ năm lên 3 tuổi. Lúc 4 tuổi Miriam đã làm toán cộng, trừ, nhân, chia thông thạo với thời gian kỷ lục. Và Miriam vẫn mong chờ là với việc gắn chip vào não sẽ làm mình trở thành siêu việt! Sẽ đọc được tất cả suy nghĩ của người khác, sẽ thú vị biết bao khi có thể làm như vậy!

Điều thay đổi mà Miriam chưa thể tiết lộ cho ai trong gia đình vì quá lạ lùng! Những lúc vào trong phòng thí nghiệm với chú Bradley và Daniel dường như Miriam đã có những ảo giác!

Ảo giác mà Miriam nhìn thấy chỉ toàn là những con số  chạy đuổi nhau và nối kết thành những bài toán phức tạp đưa đến những kết quả không ngờ và nhanh hơn với suy tính của Miriam!

Diệu kỳ hơn nữa là ảo giác này chỉ xuất hiện khi Miriam ở trong phòng thí nghiệm mà thôi! Thoạt tiên Miriam nghĩ ảo giác này sẽ biến mất nhưng không phải như vậy mà liên tục và làm nàng phân tâm khi phụ giúp chú Bradley!

Ngày hôm nay không có Daniel ở đây, Miriam nhất định phải nói cho chú Bradley biết và hy vọng chú ấy có thể giúp nàng thoát ra khỏi những ảo giác đó.

Suy nghĩ như vậy nên Miriam lại gần chú Bradley và nói:

- Chú giúp con…

Không ngửng đầu lên, Bradley vẫn chăm chú vào công việc mình đang làm và hỏi:

- Miriam cần gì?

Vẫn còn hơi ngần ngại khi nói nhưng Miriam biết là mình phải nói ra với ai đó và người đó chính là chú Bradley:

- Chú nói chuyện với con chừng vài phút được không?

Hơi ngạc nhiên trước thái độ của Miriam, Bradley ngừng tay nhìn Miriam. Thấy sắc mặt con bé khác thường, Bradley băn khoăn hỏi:

- Có chuyện gì vậy Miriam?

- Con… con nhìn thấy những.. ảo giác rất kỳ lạ…!

Bradley nhỏ nhẹ hỏi:

- Ảo giác sao? Thỉnh thoảng, khi mình đang suy nghĩ về một vấn đề gì đó, mình vô tình nhìn thấy một hình ảnh mờ ảo trước mắt, hoặc thậm chí một âm thanh nào đó khiến chúng ta giật mình. Hình ảnh, âm thanh này thường được gọi là ảo giác! Cũng không có gì lạ đâu Miriam à!

Miriam cãi:

- Con không suy nghĩ gì cả khi nhìn thấy những ảo giác đó! Nhưng điều rất kỳ lạ là con chỉ nhìn thấy những ảo giác đó khi đang ở đây mà thôi!

- Con nói rõ hơn đi! Ảo giác đó chỉ một lần thôi chứ?

Miriam nhăn nhó:

- Không phải một lần mà nhiều lần!

Bradley giải thích để Miriam được dễ chịu hơn:

- Ảo giác là những trải nghiệm mang tính cảm giác có vẻ như thật nhưng được tâm trí mình tạo ra. Ảo giác có thể xuất hiện ở cả năm giác quan. Chẳng hạn như: mình có thể nghe thấy một giọng nói mà không ai khác trong phòng, có thể nghe thấy hoặc nhìn thấy một hình ảnh không có thật.

Miriam bắt đầu bực mình và hơi hối hận là đã nói cho chú Bradley biết nhưng không thể ngừng được.

- Con biết chứ! Con cũng hiểu ảo giác là gì! Nhưng những thứ con nhìn thấy khi ở trong phòng thí nghiệm là một loạt những con số hiện ra và chạy đuổi theo nhau rồi tự động chúng sắp xếp lại thành một bài toán rất khó giải. Nhưng rồi cũng chỉ trong nháy mắt, đáp số lại hiện lên rất rõ ràng và nhanh hơn con có thể giải đáp hay suy nghĩ. Không phải chỉ là một lần mà nhiều lần như vậy trong phòng thí nghiệm!

Những điều mà Miriam vừa nói đã làm Bradley ngồi sững người.

Nhìn mặt ông ta, Miriam biết là chú ấy đã tin mình nhưng vẫn hỏi lại:

- Bây giờ chú tin con chưa?

Bradley nhìn Miriam:

- Mới xẩy ra đây thôi phải không?

- Dạ! Chừng một tuần nay! Bình thường thì không sao, nhưng hễ vào đây thì con lại nhìn thấy những ảo giác như vậy! Vì vậy con không thể chăm chú hay để hết tâm trí vào công việc chú giao cho con làm được!

Nhưng rồi cả Bradley và Miriam cùng nói một lúc:

- Chip não!

Bradley gật đầu nói với Miriam:

- Con cũng nghĩ như vậy đúng không?

Mặt Miriam rạng rỡ hẳn lên khi trả lời:

- Dạ, con cũng nghĩ như thế! Nhất định là vì như vậy rồi chứ đâu còn lý do nào khác! Con có như vậy bao giờ đâu?

Bradley tò mò:

- Con có nhớ bài toán trong ảo giác đó như thế nào không? Chỉ có một bài toán thôi đúng không?

Miriam lắc đầu:

- Không phải một bài mà 5 bài toán!

Bradley rất ngỡ ngàng:

- Năm bài toán sao?

- Đúng vậy! Con nhớ hết! Để con viết xuống cho chú xem!

Không đợi Bradley nói gì hay hỏi thêm, Miriam viết xuống giấy tất cả 5 bài toán mà nàng đã nhìn thấy cùng đáp số của những bài toán ấy và đưa cho Bradley xem.

Nhìn những bài toán mà Miriam đã viết xuống giấy, Bradley đã không tin được ở mắt mình.

Trí nhớ của Miriam vốn thường rất phi thường nhưng với những bài toán hóc búa và kỳ lạ này cùng những đáp án của nó lại càng kỳ diệu hơn vì rất khó để mà tìm ra đáp số cho những bài toán ấy!

Cứ ngẩn người đọc đi đọc lại, càng đọc Bradley càng hoang mang. Đây là một thành quả cho Miriam sao đây? Nhưng cùng với câu hỏi này Bradley vốn cũng bị chứng Asperger như Miriam nên hiểu rất rõ “những ảo giác” này không có lợi cho con bé mà càng làm cho chứng Asperger của nó còn nặng hơn!

 Bình thường những cản trở của hội chứng Asperger vốn đã gây khó khăn, lo lắng trong việc giao tiếp với người khác nay bây giờ thêm với những ảo giác này thì càng gây ra nhiều ảnh hưởng tiêu cực đến cuộc sống hàng ngày của Miriam! Không những vậy con bé sẽ càng thấy khó khăn hơn trong việc phân biệt giữa thực tế và ảo giác!

Thấy chú Bradley cứ ngồi thừ người ra không nói gì cả, Miriam lại hỏi:

- Bây giờ chú tin con rồi chứ? Chú có thấy những bài toán này khó lắm không? Vậy mà con không cần suy nghĩ gì cả thì đáp án đã hiện ra! Có khi nào với chip cấy ghép vào não con có thể giải bất cứ bài toán đố khó đến đâu hay không?

Bradley ngần ngừ khi trả lời Miriam:

- Điều này thì chú không biết chắc chắn nhưng… con có thấy khó chịu và sợ hãi khi bị như vậy không?

Miriam cả quyết nói:

- Con chỉ bị như vậy khi ở trong phòng thí nghiệm thôi nên không khó chịu gì cả!

Bradley nhìn Miriam nghi ngờ:

- Con có chắc chắn là không nhìn thấy những thứ như vậy khi ra khỏi đây không?

- Con cũng không biết rõ ràng nhưng 5 ngày trôi qua thì đúng là như vậy!

Bradley hỏi với giọng ân cần lo âu:

 - Có sợ không?

Miriam lắc đầu:

- Không sợ! Chỉ thấy lạ thôi! Con không dám kể cho ai nghe, ngay cả ba con cũng không dám nói nhưng con có thể kể cho chú nghe.

Lúc này Bradley bật cười hỏi:

- Tại sao?

Miriam ngẫm nghĩ tìm câu trả lời:

- Vì con nghĩ chú có thể hiểu và tin con được!

Bradley suy nghĩ rồi nói với Miriam:

- Chú sẽ nói với ba con vì chuyện này. Đây không phải là một chuyện đơn giản mà là cả một vấn đề! Chú biết lý do mà ba con muốn con cũng như với những đứa khác gắn chip não để có thể khắc phục được những khó khăn do hội chứng Asperger và Autism gây ra. Chứ nếu như chip não không đạt được kết quả như mong ước mà lại gây ra thêm nhiều khó khăn khác thì chắc có lẽ phải nghĩ đến chuyện giải phẫu để lấy chip não ra. Con có hiểu không?

Miriam phản đối:

- Con không muốn lấy chip não ra! Con muốn chờ xem thế nào!

Bradley nhún vai:

- Đương nhiên! Nhưng cho dù con có nói với ba con hay không thì chú vẫn phải nói cho ba con biết.

Miriam buồn rầu nói:

 - Con hiểu rồi!

Bradley căn dặn:

- Có thấy gì khác nhớ cho chú biết!

Miriam gật đầu. Bradley dặn dò:

- Vậy thôi đừng giúp chú ở đây nữa! Không cần thiết! Nhưng nếu con tiếp tục nhìn thấy những ảo giác đó ở bất cứ nơi khác thì nói cho chú biết ngay, nhớ chưa?

- Con nhớ rồi!... Nhưng con sẽ nói cho ba con biết!

- Tốt!

*

Sau bữa ăn sáng của ngày kế tiếp, Asher nói với Bradley:

- Cần nói chuyện một chút!

Bradley gật đầu nhưng không quên liếc nhìn Miriam. Có lẽ Miriam đã nói cho Asher nghe về những ảo giác của nó, Bradley nghĩ thầm như thế.

Thay vì gặp nhau trên sân thượng như mọi lần, Asher nói với Bradley:

- Đi dạo xuống thung lũng đi!

Bradley chẳng nói gì mà cùng đi ra ngoài với Asher. Chắc hẳn Asher không muốn ai nghe những điều gì đó mà ông ta định nói với mình? Bradley cho rằng những suy nghĩ của mình là đúng.

Hai người đi tản bộ như những kẻ rảnh rỗi nhất trên cõi đời này. Đi một quãng khá xa và không còn nhìn thấy căn nhà của họ nữa lúc đó Asher mới mở miệng:

- Anh biết rồi phải không?

Bradley hỏi lại:

- Miriam và những ảo giác, có phải anh muốn nói như thế không?

- Đúng vậy! Anh nghĩ thế nào khi anh cũng bị chứng Asperger như Miriam?

Bradley suy nghĩ một chút rồi mới nói:

- Tôi đã nói chuyện với Miriam. Thực ra con bé thổ lộ cho tôi biết trước về những ảo giác mà nó hiện đang gặp phải. Tôi có nói cho Miriam biết là nếu tình trạng đó gia tăng và làm con bé khó chịu thì có thể giải phẫu để tháo chip não ra. Anh nghĩ sao?

Asher nói ngay:

- Miriam không chịu! Nó muốn chờ đợi và thử xem có thêm nhiều đột phá gì khác nữa không.

- Miriam cũng nói với tôi như thế!

- Tuần sau là lúc chúng phải đến trụ sở của Cerebrochip để kiểm tra. Để xem họ sẽ nói sao! Nhưng sao tôi lo âu quá!

Bradley vừa đi vừa dùng đầu mũi giầy đá những hòn sỏi lạc lõng trên đường đất đã chai lì sau nhiều năm tháng.

- Anh lo lắng gì nhất?

Asher cười buồn:

- Tôi sợ nhất là… chúng nó sẽ lấy lại được những ký ức từ khi còn nhỏ… Anh hiểu tôi muốn nói gì mà phải không?

Bradley cười buồn:

- Rồi sẽ có lúc chúng sẽ tìm ra chúng nó là ai và từ đâu đến! Cả anh và tôi đều không thể làm được gì khác! Không có một bí mật nào có thể chôn giấu mãi được!

Asher thở dài:

- Nhiều lúc nhớ lại những năm tháng đã qua và ngay cả mới đây nữa… chính tôi cũng không hiểu được chính mình! Vì sao tôi đã có những hành động như vậy? Nhưng… tôi đã bị ám ảnh vì cái chết của 2 đứa con của mình! Rồi tôi đã tìm lại được từng phần một của hai đứa con thân yêu ấy qua hình ảnh 6 đứa con hiện tại! Trời có trừng phạt tôi vì những hành động như vậy không?... Chỉ có Rachel và David là tôi có cảm giác tội lỗi nhất! Nhưng với những đứa con còn lại bị autism thì anh đã cho tôi hy vọng với những nghiên cứu của anh!

Bradley cười gượng gạo:

- Không phải là hy vọng mà chỉ là một nguyên cớ để giải thích và biện minh cho hành động của mình mà thôi! Cả tôi và anh đều như thế!

Asher cãi:

- Chính anh là người đi tiên phong về chip gắn vào não! Thử nghiệm và ý tưởng của anh từ mấy chục năm trước có vẻ như hoang tưởng nhưng bây giờ đã trở thành hiện thực! Tôi đã gắn bó với anh từ lúc đầu là vì vậy!

Bradley hỏi Asher:

- Còn lý do nào khác nữa không? Anh chưa hề kể cho tôi nghe về cái chết của hai người con của anh!

Nụ cười héo hắt nở trên đôi môi nhăn nhúm và xám xịt của Asher:

- Cả hai con của tôi đều bị autism!... Chúng chết… đuối!... Chết ngộp… Chết thảm thương và oan uổng vì chúng không nói được… không kêu được!

Nghe những lời tâm sự đắng lòng của Asher mà Bradley thấy ngột ngạt như muốn bật lên một tiếng la để diễn tả được một sự thương cảm nào đó đang chực thoát ra… Nhiều năm qua sống bên cạnh Asher nhưng cho đến ngày hôm nay Bradley mới hiểu được bạn của mình!

- Này Asher!

Asher hơi ngạc nhiên khi không thấy Bradley nói gì thêm nhưng cũng không hỏi lại. Trong đầu ông ta những nỗi đau dằn vặt suốt bao năm qua vẫn đang hành hạ qua nhiều đêm mất ngủ! Nhìn những đứa trẻ lớn lên mạnh mẽ, khỏe mạnh, đấy cũng chính là niềm an ủi cho Asher, cho một người từng bị mất con trong những hoàn cảnh nghiệt ngã của cuộc đời.

« Lùi
Tiến »