Trằn trọc mãi không ngủ được, Talia tung chăn ngồi dậy, đến bàn viết bật đèn. Mầu vàng rất dịu từ chiếc đèn nhỏ đặt trên bàn tỏa ra trên khắp mặt bàn mà thôi. Chung quanh vẫn là bóng đêm.
Talia mở khóa ngăn kéo lấy quyển nhật ký. Không phải ngày nào Talia cũng viết nhưng chỉ thỉnh thoảng. Đó chỉ là một loại đối thoại với chính mình hay nói cách khác là độc thoại! Không thể nói được với bất cứ ai nên quyển nhật ký đã trở nên một người bạn đồng hành với Talia trong vài năm qua. Chính xác là 10 năm qua!
Nàng không hề đọc lại những gì mình đã viết. Đêm nay ngồi nhìn những trang giấy nhỏ hãy còn trống trơn đang chờ đợi Talia, nàng thấy băn khoăn. Có một cái gì đó dường như đang chực chờ bùng ra… trong đầu Talia!
Càng lúc Talia càng tỉnh táo. Nàng tự hỏi mình sẽ viết xuống trang giấy này gì đây? Trang giấy trắng trước mặt nằm đó yên lặng chờ đợi một sự kết nối nào đó!
Trong đầu Talia chợt như có những ánh chớp bật lên rồi lại tắt đi! Giống như những tia sét chợt chớp nháy lên trong bầu trời một đêm mưa!
Hoang mang với những chớp giựt lóe sáng rồi tắt ngúm, Talia lắng nghe. Đêm rất yên tĩnh!
Con bé cột tóc mặc váy đầm xòe lại xuất hiện! Lần này Talia không thấy sợ hãi mà hiểu đó chính là ký ức của mình. Nàng tò mò, đúng là chỉ có sự hiếu kỳ! Cũng thắc mắc là tại sao chỉ có ký ức về con bé đó trở lại mà thôi? Còn những ký ức khác đâu mất rồi?
Đêm nay con bé nọ không đến một mình. Bên cạnh nó còn thêm một đứa trẻ khác! Chúng đi với nhau, không nắm tay nhau mà chỉ đi cùng nhau. Đàng sau chúng là một công viên rộng lớn, đông người, nhiều nhóm tụ tập trong một ngày đẹp trời nhiều nắng ấm.
Đứa trẻ lạ mặt đi với con bé cột tóc cũng có mái tóc mầu nâu nhưng cắt ngắn, cũng mặc váy đầm xòe nhưng là mầu hồng. Nó thấp lùn hơn con bé quen thuộc nhưng bạo dạn và vui vẻ. Chính nó là đứa dẫn đường đi qua cổng sắt có chiếc chuông to lắm treo bên trên cổng. Qua cổng sắt cũ kỹ không khóa mở một góc vào con đường lát gạch dẫn đến căn nhà lớn ở sâu bên trong cùng với dăm đứa trẻ khác.
Con bé quen thuộc cột tóc… đấy chính là mình hay sao đây? Talia muốn nghĩ như vậy và thấy được nét thân quen của nó và… nàng! Càng lúc Talia càng xác quyết con bé nọ chính là mình, không phải ai khác! Còn đứa trẻ gái kia là ai? Cũng như những đứa trẻ khác mà nàng đang “nhìn” thấy hay sao?
Những trẻ khác chạy tung tăng khắp nơi nhưng con bé lạ mặt này cứ ở bên cạnh… mình! Nó là ai vậy?
Nhưng… lần này Talia không chỉ “nhìn thấy” mà cùng với những hình ảnh đó cứ dồn dập hiện lên lại còn kèm theo cả những âm thanh!
Tiếng chúng rượt đuổi nhau la hét vui vẻ quá sức!
Và kìa… ! Con bé lạ mặt trông mặt nó rất nghịch ngợm đang cười và nói với con bé cột tóc:
- June! Chị đi theo em chơi không hay lên trên bậc thềm kia ngồi đi!
Giọng nói của nó hơi đục và trầm. Nó đang nheo mắt nhưng miệng vẫn cười phô hàm răng còn răng sữa chen lẫn với vài chỗ trống ở hàm trước với hai răng mới đang nhú lên.
Trông nó quen quá! Tên nó là gì? Tại sao nó lại gọi con bé cột tóc nâu là June?
Vẫn con bé đó lại nói tiếp:
- Chị cứ ngồi chỗ kia đi! Đừng đi đâu đó! Em chạy chơi với mấy đứa kia đây!
Nói xong nó chạy theo những đứa trẻ lớn hơn.
Đến đó bỗng dưng mọi sự lại tối đen! Tất cả những hình ảnh trước đó lại biến mất! Không còn hai đứa bé gái và những đứa trẻ khác! Không còn cả ngôi nhà lớn, chiếc cổng sắt có chuông trên cao!... Chỉ còn nhưng thắc mắc về cái tên June!
Talia cứ ngồi ở bàn viết ngẩn ngơ! Nếu đó chính là những ký ức của nàng thì tại sao Talia lại có tên khác là June? Hay đó không phải là ký ức của mình mà là một thứ gì khác?
Cùng với những băn khoăn ray rứt đó, Talia bật đèn sáng cả phòng ngủ. Nàng đi tìm chiếc váy mầu xanh có những đốm trắng của mình hồi nhỏ! Không biết có còn không? Nhưng chắc là còn, ở đâu đó thôi! Nhưng cũng có thể là không còn nữa vì cả nhà thường cho đi đồ cũ! Nếu chiếc váy đầm này vẫn còn được giữ trong tủ thì đó là một điều lạ lùng!
Talia lục tung hết cả những ngăn kéo trong các tủ. Cuối cùng nàng cũng tìm thấy chiếc váy đầm cũ kỹ đó được cất trong ngăn kéo cuối cùng của tủ quần áo.
Nàng lấy chiếc váy đầm đó ra xem. Đúng là chiếc váy đầm nhỏ bé mầu xanh có những đốm trắng! Giống hệt như trong giấc mơ và… trong ký ức của Talia gần đây!
Xem nào! Vẫn ngồi dưới sàn nhà bằng gỗ, Talia trải chiếc váy đầm xinh xắn xuống sàn và vuốt ve cho những nếp nhăn được thẳng thớm hơn. Đúng là có hai tay áo bồng lên ở gần cầu vai. Vải ở hai tay áo khác với thân váy, mềm mại hơn có mầu xanh nhạt gần như trắng.
Talia đưa tay mân mê mặt vải áo như tìm kiếm chút ký ức còn lưu lại. Chiếc váy đầm nằm yên trên mặt sàn gỗ như đang nhìn Talia và chờ nàng lên tiếng.
Nàng lật ngược chiếc váy đầm lại. Cái nơ khá lớn được thắt nút cẩn thận nổi bật trên nền váy xanh vì chiếc nơ cùng mầu với hai tay áo. Chiếc nơ đong đưa trong ký ức, trong giấc mơ, trong đầu của mình bây giờ đang ở đây! Nó không còn là giấc mơ, mà cũng chẳng phải còn là ký ức mà là… hiện tại! Một hiện tại của những năm tháng cũ… đang trở về! Thời gian quả thật là những chiếc vòng luân chuyển, không ngừng va chạm vào nhau làm nên những khắc khoải nhắc nhở và tạo nên những tiếng kêu gào vì không muốn bị đào thải hay bị quên lãng!
Hai bàn tay Talia cứ mân mê ve vuốt lớp vải của chiếc váy đầm xinh xắn.
Chắc chắn chiếc váy này thuộc về mình! Khi mặc chiếc váy đầm này Talia bao nhiêu tuổi? … Rồi vì sao con bé lạ mặt kia lại gọi mình là… June? Đó cũng là một tên gọi sao? Cách nó gọi sao có vẻ gần gũi và thân quen như thế?
Chẳng lẽ…?
Talia gấp chiếc váy đầm lại và cất vào tủ quần áo. Không phải cất vào ngăn cuối cùng mà là ngăn đầu tiên như là… một khởi đầu!
Khởi đầu gì? Không biết nữa nhưng nàng rất ngần ngừ như chưa muốn đóng ngăn tủ lại!
Quyển hồi ký và trang giấy mới trắng tinh vẫn nằm đó, chờ đợi! Nhưng Talia không viết gì cả. Nàng gập cuốn hồi ký lại và cất đi. Đẩy ngăn kéo sâu vào trong để đóng lại. Xoay chìa khóa rồi cất chìa khóa đi. Mọi động tác rất máy móc trong hoang mang băn khoăn và có đôi chút sợ hãi!
Talia vào giường ngủ và tắt đèn. Bóng đêm như một chiếc vung chợt đậy kín lại, bất kể nàng vẫn còn thao thức hay đang chìm dần vào giấc ngủ. Đêm đen cứ thế phủ ập lên… Nàng thiếp đi lúc nào không biết nữa.
Một giấc mơ khác hiện đến trong giấc ngủ khi Talia bắt đầu chìm sâu trong mộng mị, không còn biết gì đến chung quanh.
Như một cuốn phim được quay với nhiều đoạn rời rạc. Talia nhìn thấy một khoảnh vườn với nhiều hoa thật đẹp. Chung quanh không một tiếng động. Có lẽ không phải như vậy… Những tiếng động bị tắt đi! Trời nhiều gió nhưng không hề nghe thấy tiếng gió xào xạc…. Những cành cây lớn trong vườn chao qua chao lại. Vài cánh hoa bị bứt tung bay lên không rồi rơi xuống trên mặt cỏ xanh. Ở góc vườn có người phụ nữ đội mũ cói rộng vành, tay cầm kéo đang tỉa cành cây.
Có hai đứa trẻ gái nhỏ rượt đuổi nhau trong vườn. Đứa bé gái nhỏ cười và há miệng lớn như nói gì. Nhưng Talia không nghe thấy chút âm thanh nào! Cứ như vậy chúng nô đùa trong sân.
Bỗng nhiên thấy người phụ nữ đặt kéo xuống cỏ rồi đứng dậy. Bà ta cởi mũ rộng vành, tháo đôi găng tay màu xám bỏ xuống bên cạnh chiếc kéo. Hai tay chùi vào quần, người phụ nữ mà Talia không nhìn thấy rõ mặt đang đưa tay lên đầu, tháo sợi dây buộc tóc, lắc lắc mấy cái. Cả mái tóc dài đen nhánh của bà ta xõa tung bay trong gió. Nhìn thấy đẹp lắm! Mái tóc thật đẹp!
Người phụ nữ lại gần hai đứa trẻ. Chúng xà đến ôm hai chân bà ta. Đứa trẻ nhỏ hơn ngước mắt lên nói gì đó còn đứa trẻ gái cao hơn không thấy cười mà cũng không thấy nói gì. Bà ta cúi xuống. Không! Người phụ nữ ngồi hẳn xuống cỏ và đưa tay ôm hai đứa trẻ. Gió như đùa dỡn mái tóc đen dài của người phụ nữ nọ, vờn qua vờn lại. Có lúc phủ cả lên người mấy đứa trẻ.
Giấc mơ chợt tan biến với sự trở mình của Talia. Nàng mở bừng mắt như bị đánh thức đột ngột!
Talia ngồi bật dậy! Như vẫn còn quyến luyến không phải với hơi ấm từ chăn gối nhưng từ giấc mơ vừa qua!
Người phụ nữ trong vườn! Hai đứa trẻ gái! Vẫn là đứa trẻ lạ mặt và… mình!
Nàng ôm đầu khi đột nhiên thấy choáng váng dữ dội! Talia khẽ khàng từ từ nằm xuống giường và nhắm mắt lại.
Tất cả những hình ảnh đó không hẳn là giấc mơ! Talia hơi hoảng sợ với ý nghĩ như thế!
Một lát sau khi không còn thấy choáng váng, Talia trở mình nghe ngóng. Mình không sao nữa rồi!
Nàng từ tốn ngồi dậy, tung chăn. Người phụ nữ có mái tóc đen xõa dài óng ả… Talia biết người này! Nàng đã “thấy” bà ta ở đâu rồi chứ không hẳn mới đây trong giấc mơ vừa qua!
Nhưng nàng không muốn cố gắng suy nghĩ thêm sợ lại bị nhức đầu hay choáng váng nữa! Talia sẽ tìm cách để tìm hiểu và nhớ lại về người phụ nữ này sau!
Đã nhiều năm qua Talia không hề thấy những hình ảnh hay những giấc mơ như vậy! Thường nàng ít nhớ những giấc mơ của mình, mà nếu có nhớ thì cũng chỉ là những chắp vá vụn vặt, vô nghĩa và không đầu không đuôi! Có những lúc trước đây Talia muốn cố nhớ lại tuổi thơ của mình nhưng dường như phần ký ức xa xưa đó đã bị xóa sạch!
Nàng nhớ ba đã bảo do một tai nạn, đầu của Talia đã bị ảnh hưởng. Có những phần ký ức của Talia đã biến mất!
Tai nạn này thì Talia nhớ! Nàng nhớ vì khi mở mắt ra lúc nằm trong bệnh viện thì người đầu tiên mà Talia nhìn thấy là ba! Lúc đó ba đang nắm lấy hai bàn tay bé nhỏ của Talia mà khóc. Ký ức lúc nhỏ của Talia bắt đầu với cảnh tượng đó!
Còn những điều kỳ lạ gần đây là sao? Phần ký ức tưởng chừng đã bị mất vì tai nạn chấn thương não nay lại được phục hồi sao?
Talia có nên kể cho ba nghe không?
Nhưng tại sao khi nhớ lại giấc mơ kỳ lạ với đứa trẻ gái mặc váy đầm xanh Talia lại nhớ là mình có một chiếc váy y hệt như vậy?
Talia có một trí nhớ phi thường. Nhìn và thu thập rồi nhớ dễ dàng mà không cần cố gắng hay chăm chú. Nhưng theo lời ba giải thích, sau tai nạn có những phần ký ức còn tồn tại, có những phần không! Trí nhớ của nàng cũng bị ảnh hưởng phần nào, ba đã nói với Talia như vậy.
*
Hai hôm sau cả Asher và Bradley đều đưa 4 người con của họ đi máy bay đến trung ương của Cerebrochip để xét nghiệm như những tháng trước đây.
Chuyến bay suông sẻ nhanh chóng và không gặp trắc trở gì. Cerebrochip luôn luôn dành mọi ưu đãi và chăm lo đặc biệt để cho những người làm thử nghiệm thấy thoải mái.
Trên máy bay lần này Rebecca ngồi cạnh Miriam. Hai tay và mắt không rời quyển sách, đó là thú vui của Miriam, người được đặt tên là mọt sách! Hầu như Miriam không còn biết gì đến chung quanh mình nữa. Nhưng đột nhiên Miriam ngồi thẳng người lên, buông sách xuống nhìn chung quanh với vẻ mặt kỳ lạ.
Không chỉ vậy mà Miriam cứ xoay người qua lại như bứt rứt.
Rebecca quay sang nhìn chị Miriam với vẻ tò mò.
Không một ai biết rằng Miriam đang nhìn thấy hàng loạt số và chữ đuổi nhau như bất tận. Nhìn đàng trước mặt, quay sang bên trái, rồi bên phải vẫn nhìn thấy như thế! Những con số không chỉ nối đuôi nhau mà nhẩy múa, dành giựt chiếm vị thế của nhau, kết hợp thành một bài toán rồi chỉ trong chớp mắt câu trả lời hiện ra nhanh chóng nửa như thách thức nửa như tự mãn!
Miriam tự nói thầm với mình rằng nàng không chỉ nhìn thấy hiện tượng này khi vào phòng thí nghiệm mà thôi… nhưng hôm nay nàng nhìn thấy điều này ở ngay trên chuyến bay! Điều gì đang xẩy ra trong cái đầu bé nhỏ của mình chứ?
Chốc nữa đây khi đến trụ sở Cerebrochip, Miriam sẽ không giấu diếm nữa mà nói cho mọi người biết vì cái đầu nàng như đang muốn nổ tung ra!
Trông Miriam như một kẻ đang bị giam cầm và đang tự chống trả để bứt phá! Tất cả hiện rõ ràng trên gương mặt Miriam, trong sự xoay người rồi nhấp nhổm không yên dù cả người đang bị ép vào chiếc ghế khá hẹp trên máy bay! Nhìn Miriam rất khổ sở!
Rebecca nắm lấy cánh tay của Miriam rồi bật ra tiếng gọi:
- Miriam! Mi… riam..!
Miriam như vừa tỉnh giấc khi nghe tiếng gọi tên mình từ… Rebecca…!
Hàng loạt những con số và chữ vụt biến mất!
Sững sờ nhìn Rebecca, Miriam mấp máy đôi môi:
- Rebecca…! Em… vừa… gọi chị sao?
Rebecca hơi mỉm cười, gật đầu.
Miriam nắm lấy tay Rebecca:
- Rebecca! Gọi nữa đi! Gọi tên chị đi!
- Mi… riam!
Miriam nắm lấy tay Rebecca vui mừng nói:
- Đúng rồi! Chị là Miriam đây! Còn em là ai?
-… Rebecca!
- Giỏi quá! Bây giờ chị nói rồi em lập lại nhé?
Rebecca nhìn Miriam rồi mỉm cười như đồng ý.
Nhìn vào mặt Rebecca, Miriam chậm rãi nói:
- Rebecca lập lại theo chị nhé!
Rebecca gật đầu.
Miriam nói thật chậm:
- Rebecca yêu ba!
Dĩ nhiên Rebecca hiểu ý nghĩa của câu nói đó. Rebecca nhìn Miriam như ngần ngừ nhưng lại nói:
- Rebecca… yêu… Mi… riam!
Miriam bật cười thích thú chộp bàn tay của Rebecca mà bóp mạnh:
- Rebecca của chị giỏi quá! Nói nữa đi! Ba sẽ mừng rỡ vô cùng khi thấy em nói được! Thật là một phép mầu!
Rebecca lập lại khi nhìn vào mặt Miriam chứ không trốn tránh như mọi khi:
- Một… phép… mầu!
Sau câu nói đó, Rebecca chợt bật khóc! Nhưng môi cô bé vẫn mỉm cười.
Nhìn những giọt nước mắt trong suốt đang thi nhau rơi trên hai gò má của Rebecca, Miriam cũng chẩy nước mắt.
Hai chị em nhìn nhau. Miriam đưa tay khẽ chùi nước mắt trên hai má của Rebecca.