Giọt Lệ Tháng Sáu

Lượt đọc: 4986 | 10 Đánh giá: 9,2/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 27

Người ra đón ở phi trường lần này không phải là Steven Baker mà là một người khác. Thay vì đưa cả nhóm về chỗ nghỉ ngơi như những lần trước, người phụ trách tiếp đón lại đưa thẳng về trung ương của Cerebrochip.

Ngồi trên xe, Miriam háo hức muốn nói cho ba biết về những tiến bộ của Rebecca nhưng lại muốn chờ đến khi tới trụ sở của Cerebrochip. Thỉnh thoảng Miriam lại quay sang nhìn Rebecca và mỉm cười.

Cả Asher và Bradley đều trầm mặc ít nói. Daniel cũng yên lặng chăm chú với điện thoại của mình. Talia thì đương nhiên là không nói và có vẻ như vẫn sống trong thế giới riêng của nàng như mọi khi. Nhưng thực sự đầu Talia rối tung lên! Những lần xét nghiệm trước, họ hỏi và Talia trả lời bằng cách viết xuống giấy. Sự đối thoại và tìm hiểu là như thế!

Lần này Talia quyết định thay vì chỉ trả lời những câu hỏi mà người khảo sát đưa ra, nàng sẽ viết xuống những câu hỏi của mình để được nghe câu trả lời. Talia sẽ kể về những giấc mơ và một phần ký ức được tìm lại của mình. Nàng cần chia sẻ nỗi băn khoăn của mình cũng như cần được giúp để tìm lại những ký ức đã bị mất đi!

Đến trụ sở chính của Cerebrochip, người hướng dẫn đưa tất cả lên lầu hai như mọi lần. Họ được đưa đến một phòng lớn như phòng họp. Tuy nhiên trong phòng còn có màn hình lớn hai bên tường.

Sau đó Daniel, Miriam, Rebecca, Talia được đưa đi xét nghiệm sức khỏe tổng quát. Bradley và Asher ngồi lại chờ. Cả hai đều không nói chuyện gì với nhau trong lúc chờ đợi.

Chừng nửa tiếng sau cả 4 người con của họ trở lại phòng họp. Người xuất hiện theo sau là Manish Gupta. Anh ta là người đứng đầu phụ trách công cuộc nghiên cứu và mọi thí nghiệm ở đây.

Manish Gupta vui vẻ nói:

- Chào tất cả! Rất vui gặp lại mọi người! Bao nhiêu lâu rồi chúng ta chưa nói chuyện với nhau nhỉ? Nếu tôi nhớ không lầm là 4 tháng! Đúng không?

Asher lên tiếng:

- Đúng là 4 tháng!

Manish hướng về phía Asher rồi nói tiếp:

- Theo như những tường trình mà tôi được đọc thì mọi chuyện đều diễn ra rất tốt, sức khỏe các thí nghiệm viên đều tốt, không có vấn đề gì. Qua 4 tháng được cấy chip não, có gì thay đổi với 4 thí nghiệm viên hay không? Ngày hôm nay tôi có mặt ở đây để muốn khảo sát từng người một. Được chứ?

Cả Daniel, Miriam, Rebecca và Talia đều gật đầu như tỏ ý hợp tác.

Manish tươi tắn nói tiếp:

 - Tốt lắm! Tôi quên không hỏi mọi người đi đường xa có mệt không? Có cần nghỉ ngơi một chút trước khi đi vào việc khảo sát hay không?

Tất cả đều lắc đầu thay cho câu trả lời.

Manish Gupta giơ ngón tay cái lên hoan hỉ nói:

- Tốt lắm!

Nói xong anh ta đưa một chiếc hộp lên và nói:

- Trong này có tên của 4 thí nghiệm viên. Cả 4 tên ấy được gấp lại và tôi sẽ bốc trúng tên nào thì người ấy sẽ làm khảo sát trước.

Mọi người đều nhìn Manish. Daniel hơi mỉm cười.

Tờ giấy mà Manish lấy ra đầu tiên được ông ta giơ lên nhìn. Có vẻ thú vị với sự chọn lựa kiểu này, Manish lại cười rất tươi khi nói:

- Để tôi xướng tên người này nhé! Mọi người thấy hồi hộp không? Mặc dù đây không phải là một cuộc thi đua có giải thưởng nhưng riêng tôi vẫn thấy hào hứng và rất thích thú. Xem nào… À! Miriam! Miriam đâu rồi?

Miriam cười đứng dậy giơ tay:

- Tôi đây!

Manish lại đùa:

- Dĩ nhiên là tôi nhận ra Miriam nhưng vẫn cứ muốn nói giỡn như vậy! Không trách tôi chứ?

Miriam cười lắc đầu:

- Không đâu!

Manish đưa tay ra hiệu:

- Cô không cần phải đứng, cứ ngồi xuống thoải mái! Bây giờ cho tôi hỏi sau 4 tháng, Miriam có thấy gì thay đổi không?

Miriam dõng dạc trả lời:

- Rất kỳ lạ đối với tôi!

Câu trả lời của Miriam bắt lấy sự chú ý không chỉ riêng mình Manish mà của tất cả mọi người trong phòng trừ Bradley Irwin và Asher.

Manish hỏi ngay:

- Miriam có thể nói rõ hơn về sự kỳ lạ mà cô nói là như thế nào?

- Tôi có những ảo giác về những con số và chữ! Chúng đuổi bắt nhau rồi kết hợp thành một bài toán khó giải. Nhưng chỉ trong nháy mắt bài toán đó đã được giải đáp hoàn chỉnh!

Rất ngỡ ngàng, Manish hỏi lại:

- Giải đáp về bài toán đó cũng hiện ra dưới dạng ảo giác hay sao?

Miriam trả lời:

- Phải!

Manish vặn hỏi:

- Làm sao cô biết lời giải đó là đúng chứ?

Miriam kiêu hãnh đáp:

- Ông đừng quên tôi rất giỏi toán!

Manish chữa thẹn khi nói với Miriam:

- Tôi quên Miriam là thiên tài toán! Nhưng có thể là chính Miriam đã tìm ra giải đáp chứ không phải là ảo giác!

Miriam cãi:

- Mặc dù tôi giỏi toán thật nhưng tôi không thể tìm ra đáp số nhanh đến như thế được! Nếu tôi phải giải bài toán đó thì cũng phải mất cả tiếng đồng hồ hay nhanh hơn thì cũng nửa tiếng hay 20 phút!

Manish ngẩn người ra. Daniel, Rebecca và Talia đều sửng sốt.

Khoảng 2 phút sau, Manish hỏi lại Miriam với giọng nghiêm nghị chứ không bông đùa như lúc trước:

- Lúc nào Miriam cũng nhìn thấy những ảo giác đó hay sao?

- Lúc đầu thì thỉnh thoảng và tôi chỉ nhìn thấy những ảo giác như thế ở một nơi là trong phòng thí nghiệm của chú Bradley Irwin thôi. Nhưng ngày hôm nay khi đang ngồi trên máy bay đến đây tôi lại nhìn thấy những ảo giác như vậy nữa!

Căn phòng họp yên lặng như ngưng thở.

Miriam lại giải thích tiếp về hiện tượng xẩy đến cho mình:

- Bình thường chúng ta nhìn thấy những chữ và số thì chúng chỉ là những hình thể bất động còn những ảo giác mà tôi nhìn thấy thì… những con số và chữ đó giống như… chúng là những sinh vật di chuyển, biến dạng và… tôi không biết phải nói như thế nào nhưng chúng chen chúc và dành giựt xô lấn nhau… Rất kỳ lạ và sống động một cách khó hiểu! Có phải vì gắn chip não nên tôi mới có những ảo giác như vậy không?

Manish  ngẩn người trước câu hòi của Miriam. Phải đến 2 phút sau Manish mới nói khi nhìn Miriam:

- Những điều cô vừa nói cho thấy tác động của chip não thật… kỳ diệu! Miriam đã là một thiên tài về toán mà bây giờ lại còn trở nên thông minh hơn nữa!

Câu trả lời của Manish là một câu trả lời vô thưởng vô phạt! Và dĩ nhiên là không làm Miriam hài lòng.

Nhưng Bradley Irwin là người lên tiếng tạo nên sự bất ngờ cho Manish Gupta.

- Đừng quên Miriam bị Asperger!

Manish quay sang hướng về Bradley và hỏi:

- Dĩ nhiên là tôi biết!

Câu nói đó của Manish không nghĩa lý gì với Bradley vì như vậy chứng tỏ anh ta chẳng hiểu gì về hội chứng Asperger cả!

Bradley tiếp tục công kích:

- Hội chứng Asperger vốn đã gây khó khăn cũng như lo âu và căng thẳng cho người mắc hội chứng này trong việc giao tiếp với người khác. Với trường hợp của Miriam và những ảo giác mới đây thì càng gây ra nhiều ảnh hưởng tiêu cực đến cuộc sống hàng ngày của con bé!

Manish hỏi lại Bradley Irwin:

- Ý ông muốn nói là sao?

Bradley biết là Manish khó chịu vì những lời mình nói nhưng vẫn giải thích tiếp:

- Theo tôi với những ảo giác mà Miriam đang nhìn thấy do việc cấy ghép chip não gây ra thì con bé sẽ càng thấy khó khăn hơn trong việc phân biệt giữa thực tế và ảo giác!

Manish quay sang nói với Asher:

- Tôi muốn biết 2 điều. Thứ nhất… người trải qua thử nghiệm cấy ghép chip não chính là Miriam chứ không phải ai khác. Quyết định của Miriam rất quan trọng mặc dù cô bé mới 16 tuổi và cần phải có sự đồng ý của người giám hộ hay nói khác đi là người cha của Miriam là ông Asher đang có mặt đây. Điều thứ hai tôi muốn nhấn mạnh là mới chỉ có 4 tháng trôi qua, còn quá sớm để đi đến một kết luận như thế nào. Trừ phi có những biến chứng gì nguy hiểm đến tính mạng, lúc đó mới xét lại.

Mọi người đều hết nhìn Miriam rồi lại nhìn Asher.

Asher chưa nói gì thì Miriam đã nói ngay:

- Tại sao mọi người lại làm cho chuyện trở nên trầm trọng như thế? Tôi là người nhìn thấy những ảo giác chứ có phải là ai khác đâu? Không ai để ý đến cảm giác của tôi mà cứ thi nhau bàn tán nghĩa là sao?

Asher hơi mỉm cười trước những lời nói của Miriam nhưng ông ta rất tự hào vì thái độ của con gái. Miriam đã trưởng thành hơn số tuổi 16 của nó!

Suy nghĩ như vậy nên Asher nói tiếp lời Miriam:

- Con gái Miriam của tôi nói rất đúng! Tôi có cảm tưởng chúng ta đang đi xa mục tiêu của ngày hôm nay là khảo sát những biến chuyển có xẩy đến cho những thí nghiệm viên có mặt ở đây là các con tôi và Talia, con gái của Bradley Irwin.

Manish trấn tĩnh lại và nói luôn:

- Tôi rất đồng ý! Đừng đi lạc đề nữa! Miriam! Đối với cô những ảo giác đó như thế nào? Thích thú hay khó chịu?

Miriam hơi suy nghĩ rồi đáp:

- Cho đến lúc này đối với tôi những ảo giác đó… chỉ là lạ kỳ nhưng không làm tôi khó chịu! Ngược lại… tôi có cảm tưởng não bộ của mình đang phát triển… ở một tầm cỡ… siêu việt!

Manish hơi mỉm cười và bắt ngay lấy cơ hội khi nói với Miriam:

 - Như vậy thì thích thú lắm phải không Miriam?

Miriam hơi mỉm cười:

- Quả là kỳ diệu và thích thú!

Manish hỏi tiếp:

- Cô có nhớ những ảo giác đó như thế nào không?

- Ông muốn hỏi là tôi có nhớ những bài toán nan giải đó không chứ gì?

Manish gật đầu:

- Phải! Vì tôi nghĩ không phải mình tôi tò mò nhưng tất cả mọi người có mặt trong căn phòng này đều muốn biết!

Miriam nói ngay:

- Tôi nhớ hết! Để tôi viết xuống!

Manish khuyến khích:

- Cô cứ viết xuống giấy, tôi sẽ scan lại để mọi người trong phòng đều nhìn thấy và cũng để lưu lại trong hồ sơ của cô!

Miriam dùng ngay giấy bút đang có trước mặt mình và hí hoáy viết. Nàng nghĩ mình nên viết xuống tất cả những bài toán kỳ lạ đó.

Tốc độ viết của Miriam cũng rất nhanh, nét chữ cũng rõ ràng và đẹp. Nàng viết tất cả 5 bài toán xuống giấy rồi đưa cho Manish. À không lúc trên máy bay nàng đã nhìn thấy một bài toán khác. Như vậy tất cả là 6 bài toán! Miriam đã đưa cho Manish tất cả là 6 bài toán hóc búa!

Cầm mấy tờ giấy mà Miriam đưa, Manish nói với mọi người:

- Tôi trở lại ngay!

Người thích thú nhất là Daniel Berg, một thiên tài toán học khác và có phần trội hơn Miriam. Daniel chờ đợi xem những bài toán mà Miriam nhìn thấy qua những ảo giác đó ra sao.

Vài phút sau Manish trở lại, tay vẫn cầm mấy tờ giấy mà Miriam đã đưa trước đó. Anh ta đưa tay bấm nút điều khiển tìm mấy hình vừa scan để cả hai màn hình trong phòng họp đều có thể nhìn thấy.

Không những thế Manish còn đưa từng bài toán đã được in ra cho mọi người. Bradley đã từng được xem Miriam viết lại một bài toán nên không mấy ngỡ ngàng. Asher thì chẳng giỏi toán cho lắm nên nhìn thì cũng như không nhìn. Rebecca và Talia không thấy có phản ứng gì rõ rệt.

Nhưng Daniel Berg thì kêu lên:

- Không thể tưởng tượng được!

Manish cũng là một người khá giỏi về toán học và đang ngẩn ngơ nhìn màn hình.

Daniel nhìn Miriam hỏi với vẻ kinh ngạc tột độ:

- Miriam! Kể lại lần nữa đi!

Miriam hơi mỉm cười gật đầu và nói với Daniel, anh của mình mặc dù cả hai cùng tuổi:

- Thoạt đầu em nhìn thấy một loạt số và chữ rất rõ nét! Chúng như những con vật gì chạy đuổi nhau, xô lấn nhau với một tốc độ phi thường, nhanh vô cùng! Có những con số bị đè xuống nhưng không biến mất. Rồi bỗng dưng chính những con số đó lại tuần tự nối và sắp xếp nhau thành một bài toán đố. Lần đầu tiên nhìn thấy như vậy em đã vô cùng ngạc nhiên không hiểu chuyện gì đang xẩy ra nhưng em nhớ bài toán khó đó ngay. Chưa bao giờ gặp một bài toán nào khó như vậy! Nhưng chỉ một phút sau hay có thể chưa tới một phút sau lời giải của bài toán hóc búa đó lại hiện lên rõ ràng! Em chưa kịp suy nghĩ để tìm ra giải đáp thì đã nhìn thấy đáp số!

Daniel kêu lên:

- Không thể tin nổi!

Miriam nói với Daniel:

- Nếu là anh thì anh có thể tìm ra đáp số trong vòng 1 phút hay ít hơn 1 phút không?

Daniel lắc đầu:

- Không thể!... Cũng phải 20 phút hay nửa tiếng… hay có thể lâu hơn nữa! Thật diệu kỳ!

Miriam cũng đồng ý:

- Em cũng nghĩ như anh!

Đợi cho mọi kinh ngạc lắng xuống, Manish nói:

- Có phải tất cả mọi người đã nhìn thấy sự diệu kỳ đã xẩy đến cho Miriam không?

Không ai nói gì, ngay cả Bradley cũng không nói gì nữa.

Manish nói với Miriam:

- Miriam thấy thế nào? Phần tôi rất phấn khởi vì thấy kết quả của việc cấy ghép chip não. Nhưng… nếu có gì khác hay làm cô bị khó chịu hay bất cứ cản trở nào khác thì cô gọi cho trung ương. Còn không chúng ta cứ tiếp tục theo dõi.

Miriam đáp:

- Tôi cũng nghĩ như vậy! Nói ra được những điều này làm tôi dễ chịu hơn.

« Lùi
Tiến »