Giọt Lệ Tháng Sáu

Lượt đọc: 4987 | 10 Đánh giá: 9,2/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 28

Manish có vẻ hài lòng và thò tay vào hộp bốc phiếu có tên thí nghiệm viên thứ nhì.

Giơ tờ giấy nhỏ lên cho mọi người nhìn thấy, Manish gọi tên người thứ nhì:

- Rebecca!

Rebecca không đứng dậy nhưng đưa tay lên.

Manish tươi nét mặt hỏi:

- Rebecca! Trước mặt của cô có sẵn giấy bút để trả lời. Tôi xin hỏi câu đầu tiên nhé.

Rebecca nhìn Manish và hơi căng thẳng. Cô bé mấp máy môi như muốn nói điều gì nhưng rồi thôi. Thay vì vậy, Rebecca chỉ gật đầu.

Manish hơi ngạc nhiên nhưng tiếp tục cuộc khảo sát với câu hỏi đầu tiên:

- Sau 4 tháng được cấy ghép chip não, Rebecca có thấy gì khác lạ không?

Không riêng gì Rebecca thấy căng thẳng nhưng tất cả những người trong gia đình đều hồi hộp vì đã từng nghe Rebecca nói được vài tiếng!

Mọi người đều chờ đợi. Chờ đợi Rebecca nói!

Cố giữ bình tĩnh, Rebecca nắm chặt hai tay và gồng lên. Nàng tự nhủ mình sẽ làm được!... Hãy gọi tên mình trước vì nàng đã từng làm nhiều lần.

Nhìn Manish, Rebecca mấp máy môi:

- Rebecca!... Tôi…!

Cả căn phòng như vỡ bùng lên với những vỗ tay cổ võ của gia đình Rebecca.

Manish đứng ngẩn người ra với vẻ kinh ngạc tột độ. Hai mắt mở to nhìn Rebecca, Manish cuối cùng vỗ tay và vẫn tiếp tục vỗ tay khi mọi người đã ngừng.

Không chỉ như thế, Manish đi lại gần, gần như quỳ xuống bên cạnh Rebecca và ôm lấy cô bé!

Rebecca run rẩy và chẩy nước mắt. Manish vẫn ôm lấy Rebecca. Nghe tiếng nấc của cô gái nhỏ, Manish vỗ nhè nhẹ lên vai và lưng của Rebecca.

Những giây phút đó trôi qua còn tuyệt diệu hơn những gì người ta mong ước.

Manish buông Rebecca ra và đứng dậy nhưng vẫn bên cạnh cô bé. Trông anh ta rất xúc động.

Căn phòng im phắc. Manish từ từ đi lên chỗ dành cho người điều khiển chương trình họp. Trông anh ta như một người mộng du!

Manish không tin được là mình đã khóc! Thật tuyệt vời! Mọi sự đều… quá bất ngờ! Rebecca, một thiếu nữ bị autism từ nhỏ không nói được, đến nay đã 15 tuổi trong tình trạng đó, vậy mà bây giờ với cấy ghép chip não… mà Rebecca có thể nói được! Một đột phá kinh ngạc mở ra những hy vọng cho những người bị autism khác có thể có được đời sống bình thường! Không một thuốc men nào có thể chữa một người bị autism! Vậy mà bây giờ…!

Đè nén những xúc động và phấn khích đang dâng lên trong mình, Manish muốn hét to nhưng kềm chế được. Anh ta quay lại nhìn mọi người:

- Thế nào? Chuyện không tưởng, không thể, đã xẩy ra! Tên của Rebecca Berg sẽ đi vào lịch sử ngày hôm nay!

Rebecca chợt đứng dậy quay về hướng Asher đang ngồi:

-… Ba!... Rebecca… yêu ba!

Asher ngồi thất thần trong khoảng nửa phút rồi cúi xuống ôm mặt, hai vai ông ta run lên với những cảm xúc dạt dào.

Lần này thì cả Daniel, Miriam đều cùng nói lớn tiếng phụ họa với Rebecca.

- Chúng con yêu ba!

Asher vẫn cúi đầu ôm mặt không dám nhìn hạnh phúc đang chan hòa quanh mình vì chỉ sợ đó chỉ là ảo ảnh! Được và mất trong cuộc đời cứ ghé đến rồi bỏ đi! Làm gì để níu kéo những giây phút vui sướng này?

Daniel, Miriam và cả Rebecca đều đến vây quanh Asher và cúi xuống ôm lấy ông ta.

Nhìn cảnh tượng đang diễn ra, Manish nghĩ khó mà có thể chứng kiến lần thứ nhì trong đời giây phút hiếm hoi tình cảm này, một thứ tình cảm bộc phát chân thành khó diễn đạt bằng lời nói.

Đợi cho những giây phút đó trôi qua, mọi người lại về chỗ cũ, Manish mới lên tiếng:

- Thật là diệu kỳ có phải không? Tôi quên không nói cho mọi người biết là trong phòng có thu âm và thu hình. Thật may mắn khi tình cờ ghi lại được những giây phút tình cảm ngọt ngào và quý giá như thế.

Mọi người yên lặng. Manish tiếp tục nói:

- Rebecca! Bây giờ chỉ cần thời gian và tập luyện, cô sẽ không còn bị hội chứng autism không chế nữa! Chúc mừng Rebecca!

Rebecca hơi mỉm cười khi nghe như thế.

Manish gật gù:

- Kỳ khảo sát tới tôi tin rằng Rebecca có thể nói chuyện với tôi nhiều hơn. Nhất định là như thế nhé! Bây giờ chúng ta tiếp tục bốc thăm.

- Để xem bây giờ là ai?... À… Talia! Talia Irwin!

Nói xong Manish đưa mắt tìm Talia và trong thâm tâm anh ta mong một phép mầu nào khác đã xẩy đến cho Talia, người thiếu nữ xinh đẹp có đôi mắt lạ kỳ.

Talia nhìn Manish chờ đợi. Thấy vậy Manish đặt câu hỏi luôn:

- Sau 4 tháng được cấy ghép não, có gì khác lạ xẩy đến cho Talia hay không?

Talia gật đầu và cúi xuống hí hoáy viết vào tờ giấy để trước mặt cho những câu trả lời của mình. Khi viết xong, nàng đứng lên định đi lên đưa cho Manish nhưng anh ta đã vội vàng đi xuống.

Talia đưa câu trả lời của mình cho Manish rồi ngồi xuống ghế.

Manish cầm tờ giấy Talia đưa cho mình. Tò mò, Manish vừa đi vừa đọc những gì Talia đã viết xuống giấy.

Những hàng chữ nắn nót rất đẹp đang nhẩy múa trước mặt Manish.

Trở lại chỗ của mình đứng, Manish nhìn xuống tờ giấy viết của Talia lần nữa rồi nói:

- Ngày hôm nay… quả là một ngày đặc biệt! Đặc biệt đến nỗi tôi sẽ không bao giờ có thể quên được!

Manish đưa tờ giấy mà Talia viết lên cao rồi hỏi:

- Tôi xin hỏi mọi người trong gia đình có biết điều gì đã xẩy ra cho Talia Irwin sau 4 tháng cấy ghép chip não hay không?

Không một ai nói gì. Tất cả đều tò mò, hết nhìn Manish rồi lại nhìn Talia.

Manish tiếp tục:

- Không biết đúng không? Vì cô ấy không chia sẻ! Có phải vậy không Talia? Tôi nói không sai đúng không?

Talia gật đầu xác nhận.

Manish nói:

- Mọi người hồi hộp quá rồi phải không? Để tôi đọc những gì mà Talia đã viết xuống giấy. Cô ấy viết như thế này:

“Thoạt tiên tôi có một giấc mơ và giấc mơ ấy đã trở đi trở lại nhiều lần cho đến khi tôi nhận ra đó không chỉ là giấc mơ mà đó chính là ký ức của tôi. Tôi đã tìm lại được một phần của ký ức đã mất đi do tai nạn lúc nhỏ”

Mọi người nhìn nhau. Asher nhìn Bradley. Họ trao đổi với nhau bằng ánh mắt. Cả hai đã quá hiểu nhau!

Bradley như mắc nghẹn! Ngày đó rồi cũng sẽ đến! Bradley không biết mình nên vui hay buồn nữa! Nhưng liệu Talia rồi có sẽ nói được như Rebecca hay không?

Vẫn như một người dẫn chương trình hoàn hảo, Manish nói tiếp:

 - Tìm lại được ký ức đã mất! Chip não đã có những tác dụng quá tuyệt vời! Quý vị có thấy rằng cấy ghép chip não đã mở ra một kỷ nguyên mới để có thể giúp con người về nhiều mặt. Chúng ta thấy tác động của chip não ảnh hưởng đến nhiều mặt tích cực, hữu ích cho nhân loại. Trường hợp của một bệnh nhân vừa bị Parkinson và cả Alzheimer mà tôi đã kể cho quý vị trước đây, ngoài chuyện đỡ bị run tay chân thì ông ta đã lấy lại được nhiều ký ức. Bây giờ trường  hợp của cô Talia Irwin cũng thế!

Nhìn Talia, Manish hỏi tiếp:

- Talia! Cô có thể chia sẻ với chúng tôi về giấc mơ và ký ức tìm lại được không? Ý tôi là muốn xác định về ký ức đó có thật sự là ký ức hay chỉ là nhớ về giấc mơ đó của cô?

Talia gật đầu rồi cúi xuống viết vào giấy. Lần này nàng viết lâu hơn tuy đã suy nghĩ từ trước. Không chỉ như vậy, Talia còn viết xuống câu hỏi nàng dành cho Manish.

Mọi người chờ đợi nhưng ai cũng hy vọng là Talia cũng nói được như Rebecca.

Khi đã viết xong, Talia đi lên đưa cho Manish. Nàng quay lưng định đi xuống và về chỗ ngồi của mình nhưng Manish nắm lấy cánh tay của Talia và nhẹ nhàng nói:

- Cô hãy đứng yên ở đây! Khoan về chỗ đã!

Manish nhìn tờ giấy Talia vừa đưa cho mình. Những hàng chữ chi chít kín đầy 1 trang giấy.

Anh ta nói:

- Tôi sẽ đọc cho mọi người cùng nghe những điều cô Talia chia sẻ. Cô ấy đã viết như thế này:

“Tôi đã nhìn thấy một đứa bé gái trong giấc mơ. Tôi đã đi theo cô bé đó vào một biệt thự cổ xưa và rộng lớn. Đứa bé đó đi tha thẩn một mình vào một căn nhà nhỏ

Khi tỉnh lại, tôi đi rửa mặt và lại nhìn thấy con bé đó trong gương. Và không chỉ có như thế sau đó nhìn đâu tôi cũng thấy đứa bé gái ấy.

Qua vài hôm tôi không chỉ nghĩ về đứa bé gái đó không thôi mà trong đầu tôi cứ có những diễn tiến tiếp nối về giấc mơ nọ. Làm như giấc mơ và đời sống hiện tại của tôi đã hòa nhập làm một!

Đến khi nhìn thấy chiếc váy đầm mà con bé đó mặc, tôi chợt nhớ ra mình có một chiếc váy giống như thế hồi nhỏ. Tôi đã lục lọi và tìm thấy chiếc váy đầm giống hệt như thế trong tủ áo của mình. Tôi nghĩ là mình đã tìm ra được một phần ký ức của mình lúc nhỏ tưởng đã mất đi khi bị tai nạn”.

Manish đọc xong những gì Talia viết xuống giấy rồi ngửng đầu lên nhìn mọi người trong phòng. Có vẻ như biểu cảm của mỗi người một khác. Daniel và Miriam có vẻ thích thú. Rebecca không bầy tỏ gì. Asher Berg cúi đầu như đang suy nghĩ. Bradley Irwin ngồi nhắm mắt lại.

Manish lại nhìn xuống tờ giấy và nói tiếp:

- Không chỉ có thế, Talia còn đặt câu hỏi. Câu hỏi của cô ấy là:

“Có phải việc cấy chip não đã giúp tôi tìm lại được ký ức và con người của mình không? Và liệu có một hôm nào đó tôi có thể nói được như Rebecca hay không?”

- Câu trả lời của tôi là việc lấy lại được ký ức đúng là do tác động của chip não. Nhưng còn câu hỏi là sẽ có lúc nào đó Talia có thể nói được như Rebecca hay không thì tôi không có câu trả lời.

Nói xong Manish quay sang nhìn Talia:

- Tôi rất mừng là cô tìm lại được ký ức. Tôi tin rằng chip não sẽ mang lại nhiều điều diệu kỳ và bất ngờ khác cho Talia. Không những vậy tôi còn tin rằng những bất ngờ đó sẽ làm thay đổi cuộc đời và cuộc sống của cô. Biết đâu từ đó sẽ mở ra thêm nhiều cánh cửa hy vọng khác nữa! Cứ tin như vậy đi Talia!

Tiếng vỗ tay của Daniel làm vỡ tan sự yên lặng trong căn phòng họp. Miraim và Rebecca cũng bắt chước anh, vỗ tay theo.

Bradley nhìn con gái Talia với những cảm xúc lẫn lộn. Thay vì tìm lại được ký ức, Bradley ước gì Talia nói được như Rebecca thì hay hơn biết bao!

Manish nói với Talia:

- Cô có thể về chỗ ngồi được rồi!

Anh ta nói tiếp với mọi người:

- Quá tốt có phải không quý vị? Tôi nghĩ rằng vào lần khảo sát tới chúng ta sẽ được nghe cô Talia kể thêm nhiều chuyện thú vị khác. Ký ức rất quan trọng đối với mỗi người chúng ta, nhất là trong trường hợp của Talia khi cô ấy tìm lại được ký ức của tuổi thơ. Ai trong chúng ta cũng có tuổi thơ, đó là những bước đầu tiên trong cuộc đời, là khởi đầu để hình thành một con người! Mất đi ký ức tuổi thơ chẳng khác gì như bị lạc giữa dòng không biết mình là ai và từ đâu đến.

Những lời nói của Manish làm Bradley càng nhắm chặt đôi mắt lại hơn. Những điều mà con gái Talia vừa viết xuống đang hiện lên trong tâm trí của Bradley rất rõ. Cho dù đang nhắm mắt lại nhưng hình ảnh đứa bé gái xinh xắn tóc dài mầu nâu hơi hoe vàng được cột lại bằng một sợi thung nhỏ mầu đỏ với những bước chân chậm rãi từ tốn đi trong một buổi chiều nắng rất dịu đang quay lưng lại với chiếc nơ nhịp nhàng theo bước chân của nó. Đó chính là một khởi đầu mới của Talia! Một bắt đầu của hai cha con!

Tiếng nói của Manish vang lên trong căn phòng họp làm Bradley ngẩng đầu lên, mở mắt ra.

- Bây giờ thì ai cũng thể đoán được người kế tiếp sẽ là Daniel Berg! Hãy chờ xem cậu thanh niên thần đồng toán học này sẽ cho chúng ta những bất ngờ ra sao! Có phải vậy không Daniel?

Mọi người đều quay nhìn về phía Daniel. Vốn dĩ là một người ít nói và chỉ nói khi cần thiết nên chuyện Daniel chia sẻ với mọi người là chuyện rất hiếm có. Bản chất là như thế nhưng lại còn thêm bị Asperger nên không có gì lạ nếu Daniel ít nói.

Dĩ nhiên Manish không biết điều này nên anh ta có vẻ hơi ngạc nhiên khi thấy Daniel yên lặng.

Manish thúc giục và đặt câu hỏi:

- Sau 4 tháng được cấy ghép chip não Daniel có thấy gì khác lạ không?

Daniel có vẻ như ngần ngại khi trả lời câu hỏi của Manish:

- Gần đây… tôi thấy mình dễ bị kích động!

Manish tò mò:

- Nói rõ hơn được không?

Daniel cúi đầu, hai bàn tay đan vào nhau như tìm một chỗ tựa. Mấy giây sau, Daniel thả lỏng những ngón tay của mình ra khi nói với Manish:

 - Bình thường tôi dễ bị lúng túng khi giao tiếp với người khác. Tôi chỉ nói khi cần thiết vì lúc đó tôi đã sửa soạn là mình sẽ nói những gì và nói ra sao. Điều này… rất ngăn trở cho việc kết nối với người khác. Với toán học tôi rất thoải mái vì chúng… không phán đoán hay tò mò về tôi hay… lên án tôi!

Mọi người đều chăm chú nghe vì ngay trong gia đình Daniel cũng chưa bao giờ bầy tỏ những suy nghĩ của mình như thế.

Manish kiên nhẫn chờ đợi Daniel nói tiếp.

Daniel hít một hơi thật dài vào hai buồng phổi như để lấy thêm sức mạnh và nói tiếp:

- Như lúc nẫy… khi Miriam nói về những ảo giác của em ấy.. tôi đã rất kích động và không để ý đến những khó khăn bình thường của mình mà đã có thái độ phấn khích và kinh ngạc vì những ảo giác của Miriam! Tôi chưa bao giờ như vậy!

Lúc này Manish cũng bị kích động theo với những mô tả của Daniel.

Manish đã diễn giải và phân tích một cách rõ ràng hơn về điều mà Daniel đã gọi là dễ bị kích động.

- Qua những lời Daniel vừa trình bày, tôi thấy ngay là việc cấy ghép chip não đã ảnh hưởng đến cậu ấy rất rõ ràng! Sự dễ bị kích động mà Daniel nhắc đến chẳng phải đã giúp cho cậu ấy vượt qua khỏi những khó khăn do Asperger gây nên hay sao? Mọi người có nghĩ như vậy không? Daniel! Cậu có đồng ý với tôi không?

Daniel dường như suy nghĩ về những điều Manish vừa nói. Tuy không hẳn là trả lời nhưng Daniel gật gù như chiêm nghiệm.

Manish hỏi thêm:

- Ngoài điểm đó ra Daniel có thấy gì khác nữa không?

- Tôi… Có một sự lạ khác nữa! Ngoài chuyện tôi dễ bị kích động hơn trước thì… hình như lúc nói ra… mặc dù những suy nghĩ là trong đầu tôi nhưng trước đây khi nói ra tôi phải sắp đặt phải nói như thế nào. Nhưng bây giờ… ngay khi lúc bị kích động dường như mọi thứ đều dễ dàng suông sẻ và tôi không thấy bận tâm để phải sắp xếp nữa. Hình như rất dễ dàng… giống như hiện tại vậy!

Manish vỗ tay cười:

- Daniel! Nhờ chip não mà cậu đã vượt qua những khó khăn là rào cản trước đây vẫn ngăn trở cho cậu trong việc giao tiếp.

- Tôi cũng không biết nữa…! Tôi thấy mình lạ quá và tôi chưa quen cho lắm! Tôi chỉ sợ không biết sự dễ bị kích động đó có đưa đến gì khác nữa không?

Manish nhún vai:

- Đừng để ý quá! Và cũng đừng lo âu nữa vì hiện tại sự thay đổi này có lợi cho Daniel không đúng sao?

Daniel không nói gì. Nhưng những điều trấn an của Manish không hẳn đã làm cho Daniel an tâm.

Manish vui vẻ nói với Daniel:

- Cứ sống bình thường và đừng quan tâm đến sự thay đổi nhiều quá!

Manish xoa tay nói với mọi người:

- Chúng ta sẽ gặp lại sau 2 tháng nữa! Nhưng trong khoảng thời gian đó nếu có gì bất thường hãy báo cáo cho chúng tôi biết qua đường giây nóng 24/24. Lúc đó chúng ta sẽ gặp nhau sớm hơn.

« Lùi
Tiến »