Giọt Lệ Tháng Sáu

Lượt đọc: 4988 | 10 Đánh giá: 9,2/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 29
hai tháng sau

Ngay trong phòng khách vừa là chỗ làm việc vừa là bếp và là chỗ ăn trong căn gác trọ, Thomas Brown đang dán mắt vào computer. Trên chiếc bàn nhỏ bừa bộn một lô giấy tờ, toàn là những ghi chép liên quan đến vụ án Leah Miller.

Càng suy nghĩ Thomas Brown càng không thể tách rời vụ Leah Miller bị mất tích riêng biệt ra khỏi những vụ trẻ bị mất tích trước đây không tìm ra giải đáp và đã bị chìm vào quên lãng hay trong vô vọng của gia đình đã chờ đợi quá mòn mỏi!

Chữ AUTISM đã được Thomas Brown viết rất lớn trên giấy và dán bên cạnh computer.

Đêm nay Thomas không tìm tòi mấy vụ bắt cóc từ xưa đến nay nữa vì càng tìm hiểu thì càng không đi đến đâu mà chỉ làm tâm trí chàng càng thêm rối bời! Nhưng chữ “autism” dán bên cạnh computer làm Thomas càng bực mình vì có cảm giác như mình đang bị thách đố và trêu chọc!

Thomas gõ chữ “autism”. Một loạt bài có liên quan đến autism xuất hiện. Thực sự chàng chỉ biết về hội chứng này qua những giải thích của bác sĩ Hoài Nguyễn mà không tìm hiểu gì thêm.

Chàng lướt mắt nhanh tìm xem có bài nào liên quan đến autism đáng chú ý hay không. Một bài viết hay bản tin mới đây về autism làm Thomas ngừng lại. Chàng click vào xem vì tò mò.

Hàng tựa đập vào mắt của Thomas:

“Đột phá mới của Cerebrochip về việc cấy ghép chip não”

Cấy ghép chip não vào con người sao? Hiếu kỳ làm Thomas đọc tiếp.

Bài viết này trích từ báo New York Times cũng khá dài. Thoạt đầu Thomas chỉ đọc lướt qua nhưng đến đoạn viết về những thành tựu mà công ty Cerebrochip đạt được mới đây làm chàng chú ý. Những chuyện tưởng chỉ có trong những phim giả tưởng nay đã trở thành sự thật! Hay thật!

Nhưng khi Thomas đọc đến tên những người được Cerebrochip làm thử nghiệm thì chàng chưng hửng và mọi sự chú ý của Thomas đã bị tóm bắt đến tột cùng!

Theo như trong bài báo, Cerebrochip là một đối thủ cạnh tranh với Neuralink không phải mới đây mà đã từ lâu. Nhưng thành tựu mà Cerebrochip đạt được hiện tại đã qua mặt Neuralink bằng những thành công trên những người bị Parkinson, Alzheimer, và gần đây là Autism và Asperger!

Vẫn là chữ Autism làm Thomas như bị hớp hồn! Có lẽ chàng đã bị ám ảnh vì autism! Đúng là như vậy!

Đọc tiếp với sự căng thẳng đột ngột chắc cũng bởi vì hội chứng autism kia được nhắc đến trong bài báo!

Bài báo viết khá rõ về một người bị bệnh Parkinson và cả Alzheimer nặng từ lâu nhưng với cấy chép chip não của Cerebrochip, người bệnh này đã đỡ những triệu chứng khó chịu và khổ sở do bệnh Parkinson gây ra tuy không hết hẳn. Tuy nhiên do ảnh hưởng của chip não, vẫn người bệnh bị Alzheimer này đã nhớ được nhiều chuyện trong quá khứ! Người bệnh nhân đó là một người đàn ông 72 tuổi tên Gary King, sống tại tiểu bang Louisiana.

Thomas không thể rời mắt khỏi bài báo này. Đang đọc thì bị ngăn lại vì nếu muốn đọc tiếp thì phải trả tiền cho tờ báo New York Times để được đọc toàn bộ bài viết. Thomas lầu bầu nhưng vì rất muốn đọc trọn vẹn bài viết nên chàng click vào phần trả tiền để được đọc tiếp. Mấy đồng bạc, chẳng ăn thua gì!

Toàn bài viết được hiện ra trên màn hình của máy computer. Thomas tiếp tục đọc.

Khám phá lớn và mang lại nhiều hy vọng cho những người bị hội chứng autism là phần tiếp theo của bài báo.

Cuộc thử nghiệm cấy ghép não trên hai người bị autism đã mang lại thành quả ngoài sự mong đợi của Cerebrochip! Một thiếu nữ tên Rebecca Berg, 15 tuổi, bị hội chứng autism từ nhỏ nay nhờ cấy ghép chip não đã nói được và đối thoại với những người thân một cách bình thường. Rebecca Berg hiện đang sống ở Marble Falls, Texas.

Người thứ nhì cũng bị hội chứng autism từ thuở nhỏ tên Talia Irwin, 26 tuổi. Do một tai nạn từ nhỏ, Talia Irwin bị chấn thương đầu và mất khá nhiều ký ức của tuổi thơ. Nhưng nay do được cấy ghép chip não tuy không nói được như Rebecca nhưng Talia lấy lại được rất nhiều ký ức tưởng đã mất nay tìm lại được.

Thomas ngồi ngẩn người nhìn những hàng chữ trước mặt mình trong bài báo.

Những chữ Autism rồi Marble Falls… rồi… Irwin… đang nhẩy múa trong đầu của Thomas soi rọi mọi chỗ bế tắc tăm tối mà lâu nay chàng cứ lúng túng không thoát ra được!

Thomas đứng phắt dậy. Giơ hai tay lên chàng la to:

- Đây rồi! Nhất định là đây rồi!

Không thể là một sự trùng hợp ngẫu nhiên! Autism, Marble Falls, tên họ Irwin! Chẳng phải chủ nhân của chiếc xe van mà người đàn bà đứng tuổi đã nhìn thấy ở Marble Falls dắt tay một đứa bé gái nhỏ rất giống với Leah Miller tên là Bradley Irwin sao?

Không chỉ có thế mà còn… hội chứng autism! Phải có một kết nối nào đó mà Thomas chưa tìm ra! Nhưng đây chính là đầu mối của mọi sự!

Thomas nóng nẩy như phát điên lên! Chàng sẽ gọi cho Walker Cox!

Nhưng mà… chàng phải đọc cho hết bài báo này đã!

Bài viết nói tiếp về hai người khác được thử nghiệm cấy ghép chip não nữa. Một thiếu nữ khác tên Miriam Berg, 16 tuổi. Cô gái vốn là một thiên tài bẩm sinh về toán học. Miriam bị hội chứng Asperger.

Đọc đến đây, Thomas tìm ngay trên điện thoại của mình để hiểu hơn về Asperger. Hóa ra cũng tương tự như autism nhưng nhẹ hơn và người bị hội chứng này vẫn sinh hoạt bình thường.

Thomas suy nghĩ rồi đọc tiếp. Theo bài báo, Miriam đã có những ảo giác kỳ lạ sau khi được cấy ghép chip não. Cô gái đã nhìn thấy những ảo giác là những con số và chữ nối kết thành những bài toán nan giải và rồi Miriam cũng nhìn thấy đáp số của những bài toán nọ qua ảo giác trong tích tắc. Miriam Berg sống cùng gia đình tại Marble Falls!

Thomas kêu lên:

- Lại Marble Falls!

Chàng đứng lên nhẩy cẫng như một người vừa tìm được một kho tàng quý giá!

- Làm sao có thể tin được một chuyện như vậy xẩy ra chứ?

Thomas Brown đi loanh quanh trong căn phòng khách chật hẹp của mình. Chàng lại nói một mình:

- Nhưng tại sao lại có sự trùng hợp là cả hai thiếu nữ này cùng ở Marble Falls chứ? Talia Irwin nhất định là có liên hệ gì đó với Bradley Irwin! Liên hệ đó là gì? Có thể tìm ra Bradley Irwin qua Talia Irwin không? Hay họ chỉ là cùng họ mà thôi? Có biết bao nhiêu người có họ là Irwin!

Thomas tự nhủ: “Phải đọc cho hết bài báo này đã!”. Chàng quay về ngồi lại trước computer.

Đoạn kế tiếp trong bài báo nhắc đến một thành công khác cho một thiếu niên tên Daniel Berg, 16 tuổi, cũng là một thiên tài toán khác và là anh của Miriam Berg. Daniel Berg cũng bị Asperger từ nhỏ và với cấy ghép chip não, chàng thanh niên này đã khắc phục nhiều khó khăn do hội chứng Asperger gây ra suốt bao năm qua.

Vậy là Daniel Berg cũng ở Marble Falls?

Không thể là trùng hợp một cách lạ lùng như vậy!

Chưa bao giờ thấy phấn khởi như thế! Chắc hẳn vì đã qua một thời gian tìm kiếm với nhiều nỗ lực mà không đi đến đâu nên bây giờ Thomas mới có cảm giác này!

Phải chia sẻ cho Walker Cox ngay! Thomas bấm điện thoại gọi thám tử Walker Cox mà không nhìn xem đã mấy giờ tối và liệu có quá muộn hay không.

Walker Cox không nghe điện thoại. Thomas hơi thất vọng! Nghĩ đến sáng mai mới nói chuyện với ông ta được làm chàng cụt hứng! Nhưng đâu có thể làm gì được khác chứ? Ngày mai Thomas sẽ lái xe lên Marble Falls!

À còn phải tìm địa chỉ của Talia Irwin nữa chứ!

Vừa lúc đó Walker Cox gọi điện thoại lại. Thomas chụp lấy điện thoại nghe. Chàng vội vàng trả lời:

- Hello! Hello! Thomas nghe đây!

Giọng Walker Cox nghe có vẻ như ngái ngủ:

- Có chuyện gì?

Lúc đó Thomas mới nhìn giờ ở phần bên dưới của computer.

- Thomas đây! Tôi xin lỗi đã gọi điện thoại vào giờ này! Tôi không để ý là đã khuya…

Walker Cox bực dọc gắt gỏng:

- Nói đi! Anh gọi tôi giờ này chắc phải có chuyện quan trọng?

Thomas mau mắn trả lời:

- Đúng vậy! Tôi đã tìm ra đầu mối rất quan trọng trong vụ Leah Miller mất tích!

Walker Cox thở dài, tay vuốt mắt mệt mỏi nói:

- Đừng nói vòng vo nữa! Chuyện gì đây?

- Có những biến cố xẩy ra tại Marble Falls, tôi nghĩ là chúng ta sẽ tìm ra Bradley Irwin sớm thôi!

Điều Thomas vừa nói làm cho Walker Cox chú ý.

- Tại sao?

Thomas giải thích tóm tắt cho thám tử Walker Cox nghe về bài báo được đăng trên tờ New York Times.

Walker Cox yên lặng lắng nghe và tỉnh hẳn ngủ.

Không thấy ông ta có phản ứng gì, Thomas hỏi dồn dập:

- Ông vẫn đang nghe đấy chứ?

- Có, vẫn đang nghe đây! Tôi đang chờ nghe anh phân tích!

Thomas hoan hỉ đưa ra những nhận xét và suy luận của mình cho Walker Cox nghe. Phải công nhận Thomas có tài phân tích và kể rất rành mạch.

Walker Cox chăm chú nghe. Những điều Thomas nói và suy diễn rất có cơ sở và xác đáng, hợp lý, nhưng ông ta vẫn hỏi lại:

- Bây giờ anh tính làm gì?

- Ngày mai tôi sẽ lái xe đi Marble Falls!

Walker Cox hơi nhếch mép cười trêu chọc thám tử trẻ tuổi Thomas:

- Lên đó rồi làm gì? Làm sao anh tìm được cô gái tên Talia Irwin chứ? Mà nếu như Talia không có dính líu gì tới Bradley Irwin thì sao?

Thomas ngoan cố cãi:

- Cho dù có phải bắn súng vào khoảng không tôi cũng muốn thử! Không thử làm sao biết? Nhưng tôi cần ông giúp tìm ra địa chỉ của Talia Irwin. Ông giúp tôi tìm chứ?

Lần này thì Walker Cox cười thành tiếng. Ông ta đã hoàn toàn tỉnh ngủ.

- Dĩ nhiên rồi! Làm sao tôi có thể không giúp anh chứ! Sáng mai tôi sẽ làm chuyện đó, còn bây giờ phải ngủ đã! Thiếu ngủ, đầu óc sẽ mê muội làm việc không tốt! Anh cũng đi ngủ đi! Sáng mai tính! Sớm muộn vài tiếng cũng chẳng làm gì được!

Nói xong Walker Cox cúp điện thoại ngay không để Thomas nói thêm lời nào.

Lời nói của Walker như ru ngủ Thomas. Chàng tắt computer, tắt đèn, vào giường ngủ. Không cần để đồng hồ báo thức, chàng sẽ dậy sớm thôi!

*

 Có lẽ những háo hức trong Thomas đã đánh thức chàng dậy khi trời vẫn còn ươn ái và chưa sáng hẳn. Thomas không trở mình lăn qua lăn lại như  mọi ngày mà như bị điện giật, chàng ngồi nhỏm dậy, tay với điện thoại xem giờ. 6 giờ 15 sáng!

Rửa mặt, hoàn tất mọi chuyện vệ sinh sáng cũng chưa đến 7 giờ! Sao ngày hôm nay thời gian trôi qua chậm thế không biết, Thomas tự nhủ!

Chàng pha cà phê, nhâm nhi nhưng đầu óc lại để đi tận đâu!... Tận Marble Falls! Không thể gọi cho Walker Cox giờ này được, còn quá sớm! Phải làm gì bây giờ đây? Chẳng lẽ cứ lái xe đi Marble Falls ngay? Cũng không thể làm vậy được dù nôn nóng!

Đợi đến 8 giờ sáng mới gọi cho Walker Cox!

Để giết thì giờ chờ đợi, Thomas quyết định thay quần áo chạy bộ bên ngoài một lúc vừa để tập thể dục vừa để đầu óc được thoải mái thư giãn hơn thay vì cứ ngồi trong nhà chờ đợi.

Khi mồ hôi chẩy ra khắp người cũng như trên mặt là lúc Thomas quay về nhà. Vào phòng tắm nước ấm. Những tia nước ấm gõ nhẹ trên toàn thân như kích thích từng mạch máu dưới da, những lỗ chân lông như mở ra, từng phần da thịt như căng ra cho cảm giác thông suốt thoải mái dễ chịu vô cùng. Thomas cứ nhắm mắt đứng dưới những tia nước nóng đang vỗ nhẹ trên mình và hưởng một cảm giác yên bình buông bỏ.

Lúc tắt vòi nước ấm thì mọi sự chung quanh mờ mịt vì hơi ẩm. Vẫn còn muốn nấn ná thêm một lúc nữa nhưng nghĩ đến công việc nên Thomas lắc đầu tiếc nuối cho những giây phút thanh thản vừa qua. Ra khỏi phòng tắm, uống thêm một ly cà phê nữa, thay quần áo, Thomas đã sẵn sàng với công việc… như mọi ngày!

Nhìn đồng hồ. 8 giờ 20 phút! Chà! Không ngờ mình lại “tiêu phí” thì giờ nhiều như vậy! Thomas nghĩ thầm và gọi điện thoại cho thám tử Walker Cox ngay. Không thấy Walker Cox bắt máy, Thomas bắt đầu nóng nẩy. Nhưng có lẽ ông ta chưa tìm ra điều mình yêu cầu? Phải chờ thêm một lúc vậy!

Nhìn thấy Thomas gọi điện thoại nhưng Walker Cox không bắt máy ngay vì vẫn đang tìm địa chỉ của Talia Irwin. Không phải chỉ đích thân Walker Cox tìm mà ông ta còn giao thêm cho đàn em kiếm hộ.

Một cảnh sát trẻ, đàn em của Walker Cox nói lớn tiếng:

- Tìm ra rồi!

Walker Cox lại gần người cảnh sát đó vội vàng hỏi:

- Sao? Ở đâu? Thế nào rồi?

Viên cảnh sát trẻ tuổi chỉ vào màn hình của computer:

- Ông nhìn đi! Cả 4 người này cùng ở một địa chỉ!

Walker Cox nhìn trên màn hình. Quả thật cả 4 người mà Thomas nhờ tìm kiếm đều ở cùng một địa chỉ tại Marble Falls. Ông ta nói với thuộc cấp:

- In ra cho tôi trang này!

Viên cảnh sát trẻ tuổi gật đầu đưa tay bấm nút.

Từ máy in kế cận, một tờ giấy từ từ chạy ra. Walker Cox chụp lấy tờ giấy cầm lên xem. Ông ta nói với người cảnh sát trẻ tuổi đó.

- Tìm hộ tôi một chi tiết nữa về gia đình 3 người này. Càng nhanh càng tốt!

Trong lúc chờ đợi kết quả, Walker Cox gọi cho Thomas.

Sau 2 tiếng chuông điện thoại reo, Thomas nghe máy:

- Thomas đây! Tôi đang chờ ông!

Walker Cox nói ngay:

- Tôi không trả lời lúc anh gọi vì còn đang tìm kiếm. Đã có địa chỉ của cả 4 người này. Họ đều ở cùng một địa chỉ!

Thomas ngạc nhiên hỏi lại:

 - Cùng một địa chỉ sao? Lạ nhỉ?

- Tôi cũng thấy kỳ lạ nên đang đi tìm hiểu về gia đình của những người này. Sẽ cho anh biết sớm!

- Tốt quá! Ông cứ cho tôi địa chỉ đi đã! Tôi sẽ đi Marble Falls ngay, còn những tin tức khác thì ông cứ cho tôi biết thêm bất cứ lúc nào! Như vậy được chứ?

- Được! Có gì tôi gọi anh sau. Bây giờ tôi gửi anh bản chụp hình địa chỉ của 4 người này.

- Cám ơn ông nhiều lắm! Không có sự giúp đỡ của ông, tôi đành bó tay!

Walker Cox nói ngắn gọn:

- OK! Chúc anh may mắn! Liên lạc sau!

Nói xong Walker Cox cúp điện thoại. Ông ta chụp hình tờ giấy vừa in với địa chỉ của 4 người đang kiếm tìm. Sau đó gởi tấm hình vừa chụp cho Thomas luôn.

Trở lại với viên cảnh sát trẻ tuổi, Walker Cox hỏi:

- Sao? Có tìm thấy gì không?

Mắt vẫn nhìn computer, tay lướt trên bàn phím, anh cảnh sát trẻ tuổi trả lời:

- Tôi vẫn đang tìm…

- Cha mẹ của mấy người này là ai, có tìm ra không?

Vừa trả lời trong khi mắt và tay vẫn không ngừng tìm kiếm, viên cảnh sát trẻ tuổi nói với Walker Cox:

- Chỉ thấy tên một người cha mà thôi!

Walker Cox thắc mắc:

- Nghĩa là sao?

- Theo những gì tôi tìm thấy được thì… cha của Daniel Berg và Miriam Berg, Rebecca Berg,  là Asher Berg. Không thấy tên người mẹ!... Talia Irwin thì chưa tìm thấy.

Walker Cox đề nghị:

- Tìm chi tiết ở trường học tại Marble Falls là dễ nhất!

- Hoàn toàn không có một thông tin nào về họ trong các trường học tại Marble Falls!

Walker Cox nhíu mày:

- Vô lý! Chẳng lẽ mấy đứa nhỏ này không đi học hay sao?

Một cảnh sát viên khác ngồi gần đó góp ý:

- Họ có thể học ở nhà! Những trường hợp như vậy bây giờ cũng không phải là ít!

Walker Cox suy nghĩ rồi lẩm bẩm một mình:

- Học ở nhà? Vừa kín đáo… vừa… cô lập! Tại sao chứ?

Cũng vẫn người cảnh sát góp ý trước đó giải thích:

- Tôi có người hàng xóm trong trường hợp giống như thế. Họ cho rằng với tất cả sách vở được cung cấp, họ sẽ cho con cái họ một nền giáo dục tốt hơn, an toàn hơn và trên hết là kiểm soát được con cái họ không bị tiêm nhiễm với nhiều trào lưu quá phóng túng hiện tại trong xã hội đang theo đà quá cấp tiến và đi theo những đường hướng không thích hợp và quá đáng đi ngược với giá trị gia đình truyền thống.

Walker Cox gật gù ra điều ngộ ra những điều ấy.

Ông ta lại hỏi:

- Còn Talia Irwin thì sao?

- Chưa tìm thấy tin tức nào về thiếu nữ này.

Walker Cox lẩm bẩm nhưng để cho tất cả mọi người trong phòng đều nghe thấy:

- Talia Irwin đã 26 tuổi. Chẳng lẽ không có bạn bè hay bạn trai? Không đi làm hay sao?

Nhưng rồi Walker Cox nhớ ngay những chuyện mà Thomas đã kể theo bài báo đăng trên New York Times. Talia Irwin bị autism!

Nhớ như vậy nên Walker Cox nói ngay:

- Talia Irwin bị autism! Nhưng tại sao tìm thấy cha của mấy người kia mà lại không tìm ra cha mẹ của Talia Irwin là ai chứ?

Viên cảnh sát trẻ tuổi lên tiếng giải thích:

- Tôi tìm ra vì Asher Berg là người chủ đất và chủ căn nhà mà Daniel Berg và Miriam Berg cùng 2 người kia đang ở.

Walker Cox giơ tay lên nói:

- Ra là vậy! Nhưng mà… tìm hiểu thử cho tôi người tên Bradley Irwin xem có thông tin gì không.

Nhưng vừa nói xong chợt Walker Cox giật thót mình! Asher Berg! Cái tên này đã nghe ở đâu rồi? Asher Berg? Mình đã nghe tên người này ở đâu?

Walker Cox đi về lại văn phòng mình. Đầu ông ta cứ rối tung lên! Càng cố nhớ và suy nghĩ xem tên Asher Berg rất quen thuộc là vì lý do gì? Liên quan đến một trong những vụ án trước đây hay sao? Cũng có thể! Nhưng mà…

Càng suy nghĩ, Walker Cox càng bực mình vì nghĩ mãi không ra! Nhưng cái tên Asher Berg không chịu tha cho ông ta mà cứ bám riết lấy như đòi nợ! Kỳ quặc thật!

Thế mà khi ngồi xuống ghế trong văn phòng nhỏ của mình, những ngón tay bứt rứt nóng nẩy của Walker Cox cứ nhịp nhịp xuống bàn, mắt thì nhắm lại như cố xua đuổi cái tên Asher Berg ra khỏi đầu óc mình! Rồi bỗng dưng Walker Cox mở choàng mắt ra với sự thảng thốt tột độ!

Ông ta đã nhớ ra nhưng không chắc chắn lắm! Walker Cox gọi điện thoại cho người bạn mình, người mà ông ta mới liên lạc không lâu nhờ tìm danh tính DNA người bí mật không có liệt kê trong danh sách thông thường.

Terry Crawford trả lời:

- Sao anh bạn? Có gì lạ không?

Walker Cox vui vẻ đáp:

- Có chuyện nhờ cậy đây! Anh khỏe không?

- Bình thường! Mọi chuyện tốt cả chứ? Bao giờ thì anh về hưu?

- Chưa muốn về hưu vì vẫn còn muốn làm việc!

- Cũng như tôi vậy! Nhưng anh gọi tôi có chuyện gì đây?

- Còn nhớ mới đây tôi có nhờ anh tìm danh tính một người trước đây có làm cho cơ quan nhưng bây giờ đã chết rồi. Nhớ không?

Terry Crawford nói liền:

 - Nhớ! Rất đặc biệt nên tôi nhớ! Bây giờ thì sao?

Walker Cox nài nỉ:

- Anh có thể tìm lại người đó lần nữa không? Anh đã cho tôi biết người đó có rất nhiều tên khác nhau. Lần đó tôi không ghi lại nhưng bây giờ rất cần để đối chiếu!

- Anh phải gửi lại cho tôi thì tôi mới tìm được!

Walker Cox nhanh nhẩu nói ngay:

- Được! Tôi làm ngay! Hiện tại tôi đang chú ý đến một người tên Asher Berg! Tôi nhớ nhưng không chắc chắn là đã nghe tên này ở đâu nhưng tôi hồ nghi đó là một trong những tên giả mà người đó dùng!

Terry Crawford có vẻ thích thú khi nói với Walker Cox:

- Hấp dẫn đấy! Gửi liền cho tôi đi! Tôi sẽ cho anh biết kết quá sớm

- Cám ơn nhiều lắm nhé! Khi nào có dịp ghé xuống đây tôi và anh nhậu một chầu cho thật đã!

Terry Crawford cười lớn tiếng:

- Chuyện đó thì không được! Bác sĩ bắt tôi không được uống bia hay rượu!

Walker Cox chép miệng không nói gì.

Terry Crawford lại nói:

- OK! Mình nói chuyện lại sau!

Walker Cox cũng đáp lại:

- OK! Tôi gởi ngay!

« Lùi
Tiến »