David vẫn là người đưa tất cả mọi người ra phi trường như 2 tháng trước. Lần này David không thắc mắc gì nữa trước những tiến triển kinh ngạc của Rebecca, Daniel, Miriam và Talia.
Lần nào Asher cũng dặn dò David:
- Lo liệu mọi sự ở nhà tốt nhé!
David cười thoải mái:
- Đương nhiên! Ba đừng lo mà!
Asher chợt nhớ ra dặn thêm:
- Ngày mai có người giao máy móc, con nhận cho ba. Nhớ ngày mai đừng đi đâu đó! Tiền đã trả rồi!
David gật đầu và cũng không hỏi xem đó là máy móc gì:
- Con sẽ ở nhà chờ! Ba và chú Bradley cùng các em cứ đi không sao hết!
Asher vỗ vai David với vẻ rất tin cậy.
Quay lưng đi nhưng Asher còn nói với lại:
- Chuyến đi chỉ 3 ngày thôi!
David cười chẳng nói gì tính nhẩm trong đầu vậy là 1 ngày đi, 1 ngày ở và 1 ngày về. Hình như sau chuyến này thì 6 tháng sau mới phải đi kiểm tra nữa, ba đã nói với David như vậy.
Mọi người đi cả nên nhà cũng vắng vẻ. David tự thưởng cho mình một ngày nhàn rỗi. Hila thì chơi với Rachel. Nghĩ đến con bé em út Hila, David lại cười thầm. Cả mấy tháng qua mà Hila chỉ gần với mỗi mình Rachel mà thôi! Con bé không hề nói năng gì, ngay cả với Rachel! Chắc Hila cũng bị autism? Các con của ba bị hội chứng này nhiều quá! Chắc do di truyền từ những người vợ của ba!
*
Rachel làm cô giáo dậy Hila học mỗi ngày nhưng con bé không chú tâm mà chỉ thích vẽ. Nàng đã nói ba đặt mua cho Hila nhiều giấy mầu và dụng cụ để vẽ. Hila có thể ngồi vẽ liên tục cả giờ đồng hồ mà không chán. Con bé vẽ rất đẹp. Đề tài để Hila vẽ chỉ toàn là những thứ chung quanh nó.
Cũng như mọi lần, trong lúc Hila vẽ thì Rachel đọc sách. Căn nhà im phắc vì mọi người đi vắng. Anh David đi đâu cũng không biết nữa!
Đang khi vẽ lại hình con búp bê mà Rebecca cho, tự dưng Hila bỏ bút mầu xuống không vẽ tiếp mà tìm một tờ giấy trắng khác. Con bé nhìn Rachel như muốn nói một điều gì mà không nói được. Rồi Hila lặng lẽ cầm bút chì lên và đưa đẩy chiếc bút chì thay vì bút mầu để vẽ chị Rachel đang ngồi đọc sách.
Bàn tay nhỏ xíu của Hila ghì mạnh trên bút chì để điều khiển ngòi bút theo ý mình.
Thoạt tiên Hila nhìn mái tóc được cột lại của chị Rachel. Mái tóc nâu hơi đen của chị ấy đã được vén lên hết ra phía sau. Chị Rachel đang cúi xuống đọc sách mặc dù cả thân người chị ấy đang nằm trên ghế sofa. Hai chân chị ấy co lại.
Hila vẽ cái đầu của chị Rachel với những nét tỉ mỉ. Nó nhìn và thấy vẫn chưa giống chị Rachel. Hila mím môi, bàn tay nhỏ bé tì trên mặt giấy, cặm cụi vẽ lại gương mặt của chị ấy. Cái cằm nữa kìa! Sao cái cằm lại đưa ra như vậy?
Bỗng chị Rachel đổi tư thế. Chị ấy với tay lấy thêm một cái gối để tựa lưng và ngồi thẳng lên thay vì nằm như trước.
Hila nhăn mặt vì bé vẽ chị Rachel chưa xong mà!
Nhưng có lẽ ngồi như thế không thoải mái nên Rachel lại rút chiếc gối ra và nằm xuống ghế sofa như trước.
Hila hơi mỉm cười khi tìm lại được hình ảnh chị Rachel mà bé đang muốn ghi lại dưới nét vẽ trong sáng của mình.
Khi ngừng vẽ, Hila nhìn lên thấy chị Rachel đã buông sách xuống và hình như chị ấy đang ngủ.
Con bé nhìn xuống tác phẩm của mình. Nó tô đậm một vài chỗ cho… giống chị Rachel.
Khi đã hài lòng, Hila nhoẻn miệng cười và buông bút chì xuống bàn. Bức tranh Hila vẽ chị Rachel nằm đọc sách coi như đã hoàn tất nằm cạnh bức tranh dở dang vẽ con búp bê chị Rebecca cho. Một đen trắng, một mầu sắc tươi sáng, nằm cạnh nhau trái ngược, khác biệt, nhưng chính vì vậy mà cái này tôn cái kia lên trong sự đối chọi đó.
Vừa lúc đó Rachel cựa mình, quyển sách nàng đang đọc dở dang rơi xuống sàn tạo thành một âm thanh đục, nghe rất rõ trong căn nhà không có ai khác ngoài Rachel và Hila.
Rachel choàng dậy đưa mắt tìm Hila. Mừng rỡ khi thấy Hila vẫn ở trong phòng. Nàng hỏi Hila:
- Hila có muốn ăn gì không?
Hila lắc đầu.
Rachel đứng dậy lại gần Hila dỗ dành:
- Chị ngủ quên mất! Mặc dù chúng ta đã ăn trưa nhưng bây giờ Hila có muốn ăn gì khác không? Ăn kem hay trái cây hay ăn bánh?
Hila vẫn lắc đầu.
Nhìn xuống mấy tờ giấy trên bàn mà Hila đã vẽ, Rachel mở to mắt nhìn bản vẽ bằng bút chì và nhận ra hình ảnh đó ngay! Vừa ngạc nhiên trước tài vẽ của con bé nhưng hình ảnh đang đập vào mắt Rachel làm nàng vừa thích thú vừa… hãnh diện.
Nàng ôm chầm lấy Hila và kêu lên:
- Cám ơn Hila của chị! Hila vẽ đẹp quá! Chị không ngờ em vẽ chị! Nhìn này… Hila vẽ chị đẹp hơn ở bên ngoài phải không?
Hila hơi mỉm cười khi nghe Rachel nói. Phản ứng của Hila trước mọi sự rất nhẹ nhàng, nếu không muốn nói là thụ động.
Rachel vui vẻ nói tiếp:
- Hila hãy cho cả nhà xem hình vẽ chị nhé!
Nói xong nàng lại ngắm nghía với sự thích thú hiện rõ trên khuôn mặt rạng rỡ của Rachel.
Nàng nhất định phải thưởng cho bé Hila một thứ gì! Trẻ con đứa nào cũng thích ăn kem! Phải đấy!
Rachel đi ra bếp, mở tủ lạnh làm 2 ly kem. Nhà chỉ còn kem chocolate. Phải thêm cái gì nữa nhỉ?
Nàng tìm kiếm trong tủ lạnh xem có thứ gì ăn với kem được không. À! Hộp dâu nàng và anh David mới mua vẫn còn đây! Tốt quá!
Rachel khéo léo cắt vài lát dâu đỏ cắm trên ly kem, kèm theo một cái bánh quy chocolate gắn cạnh dâu. Nàng ngắm nghía ly kem và hài lòng! Trông rất bắt mắt và ngon lành! Chắc chắn Hila sẽ thích!
Rachel không ngờ Hila đã ra bếp từ lúc nào. Con bé ngồi ở bàn ăn và đang nhìn Rachel.
Nhìn thấy Hila, Rachel cười vui tươi nói:
- Hila! Nhìn ngon không? Chị làm cho em đấy!
Nói xong Rachel lại gần ngồi xuống cạnh Hila và đưa ly kem cho con bé.
Hila nhìn chị Rachel. Trông con bé có vẻ thích thú lắm.
Rachel đưa thìa cho Hila xúc kem:
- Ăn đi! Ngon lắm! Phải ăn chung cả với bánh và dâu nữa thì mới ngon!
Hila ngoan ngoãn ăn kem như Rachel chỉ bảo. Có lẽ con bé thích kem lắm nên nó ăn hết sạch ly kem.
Rachel hỏi em:
- Ăn nữa không?
Hila lấy tay che miệng ly kem ra điều không ăn thêm.
Những cử chỉ và hành động của con bé Rachel đã quá quen thuộc nên hiểu ý Hila.
Rachel lấy giấy ướt lau miệng và hai tay cho Hila rồi nói:
- Bây giờ muốn làm gì nào? Ra ngoài chơi nhé?
Hila đứng dậy. Rachel nắm tay con bé. Hai chị em ra ngoài đi bách bộ. Lần này Rachel sẽ đưa Hila đi xuống dưới thung lũng xem mấy người thợ làm vườn. Con bé chưa xuống đó bao giờ.
Ngoài trời mát dù hai chị em đang đi bộ dưới ánh nắng. Rachel không nắm tay Hila nữa mà để con bé thoải mái tung tăng đi.
Đi được một quãng chắc khoảng 15 phút, Rachel nói với Hila:
- Khi nào mỏi chân Hila kéo tay chị thì mình sẽ dừng lại nghỉ.
Vừa nói xong, Rachel chợt nhớ ba đã dặn đừng cho Hila đi ra ngoài. Chắc ba sợ con bé lạc mất? Vậy có lẽ không nên cho Hila đi xuống tận dưới kia xem thợ làm vườn!
Thỉnh thoảng Rachel lại hỏi Hila:
- Muốn đi tiếp nữa không? Hila mệt chưa?
Bỗng dưng Hila nắm lấy tay Rachel. Nàng cúi xuống nhìn con bé.
Hila đang đưa tay gãi mặt. Nhìn khuôn mặt xinh xắn của con bé đỏ au và mẩn đỏ thành từng mảng, Rachel hoảng hốt! Hila bị sao vậy? Con gì cắn nó hay sao?
Rachel ngồi thụp xuống nhìn mặt Hila. Con bé đang đưa tay lên gãi! Bàn tay nó cũng nổi đỏ! Rachel hốt hoảng nắm lấy bàn tay nhỏ xíu của Hila và kêu lên:
- Chắc em bị dị ứng rồi! Đừng gãi! Càng gãi càng ngứa!
Nàng không chắc là Hila hiểu những gì mình đang nói nhưng con bé có thể nhận ra vẻ mặt hoảng sợ của Rachel.
Nàng bế thốc Hila lên và vội vã quay trở về nhà trong âu lo. Nếu không phải bế Hila thì chắc Rachel đã chạy rất nhanh. Mồ hôi Rachel vã ra như tắm. Hai chân nàng như muốn rời khỏi thân mình và khuỵu xuống.
Đến trước cửa nhà, Rachel đặt Hila xuống đất, tay tìm chìa khóa mở cửa.
Nhìn sang Hila, Rachel còn hoảng hốt hơn! Mặt con bé vẫn thế nhưng cổ và hai cánh tay của nó sưng đỏ lên trông tội nghiệp hết sức! Nàng lấy chìa khóa xe, mang ví rồi đưa Hila vào trong xe. Chiếc sedan đang đậu trong garage. Anh David có lẽ đã đi đâu rồi, không thấy xe.
Rồ máy, Rachel lùi xe nhanh chóng và cấp tốc lái đi. Tim nàng đập mạnh, hai tay vẫn giữ tay lái nhưng Rachel chưa bao giờ hoảng sợ như vậy! Cũng may một phòng cấp cứu urgent care không xa nhà là bao, khoảng chừng 15 phút!
Vừa lái xe, Rachel vừa thầm khấn nguyện cho Hila không bị gì nguy hiểm đến tính mạng. Không những vậy, nước mắt Rachel cứ ứa ra vừa thương con bé vừa sợ hãi! Những lúc kinh khủng như vậy ba lại không có nhà. Ba, chú Bradley và 4 em đã đi xa trong chuyến đi kiểm nghiệm như trước đây. Hy vọng nàng không phải gọi điện thoại cầu cứu ba. Ngay bây giờ có gọi điện thoại cho anh David thì cũng vậy thôi! Chuyện quan trọng là phải đưa Hila đến phòng cấp cứu ngay lúc này.
Chưa bao giờ Rachel lại thấy mình có trách nhiệm nặng nề như thế! Một mạng sống nhỏ bé đang tùy thuộc vào nàng!... Nếu như trên đường đến phòng cấp cứu mà Hila có chuyện gì thì sao?
Nghĩ tới đây thôi mà Rachel khóc như mưa. Mắt nàng nhòe đi. Rachel cố trấn tĩnh để lái xe. Cuống quít và sợ hãi lo âu nên Rachel chạy quá một quãng!
Bực tức, nàng phải tìm chỗ rẽ đề vòng xe lại. Rachel liếc nhìn trong kính chiếu hậu xem Hila thế nào rồi. Gương mặt con bé vẫn thế! Nhưng Hila không hề khóc hay la hét gì. Con bé ngoan và giỏi thật!