Tình Khờ

Lượt đọc: 1164 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Hai mươi bảy

Đêm ấy Naomi bắt tôi ngồi đối diện bên bàn để tôi "không đụng vào nàng dù chỉ một ngón tay" và sung sướng nhìn bộ mặt bất lực của tôi, nàng nói chuyện cho đến tận khuya. Đồng hồ điểm mười hai giờ đêm.

"Đêm nay em sẽ ở lại, Joji ạ." Nàng nói bằng giọng cợt nhả thường lệ.

"Sao cũng được. Mai là Chủ nhật, anh ở nhà cả ngày."

"Nhưng nhớ đấy, em ở lại không có nghĩa là em sẽ chiều anh đâu."

"Khỏi nói cũng biết. Em đâu phải loại đàn bà chịu chiều theo ý người khác."

"Chứ không phải anh ao ước em được như vậy à?" Cô nàng cười khúc khích. "Anh đi ngủ trước đi. Đừng có nói mớ đấy." Tôi vào căn phòng trên gác thì Naomi cũng vào căn phòng kế bên và khóa cửa. Không cần nói cũng biết, ở phòng bên cạnh tôi cứ nằm trăn trở mãi không ngủ được. Tôi tự nhủ hồi lấy nhau làm gì có những chuyện ngu ngốc thế này, lúc nào Naomi chả ở bên mình. Ý nghĩ ấy làm cho tôi vô cùng buồn nản. Bên kia bức tường, Naomi đang tất bật – có lẽ là một cách cố ý – làm ầm cả nhà khi trải chăn nệm, lấy gối, sửa soạn giường chiếu đi ngủ. Tôi có thể nói chính xác lúc nào nàng xõa tóc, cởi kimono, lúc nào đang mặc áo ngủ. Sau đó, nàng lật chăn, thả mình đánh bịch lên nệm.

"Ồn ào quá!" Tôi nói, một nửa cho mình nghe, nửa kia để đánh động với Naomi.

"Anh vẫn còn thức hả? Không ngủ được à?" Nàng đáp lại ngay từ bên kia bức tường.

"Đêm nay anh sẽ khó ngủ. Đầu anh đang ngổn ngang."

"Em biết sơ sơ là anh nghĩ gì rồi đó, khỏi cần giãi bày đâu." Nàng cười khúc khích.

"Thực là kỳ lạ. Em đang nằm ngay bên kia tường, mà anh lại chẳng xơ múi được gì ."

"Có gì lạ đâu. Hồi xửa hồi xưa lúc em mới đến không phải cũng thế à? Chúng mình lúc đó cũng ngủ như vậy mà."

Tôi thấy nàng nói cũng đúng; quả có thời gian như thế, lúc đó hai chúng tôi đều trong sáng... Tôi bắt đầu xúc động nhưng vẫn không kìm được dục vọng của mình. Ngược lại tôi chỉ có thể nghĩ đến mối ràng buộc mạnh mẽ giữa chúng tôi. Tôi cảm thấy mình không thể rời xa nàng được.

"Hồi đó em đâu ranh ma thế này."

"Em vẫn thế. Anh mới là đồ ranh ma."

"Muốn nói gì thì nói, em đi đâu anh vẫn theo đến cùng."

Naomi lại cười khúc khích.

"Ê!" Tôi đấm vào tường.

"Anh đang làm gì thế? Ngôi nhà này có phải ở chỗ đồng không mông quạnh đâu. Trật tự chút xíu đi."

"Cái bức tường vướng víu này. Anh muốn phá tường."

"Ồn ào quá. Đêm nay chuột lại sục sạo rồi."

"Em mong đợi gì? Con chuột này bị cuồng dại đó."

"Em không thích mấy con chuột già."

"Thôi đi, anh có phải lão già đâu. Anh mới ba mươi hai."

"Còn em mười chín. Với người mười chín tuổi thì ba mươi hai tuổi là già. Sao anh không kiếm cho mình cô vợ khác? Em không nói gì đâu. Khéo bệnh điên của anh cũng cuốn gói đi luôn."

Dù tôi nói thế nào đi nữa, Naomi chỉ cười gạt đi vẻ khinh bỉ. Bấy giờ nàng bảo: "Em ngủ đây," rồi vờ ngáy. Nhưng một lúc sau có vẻ Naomi đã ngủ thật.

Khi tôi thức dậy vào sáng hôm sau, Naomi ngồi cạnh gối của tôi trong cái áo ngủ hớ hênh.

"Anh ổn chứ Joji? Đêm qua tệ quá nhỉ?"

"Dạo này anh hay bị lên cơn điên như thế. Em sợ không?"

"Vui lắm. Em muốn làm anh nổi điên lần nữa."

"Anh ổn rồi, hoàn toàn hồi phục rồi. Hôm nay trời đẹp nhỉ?"

"Đẹp thật. Sao không dậy đi? Mười giờ hơn rồi. Một tiếng trước em vừa ngủ dậy rồi đi tắm sáng. Em vừa về thôi."

Từ chỗ nằm tôi ngước nhìn nàng, vẻ đẹp của người đàn bà tắm xong không biểu hiện ngay lập tức khi nàng ra khỏi buồng tắm mà là mười lăm, hai mươi phút sau đó. Ngâm mình trong nước nóng khiến làn da đàn bà loang lổ một lúc, dù có là đẹp nhất chăng nữa – những đầu ngón tay của nàng sẽ nhăn nheo đỏ ửng; nhưng khi thân nhiệt của nàng quay về mức ổn định, làn da nàng bắt đầu mang vẻ trong veo của sáp đông. Naomi, sau khi tiếp xúc với gió trời suốt quãng đường từ nhà tắm công cộng về nhà hiện đang ở trạng thái mỹ miều nhất. Làn da mềm mịn của nàng hãy còn hơi ẩm, mang màu trắng tinh khiết sống động và quanh ngực nàng, lấp ló dưới cổ áo kimono, là một vùng mờ tối như sắc hoa oải hương trên tranh màu nước. Khuôn mặt càng căng bóng như phủ một lớp thạch. Chỉ có hai hàng lông mày vẫn còn ướt. Trên đó là trán nàng đang phản chiếu bầu trời mùa đông không một bóng mây màu xanh nhạt xuyên qua cửa sổ.

"Tại sao em lại đi tắm sớm vào buổi sáng thế?"

"Không phải việc của anh. Ái chà, khoan khoái thật."

Naomi vỗ vỗ quanh mũi bằng hai tay. Chợt nàng dí mặt xuống thẳng trước mắt tôi.

"Nhìn này! Em có ria mép không hả?"

"Có."

"Lúc ra ngoài, nhẽ ra nên ghé tiệm cắt tóc để cạo đi."

"Nhưng em đâu thích cạo chứ hả? Không phải chính em nói đàn bà Tây không bao giờ cạo mặt còn gì?"

"Giờ khác rồi. Ớ Mỹ phụ nữ bây giờ đều cạo mặt. Nhìn chân mày em đi. Đàn bà Mỹ cạo lông mày theo kiểu như vậy đó."

"Có phải đó là lý do trông mặt em gần đây khang khác không? Vì em đổi dáng lông mày?"

"Chuẩn đấy. Nhưng bây giờ anh mới biết là hơi muộn." Naomi trông có vẻ chăm chú.

"Joji, anh đã hết lên cơn điên chưa?" Đột nhiên nàng hỏi.

"Hết rồi, có việc gì?"

"Hết thì nhờ anh chút xíu. Bây giờ ra chỗ thợ cạo thì ngại lắm, anh giúp em cạo mặt nhé?"

"Em bảo thế để anh lại lên cơn điên chứ gì?"

"Đâu, em nhờ vả nghiêm túc mà. Có thế mà cũng không giúp được em hả? Anh lên cơn cạo rách mặt em thì chết à."

"Thế sao không tự cạo cho mình đi? Anh sẽ cho em mượn dao."

"Không được đâu. Không phải cạo mỗi mặt, phải cạo từ gáy đến vai nữa cơ. "

"Cạo cả chỗ đó làm gì?"

"Ô, anh thừa biết. Mặc váy dạ hội phải hở vai ra." Cô nàng để lộ bờ vai trần ra chút ít. "Đây này, cạo đến đây. Em không tự làm được." Naomi nhanh nhẹn che vai lại. Tôi biết tỏng đó là tiểu xảo rồi, nhưng vẫn khó cưỡng lại được sự cám dỗ đó. Naomi đâu muốn cạo mặt; nàng đi tắm chỉ để nhử tôi. Điều đó tôi hoàn toàn hiểu rõ, nhưng giúp Naomi cạo lông quả là một thách thức mới mẻ. Hôm nay tôi được nhìn vào làn da của nàng thật gần, khéo còn có cơ hội chạm vào nữa. Ý nghĩ đó dập tắt lòng can đảm từ chối của tôi.

Trong lúc tôi mở bếp ga đun nước rồi đổ vào một cái chậu kim loại, thay lưỡi cho cái dao cạo Gillette, Naomi đã kê cái bàn ra sát cửa sổ, dựng lên đó một chiếc gương nhỏ và quỳ xuống, hai chân chĩa ra hai bên mông, quấn một chiếc khăn tắm lớn quanh cổ. Tôi loay hoay quanh nàng, làm ướt bánh xà phòng Colgate và chuẩn bị cạo thì nàng nói: "Joji, em không bận tâm anh cạo lông cho em nhưng có một điều kiện."

"Điều kiện?"

"Đúng. Chẳng khó khăn gì đâu."

"Điều kiện gì?"

"Em không muốn anh mượn việc cạo lông này để dùng những ngón tay kia chạm vào em. Anh phải cạo mà không được chạm vào người em."

"Nhưng mà..."

"Không 'nhưng' gì hết. Anh đâu cần phải chạm vào em. Xà bông thì cứ dùng bàn chải mà thoa lên, cạo thì cạo bằng cái dao cạo Gillette. Ở tiệm cắt tóc, đến mấy tay thợ phụ có tay nghề chút còn chẳng đụng vào khách."

"Đừng có xếp anh vào cùng hạng với thợ phụ chứ."

"Đừng có láu cá! Em biết tỏng anh thèm được cạo lông cho em. Nhưng nếu anh không muốn, em cũng chẳng ép."

"Không phải anh không muốn. Để anh cạo lông cho em đi mà. Mình đã sửa soạn đến thế này rồi." Tôi chẳng biết nói gì nữa trong lúc lăm lăm nhìn đường tóc gáy của Naomi lộ ra khi nàng kéo trễ cổ áo xuống.

"Vậy anh có chấp nhận điều kiện của em không?" "Có."

"Tuyệt đối không sờ mó."

"Không sờ mó."

"Anh mà chạm vào em một tí ti là em đuổi ngay. Bây giờ thì đặt tay trái lên đùi nào."

Tôi được bảo sao thì làm y vậy. Rồi tôi bắt đầu cạo lông tơ quanh miệng Naomi mà chỉ dùng tay phải.

Đôi mắt vẫn dán vào tấm gương, Naomi để tôi cạo lông tơ. Nàng mải mê như đang thưởng thức cảm giác hưng phấn của những đường dao cạo mang lại. Tôi có thể nghe được tiếng nàng thở đều đều, uể oải, nhìn động mạch cảnh đập dưới cằm nàng. Tôi áp sát Naomi đủ gần để lông mi nàng chọc vào da. Ánh sáng ban ngày rạng rỡ trong không khí khô ráo dưới khung cửa sổ, đủ sáng để tôi đếm từng lỗ chân lông một của Naomi. Trước đây tôi chưa bao giờ được ngắm nghía kỹ càng, ở một nơi sáng sủa, một cách từ tốn và tỉ mẩn đến thế những đường nét của người đàn bà mình yêu. Nhìn thế này, vẻ đẹp của Naomi có sự hùng vĩ của một người khổng lồ. Nó xâm chiếm tôi bằng cả lượng và chất. Đôi mắt dài hẹp đáng gờm của nàng, cái mũi cao thẳng như một tòa nhà tráng lệ, hai đường nhân trung sắc cạnh từ miệng chạy lên; dưới đó là đôi môi sắc nét, căng mọng và đỏ rực. Đây là tạo vật phi thường mang tên Naomi, nguyên nhân gây ra dục vọng của tôi. Được chiêm ngưỡng nó quả là kỳ lạ và tuyệt diệu. Trong vô thức, tôi khúm núm cầm bàn chải thoa bọt cạo râu lên bề mặt tạo vật đó. Cả tòa thiên nhiên di chuyển rất khẽ, không kháng cự, bất kể cái bàn chải của tôi khua thế nào.

Như một con bọ màu bạc, cái dao cạo trong tay tôi trườn xuống làn da dốc thoai thoải từ gáy xuống đến cổ. Tấm lưng trắng sữa đầy đặn của Naomi nhô lên cao và rộng mở trước mắt tôi. Nàng đã nhìn thấy khuôn mặt nàng, nhưng nàng có biết lưng nàng cũng rất đẹp không? Chắc là không đầu. Tôi biết rõ hơn bất cứ ai khác; tôi từng kỳ cọ tấm lưng này trong bồn tắm mỗi ngày. Hồi ấy cũng như bây giờ, tôi xoa xà bông thành bọt. Cái lưng này là nơi đánh dấu tình yêu của tôi. Bàn tay, ngón tay tôi đã vui vẻ rong chơi trên vùng tuyết lạnh lẽo xinh đẹp này, nhẩn nha một cách tự do, hạnh phúc. Có khi bây giờ vẫn còn dấu vết...

"Joji, tay anh run kìa. Bình tĩnh lại đi chứ." Giọng Naomi chợt vang lên. Tôi nhận ra đầu mình đang ong lên, miệng khô, toàn thân run rẩy. Tôi nghĩ mình đã hóa điên. Trong lúc dồn hết sức bình sinh kháng cự, mặt tôi nóng lên rồi lạnh đi.

Nhưng trò nghịch ngợm của Naomi không dừng lại ở đó. Tôi cạo xong vai cho nàng, thì nàng lại xắn tay áo, giơ cao cùi chỏ, nói: "Giờ cạo lông nách nào."

"Gì cơ? Cạo nách?"

"Đúng thế. Phải cạo lông nách khi mặc đồ Tây. Để lộ lông nách là thô thiển chứ sao?"

"Em ác lắm!"

"Ác cái gì? Đàn ông gì mà ngớ ngẩn. Nhanh tay lên, tắm xong em đang rét đây này."

Trong khoảnh khắc đó, tôi vứt cái dao cạo sang một bên, nắm lấy khuỷu tay Naomi. Nói đúng hơn là chộp mạnh lay. Naomi dùng củi chỏ huých mạnh vào tôi như đã dự liệu được chuyện này. Những ngón tay của tôi chạm vào đâu đó, chúng sượt trên đám bọt. Dùng hết sức, Naomi đẩy tôi vào tường.

"Anh làm gì thế!" Nàng vừa đứng dậy vừa hét toáng lên. Tôi nhìn mặt nàng. Chắc tại mặt tôi tái nhợt, nên mặt nàng cũng cắt không còn hạt máu.

"Naomi! Naomi! Đừng trêu anh nữa! Em bảo gì anh cũng làm!" Tôi không biết mình đang nói gì. Tôi lúng ba lúng búng trong miệng như người bị sốt nói sảng nói mê. Naomi đứng lặng như cột đèn, không chớp mắt, ngỡ ngàng nhìn tôi chằm chằm.

Tôi quỳ xuống dưới chân Naomi.

"Sao em không nói gì cả? Nói gì đi chứ! Không nói thì giết anh đi!"

"Đồ điên!"

"Bị điên thì có gì sai trái?"

"Có ai muốn dây vào thằng điên không?"

"Vậy hãy để anh làm ngựa cho em. Cưỡi lên lưng anh như em từng cưỡi. Chỉ cần như vậy thôi!" Tôi chống bốn chi xuống sàn nhà.

Trong giây lát, hình như Naomi nghĩ tôi thực sự bị thần kinh – lúc đó mặt nàng xám ngoét lại, trong đôi mắt vẫn đang lăm lăm nhìn tôi có cái gì gần như hoảng sợ. Nhưng rồi nàng nhảy chồm lên người tôi một cách dữ tợn với vẻ mặt táo bạo, trơ trẽn.

"Thỏa mãn chưa?" Naomi nói như đàn ông.

"Rồi, sướng lắm."

"Em bảo gì anh cũng làm?"

"Làm chứ."

"Em cần bao nhiêu tiền anh cũng cho?"

"Cho luôn."

"Anh sẽ để em muốn làm gì thì làm, anh sẽ không chõ mũi vào những việc nhỏ nhặt nữa?"

"Ừ."

"Anh sẽ không gọi em là 'Naomi', mà phải gọi là 'Tiểu thư Naomi' phải không nào?"

"Phải."

"Chắc không?"

"Chắc."

"Được. Em sẽ đối xử với anh như con người chứ không phải ngựa. Tội nghiệp."

Chẳng bao lâu, người tôi và Naomi phủ kín xà phòng...

❀ ❀ ❀

"... Bây giờ chúng mình cuối cùng cũng thành vợ chồng. Anh không cho em bỏ chạy nữa đâu."

"Em bỏ chạy làm anh đau khổ lắm à?"

"Ừ, đúng vậy. Có lúc anh tưởng em sẽ không về nữa."

"Đã thấy em đáng sợ đến thế nào chưa?

"Sợ mất mật rồi."

"Thế thì đừng quên ban nãy anh nói cái gì nhé! Anh sẽ để em muốn làm gì thì làm. Anh cứ việc nói mình là 'vợ chồng', nhưng em sẽ không chịu một cuộc hôn nhân cứng nhắc, gò bó đâu. Em sẽ bỏ đi nữa đấy."

"Từ giờ em là Tiểu thư Naomi."

"Anh cho em nhảy đầm chứ?"

"Ừ."

"Em có thể có thật nhiều bạn không? Anh sẽ không ca cẩm như ngày trước chứ?"

"Anh không ca cẩm nữa."

"Em không gặp Ma-chan nữa rồi."

"Em bỏ Kumagai rồi à?"

"Bỏ rồi. Thằng cha đáng ghét. Từ nay em chỉ dành thời gian chơi với Tây. Vui hơn người Nhật nhiều."

"Cái anh chàng tên McConnell ở Yokohama hả?"

"Em có nhiều bạn người Tây lắm. Với lại McConnell cũng không có gì xấu mà anh."

"À, anh chỉ e..."

"Đấy là vấn đề của anh. Anh đa nghi quá. Em bảo gì thì cứ tin như thế. Được không? Nào, có tin em không thì bảo?"

"Anh tin em!

"Còn nữa. Nghỉ việc ở công ty xong anh định làm gì?"

"Nếu em bỏ anh thì anh sẽ về quê, nhưng giờ thì chưa. Anh sẽ bán nhà cửa đất đai ở quê và đem tiền lên đây."

"Được khoảng bao nhiêu?"

"Anh có thể xoay được chừng hai, ba trăm ngàn yên."

"Có thế thôi?"

"Đủ cho hai đứa mình mà?"

"Chúng ta có thể tiêu xài hoang phí thoải mái chứ?"

"À, cũng không thoải mái lắm. Em tiêu thì được, nhưng anh sẽ mở một văn phòng và làm việc độc lập."

"Em không muốn anh dồn hết tiền vào công việc. Anh phải dành ra một khoản để em có thể sống xa hoa. Có chịu không?"

"Chịu."

"Vậy dành cho em một nửa nhé? Nếu tất cả là ba trăm nghìn thì phải cho em một trăm năm mươi nghìn, nếu chỉ có hai trăm nghìn thì em được một trăm?"

"Em đúng là không an phận nhỉ?"

"Lại chả! Em phải đưa ra điều kiện trước chứ. Được không? Đồng ý không? Hay là không sẵn sàng làm tất cả để có được người vợ này?"

"Dĩ nhiên là anh sẵn sàng."

"Không sẵn sàng thì cứ bảo không. Chưa muộn lắm đâu."

"Anh đồng ý, anh đồng ý!"

"Còn nữa. Chúng ta không thể ở cái nhà thế này mãi được. Em muốn chuyển tới một căn nhà lớn, hiện đại."

"Được, được, dĩ nhiên."

"Em muốn ở một ngôi nhà kiểu Tây phương, trên một con phố toàn người Tây sống, ngôi nhà có phòng ngủ thật đẹp này, phòng ăn này, có đầu bếp và con sen thằng ở..."

"Em có nghĩ là ở Tokyo có những ngôi nhà như vậy không?"

"Tokyo thì không nhưng Yokohama thì có. Có một căn cho thuê ở bờ kè ven biển Yokohama. Hôm nào em muốn qua xem thử."

Đó là khi tôi nhận ra nàng đã toan tính kỹ lưỡng. Ngay từ đầu nàng đã lên kế hoạch cẩn thận để đưa tôi vào tròng.

« Lùi
Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang