Tình Khờ

Lượt đọc: 1165 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Hai mươi tám

Từ đó đến nay đã ba, bốn năm rồi.

❀ ❀ ❀

Chúng tôi chuyển tới Yokohama và thuê căn nhà kiểu Tây Naomi tìm thấy trên bờ kè ven biển; nhưng rồi càng ngày càng quen thói xa xỉ, Naomi bảo ngôi nhà ấy tù túng quá, thế là chúng tôi lại mua một căn khác ở Hommoku cùng đầy đủ nội thất mà trước kia thuộc về một gia đình người Thụy Sĩ. Rồi mọi thứ ở bờ kè ven Yokohama bị một trận hỏa tai kèm động đất lớn nhấn chìm nhưng Hommoku lại không sao. Ngoại trừ mấy vết nứt trên tường thì ngôi nhà của chúng tôi không hề hấn gì cả. Quả là tái ông thất mả. Đến nay chúng tôi vẫn sống ở ngôi nhà ấy.

Như đã lên kế hoạch, tôi nghỉ việc tại công ty ở Oimachi, bán chỗ gia tài dưới quê và lập ra một doanh nghiệp hợp doanh với mấy người bạn cùng lớp, chuyên sản xuất và bán các loại máy móc thiết bị điện.

Tôi không cần lên sở mỗi ngày, công việc mấy ông bạn đã làm giúp cả để đổi lại món đầu tư lớn nhất tôi đã bỏ ra. Nhưng vì lí do nào đó Naomi không thích tôi ở nhà cả ngày, thành thử tôi phải miễn cưỡng lên sở hàng ngày. Tôi rời Yokohama lên Tokyo chừng bảy giờ sáng, có mặt tại cơ quan ở Kyobashi trong đâu hai, ba tiếng đồng hồ và quay lại nhà lúc khoảng bốn giờ chiều.

Trước kia tôi từng là một tư chức siêng năng, dậy sớm nhưng dạo này tôi không bao giờ ngủ dậy trước chín rưỡi, mười giờ. Vừa tỉnh ngủ, tôi phải rón rén trong bộ đồ ngủ đến cửa phòng Naomi gõ khe khẽ. Là người ngủ nướng hơn cả tôi, thỉnh thoảng vào giờ đó nàng sẽ mơ mơ màng màng khẽ đáp "H..ử?", thỉnh thoảng nàng vẫn đang say giấc nồng. Có tiếng trả lời tôi sẽ bước vào chào buổi sáng, không thì tôi sẽ đằng sau quay, đi thẳng tới cơ quan.

Chuyện ngủ riêng là ý của Naomi. Buồng phụ nữ là một chốn thiêng liêng, nàng bảo thế; kể cả chồng cũng không được bén mảng khi không được phép. Nàng xí chỗ ngay căn phòng to nhất và cho tôi căn bé hơn bên cạnh. Thực ra hai phòng không trực tiếp giáp với nhau, giữa đó là buồng tắm và nhà vệ sinh của phụ nữ, muốn sang phòng kia thì phải qua buồng ấy.

Naomi nằm ườn đến quá mười một giờ trưa thì dậy hút thuốc hoặc đọc báo. Nàng hút loại Dimitrino điếu mảnh, đọc báo Miyako. Nàng cũng đọc tạp chí Classic Vogue. Thực ra nàng chẳng đọc đâu mà chỉ nghiên cứu ảnh chụp các mẫu thiết kế, thời trang Tây phương. Phòng nàng có cửa sổ mở hướng Đông và Nam, mỗi sáng tràn ngập ánh nắng. Bờ biển Hommoku nằm ngay dưới hiên phòng Naomi. Giường Naomi được kê giữa căn phòng rộng đủ hai mươi chiếu theo chuẩn Nhật. Không phải loại giường đại trà xoàng xĩnh đâu nhé, chiếc giường này gốc gác từ một tòa sứ quán tại Tokyo, có gắn trướng rủ và mành ren trắng. Từ ngày chúng tôi mua cái giường ấy, Naomi xem ra ngủ ngon giấc hơn, cũng lại nằm ì trên giường lâu hơn trước.

Trước khi rửa mặt buổi sáng, Naomi sê ở trên giường uống hồng tra pha sữa, còn chị amah 37 [37] thì sửa soạn nước tắm cho nàng. Nàng đứng dậy đi thẳng vào buồng tắm, rồi nằm mát-xa một lúc. Sau đó nàng vấn tóc, sơn móng tay, trang điểm với hàng đống mỹ phẩm, chổi cọ và cân nhắc nên mặc bộ kimono nào. Khi Naomi bước vào phòng ăn thì đã một giờ ba mươi phút chiều.

Sau bữa trưa, Naomi hầu như ăn không ngồi rồi đến tối. Tối nào Naomi cũng làm cái gì đó, không được người ta mời đi đâu thì cũng phải mời ai đó đến nhà hoặc đến khách sạn nhảy đầm. Đến giờ, nàng lại trang điểm, thay bộ kimono. Hôm nào có buổi dạ vũ thì nàng đặc biệt nghiêm túc. Nàng vào phòng tắm, nhờ chị amah giúp một tay thoa phấn trắng khắp cả người.

Bạn bè của Naomi thay đổi thường xuyên. Hamada và Kumagai đều không ghé nữa. Một thời gian Naomi có vẻ thích McConnell, nhưng anh chàng cũng sớm bị thế chỗ bởi một gã tên Dugan. Sau Dugan thì lại đến một người bạn khác tên là Eustace. Tính khí gã này còn khó ưa hơn cả McConnell. Hắn rất giỏi lấy lòng Naomi. Có lần tôi giận quá, cho hắn một đấm ở buổi dạ vũ. Việc đó gây náo loạn cả lên; Naomi lại vào phe với Eustace và hét vào tôi: "Đồ thần kinh!" Tôi hóa rồ, đuổi theo Eustace. Mọi người giữ tôi lại, la "George! George!" (Tên tôi là Joji nhưng người Tây gọi tôi là "George".) Eustace lặn mất tăm sau vụ ấy nhưng Naomi đã ra điều kiện mới cho tôi và tôi buộc phải nghe theo.

Khỏi nói cũng biết kể từ gã Eustace đã có mấy người bạn mới nữa nhưng tôi đã trở nên ngoan ngoãn đến nỗi chính mình cũng phải ngạc nhiên. Hình như sau khi trải qua một việc kinh hoàng nào đó thì trải nghiệm ấy sẽ trở thành nỗi ám ảnh không nguôi. Tôi vẫn không quên được lúc Naomi ruồng bỏ mình. Những lời của nàng còn văng vẳng trong tai tôi: "Đã thấy em đáng sợ đến thế nào chưa?" Tôi biết rõ nàng là loại người trăng hoa, ích kỷ nhưng nếu không có những tật xấu ấy thì nàng cũng mất luôn cả giá trị. Tôi càng nghĩ về thói trăng hoa, ích kỷ của nàng, thì càng thấy nàng thêm khả ái, tôi càng nằm gọn trong nanh vuốt của nàng. Bấy giờ tôi nhận ra mình nổi khùng thì chỉ chuốc lấy thất bại.

Đã mất lòng tin vào bản thân thì hết thuốc chữa rồi. Ở vị trí kẻ bị trị của tôi, tiếng Anh tôi cũng chẳng bằng Naomi. Chẳng ngờ gì chuyện nàng đã khá lên khi sử dụng nhiều. Lúc ra ngoài xổ tiếng Anh, nàng có vẻ Tây lạ kì, rất chi là hòa hợp với các quý ông, quý bà ở buổi tiệc. Thường thì nàng nói tôi nghe không thủng. Từ trước đến giờ, nàng phát âm lúc nào cũng hay. Thỉnh thoảng nàng cũng gọi tôi là "George".

Câu chuyện về cuộc hôn nhân của chúng tôi kết thúc tại đây. Nếu quý vị thấy chuyện tôi kể ngu ngốc, xin thoải mái cười. Nếu quý vị rút ra được điều gì, thì hây xem đó là bài học. Phần tôi, quý vị nghĩ sao cũng mặc; tôi yêu Naomi.

Naomi năm nay hai mươi ba và tôi ba mươi sáu.

HẾT

« Lùi
Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang