VÀO khoảng trưa ngày thứ Ba, II tháng 9 năm 1945, dân chúng Nhật hai bên đường phố đổ xô ra nhìn một đoàn xe Mỹ chạy trên con đường dẫn tới ngoại ô Thủ đô Tokyo. Những chiếc xe lắc lư trên đường đầy ổ gà, khiến người ngồi trên cũng ngả nghiêng theo. Nhà cửa san sát vui vẻ trước đây đã bị chiến tranh tàn phá, thiêu rụi và giờ đây chỉ còn là một cảnh tiêu điều, buồn thảm. Đoàn xe ngừng lại trước một căn nhà nhỏ may mắn còn nguyên vẹn ở vùng ngoại ô Setagaya này.
Thiếu Tá Kraus nhanh nhẹn nhảy xuống khỏi xe và dẫn toán nhân viên phản gián của ông tiến tới trước cửa căn nhà nói trên. Họ được một đoàn ký giả đông đảo, phần lớn là các nhà báo Mỹ đã tới từ trước, đang đứng tụm năm tụm ba trước khu vườn ở cửa nhà, tiếp đón. Không khí đột nhiên trở nên căng thẳng trong sự chờ đợi của mọi người khi viên Thiếu Tá bắt đầu gõ cửa. Cánh cửa sổ bên cạnh bật mở ra với sự xuất hiện của một khuôn mặt quen thuộc trước con mắt của đám ký giả. Với chiếc đầu trọc, cái trán hói, cặp mắt cận thị nặng sâu hoắm đàng sau cặp kiếng gọng đồi mồi, khuôn mặt đó từ lâu từng xuất hiện nhiều lần trên những bức hý hoạ của báo chí Mỹ, để tượng trưng cho bộ mặt của quân phiệt Nhật.
Sau những lời trao đổi với viên Thiếu tá qua một thông dịch viên, người ở cửa sổ được báo cho biết có lệnh mời ông ta tới trình diện tại Bộ Tư Lệnh Quân Đội chiếm đóng Hoa Kỳ. Nghe xong, chủ nhà yêu cầu mọi người vô bằng lối cổng chánh, và ông ta khép cánh cửa sổ lại.
Toán nhân viên phản gián đi trước, đoàn ký giả và nhiếp ảnh viên ùn ùn ùa theo sau. Họ vừa đi qua khoảng sân nhỏ thì đột nhiên nghe một tiếng súng nổ chát chúa ngay tại một căn phòng ở mé tay mặt hành lang. Các nhân viên tình báo vội vàng rút súng khỏi bao. Không khí khẩn trương trong sự chờ đợi im lặng của toán ký giả. Một nhân viên tiến lại gần cửa phòng gần đó, bắn tung ổ khóa và dùng chân đạp cánh cửa mở tung.
Trong phòng, một người mặc quân phục trắng, chân đi ủng đen, ngồi ngả lưng trong chiếc ghế bành, miệng hơi mỉm cười một cách đau đớn. Máu ở ngực phía trên trái tim đã thấm đẫm ra bên ngoài. Trán ông lấm tầm nhiều giọt mồ hôi, trông khác hẳn gương mặt sáng quắc trong tấm hình của ông phóng lớn treo phía sau bàn giấy. Căn phòng lúc này đầy khói thuốc và tiếng ồn ào của mọi người vừa nhân viên an ninh, ký giả, vừa các quân nhân khác mới từ ngoài ào vô. Nhiều tiếng chửi thề xen lẫn tiếng máy ảnh bấm lách tách và những ánh đèn lóe sáng. Nhìn người ngồi đó, một chú lính tò mò hỏi người phóng viên bên cạnh : «Y là ai vậy ?»
Người phóng viên nhiếp ảnh vừa dơ máy lên chụp, vừa trả lơi anh ta : «Tojo»
«Tojo là ai vậy ?»
«Đại Tưómg Tojo. Thủ Tướng Nhật trong lúc Trân châu cảng bị tấn công.»