Tojo Người Hùng Thái Bình Dương

Lượt đọc: 1293 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG V

Năm 1895, Hidenori Tojo trở về nhà tiếp tục sống với gia đình trong mệt cuộc sống khó khăn, chật vật về phương diện kinh tế, giống như hầu hết các sĩ quan Nhật khác. Mặc dầu có thể được kính nể trong xã hội, nhưng lương bổng của hộ lại không đủ để tạo một cuộc sống vui tươi trong gia đình.

Cậu Hideki thường bị mẹ la rầy. Đối với kỷ luật quá gắt gao của trường học, cậu đã nhiều lần bị phê điểm xấu. Mẹ cậu được mô tả là một người đàn bà khó tánh, bà thường cáu kỉnh, la hét om xòm. Thực ra đối với một người mẹ lấy chồng từ lúc mười bảy và nay có bảy đứa con, lại phải thường xuyên tần tảo để nuôi con trong lúc chồng chinh chiến xa nhà, thì sự cáu kỉnh đó không thể nào tránh khỏi. Hideki là một đứa trẻ hay có ý kiến, bướng bỉnh và thích đánh lộn. Ở trường thì học hành không quá mức trung binh. Nhưng khi đánh lộn, cậu tỏ ra can đảm hơn tất cả những trẻ khác. Tưởng cũng nên nói thêm là việc cho điểm tại các trường học của Nhật chỉ căn cứ vào hạnh kiểm chở không kể học lực hay thể thao. Trong một trận đấu, được thua được căn cứ vào cách chơi của hai đội.

Cậu Hideki Tojo đã khổ sở nhiều vì những mặc cảm, và thường là đối tượng chế diễu của những đứa trẻ lớn hơn. Cậu bị cận thị và thân hình trông có một vẻ gì khác thường, tức cười. Lúc mười lăm tuổi, khi được gởi vô trường huấn luyện quân sự, cậu Tojo không tin là mình có khả năng thích hợp để theo đuổi binh nghiệp. Nơi đây, Tojo bị cảm động và suy nghĩ nhiều về câu nói của một sứ quân thuộc đời Mạc phủ : «Đừng chạy theo những gì mình thích. Hãy chú ý tới nhiệm vụ khó khăn.» Không có tài gì nổi bật, cậu Tojo tìm cách ganh đua với bạn bè bằng những công việc làm chăm chỉ, và đôi khi xử dụng tới sức mạnh để đè bẹp đối thủ của mình. Nhờ những cách đó, không bao lâu cậu trở thành một khuôn mặt đáng nể trong số nhiều bạn bè tuy thông minh hơn, nhưng không có được một sự can đảm và quyết chí như Tojo. Cậu hoàn toàn tự tin vào sức làm việc chăm chỉ và ý chí cương quyết của mình. Sau này, có lần Tojo đã nói với một đám sinh viên sĩ quan khi ông kể lại cuộc đời của mình ở quân trường : «Tôi là một người tầm thường, không hề có tài năng gì đặc biệt. Tất cả những gì tôi đã làm được đều do sự làm việc chăm chỉ, và tôi nhất định không bao giờ rời bò thói quen đó.»

Năm 1902, cậu Tojo chánh thức được nhận vô trường Võ bị quốc gia và tốt nghiệp ba năm sau đó. Ngày lễ mãn khóa, cậu hãnh diện đứng chung với các tân sĩ quan khác trước sự chứng kiến của thân phụ, lúc này đã trở thành một Đại Tá thực thụ. Nhưng tình hình nước Nhật lúc này đã biến chuyển mạnh với những biến cố dồn dập xảy tới.

Tại Triều Tiên, dân bị trị không còn ngoan ngoãn tuân theo những lề lối cai trị của Nhật. Họ nổi lên đòi quyển tự chủ, và đánh đuổi những người lợi dụng danh nghĩa «giải phóng» để tìm cách đô hộ họ trở lại. Không bỏ lỡ cơ hội này, Nga liền tính cách lợi dụng tình hình khỏ khăn của Nhật tại đây. Năm 1903, quân Nga ngang nhiên tiến vô miền Bắc Triều Tiên để bảo vệ một vùng đất đã được chinh quyền Triều Tiên nhượng cho họ. Nhật lồng lộn lên phản đối hành động này của Nga.

Tình hình lúc này khiến Nhật không thể nào lùi được như trong lần bị tam cường ăn hiếp năm 1895. Hơn nữa, bây giờ Nhật không còn bị cô thế. Họ đã ký được một hiệp ước bất tương xâm với Anh trong thời hạn 5 năm. Hiệp ước này được thành hình trong lúc Anh mai lo đánh giặc thuộc địa tại Phi châu, và muốn Nhật hỗ trợ để đề phòng mọi bất trắc có thể do các cường quốc Âu Châu gây ra cho mình ở Viễn Đông. Nhờ hiệp ước đó, Nhật chắc chắn rằng trong lần đọ sức này với Nga, các nước Tây Phương khác se không còn nhào vô phe Nga như hồi năm 1895.

Chiều ngày 8 tháng 2 năm 1904, trong lúc các nhà ngoại giao giữa hai nước còn đang đàn xếp tại Mạc tư khoa thì hạm đội Nhật bất thần tấn công vào các chiến hạm Nga tại hải cảng Arthur. Lần tấn công này cũng bất ngờ y như lần đánh Trung Hoa mười năm trước, và trận tấn công Trân châu cảng ba mươi bảy năm sau. Người Nhật luôn luôn đánh trước rồi mới tuyên chiến sau, Ngày 10 tháng 2, khi Nhật chánh thức tuyên chiến với Nga thì quân của họ đã tiến tới gần các trại quân Nga tại Hải cảng Arthur. Một lần nữa, Đại Tá Hidenori Tojo lại được lệnh lên đường xuất chinh.

« Lùi
Tiến »