Tojo Người Hùng Thái Bình Dương

Lượt đọc: 1292 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG IV

Triếu Tiên chỉ cách mỏm cực Nam của quần đạo Nhật bởi một eo biển hẹp, từ lâu đã là chiếc cầu thiên nhiên nối liền nước Nhật với châu Á. Năm 1281, Hoàng Đế Mông cổ Thành Cát Tư Hẳn với đạo quân khổng lồ của ông ta đi chình phục khắp nơi trên thế giới từ Âu sang Á đã định đánh chiếm Nhật, Nhưng may nhờ có những trận bão biển liên tièp xảy ra nên quân Mông cổ đã thôi không chinh phục Nhật Bản nữa, và do đó nước này mới thoát được gót giày của quân Mông cổ, Sau này, để nhớ ơn những trận gió thiên nhiên đó người Nhật gỏi đó là kamikaze, có nghĩa là «thần phong », Tuy nhiên người Nhật không bao giờ quên rằng địa thế Triều Tiên chính là một con dao găm đâm vào trái tim của nước họ. Mặc dầu chính nhờ cái đấu cầu thiên nhiên đó, người Nhật thường gọi là «xứ mặt trời yên tĩnh », mà văn minh Trung quốc đã truyền tới Nhật.

Những chiến thắng của quân đội Nhật trong cuộc xâm chiếm Trung Hoa và Triều Tiên năm 1894 không có gì là vẻ vang cho lắm, vì quân đội của Triều đình nhà Thanh lúc đó tổ chức lỏng lẻo và trang bị thô sơ. Tuy nhiên, lần ra quân đầu tiên đã gặp ngay chiến thắng một cách dễ dàng khiến quân Nhật trở nên phấn khỏi, tự tin ở sức mình. Chính điều đó đã khiến họ trở thành hiếu chiến và gây ra những trận đại chiến sau này.

Trên đường đánh đuổi quân Tàu ra khỏi Triều Tiên, quân Nhật đã vượt qua sông Yalu, chiếm bán đảo Liaotung và hải cảng Arthur ở phía Nam Mãn châu. Chính tại đây, Hidenori Tojo và các sĩ quan trẻ trong đạo quân viễn chinh của ông đã ngừng lại để nhìn những thành quả, đất đai minh vừa chinh phục được. Đồng thời họ cũng mặc tình thưởng thức, thao túng các chiến lợi phẩm. Ở đây, xa nhà, họ không phải chịu những hạn chế ràng buộc và đương nhiên trở thành những kẻ chiến thắng đầy oai quyển, nắm trong tay quyền sinh sát đối với đám dân địa phương. Do đó họ trở thành một đoàn quân say men chiến thắng, sẵn sàng lao vào những cuộc phiêu lưu khác.

Trước sức tấn công vũ bão của quân Nhật, nước Tàu không còn cách nào khác hơn là thỏa mãn các yêu sách của Nhật. Nhà Thanh cử sứ giả tới Nhật thương thuyết và bằng lòng nhường cho Nhật cai trị Triều Tiên, phía Nam Mãn châu và đảo Kim môn. Nhưng sứ giả Tàu chưa kịp trở về thì Đại sứ của ba nước Nga, Anh và Pháp đã tới cho Chánh phủ Nhật hay Chánh phủ của họ chưa sẵn sàng chấp nhận để Nhật hiện diện tại Mãn châu.

Đàng sau lời thông báo đó là một sự đe dọa ngầm, với những đoàn quân Nga đông đảo ở biên giới, sẵn sàng lâm chiến. Nhật Hoàng biết rằng quân mình tuy mạnh, nhưng dù sao cũng không đủ sức đương đầu với liên quân của ba đại cường đó, nên đành phải nuốt hận chấp nhận lời yêu cầu của họ, là sẽ rút khỏi Mãn châu. Dân Nhật nhiều nơi nổi lên phản đối sự nhượng bộ đó của Chánh phủ Nhật, và chỉ chịu yên khi Nhật Hoàng lên tiếng khuyên can họ. Ngài bảo mọi người cần phải « chịu đựng những gì không thể chịu được. »

Tại Mãn châu, quân đội Nhật tức giận không hiểu tại sao họ lại được lịnh rút ra khỏi vùng đất vừa chiếm được.

Tuy nhiên họ vẫn phải tuân lệnh, và họ sung sướng khi nghe những nhà siêu ái quốc trong nước lên tiếng chỉ trích các chánh khách đã hèn nhát trước áp lực của ngoại bang và tìm cách che mắt, lựa dối cả Thiên Hoàng,

Mặc dầu vẫn còn được giữ Triều Tiên và đảo Kim môn, nhưng sự kiện bị Tam cường ép buộc trả đất khiến người Nhật cảm thấy nhục nhã, và với lòng tự ái cao độ vốn có của những dân tộc Á Đông, họ âm thầm nuôi chí phục thù. Với bản tính ôn hòa, Minh Trị tránh được những phản ứng quá khích, và chỉ coi đó là một bài học ganh đua vơi các cường quốc trên thế giới. Hầu tước Hayashi, một nhân vật lãnh đạo quan trọng trong Chánh phủ Nhật đưa ra nhận định : « Dân Nhật cần phải tiếp tục nỗ lực học hỏi, nghiên cứu thêm về Khoa học, đó là một phương pháp ganh đua hữu hiệu nhất với các nước văn minh khác trên thế giới. »

Chính trong tinh thế này, giới chánh trị đã bị phe quân sự lấn lướt bằng cách phải nhường các Bộ chiến tranh và Hải quân cho các Tướng lãnh. Họ viên cớ rằng làm vậy để quân đội có tiếng nói và quyền quyết định xử dụng ngân sách trong những giai đoạn quan trọng của quốc gia, cần tới sự bành trướng mạnh của quân đội. Nhưng lâu dần sau này, chính do đó mà Chánh phủ không còn kiểm soát được các Tướng lãnh như trong thể chế dân chủ đòi hòi.

Trung Tá Hidenori Tojo từ Mãn châu trở vể với sự tin tưởng rằng cần phải có sức mạnh tuyệt đối trong trò chơi ganh đua với các cường quốc. Ngang hàng với họ chưa đủ, nhưng muốn thẳng trò chơi này, cần phải lớn mạnh trội hơn và biết cách xử dụng sức mạnh đó. Nửa thế kỷ sau, con trai ông lúc đó mới mười một tuổi, là Hideki đã thực hiện lòng tin tưởng đó bằng cách đưa cả nước Nhật vào một cuộc chiến khốc liệt. Dù sao, thì lúc này bước đầu tiên cũng đã đạt được : Nhật đã đổi chiều được con dao găm Triều Tiên bằng cách quay mũi nhọn của nó về phía nước Tàu.

« Lùi
Tiến »