Samurai lại được chia ra nhiều cấp bậc. Gia đình Tojo thuộc vào hạng trung bình, và đã năm sáu đời phục vụ cho lãnh chúa ở một tỉnh miền Bắc nước Nhật. Hideki Tojo sanh năm 1855, tức là hai năm sau khi có biến cố hạm đội Mỹ tới Nhật.
Lịch sử Nhật còn ghi rõ, vào tháng Bảy năm 1853, một hạm đội nhỏ của Mỹ dưới quyền chỉ huy của Đô Đốc Perry đã tiến vô vịnh Tokyo. Các chiến hạm này không được mời, nhưng đã tự nhiên tới và đem theo một lá thơ của Tổng Thống Mỹ xin được mở tòa Lãnh sự và giao thương với Nhật. Lá quốc thơ kèm theo những lời lẽ . ngoại giao không ngớt nhấn mạnh tới những mối lợi cả hai nước đều được hưởng trong việc giao thương. Nhưng yếu tố quyết định của những lời yêu cầu của sứ giả Hoa Kỳ chính từ những họng súng chĩa ra hai bên sườn tàu và các ống khói đen đang bốc lên, khiến tàu có thể chuyển động theo mọi hướng không cần đến buồm và sức gió. Sự hiện diện của đoàn chiến hạm lạ này là nguyên nhân đưa tới việc chấm dứt chế độ phong kiến của nhà Mạc phủ kéo dài trên hai thế kỷ qua.
Đối với người Mỹ lúc đó, cũng giống như nhiều nước Tây phương khác đã thực hành chánh sách ngoại giao với họng súng này, chi có một mục tiêu là tìm thêm thị trường để mở mang thương mại. Không ai ngờ rằng sự tiếp xúc đó sẽ đưa tới một trận đại chiến xảy ra tại Viễn Đông sau này. Thực sự, vào lúc đó, nước Nhật chỉ muốn được Tây phương để cho mình sống yên thân, nhưng họ dã chợt thức tỉnh khi nhìn thấy các chiền thuyền tối tân của địch, và quyết chí tìm cách tiến theo cho kịp người qua nhiều thập niên, để rồi cuối cùng trở thành cường quốc và gây ra trận chiến khủng khiếp trên Thái binh dương. Nếu để ý nhận xét, người ta đã có thể nhìn thấy những dấu hiệu và có thể tiên đoán được những hậu quả xảy ra sau này.
Trước khi trở ra khơi, Perry có tặng cho nhà cầm quyển Nhật một khẩu đại bác bằng đồng, kiều mới nhất. Có lẽ ông ta muốn biểu dương sức mạnh để làm hậu thuẫn cho những lời yêu cầu của mình. Một năm sau, vị Lãnh sự của Mỹ đầu tiên tới nhận nhiệm sở ở Nhật, vô cùng ngạc nhiên khi được gởi tặng hai khẩu đại bác cũng bằng đồng giống hệt như khẩu súng Perry đã biếu người Nhật năm trước. Vài năm sau đó, một viên chức người Anh ở Nhật cũng được gởi tặng một khẩu súng trường giống hệt với khẩu súng mà hải quân Anh đã tặng cho người Nhật trước đó.
Tiếng súng đại bác bắn dàn chào thị oai tại vịnh Tokyo do hạm đội của Đô Đốc Perry bắn ra, không những là một tiếng gõ cửa đánh thức người Nhật thời đó, nhưng đối với nhà Mạc Phủ thì đó lại còn là tiếng báo hiệu chấm dứt quyền hành của họ. Sự sụp đổ của Mạc phủ xảy ra là vì họ cảm thấy mình đã bất lực, không có đủ sức mạnh để đối phó với những khí giới tối tân của người Tây phương. Bị ngạc nhiên và thức tỉnh bởi những đe dọa xâm nhập của Tây phương, các lãnh chúa thuộc những bộ lạc có thế lực của Mạc phủ như Satsuma, Choshu, và Tosa đã đống thanh đoàn kết với nhau và nêu cao khẩu hiệu tôn Hoàng Đế, chống giặc hung nô !» và nhất quyết lật đổ chế độ của Mạc phủ. Họ cho rằng đó là cách hay nhứt để có thể củng cố sức mạnh theo kịp rợ Tây phương.
Bây giờ chính là lúc nước Nhật xuất hiện một vị Hoàng Đế trẻ, và trở thành cứu tinh của dân tộc : Minh Trị Thiên Hoàng. Theo các sử gia Tây phương, vị vua trẻ này đã làm một cuộc cách mạng táo bạo và khôn ngoan nhất trong lịch sử các quốc gia Đông phương. Thay vì đuổi người Tây phương ra khỏi nước, Ngài thúc đẩy chánh phủ thực hiện những cải cách tân tiến hóa để theo kịp các kỹ thuật của họ. Mọi sinh hoạt bắt chước Tây phương trở nên rộn rịp khắp nước : ngoại ngữ được dạy tại tất cả các trường học quân trường mọc lên như nấm để huấn luyện học hỏi về chiến thuật Tây phương, những toán binh lính vừa được tuyển mộ cấp tốc tập luyện, mọi sáng kiến được khuyến khích, tất cả vật đụng bằng sắt thép được trưng dụng để chế súng.
Nhiều phái bộ được gởi đi ngoại quốc nghiên cứu. Lòng mong muốn canh tân theo Tây phương mạnh tới nỗi các viên chức Chánh phủ cũng được khuyến khích mặc y phục theo lối « nước giàu, dân mạnh». Đoàn kết xung quanh Thiên Hoàng, nước Nhật đã thoát được cảnh bị các lực lượng ngoại lai xâu xé của nước Tàu. Tinh thần đoàn kết quốc gia lên cao. Các lãnh chúa đều nhất loạt từ bỏ quyền hành, đem đất đai dâng cho Thiên Hoàng. Họ nói :
« Như vậy để nước ta có thể ngang hàng với các quốc gia khác trên thế giới.»
Một số các sứ quân khác, mặc dầu không muốn, nhưng cũng đành phải làm theo gương của đa số khác. Vào khoảng hai triệu samurai từ trước tới nay sống nhờ sức mạnh, tiền bạc của các lãnh chúa, lúc này trở nên không nơi nương tựa. Thiên Hoàng cố gắng tìm cho họ những việc làm trong ngành cảnh sát hay quân đội. Nhưng dù sao, đó cũng là một giai đoạn khó khăn cho những người từ trước tới nay đã sống xa rời nếp sống cộng đồng của xã hội.
Trong hệ thống tổ chức quân đội mới của Thiên Hoàng, các samurai không còn là những chiến sĩ độc quyền như xưa kia. Một đạo luật mới cấm họ không được mang kiếm ở nơi công cộng, hoặc đeo phù hiệu riêng của các bộ lạc.
Hidenori Tojo là một trong những gia đình samurai lâm vào hoàn cảnh khó khăn do những cải cách này gây ra. Đã nhiều đời sống sung túc nhờ tiền của do các lãnh chúa cung cấp, bây giờ các hiệp sĩ không còn chỗ nương thân, đành phải chịu đựng một nếp sống mới tương đối thấp kém so với sự sung túc trước kia. Nhiều lãnh chúa trước đây đã bỏ nhà Mạc phủ để theo Thiên Hoàng hiện nay cũng trở nên bất mãn. Họ cảm thấy mình bị phản bội, vì những phần thường họ mong đợi khi nhượng bộ Thiên Hoàng ngày nay đã không thấy tới. Chánh phủ của Minh Trị dự định tổ chức một đạo quân sang chinh phục Triều Tiên và Trung Hoa để số samurai vừa bị mất chủ có chỗ dụng võ, thi thố tài chiến đấu của họ. Những bất đồng giữa các sứ quân về việc ủng hộ Nhật Hoàng đã đưa tới một cuộc chiến tranh.
Cuộc nội chiến năm 1877 đã đưa tới cuộc thử sức giữa quân đội mới tuyển mộ của Thiên Hoàng và các chiến sĩ của sứ quân. Tuy mới được thành lập, nhưng quân Nhật Hoàng có khí giới tối tân và được huấn luyện theo chiến thuật Tây phương nên đã thắng thế. Trong trận chiến này, Trung sĩ Hiđenoro chiến đấu vô cùng dũng mãnh với tinh thần của samurai đến nỗi sau đó ông được thăng lên Thiếu úy. Có điều tréo cẳng ngỗng là Tojo đã chiến đấu chống lại giai cấp mà đáng lẽ ông được sanh ra để bảo vệ họ.
Những trận đánh dữ dội trong nhiều tháng sau đó đã khiến cả hai bên đều tồn thất nặng. Cuối cùng phe chống Nhật Hoàng bị thất bại, vị lãnh chúa cuối cùng là Saigo mổ bụng tự tử theo đúng nghi thức hara-kiri của một samurai. Sự thất bại của loạn quân không những đưa tới chỗ chấm dứt hoàn toàn chê độ phong kiến, nhưng còn cho thấy một điều ý nghĩa hơn nữa, đó là khả năng chiến đấu dũng mãnh, hữu hiệu của các samurai được trang bị với khí giới mới của quân đội Nhật Hoàng. Họ đã chứng tỏ được tài đánh trận can trường và khôn khéo của dòng giống con nhà võ tướng.
Dân Nhật vốn sẵn lòng ái mộ những giá trị cổ truyền, mặc dầu họ đã được canh tân hóa, không bao giờ quên được lòng mến phục đối với các hiệp sĩ samurai. Vì vậy tinh thần trong samurai đã trở thành một cái gì bất diệt đối với dân Nhật. Chính tinh thần võ sĩ đạo, với những điều luật hushido của các samurai để lại, đã trở thành động lực chiến đấu can đảm nhất thế giới của quân đội Nhật. Qua trận nội chiến, mọi người đã nhận ra rằng tinh thần samurai được võ trang với các khí giới mới đã tạo ra một đoàn quân tinh nhuệ nhất từ trước đến nay.
Vậy là mười bảy năm sau, kể từ ngày Đô Đốc Perry tới gõ cửa với đoàn chiến hạm nhả khói đen của ông ta, nước Nhật bây giờ cũng có được đoàn tàu nhả khói đen riêng của minh, Họ đã xử dụng đoàn tàu đó đi chiếm Triều Tiên và một phần lãnh thổ Trung quốc của nhà Mãn Thanh.
Nhiều phái bộ được gởi đi ngoại quốc nghiên cứu. Lòng mong muốn canh tân theo Tây phương mạnh tới nỗi các viên chức Chánh phủ cũng được khuyến khích mặc y phục theo lối « nước giàu, dân mạnh». Đoàn kết xung quanh Thiên Hoàng, nước Nhật đã thoát được cảnh bị các lực lượng ngoại lai xâu xé của nước Tàu. Tinh thần đoàn kết quốc gia lên cao. Các lãnh chúa đều nhất loạt từ bỏ quyền hành, đem đất đai dâng cho Thiên Hoàng. Họ nói :
« Như vậy để nước ta có thể ngang hàng với các quốc gia khác trên thế giới.»
Một số các sứ quân khác, mặc dầu không muốn, nhưng cũng đành phải làm theo gương của đa số khác. Vào khoảng hai triệu samurai từ trước tới nay sống nhờ sức mạnh, tiền bạc của các lãnh chúa, lúc này trở nên không nơi nương tựa. Thiên Hoàng cố gắng tìm cho họ những việc làm trong ngành cảnh sát hay quân đội. Nhưng dù sao, đó cũng là một giai đoạn khó khăn cho những người từ trước tới nay đã sống xa rời nếp sống cộng đồng của xã hội.
Trong hệ thống tổ chức quân đội mới của Thiên Hoàng, các samurai không còn là những chiến sĩ độc quyền như xưa kia. Một đạo luật mới cấm họ không được mang kiếm ở nơi công cộng, hoặc đeo phù hiệu riêng của các bộ lạc.
Hidenori Tojo là một trong những gia đình samurai lâm vào hoàn cảnh khó khăn do những cải cách này gây ra. Đã nhiều đời sống sung túc nhờ tiền của do các lãnh chúa cung cấp, bây giờ các hiệp sĩ không còn chỗ nương thân, đành phải chịu đựng một nếp sống mới tương đối thấp kém so với sự sung túc trước kia. Nhiều lãnh chúa trước đây đã bỏ nhà Mạc phủ để theo Thiên Hoàng hiện nay cũng trở nên bất mãn. Họ cảm thấy mình bị phản bội, vì những phần thường họ mong đợi khi nhượng bộ Thiên Hoàng ngày nay đã không thấy tới. Chánh phủ của Minh Trị dự định tổ chức một đạo quân sang chinh phục Triều Tiên và Trung Hoa để số samurai vừa bị mất chủ có chỗ dụng võ, thi thố tài chiến đấu của họ. Những bất đồng giữa các sứ quân về việc ủng hộ Nhật Hoàng đã đưa tới một cuộc chiến tranh.
Cuộc nội chiến năm 1877 đã đưa tới cuộc thử sức giữa quân đội mới tuyển mộ của Thiên Hoàng và các chiến sĩ của sứ quân. Tuy mới được thành lập, nhưng quân Nhật Hoàng có khí giới tối tân và được huấn luyện theo chiến thuật Tây phương nên đã thắng thế. Trong trận chiến này, Trung sĩ Hiđenoro chiến đấu vô cùng dũng mãnh với tinh thần của samurai đến nỗi sau đó ông được thăng lên Thiếu úy. Có điều tréo cẳng ngỗng là Tojo đã chiến đấu chống lại giai cấp mà đáng lẽ ông được sanh ra để bảo vệ họ.
Những trận đánh dữ dội trong nhiều tháng sau đó đã khiến cả hai bên đều tồn thất nặng. Cuối cùng phe chống Nhật Hoàng bị thất bại, vị lãnh chúa cuối cùng là Saigo mổ bụng tự tử theo đúng nghi thức hara-kiri của một samurai. Sự thất bại của loạn quân không những đưa tới chỗ chấm dứt hoàn toàn chê độ phong kiến, nhưng còn cho thấy một điều ý nghĩa hơn nữa, đó là khả năng chiến đấu dũng mãnh, hữu hiệu của các samurai được trang bị với khí giới mới của quân đội Nhật Hoàng. Họ đã chứng tỏ được tài đánh trận can trường và khôn khéo của dòng giống con nhà võ tướng.
Dân Nhật vốn sẵn lòng ái mộ những giá trị cổ truyền, mặc dầu họ đã được canh tân hóa, không bao giờ quên được lòng mến phục đối với các hiệp sĩ samurai. Vì vậy tinh thần trong samurai đã trở thành một cái gì bất diệt đối với dân Nhật. Chính tinh thần võ sĩ đạo, với những điều luật hushido của các samurai để lại, đã trở thành động lực chiến đấu can đảm nhất thế giới của quân đội Nhật. Qua trận nội chiến, mọi người đã nhận ra rằng tinh thần samurai được võ trang với các khí giới mới đã tạo ra một đoàn quân tinh nhuệ nhất từ trước đến nay.
Vậy là mười bảy năm sau, kể từ ngày Đô Đốc Perry tới gõ cửa với đoàn chiến hạm nhả khói đen của ông ta, nước Nhật bây giờ cũng có được đoàn tàu nhả khói đen riêng của minh, Họ đã xử dụng đoàn tàu đó đi chiếm Triều Tiên và một phần lãnh thổ Trung quốc của nhà Mãn Thanh.