Tôi ở cùng phòng với ba bạn người nước ngoài, hai bạn đến từ Ả Rập Xê-út tên là Hanan và Najah, một bạn đến từ Mexico tên là Yadira. Cả hai nước đều có những nền văn hóa đặc trưng và đặc biệt khác với văn hóa Việt Nam.
Hanan và Najah theo đạo Hồi, họ tuyệt đối không được ăn thịt lợn, không được uống nước có cồn, họ chỉ được ăn Halal food. Halal theo ngôn ngữ Ả Rập có nghĩa là “hợp pháp” hoặc “cho phép”. Các bạn vẫn được ăn thịt nhưng thịt đó phải được mổ đúng cách. Các con vật như gà, bò… phải được người mổ thịt cầu nguyện cho trước khi mổ. Các bạn cũng phải đội khăn hằng ngày để che đi bộ tóc của mình. Hanan nói với tôi: “Người đàn ông nhìn thấy bộ tóc của Hanan sẽ phải cưới Hanan làm vợ. Và người đàn ông đó cũng phải theo đạo Hồi!” Hanan và Najah rất sùng đạo. Tôi nhớ có lần bọn tôi bị mắc kẹt trong thang máy. Tôi thì đang rất lo lắng, tìm cách để báo trợ giúp. Najah bình tĩnh trấn an: “Đừng lo, Hoài! Tôi sẽ cầu nguyện để Chúa đến cứu chúng ta! Chúa sẽ mở cửa thang máy cho chúng ta. Đừng lo gì cả mà hãy… cầu nguyện cùng tôi!”. Một lần khác bọn tôi đi du lịch cùng các bạn quốc tế và các bạn Hàn Quốc. Đúng lúc bọn tôi đỗ xe để nghỉ ngơi và đi vệ sinh thì đến giờ cầu nguyện của Hanan và Najah. Theo quy định, các bạn phải cầu nguyện 5-6 lần trong một ngày, theo khung giờ của mặt trời. Đi đâu các bạn cũng luôn mang bên mình tấm thảm để trải ra cầu nguyện. Lần đó, tôi vừa bước từ nhà vệ sinh ra, thấy Najah trải thảm trên nền cỏ xanh, hướng thẳng vào cửa nhà vệ sinh và… cầu nguyện. Tôi vừa buồn cười vừa tò mò. Thì ra, hướng vào đâu không quan trọng mà quan trọng là phải hướng về phía mặt trời.
Yadira là cô bạn người Mexico, rất gọn gàng, ngăn nắp và khá khó tính. Thời gian đầu mới qua Hàn, Yadira gặp rất nhiều khó khăn do khác biệt về văn hóa. Ở Mexico, người ta tôn trọng tiếng nói của cá nhân, tôn trọng cái tôi và sự độc lập, tự do của mỗi người. Bất kỳ người lớn hay trẻ em đều có thể bày tỏ quan điểm và ý kiến riêng của mình. Ngược lại, ở Hàn, bạn phải có “tôn ti trật tự”, “kính trên nhường dưới”, người lớn nói là phải nghe, gọi dạ – bảo vâng. Theo văn hóa của Hàn, người càng cao tuổi, chức vụ càng lớn thì tiếng nói càng có trọng lượng. Tôi nhớ mãi một lần trong tiết học toán, thầy giáo giảng bài bằng tiếng Hàn nhưng đúng ra là lớp phải được học, nghe giảng dạy 100% tiếng Anh. Tuy nhiên, trong lớp có rât nhiều bạn Hàn, do trình độ tiếng Anh chưa tốt nên không hiểu được bài. Sau khi thầy giảng bằng tiếng Hàn và có giảng lại bằng tiếng Anh, thầy hỏi Yadira câu hỏi và muốn bạn trả lời. Cô bạn đứng lên và tuôn một tràng tiếng… Tây Ban Nha với lý do “You used your language, so I used my mother tongue!” (nghĩa là “Thầy nói tiếng Hàn thì em cũng nói tiếng mẹ đẻ của em!”) rồi bỏ ra khỏi lớp.