Phạm nhân đang bị giam trong Cái Hố mà tất cả mọi người vẫn gọi bằng biệt danh Enigma, thật ra là Raul Morgan. Nhưng Raul không phải là kẻ nhắc tuồng.
Kẻ nhắc tuồng chính là Pascal, và hắn vẫn đang tự do.
Người đàn ông xăm trổ mà Mila đã gặp tại nhà tù siêu an ninh là một đồ đệ trung thành của hắn. Nếu không thì tại sao lại chấp nhận ngồi tù thay hắn?
Raul Morgan - người đàn ông với khuôn mặt bình thường - đã lui tới Nơi khác với tư cách là một nhà tội phạm học, nhưng chưa bao giờ chống lại ý chí của tên sát nhân trong tiềm thức. Ngược lại, Raul đã chịu khuất phục trước sự dụ dỗ của hắn. Cũng giống như Karl Anderson, nhân danh liên minh ma quỷ đó, Raul Morgan đã ra tay sát hại chính giọt máu của mình.
Sau vụ thảm sát tại trang trại, Pascal đã tố cáo Morgan thông qua một cuộc gọi nặc danh, để tránh bị cảnh sát sờ gáy.
Mila đã lái chiếc Hyundai xuyên đêm, tuyệt vọng tìm kiếm lời giải cho mọi chuyện. Hắn đã lừa tất cả mọi người. Hắn đã lừa mình .
Trời mưa tầm tã và chất ma túy che mờ các giác quan của cô, nhưng một lần nữa cô phải hiểu.
Một con hươu bước ra từ trong rừng và băng qua đường. Mọi chuyện bỗng diễn ra như trong một đoạn phim chiếu chậm. Mila mất lái và nhìn vào mắt con vật đường bệ trong thoáng chốc: có phải chính nó đã đi vào trong căn bếp nhà cô vào cái hôm Alice bị bắt cóc, hay đây chỉ là ảo giác do Nước mắt Thiên thần tạo ra?
Mila không kịp có câu trả lời cho mình vì chiếc Hyundai đã chệch hướng, lao ra khỏi con đường, vượt qua một cái rãnh nước và đâm sầm vào một thân cây.
Vụ tai nạn tạo ra một tiếng ồn đinh tai, nhưng tiếp đó chỉ còn âm thanh rì rì của động cơ xe chìm khuất trong tiếng mưa.
Đầu chúc ngược và bị kẹt trong lớp kim loại, Mila cố gắng giữ cho mình tỉnh táo. Mặt cô đã bị đập vào thứ gì đó rất cứng. Một chất lỏng nhớp nháp chảy qua trán cô, hòa trộn với những giọt nước mưa lọt qua khoảng vỡ của tấm kính chắn gió. Chắc chắn cô đã bị thương ở đầu. Cô cũng bị đau nhói phía dưới xương ức. Cô nâng đầu lên và cảm thấy khó thở. Trục lái đã đâm xuyên qua vô lăng và găm thẳng vào bụng cô, một thứ chất lỏng màu đen đang trào ra khỏi vết thương - máu trộn lẫn với mật. Với đôi bàn tay run rẩy, cô chật vật tìm cách bịt vết thương nhưng vô ích.
Cô đang ở một nơi khỉ ho cò gáy và không biết phải gọi cứu hộ bằng cách nào. Cơn hoảng loạn dâng lên, và hiểu rằng mình sắp chết, cô bắt đầu khóc. Nước mắt hòa lẫn với máu, dịch nhầy và nước mưa. Cô đã từng nhiều phen lướt qua cuộc hẹn với tử thần, nhưng lần này cô tin chắc mình sắp đi gặp thứ bóng tối từ lâu luôn mời gọi mình một cách kín đáo.
Cô nghĩ đến Alice và việc con bé sẽ phải sống một mình. Cô khóc cả cho con bé nữa. Cô đã không biết trân trọng món quà duy nhất mà cuộc đời đã trao tặng. Cô tự nguyền rủa chính mình.
Cô sẽ không nhìn thấy con gái trưởng thành, sẽ không ở bên cạnh nó những lúc vui buồn. Cô không thể bảo vệ con bé hay dạy nó tự vệ. Giờ thì cô đã mất tất cả. Đến giây phút nói lời vĩnh biệt, cô mới nhận ra những cảm xúc đã cầm giữ trong lòng cả đời bỗng chốc tuôn trào.
Nỗi đau không giống như thứ cô tự gây ra cho mình bằng lưỡi lam. Nó phát xuất từ trong tâm hồn.
Thật tuyệt vời làm sao khi được làm người trở lại.
Đúng lúc cô bắt đầu chấp nhận số phận, Mila bỗng thấy một chiếc xe hơi từ đằng xa xuất hiện và tiến về phía mình. Thật không thể tin nổi, đó là một dấu hiệu. Cô thầm mong màn mưa không ngăn cản người cầm lái nhận ra chiếc Hyundai bên vệ đường. Sẽ thật trớ trêu nếu chiếc xe tiếp tục lộ trình của nó.
May mắn thay, nó giảm tốc độ. Đó là một chiếc Audi 80 màu đen.
Mila trông thấy cửa xe bên phía ghế lái mở ra. Cô nheo mắt lại.
Một bóng người tiến lại chỗ cô trên những bước chân chậm rãi. Cô nhận ra người lái xe mang găng tay bằng da màu đen, và chi tiết này khiến cô sợ hãi. Một nỗi sợ phi lý, cô biết, vì đằng nào cô cũng đang hấp hối. Nhưng cô không thể nghĩ khác đi được.
Bóng đen bước vào trong luồng sáng của đèn pha và dừng lại. Dù đang bị chúc ngược đầu, Mila vẫn có thể nhìn thấy khá rõ. Đó là một người đàn ông mặc bộ com lê nâu, nhàu nhĩ, có đôi bàn chân bẹt.
Pascal không trùm kín mặt. Nhưng hình ảnh chỉ kéo dài trong vài giây. Mái tóc và bộ ria đen bị cơn mưa làm hỏng - những lọn tóc rơi rụng sang hai bên. Đồng thời, làn da của khuôn mặt cũng chảy xuống, nhỏ lên ve áo sơ mi và cà vạt. Mila nhớ đến cái bàn phấn có đầy đủ đồ hóa trang và tóc giả. Khi lớp phấn son bị nước mưa rửa trôi, các vết mực bắt đầu hiện ra.
Những con số.
Gã đàn ông tháo găng. Mila chưa bao giờ nhìn thấy đôi tay của hắn, cô từng nghĩ hắn làm vậy để không lưu lại dấu vân tay. Trên thực tế, chúng cũng phủ kín hình xăm. Enigma đích thực đang đứng trước mặt cô.
Với một chút hơi tàn trong lồng ngực, Mila những muốn hỏi xem hắn đã làm gì Alice trong khoảng thời gian hắn giam giữ con bé. Hắn đã nhồi nhét vào đầu nó những lời nhắc tuồng hắc ám nào? Sau này con bé sẽ ra sao?
Nhưng cô câm lặng.
Gã đàn ông quan sát Mila hồi lâu, có lẽ đang chờ cho cô trút hơi thở cuối cùng.
- Hãy tận hưởng món quà này. - Hắn nói với giọng êm ái.
Trong lúc các giác quan từ bỏ cô, Mila thấy hắn quay gót và đi về phía chiếc xe hơi của mình. Hắn trèo lên xe và nổ máy. Chiếc xe đi xa dần dưới cơn mưa, trong đêm tối.
Còn lại một mình, Mila nhắm mắt và thấy hình ảnh Alice hiện lên. Cô muốn nói lời vĩnh biệt với con bé.
Hơi thở của cô cạn dần. Cuối cùng cô cũng để cho mình chìm vào trong sự quên lãng mà cô đã sượt qua nhiều lần nhưng chưa từng bị kẹt lại.
- Tâm trí thấy những điều nó muốn thấy.
Ai đang nói vậy? Không phải cô tưởng tượng. Rõ ràng đó là giọng nói của hồn ma. Thằng bé làm gì trong khu rừng này? Làm thế nào Joshua có thể thoát ra khỏi trò chơi được?
Một ánh chớp làm cô lóa mắt. Giống như thể hai nhãn cầu của cô bị kéo khỏi hốc mắt, nhưng hóa ra người ta chỉ tháo chiếc kính thực tế ảo.
Mila nhìn quanh.
Những bóng người cúi xuống cô. Những giọng nói thì thầm:
- Kiểm tra huyết áp...
- Cho thở oxy...
- Bốn gam niacine tiêm tĩnh mạch. Bơm tiêm sẵn sàng chưa?
Các nhân viên y tế. Mila đã không gặp tai nạn - ít nhất cũng không phải trong thế giới thực. Máu và vết thương chỉ là ảo giác. Nhưng, như cô đã biết, nó có thể gây tử vong. Một lần nữa, Joshua lại cứu mạng cô bằng cách nhắc lại nguyên tắc cơ bản của Nơi khác .
Mila bỗng cảm thấy vô cùng sung sướng. Cô có thêm một cơ hội để thay đổi. Để làm một người mẹ. Có lẽ cô đã thực sự được chữa khỏi hội chứng bí ẩn đã khiến cô không giống như những người khác.
Dù sao thì, trong mớ bòng bong của những cảm xúc mới mẻ, một ý nghĩ u ám vẫn len lỏi vào.
Mục tiêu của kẻ nhắc tuồng không phải là giết chết cô, và nghịch lý thay, cũng không phải làm hại cô. Đó chỉ là một hệ quả thứ cấp so với lý do tồn tại thực sự của hắn.
Khả năng thay đổi con người, biến họ từ những cá thể vô tội thành kẻ giết người máu lạnh.
Chính đó là nguồn thỏa mãn lớn lao nhất của chúng. Lạc thú lớn nhất.
Ngay từ đầu Mila đã tự hỏi tại sao cô là người được chọn để chơi, và mục đích cuộc chơi là gì. Giờ đây cô đã có những cảm xúc mà trước đây, do chứng mù cảm xúc, cô chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ tìm lại được. Cả một sự khai sáng. Mila hiểu ra kẻ nhắc tuồng cũng đã giở trò với cô, nhưng trong khi hắn sử dụng quyền năng của mình để biến những người khác trở thành xấu xa, thì với cô, hắn làm ngược lại.
Hãy tận hưởng món quà này.
Lẽ ra cô phải cảm thấy biết ơn hắn vì phiên bản mới mẻ này của mình, vì sự biến đổi mà hắn đã gây ra. Nhưng cô chỉ cảm thấy ghê tởm và khinh bỉ khi nhận ra rằng, trên thực tế, hắn đã thắng.
Nhưng điều này không đồng nghĩa với việc cô sẽ đầu hàng.
Chuyên gia tìm người mất tích giờ đây đã biết ở đâu đó có một bóng đen đang đợi mình. Ngoài kia, một kẻ nhắc tuồng mới đang tung hoành.
Tôi đến từ bóng tối. Và nếu tôi không tìm kiếm nó, bóng tối sẽ tìm đến với tôi.