Trong khi hoàng hôn nhuộm hồng đường chân trời, chiếc Hyundai chật vật vượt những quả đồi.
Cô vừa đi cả chặng đường dài, nhưng mục tiêu đã gần kề. Trong lúc lái xe, Mila nghĩ tới những điều mình sẽ nói khi đến nơi. Mọi thứ cô cần được đựng trong một cái túi màu đen để ở băng ghế sau.
Viên cảnh sát mà vài tháng trước đã giúp kết nối Mila với Mary đã nói đúng: nơi này quả là chốn tận cùng thế giới.
Thiên nhiên trù phú và khu rừng vây quanh dải nhựa đường cho cảm giác như sắp sửa chiếm lại khoảng không đã bị con người dùng vũ lực cướp đi. Mặt trời lặn hẳn và nơi cư trú của cộng đồng Phật tử xuất hiện như một lễ đường lung linh ánh nến trong đêm tối.
Khi đến trước cánh cổng gỗ, Mila được nhiều thành viên tu tập đón và lịch sự dẫn cô tới một căn phòng. Họ mang cho cô đồ uống và trái cây. Không lâu sau, một phụ nữ trong chiếc áo lam xuất hiện, mái tóc bạc được thắt bím gọn gàng, đôi mắt bà cũng xanh như mắt con trai mình.
- Tôi không nghĩ sẽ có ngày được gặp cô đấy. - Mary nói với giọng thân mật.
Mila hiểu rằng người phụ nữ không có ý muốn bảo cô hãy để bà ta được yên thân, bà chỉ hy vọng mọi chuyện giờ đây sẽ được giải quyết dứt điểm.
- Trên điện thoại, bà đã nói rằng nếu được ban cho một điều ước, bà sẽ ước mình được gặp lại Joshua, dù chỉ trong chốc lát. Để chào từ biệt thằng bé.
Nét mặt của người phụ nữ đanh lại, có lẽ bà đang sợ rằng ước mong của mình sẽ trở thành hiện thực.
- Có nhiều điều được chúng ta nói ra cho nhẹ lòng, nhưng không hẳn là ý muốn thực sự.
- Đây không phải là thật, dù nó giống như thật vậy. - Mila nói và chỉ tay về phía chiếc túi đen. - Raul đã chuyển những ký ức về Joshua của ông ta vào một phiên bản số hóa. Ông ta đã tận dụng một trò chơi thực tế ảo để làm sống lại con trai của hai người.
Trong mắt Mary thoáng hiện lên một tia sợ hãi.
- Chúng ta không thể sống lại trong thân xác cũ sau khi chết. - Bà lắp bắp, viện dẫn một triết lý đã được lĩnh hội. - Linh hồn của Joshua đã siêu thoát để đầu thai vào một thân xác khác, không thể bị cầm tù trong các mạch điện máy tính.
Mary rõ ràng không hoàn toàn muốn tin vào triết lý mà mình vừa nói. Do vậy, Mila quyết định tỏ ra thành thật và cho bà thêm một động lực.
- Tôi có một câu hỏi cần đặt ra cho Joshua, nhưng tôi sợ thằng bé sẽ không trả lời. Tôi tin rằng với mẹ của mình, nó sẽ...
Mary ngỏ ý cần một chút thời gian suy nghĩ. Sau đó, bà hiểu ra Mila không đến đây để lợi dụng hay tranh thủ nỗi đau của bà.
- Tôi phải làm gì đây?
Thay cho câu trả lời, Mila lấy từ trong túi ra một chiếc máy tính xách tay đời cũ, hai kính thực tế ảo và hai cần điều khiển. Trước khi đến đây, cô cũng đã tạt qua chỗ một gã buôn bán hàng cấm ở gần nhà ga.
- Cái gì đây? - Mary Morgan thắc mắc khi nhìn thấy những viên thuốc màu xanh trên tay Mila.
- Nước mắt Thiên thần. Một viên cho bà, một cho tôi. Hãy tin ở tôi.
Người phụ nữ nuốt viên thuốc, và lập tức bám vào cánh tay Mila, ném cho cô một cái nhìn lo ngại.
- Thế nếu lỡ tôi không đủ can đảm để rời khỏi đó thì sao? Nếu tôi muốn đưa thằng bé đi cùng tôi thì sao?
Mila không có câu trả lời. Cô chỉ biết đưa cho Mary chiếc kính thực tế ảo và cần điều khiển. Sau khi cô kết nối mạng Internet, biểu tượng của Due xuất hiện trên màn hình máy tính. Cô tạo hai thế thân rất giống với người thật. Rồi cô nhập thông số tọa độ ngôi nhà thời thơ ấu của Joshua, vì cô biết chắc mình sẽ tìm thấy thằng bé tại đó.
Họ rơi qua hành lang ảo giác và thấy mình đang ở trong một phòng trẻ nhỏ. Có những món đồ chơi và một chiếc giường bé xíu mang hình dáng của tàu con thoi. Pascal đã làm thứ tương tự cho con trai mình ngoài đời thực, Mary từng kể với cô như thế. Mila trông thấy bà giật mình. Họ đã đến đúng nơi.
- Thật không thể nào! - Mẹ của Joshua thốt lên trong sự ngỡ ngàng. - Mọi thứ rất... thật.
Qua cửa sổ, họ trông thấy bóng tối lạnh lẽo của Nơi khác , nhưng bốn bức tường của căn phòng cho họ cảm giác ấm áp và an toàn.
Một âm thanh bỗng vang lên: chiếc hộp nhạc vừa mới tự phát. Đó là một vòng quay ngựa gỗ tí hon. Cùng lúc đó, thằng bé mặc áo thun đỏ cũng xuất hiện trước mắt họ.
Mary nhận ra con trai mình ngay lập tức, dù bản sao này lớn hơn đứa bé mà bà đã đánh mất cả chục tuổi.
Joshua thể hiện ánh mắt vô cảm như thường lệ, nhưng trên khuôn mặt thằng bé có một điều gì đó. Sự tò mò.
- Mẹ? - Nó cất tiếng, nhưng không biểu lộ bất kỳ cảm xúc nào.
Mary bật khóc.
- Mẹ đây, con ơi...
Thằng bé tỏ ra ngơ ngác như thể chưa thể chấp nhận sự hiện diện của bà.
- Lẽ ra mẹ không nên tới đây. - Nó trách khẽ.
- Mẹ muốn gặp con từ lâu lắm rồi. - Mary sụt sịt, chìa tay về phía thằng bé.
Thoạt đầu Joshua lui lại, nhưng rồi nó để yên cho bà vuốt ve mái tóc vàng. Mila không thể tin nổi điều đó đang diễn ra trước mắt mình.
- Con thế nào? - Mary hỏi, bởi vì đó là câu hỏi mà các bà mẹ luôn dành cho con cái mình.
Có nhiều cách trả lời khác nhau, nhưng một người mẹ luôn có thể phân biệt được sự thật và dối trá.
- Bố chưa bao giờ hỏi con câu này. - Joshua thành thật đáp. - Chắc bố sợ nghe câu trả lời.
- Lẽ ra bố không nên đưa con đến đây. - Người mẹ nói với giọng thất vọng và giận dữ. - Không bao giờ.
- Con đã cố phá hủy nơi này, và không thành công. Nhưng mà con có cố gắng, đúng không mẹ? - Thằng bé hỏi, chờ đợi một lời khen. - Con ngoan mà.
- Tất nhiên rồi, tình yêu của mẹ.
Đứa trẻ đưa mắt nhìn quanh.
- Con chán nơi này lắm, con không muốn ở một mình nữa. Nó thú nhận.
Mary nhìn sang phía Mila. Bà không biết phải giúp con trai mình như thế nào.
- Con muốn chết, mẹ ơi. - Joshua thốt lên trong sự kinh ngạc của hai người mẹ. - Mẹ giúp con chết đi được không?
Đó là một yêu cầu kinh khủng đối với người đã cho thằng bé sự sống. Nhưng xét cho cùng, Mila cảm thấy chỉ có một người mẹ mới đủ tình thương để kết liễu con trai mình nếu được nó yêu cầu. Dù sao thì Mary Morgan cũng không đủ kiến thức công nghệ để chiều lòng thằng bé.
- Mẹ không thể làm được, tình yêu của mẹ.
- Con xin mẹ đấy.
- Mẹ xin lỗi con... - Mary khóc nấc.
Mila cảm thấy căm ghét Pascal vì đã lưu đày thằng bé vĩnh viễn trong cái nhà tù đầy nỗi sợ hãi và bạo lực này, chỉ để nuôi một ảo tưởng rằng sơ suất khủng khiếp đã dẫn tới cái chết của nó chưa từng xảy ra.
Nhưng Joshua không tỏ ra khó chịu với câu trả lời của mẹ mình. Thằng bé chỉ ghi nhận mà thôi.
- Vậy ra mẹ đến chỉ để chào từ biệt con...
- Không, mẹ muốn con biết rằng mẹ yêu thương con. Mẹ yêu con, và sẽ luôn luôn yêu con.
- Luôn luôn? - Thằng bé lặp lại với một chút ngạc nhiên.
- Luôn luôn. - Mary cam đoan.
- Mẹ nói vậy, con vui lắm. Con cảm ơn mẹ.
- Nhưng mẹ cũng có một việc này cần nhờ con... Mẹ muốn con giúp cô này.
Joshua nhìn vào Mila.
- Đồng ý, nhưng trước hết cô phải đưa mẹ cháu đi. Cháu không muốn mẹ thấy.
Mila quay sang phía Mary và giải thích cho bà cách thức rời khỏi trò chơi.
- Bà phải gỡ kính thực tế ảo và ngay lập tức nằm xuống để hạn chế tác dụng của thuốc. Tiếp đó bà hãy uống một viên niacine.
- Tôi muốn hôn thằng bé... có được không?
Mila không chắc bà có cảm nhận được gì hay không, nhưng cô không nỡ từ chối.
Mary tiến lại gần cậu con trai. Bà áp môi mình lên trán thắng bé và nhắm mắt lại. Joshua cũng nhắm mắt theo. Khi thằng bé mở mắt ra, mẹ nó đã biến mất.
Vài giây trôi qua trong sự im lặng tuyệt đối. Rồi thằng bé nhìn vào Mila một lần nữa.
- Tôi muốn biết chuyện gì đã xảy ra với Alice, - Cô nói.
- Hắn có khả năng thay đổi người khác. - Thằng bé đáp, ám chỉ kẻ nhắc tuồng. - Cô chắc chứ?
Giờ thì Mila không còn đường lui nữa.
Trong nháy mắt, quang cảnh đổi khác.
Mila mất khả năng điều khiển và nhận ra mình đang ở trong hình dạng của một thế thân khác. Cô thấy những gì nó thấy, nhưng không tác động gì được.
Đó là một ngày cuối hè, mặt trời rực sáng. Thế thân của Mila đang lái một chiếc xe thùng hiệu Ford. Con đường phía trước được bao quanh bởi những cây sồi đỏ. Chiếc radio trên xe phát ra tiếng nhạc vui tươi: một điệu swing xưa cũ - các nhạc công dường như rất vui khi chơi nó.
Chiếc xe vượt qua một đoạn đường gập ghềnh và đứng trước một tòa nhà có từ thế kỷ trước. Mặt tiền bằng đá nâu chính là của Viện Khoa học thần kinh Rừng Đỏ.
Mila chợt hiểu ra cô đang sắm vai người nào: lúc này, cô chính là Raul Morgan, đang lái chiếc xe đúng vào buổi sáng mà ông ta bỏ quên đứa con trai nhỏ của mình ở ghế sau.
Cô không muốn là ông ta. Cô hoàn toàn không muốn chứng kiến cảnh này. Cô chỉ nhìn thấy đôi mắt của ông ta trong gương chiếu hậu - mắt của Pascal - và cố gắng dịch chuyển cần điều khiển để cái gương cho thấy hình ảnh đứa trẻ mười tám tháng trên băng ghế sau. Cô hy vọng rằng nếu mình làm được như thế, người cha sẽ nhận ra sự hiện diện của thằng bé. Như thể cô vẫn còn thay đổi được định mệnh.
Chiếc Ford dừng lại trên bãi đỗ. Thế thân của Pascal tắt động cơ, tiếng nhạc cũng im bặt. Im lặng bao trùm không gian bên trong xe. Giá như ông ta nghe thấy tiếng thở của đứa con trai đang ngủ... Nhưng ông ta đã mở cửa xe và bước xuống. Ông ta giơ cánh tay cầm chìa khóa lên, và hệ thống khóa trung tâm được kích hoạt.
Mila nghe thấy tiếng chân mình bước đi trên mặt đường nhựa, nhưng cô không chờ đợi điều diễn ra sau đó. Thay vì tiến về phía cổng viện nghiên cứu, Pascal đi vòng ra phía sau chiếc xe hơi. Tại sao? Ông ta đang đi đâu đây?
Ông ta dừng lại bên cạnh cửa sau của chiếc xe.
Bên kia lớp kính, Mila trông thấy đứa trẻ mặc áo thun đỏ. Nó đang ngủ ngon lành.
Và vì cô nhìn thấy, mười năm về trước bố của thằng bé, Raul Morgan, cũng đã nhìn thấy con trai mình trong xe.
Khi người đàn ông đi xa dần, cô đã có câu trả lời cho thắc mắc trong lòng. Đó không phải là một tai nạn. Ông ta không sơ suất. Ông ta đã cố tình để cho thằng bé chết.
Mila cảm thấy buồn nôn. Cô đã xem đủ và bị sốc. Cô muốn tháo kính ra, nhưng đúng lúc sắp sửa làm điều đó, cô khựng lại. Bởi lẽ, trong khi đi về phía tòa nhà, hình ảnh thế thân của cô được phản chiếu trên kính xe của những chiếc xe hơi đang đậu.
Đó là lúc Mila nhìn thấy được khuôn mặt của kẻ mà cô đang nhập vai. Không phải Pascal, mà là một người cô đã từng thấy. Hay nói đúng hơn, cô chỉ nhìn thấy trong một tấm ảnh được máy tính phục dựng, xóa xạch mọi hình xăm trên đó.
Khuôn mặt của một người đàn ông bình thường.
Nhưng nếu Raul Morgan là Enigma, vậy ai là Pascal?